Chương 25: Hành trình đến huyện thành

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 25: Hành trình đến huyện thành

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trưởng tử của đại phòng Tạ gia rời đi với sự phô trương không hề tầm thường. Không đợi quá lâu, Tạ Tuân đã sắp xếp xong xuôi đội hộ vệ, gồm ba chiếc xe thiết ngưu và hai mươi hộ vệ đi theo.
Trong mắt Tạ Uẩn lóe lên tinh quang, hắn rõ ràng đã nhận ra đội hộ vệ này không vào từ cửa chính Tạ phủ, mà đi ra từ cửa hông ở thiên viện đại phòng. Bên ngoài cửa hông là một khu rừng rậm rạp thuộc địa giới của Tạ gia, ngày thường không ai lui tới. Đây cũng là địa bàn riêng của đại phòng Tạ gia, các phòng khác không ai dám bén mảng đến đây, càng không thể biết khu rừng phía sau cửa hông lại có một công dụng đặc biệt đến thế.
Tạ Tuân khẽ cười, không để tâm đến vẻ kinh ngạc của thất đệ. Là đại phòng Tạ gia, nếu không có vài thủ đoạn, vài phần năng lực, đối mặt với sự chèn ép của tổ phụ, e rằng họ đã sớm không thể ngẩng đầu lên được nữa rồi. Đương nhiên nói đi cũng phải nói lại, nếu phụ thân không quá tài năng, thì tổ phụ đâu cần hao tổn tâm tư chèn ép, không cho ông xuất đầu lộ diện.
Đáng tiếc, tu vi của phụ thân lại hơi kém một chút.
Trong lòng Tạ Tuân thoáng chút tiếc nuối, nhưng rất nhanh đã gạt bỏ những suy nghĩ phức tạp này ra sau đầu. Hắn nhìn về phía Tạ Uẩn, hỏi: "Thất đệ, giờ đã không còn sớm nữa, chúng ta đi chứ?"
Tạ Uẩn gật đầu. Ở trấn Thanh Thạch này, không có gì là bí mật cả; tin tức hắn bị phân ra khỏi phủ sẽ rất nhanh lan truyền. Hắn cần phải rời khỏi nơi này trước khi các gia tộc kia biết được tin tức.
Tạ Uẩn không hề cảm thấy việc tránh né là mất mặt. Rõ ràng thực lực không đủ mà còn đi lấy trứng chọi đá, đó mới là ngu xuẩn. Đương nhiên, nếu thật sự chạm trán, hắn cũng sẽ không sợ hãi. Với ngọc bội mà lão cha tiện nghi đã cho, chỉ cần đảm bảo Cảnh Nhiên bình an vô sự, Tạ Uẩn rất tự tin có thể đối phó với đám người của các gia tộc kia. Muốn ra tay với hắn, vậy thì xin họ hãy chuẩn bị tinh thần trả cái giá đắt. Dù sao, Tạ Uẩn cũng chẳng sợ gì, hắn có tinh thần lực phòng thân, có thể đánh lén. Những gia tộc kia, người có tu vi cao nhất cũng chỉ dừng ở Võ Sĩ là cùng. Để xử lý một tiểu bối như hắn, chắc chắn họ sẽ không phái cao thủ mạnh nhất trong gia tộc ra. Còn về phần những người có tu vi dưới Võ Sĩ, Tạ Uẩn hoàn toàn không e ngại.
Tạ Tuân nói: "Thất đệ, chỗ huynh còn một ít thuốc dưỡng thai, đệ cầm dùng trước đi. Đệ phu hành động không tiện, đệ xem..."
"Đa tạ tứ ca." Sau khi nói lời cảm tạ, Tạ Uẩn lại một lần nữa cảm thấy rối bời. Nhớ tới Cảnh Nhiên, hắn thấy đối mặt với Vu gia, Trương gia, Lý gia còn không phiền não bằng. Thở dài một tiếng, Tạ Uẩn cau mày bực bội nói: "Để đệ đi ôm y tới. Tạ An, Lý Kỳ, các ngươi cầm dược đi, sau đó thu dọn hành lý."
Tạ Tuân bật cười. Hắn cảm thấy mối quan hệ giữa thất đệ và đệ phu thật sự rất kỳ lạ. Nếu nói thất đệ không thương đệ phu, thì hắn đâu cần phải sốt sắng như vậy. Còn nếu nói thất đệ rất tốt với đệ phu, thì mỗi lần nhắc đến, thất đệ lại tỏ ra vô cùng khó chịu. Thôi, bất luận thế nào, đây cũng là chuyện riêng của hai vợ chồng người ta, tốt nhất mình không nên xen vào làm gì.
Tạ Uẩn trở về phòng, Cảnh Nhiên lại đang ngủ.
Tạ Uẩn khẽ thở phào nhẹ nhõm, không tỉnh là tốt. Bằng không, hắn thật sự không biết phải đối mặt thế nào với người đang ái mộ mình. Nếu Cảnh Nhiên lớn lên xinh đẹp, có lẽ hắn còn suy xét một chút, nhưng mà...
Khuôn mặt này, đúng là quá đáng lo ngại. Có điều, hình như đã nhìn quen rồi, nên cũng không còn quá chướng mắt như lúc mới gặp.
Tạ Uẩn nhìn chằm chằm Cảnh Nhiên một lát, sau đó bế y lên. Hắn nghĩ thầm, chờ bọn họ ổn định xong xuôi, nhất định phải bồi bổ cơ thể cho Cảnh Nhiên. Thân thể này quá gầy, y lại đang mang thai, nếu gầy yếu như vậy, vậy nhi tử sẽ bị đói thì phải làm sao bây giờ?
Tạ Uẩn kiên quyết không thừa nhận mình rất quan tâm Cảnh Nhiên. Hắn cảm thấy đây là mình lo lắng cho hài tử, sợ Cảnh Nhiên quá gầy sẽ khiến thai nhi không đủ chất dinh dưỡng.
Cảnh Nhiên kỳ thực đã sớm tỉnh, chỉ là vừa định mở mắt ra thì y đã được Tạ Uẩn ôm lên. Lần trước y cũng được Tạ Uẩn ôm, nhưng tình huống lúc đó quá nguy hiểm, nào còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác. Còn bây giờ...
Cảnh Nhiên cảm thấy y vẫn nên tiếp tục giả vờ ngủ thì tốt hơn, tỉnh dậy sẽ quá xấu hổ. Vì thế, mãi cho đến khi Tạ Uẩn bế y lên xe, Cảnh Nhiên vẫn giả vờ ngủ thật say.
Xe thiết ngưu, kỳ thực là phương tiện giao thông mà các gia đình quyền quý thường sử dụng. Thiết ngưu là một loại linh thú cấp hai, có tốc độ di chuyển cực nhanh và sức lực rất lớn. Bởi vậy, khi đệ tử thế gia ra ngoài, đa phần đều đi xe thiết ngưu.
Không gian trong thùng xe rất lớn, dưới đáy còn khắc trận pháp, ngồi trên xe êm ái như ngồi trên đất bằng, không hề có cảm giác xóc nảy. Tạ Uẩn sau khi đặt Cảnh Nhiên xuống, liền đắp lên người y một cái chăn mỏng, rồi đặt một ít điểm tâm chế biến từ linh thực lên bàn dài, tiếp đó hắn liền đeo ngọc bội lên cổ Cảnh Nhiên. Hắn phân phó Lý Kỳ và Tạ An chăm sóc phu nhân thật tốt, mỗi ngày không được quên dùng thuốc dưỡng thai. Xong xuôi, hắn mới xoay người xuống xe, đi sang một chiếc xe khác.
Tạ Tuân khẽ cười. Lựa chọn của thất đệ đúng là nằm trong dự kiến của hắn, bằng không hắn đã không cố ý chuẩn bị ba chiếc xe. Cái gọi là kẻ trong cuộc thì mê, người ngoài cuộc thì sáng. Chuyện của thất đệ và đệ phu, hắn vẫn nên để mặc họ tự lo liệu thì hơn. Sở dĩ hắn sắp xếp ba chiếc xe, kỳ thực là để lo xa. Nếu như thất đệ không muốn ngồi cùng xe với đệ phu, thì chẳng phải hắn sẽ muốn ngồi với mình sao? Tuy rằng không gian trong thùng xe rất lớn, nhưng hắn đã quen một mình một xe. Khoảng cách từ trấn Thanh Thạch đến huyện thành ít nhất cũng mất mấy ngày lộ trình, hắn không muốn tự làm khó mình.
Dọc đường đi bình an vô sự, sự lo lắng của Tạ Uẩn hóa ra là thừa thãi. Người của Vu gia, Trương gia, Lý gia phải đến ba ngày sau mới phái người tới chặn giết. Có điều, hai bên còn chưa kịp giao chiến, ngay khi đang giương cung bạt kiếm, nhóm người này đã phát hiện trên xe không có tên mập nào cả. Lập tức họ xoay người rút lui. Đối mặt với kết quả này, Tạ Uẩn không biết nên khóc hay nên cười.
Đương nhiên, trong lòng Tạ Uẩn cũng hiểu rõ, kẻ địch sảng khoái rời đi như vậy, một phần là nhờ có đội hộ vệ đi theo tứ ca. Bằng không, chắc chắn không thể tránh khỏi một trận ẩu đả. Đây chính là quy tắc của thế giới này: kẻ mạnh hiếp yếu (trì cường lăng nhược).
Chỉ là Tạ Uẩn không rõ, chẳng lẽ tin tức tu vi của mình tấn cấp và thân thể gầy đi vẫn chưa lan truyền ra ngoài sao? Vì sao những người của các gia tộc kia một chút cũng không nhận ra diện mạo của hắn?
Tạ Tuân thấy hắn nghi hoặc, lúc này mới tốt bụng giải thích. Chuyện hắn gầy đi, trong lòng người ta đã ghen ghét, chắc chắn sẽ không nói ra để tuyên dương hắn. Chỉ có chuyện xấu mới có thể truyền xa ngàn dặm, như vậy mới có cớ để chế giễu. Có điều, tin tức này chắc sẽ không giấu giếm được lâu lắm, nhiều nhất thì dăm ba bữa nữa Vu gia, Trương gia và Lý gia chắc chắn sẽ biết. Chỉ tiếc, lúc ấy họ lại phái người đến chặn giết thì đã chậm rồi, vì bọn họ lúc đó cũng đã tới huyện thành rồi.
Tạ Uẩn cạn lời. Người Tạ gia đúng là đã làm một chuyện tốt, khiến hắn bớt đi không ít phiền toái.
Lại thêm năm ngày trôi qua, đoàn người cuối cùng cũng đã đến huyện thành.
Tạ Uẩn ngồi trong xe, quả thực đã sắp mốc meo vì chán. Nguyên chủ chưa bao giờ đi đến bất cứ nơi nào bên ngoài trấn Thanh Thạch. Tạ Uẩn cũng là lần đầu tiên biết được thế giới này thật sự rất rộng lớn. Không nói đến khoảng cách giữa châu thành và châu thành, cho dù chỉ là khoảng cách từ trấn Thanh Thạch đến huyện thành, thì cũng đã vô cùng xa xôi. So sánh với kiếp trước, nó giống như đi từ tỉnh này sang tỉnh khác vậy. Tốc độ của xe thiết ngưu đã vô cùng nhanh, thế mà bọn họ vẫn phải đi suốt tám ngày.
Tạ Uẩn nhàn rỗi không có việc gì làm, dứt khoát đi sang xe của Tạ Tuân để nói chuyện phiếm với hắn. Mấy ngày nay, Tạ Tuân đã bổ sung không ít kiến thức về thế giới này cho hắn. Tạ Uẩn lúc này mới sâu sắc cảm nhận được rằng kiến thức của nguyên chủ quá nông cạn. Ngoại trừ hiểu biết về trấn Thanh Thạch, nhận thức của nguyên chủ về thế giới quả là ít ỏi đến đáng thương, chỉ toàn là những lời phiến diện.
Thấy huyện thành càng ngày càng gần, từ xa xa Tạ Uẩn đã phát hiện ra phía trên huyện thành có một trận pháp phòng ngự rất lớn, bao phủ toàn bộ huyện thành bên trong.
Tạ Tuân thấy hắn tò mò, cười giải thích: "Ở những nơi như huyện thành trở lên, đều có trận pháp hộ thành. Huyện thành này là địa bàn của Phạm gia. Theo lệ thường, Phạm gia đảm nhiệm chức huyện trưởng và đã duy trì được mấy năm rồi. Sau này đệ ở huyện thành, nếu gặp người Phạm gia thì phải kiêng dè một chút. Bọn họ có người ở phủ thành làm chỗ dựa, lại còn có quan hệ với châu thành. Đời trước, Phạm gia có một tiểu thư con vợ cả được gả vào phủ thành Vương gia. Thế hệ con cháu thì có ba người đến học viện Thanh Vân, còn một người thì trúng tuyển vào học viện Bích Hằng ở châu thành. Căn cơ của Phạm gia ở huyện thành rất sâu, cho nên huyện thành mới có tên là Phạm huyện. Nghe nói mấy trăm năm trước, Phạm huyện cũng không phải tên này."
Tạ Uẩn gật đầu lia lịa, chăm chú lắng nghe. Hắn biết tứ ca nói những điều này là vì muốn tốt cho hắn.
Tạ Tuân nói tiếp: "Ngoài Phạm gia ra, Phạm huyện còn có tám thế lực khác, lần lượt là Chu gia, Dương gia, Trần gia, Triển gia, Trương gia, dong binh đoàn Phi Lang, dong binh đoàn Hồng Hạt (Bò Cạp Đỏ), và dong binh đoàn Thiết Huyết. Trừ những thế lực này ra, còn có các thế lực tự do rải rác khắp nơi như Hiệp hội Dong Binh, Hiệp hội Dược Sư, Hiệp hội Trận Sư, Hiệp hội Luyện Khí Sư, Hiệp hội Phù Sư. Đệ phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được đắc tội người của hiệp hội. Thế lực của hiệp hội còn khổng lồ hơn cả tưởng tượng của đệ. Không chỉ Tống quốc, mà ngay cả các quốc gia khác cũng đều có thế lực của hiệp hội..."
Tạ Tuân nói đến đây, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, nói: "Đệ ở huyện thành có tam tỷ cùng với nhị ca chiếu cố, không cần sợ ai. Nhưng người của Phạm gia và Trương gia thì nhất định phải đặc biệt chú ý. Đích nữ đời trước của Phạm gia được gả vào Vương gia. Trương gia ở trấn Thanh Thạch chúng ta là chi nhánh của Trương gia ở huyện thành. Tuy quan hệ không thân thiết lắm, nhưng đệ cũng không thể không đề phòng. Có điều, dựa theo suy tính của huynh, Vương gia hẳn sẽ không thèm để ý đệ là ai. Nếu đã là con cháu trong gia tộc mà bị phái tới trấn Thanh Thạch làm việc, tất nhiên sẽ là một kẻ không được sủng ái. Về phần Trương gia bên kia, chỉ cần đệ được dong binh đoàn Phi Lang che chở, Trương gia cũng không dám làm càn. Điều huynh lo lắng chính là, 'minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng'. Tóm lại, đệ ở huyện thành làm gì cũng phải cẩn thận, đừng hở một chút là đối đầu với bọn họ. Những chuyện khác thì không sao." (Đoạn trên huynh Tuân nhắc tới con cháu Vương gia là đang nói đến Vương thiếu, người đã khiến cho huynh Uẩn và đệ Nhiên đến với nhau ◤(¬‿¬)◥ )
Tạ Uẩn thận trọng gật đầu. Không cần tứ ca nhắc nhở, hắn cũng biết rằng nếu thực lực của mình còn chưa tăng lên như trước kia, hắn nhất định sẽ phải thật cẩn thận. Dù sao, hiện giờ hắn còn có vợ con phải lo lắng, không thể tùy tiện kết thù với người khác.
Hắn chỉ có chút buồn bực, mình đã chạy đến huyện thành rồi, thế mà vẫn còn oan gia ngõ hẹp, gặp phải những người từng gây thù chuốc oán.
Tạ Uẩn cau mày, bắt đầu tự hỏi trong lòng: mình có nên đi khảo nghiệm cấp bậc Dược Tề Sư cao cấp hay không? Có thân phận Dược Tề Sư, địa vị này dù sao cũng cao hơn võ giả bình thường một chút. Huống hồ, hắn đã mơ ước túi trữ vật từ lâu lắm rồi. Không có trữ vật không gian, làm gì cũng bất tiện. Tuy hắn biết cách chế tác vật phẩm không gian, nhưng vấn đề là hiện giờ tinh thần lực của hắn không đủ, căn bản không có cách nào mượn ngọc thạch để chế tạo các thành phần không gian.
Trong lúc Tạ Uẩn còn đang suy nghĩ sâu xa, Tạ Tuân đã gọi một thị vệ tới, phân phó hắn đi vào thành báo tin cho tam tỷ biết.
Khoảng nửa canh giờ sau, đoàn người cuối cùng cũng đến cửa thành. Tường thành nguy nga sừng sững, có vài phần tương tự với tường thành cổ đại. Nhưng Tạ Uẩn lại phát hiện ra, tòa thành Phạm huyện này vô cùng sạch sẽ, không hề có dấu vết của thời gian. Căn bản không thể nhìn ra tòa thành này đã bao bọc quanh Phạm huyện mấy ngàn năm, lâu đến nỗi nhiều người cũng không còn nhớ rõ nó đã tồn tại từ bao giờ.