Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư
Chương 29: Ngày đầu tiên ở nhà mới
Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tiệc rượu tàn, mọi người ai về nhà nấy, Tạ Uẩn đứng thẳng trong đình viện, nhìn cảnh vật trong sân, tảng đá lớn treo cao trong lòng cuối cùng cũng buông xuống.
Cho dù nơi này chỉ là nhà thuê tạm thời, nhưng ít ra đây cũng là địa bàn của hắn, không cần phải lo có kẻ nào đột nhiên xâm nhập, cũng không cần lo lắng linh dược không có chỗ để gieo trồng, càng không cần phải lo lắng vấn đề an toàn.
Đêm nay, Tạ Uẩn hiếm khi ngủ được một giấc ngon lành, một đêm không mộng mị.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Uẩn thức dậy, qua loa dùng bữa sáng, sau đó liền gọi Tạ An tới, viết ra một danh sách dược liệu lớn, bảo hắn đi ra ngoài mua sắm, tiện thể thăm dò đường đi trong huyện thành một chút. Mình cũng không thể cái gì cũng nhờ vả tam tỷ và những người khác. Tuy rằng chỉ là một vài việc nhỏ, nhưng Tạ Uẩn không muốn tiếp tục gây phiền phức cho người khác. Nợ nhân tình của người ta quá nhiều, mối quan hệ ngang bằng giữa hai bên sẽ biến thành một kiểu dựa dẫm, đây là điều mà hắn không muốn thấy.
Tạ An đi rồi, Tạ Uẩn phân phó Lý Kỳ, sửa sang lại hoa viên trong sân, lập ra một mảnh dược điền.
Lý Kỳ vui vẻ vâng lời, hắn đối với lời phân phó của thiếu gia cũng không lấy làm lạ. Thời điểm lúc trước ở Tạ gia, hoàn cảnh kém hơn rất nhiều, mà thiếu gia còn kiên trì lập dược điền, lúc này...
Trên thực tế, Lý Kỳ cho tới bây giờ vẫn chưa hoàn hồn, trong lòng không ngừng lo sợ. Một sân lớn thế này, hoàn cảnh tốt thế này, phải tốn bao nhiêu tiền đây chứ. Bước vào một nơi tràn ngập linh khí như vậy, Lý Kỳ cứ ngỡ mình đang trong mộng. Đây là chuyện mà dù có nằm mơ hắn cũng không thể tưởng tượng ra. Nhưng đồng thời, hắn cũng thấp thoáng có chút lo lắng. Bởi vì hôm qua hắn phát hiện ra, những người cư trú trong Thanh Hà Tiểu Uyển không hề có kẻ yếu. Một đường đi tới đây, trái tim bé nhỏ của hắn cứ đập thình thịch, ở giữa một đám cường giả như vậy, thiếu gia dũng cảm đến nhường nào chứ.
Đương nhiên, những lời này hắn cũng chỉ nghĩ trong đầu mà thôi, chứ tuyệt đối không dám nói ra. Sau khi nghe Tạ Uẩn phân phó, Lý Kỳ lập tức đi đến phòng bếp lấy dụng cụ.
Tạ Uẩn xoay người trở về phòng, gõ cửa phòng Cảnh Nhiên.
"Cộc cộc cộc!"
"Vào đi." Cảnh Nhiên nhíu mày nằm trên giường, trông có vẻ hơi khó chịu, trên trán còn rịn mồ hôi.
Tạ Uẩn vội vàng tiến lên, nắm lấy tay y, vận chuyển dị năng cho y, lo lắng hỏi: "Thế nào? Hiện giờ ngươi có ổn không?"
Cảnh Nhiên miễn cưỡng gật đầu, đôi mày nhíu chặt cũng giãn ra đôi chút, lo lắng nói: "Bụng của ta, hình như có hơi lớn, ta sợ..."
Tạ Uẩn cầm tay y an ủi: "Đừng sợ, ngươi đang mang song thai, bụng lớn hơn một chút cũng là bình thường."
Cảnh Nhiên ngẩn người một lát: "Song thai sao..."
Tạ Uẩn biết nỗi lo của Cảnh Nhiên, kỳ thật hắn cũng cảm nhận được, sau lần Cảnh Nhiên bị thương lúc trước, cơ thể vẫn luôn rất kém. Thai nhi càng lớn tháng, cơ thể càng khó có thể chịu đựng. Trước đó Cảnh Nhiên luôn tìm hắn gây phiền phức, Tạ Uẩn phiền não không thôi, hắn vẫn luôn xem nhẹ tình trạng sức khỏe của y. Lúc này, nhìn bộ dáng suy yếu của Cảnh Nhiên, Tạ Uẩn thà Cảnh Nhiên cứ tìm hắn mà gây phiền phức.
Tạ Uẩn có đôi khi cũng không nhịn được mà thầm mắng bản thân, mình quả nhiên là tự làm khổ mình.
Một lát sau, sắc mặt của Cảnh Nhiên dần tốt hơn, không còn thấy khó chịu nữa, lúc này Tạ Uẩn mới dừng vận chuyển dị năng. Đoạn thời gian này, cơ thể của Cảnh Nhiên không tốt lắm, đều phải dựa vào dị năng của hắn để bảo vệ thai nhi. Bởi vậy, Tạ Uẩn mới có thể không màng tam tỷ giữ lại, kiên trì phải rời khỏi Tư phủ. Cơ thể của Cảnh Nhiên không thể trì hoãn nữa, cần phải tiến hành trị liệu, ở nơi khác không tiện chút nào. Tạ Uẩn cũng không rảnh mà đi khảo nghiệm lòng người.
Sắc mặt Cảnh Nhiên cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường, thái độ đối với Tạ Uẩn cũng trở lại bình thường theo, nghiêng đầu nhìn hắn một cái, nói: "Ta đói bụng, ngươi đi kiếm chút đồ ăn đi."
Sắc mặt Tạ Uẩn thay đổi liên tục, lúc này hắn lại bắt đầu nhớ Cảnh Nhiên ngoan ngoãn nghe lời lúc nãy.
Tạ Uẩn ôm một bụng oán niệm, nhưng, mặc kệ có bao nhiêu oán niệm, hắn cũng chỉ có thể xoay người ra cửa, sau đó đi tìm thức ăn cho Cảnh Nhiên. Không thể để dựng phu đói bụng được, cơ thể Cảnh Nhiên không tốt, càng không thể để cho y đói bụng được.
Lý Kỳ ở trong hoa viên vội vàng, giữa hai lựa chọn là làm vườn và nấu ăn. Hiển nhiên hắn chọn cái sau, định tự mình ra tay. Đồ ăn cầu kỳ hắn không làm được, nhưng cháo thanh đạm thì có thể nấu.
Đáng tiếc...
Tạ Uẩn đi vào phòng bếp liền trợn tròn mắt, tuy hắn biết nấu cơm, nhưng hắn không biết nhóm lửa.
Tuy nhiên, vấn đề này nhanh chóng được giải quyết, Tạ Uẩn lấy một tờ Tụ Hỏa Phù ra, nhanh chóng rửa sạch rau củ rồi cắt nhỏ, lại lấy một ít thịt linh thú băm nhuyễn. Tiếp đó lại lấy ra một gốc linh dược tỷ phu đã cho. Kế tiếp là vo gạo, đổ nước vào nồi cùng với các nguyên liệu đã chuẩn bị. Sau đó hắn dùng Tụ Hỏa Phù để nấu chín. Sau nửa canh giờ, một nồi cháo thịt nạc nóng hổi, màu sắc đẹp mắt đã sẵn sàng.
Lý Kỳ kinh ngạc ngây người, thiếu gia mà cũng biết nấu cơm.
Cảnh Nhiên sau khi nếm hương vị cháo linh dược cũng kinh ngạc ngây người. Đây chắc chắn không phải tài nấu nướng của Lý Kỳ, cháo Lý Kỳ nấu không nhạt nhẽo thế này. Nhưng ở đây ngoài Lý Kỳ ra, Tạ An đã đi ra ngoài từ sớm, cháo này do ai nấu thì không cần đoán cũng biết. (chắc chắn anh Uẩn quên nêm muối ^o^ .)
Tạ Uẩn tự đắc nói: "Mùi vị cũng không tệ lắm đúng không."
Cảnh Nhiên mím môi, suy nghĩ trong lòng xoay chuyển mấy vòng, lúc này mà đả kích lòng tự tin của nam nhân, hiển nhiên không phải là chuyện sáng suốt, nghĩ nghĩ một chút liền nói: "Ngươi vất vả rồi."
Tạ Uẩn nở nụ cười, cuối cùng cũng cảm thấy thỏa mãn, đắc ý vênh váo nói: "Ngươi đã tu mấy đời phúc mới được như vậy đó biết không? Trừ ta ra, còn ai đối tốt với ngươi như vậy nữa, ngươi nên biết đủ đi."
Cảnh Nhiên im lặng một lát, một câu liền đưa Tạ Uẩn về nguyên hình: "Không phải ngươi chê ta xấu sao?"
Tạ Uẩn nghẹn lời, trong lòng thầm tát mình mấy cái. Đột nhiên phát hiện ra câu nói vừa rồi của mình có chút mờ ám, nếu lỡ khiến cho Cảnh Nhiên hiểu lầm thì làm sao bây giờ.
Cảnh Nhiên giận sôi lên, tức giận trừng mắt nhìn Tạ Uẩn, nhìn cái dáng vẻ của hắn kìa!
Tạ Uẩn lại một lần nữa xám xịt bỏ chạy.
Cảnh Nhiên khẽ cong môi, trong lòng không hiểu sao có chút vui vẻ. Tạ thất thiếu tuy có nhiều tật xấu, nhưng y cảm thấy có thể uốn nắn lại một chút, coi như nể mặt chén cháo này vậy!
Cảnh Nhiên dịu dàng vuốt bụng, không nghĩ tới y lại mang song thai, khó trách một đoạn thời gian gần đây, y phản ứng mạnh như vậy, cơ thể cũng suy yếu rất nhanh. Cảnh Nhiên khẽ mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ, vì hai đứa nhỏ, y không thể để cha của chúng trốn mất được. Y phải kiên quyết dập tắt hết mấy cái ý đồ nhỏ của Tạ Uẩn, dám ghét bỏ y lớn lên xấu, đúng là buồn cười.
Trong một chốc, Cảnh Nhiên bỗng dưng cảm thấy ký ức trước đây dường như đang dần trở nên xa xôi. Nếu dùng từ kiếp trước kiếp này để giải thích, cuộc sống năm đó của y ở hoàng thành giống như đã cách một thế hệ. Sau khi trải qua cuộc sống bình lặng như nước, Cảnh Nhiên đột nhiên phát hiện, cảm giác được người khác che chở, kỳ thực cũng không tệ lắm. Chỉ có một điều hơi bực mình, Tạ Uẩn che chở y là vì hài tử mà thôi. Nhưng vậy thì đã sao, Cảnh Nhiên cười lạnh, sau khi sinh con xong, y cũng có không ít cách để trêu chọc Tạ thất thiếu gian xảo kia.
Lúc xế chiều, Tạ An từ bên ngoài trở về, những thứ trong danh sách, hắn đã mua được hơn một nửa.
Tạ Uẩn biết, bọn họ chưa quen thuộc huyện thành. Trong thời gian một ngày, Tạ An có thể mua được ngần này đồ đã là không dễ dàng rồi. May mắn, dược liệu tuy không đầy đủ, nhưng hạt giống đã mua đủ.
Đêm đó Tạ Uẩn liền chuẩn bị một loại thuốc tắm cho Cảnh Nhiên, thai nhi đã gần năm tháng, đứa bé càng lớn, hấp thu năng lượng từ cơ thể mẹ cũng càng nhiều. Lúc này cơ thể của Cảnh Nhiên, Tạ Uẩn không dám lơ là chút nào, thuốc tắm cũng là hắn đắn đo rất nhiều mới có thể kê ra phương thuốc.
Có điều, sau khi pha chế thuốc tắm xong, Tạ Uẩn lại bắt đầu gặp vấn đề khác. Cơ thể của Cảnh Nhiên suy yếu, nằm trên giường không thể cử động, huống chi là bước xuống đất. Vậy thì y làm sao có thể ngâm thuốc được.
Tạ Uẩn bực bội vò đầu bứt tóc.
Cảnh Nhiên thờ ơ lạnh nhạt, y vốn đang tức giận, nhưng thấy bộ dạng rối rắm của Tạ Uẩn, không hiểu sao, trong lòng Cảnh Nhiên sinh ra một loại cảm giác hơi có chút ý muốn trêu chọc. Đột nhiên sự tức giận trong lòng y tan biến, ngược lại còn thấy vui vẻ trêu chọc.
Tạ Uẩn băn khoăn nửa ngày, vẫn không biết nên làm cái gì bây giờ. Ngâm thuốc tắm thì phải cởi y phục, nghĩ đến thân thể trơn bóng, tim hắn có chút đập nhanh hơn. Sau đó, hắn liền thấy Cảnh Nhiên quẳng cho hắn một ánh mắt khinh thường. Tạ Uẩn nổi giận, ai sợ ai chứ, đang muốn tiến lên thì Cảnh Nhiên đột nhiên nói: "Gọi Lý Kỳ tới đây."
Tạ Uẩn tức khắc liền xìu xuống, trong lòng ảo não cắn răng, sao hắn lại không nghĩ tới chứ. Lý Kỳ cũng là song nhi, đều do hắn tư duy theo thói quen, chỉ nhớ Cảnh Nhiên là vợ hắn, không thể để người khác nhìn, lại quên mất ở thế giới này còn có song nhi.
Tạ Uẩn vội vã ra cửa gọi Lý Kỳ, mà lúc này Lý Kỳ đã sớm khai hoang xong dược điền, thấy Tạ Uẩn liền hỏi: "Thiếu gia, dược điền đã khai hoang xong, chúng ta nên trồng loại linh thực nào."
Tạ Uẩn nói: "Ngươi gác việc này lại, để ta tự làm, ngươi đi hầu hạ Cảnh Nhiên ngâm thuốc tắm đi."
Lý Kỳ kỳ lạ nhìn Tạ Uẩn, không nhiều lời nữa, đáp một tiếng vâng rồi đi vào phòng. Trong lòng hắn có chút kỳ quái, thiếu gia cùng thiếu phu nhân ngủ riêng thì cũng bình thường thôi, dù sao thiếu phu nhân cũng đang mang thai, có thai không nên nằm cùng giường. Nhưng mà, thiếu phu nhân ngâm thuốc tắm, thiếu gia cần gì phải ngại ngùng. Lý Kỳ nghĩ nghĩ một chút rồi thôi, dù sao hắn chỉ là một hạ nhân, nghe theo phân phó của chủ tử là được rồi, thiếu gia với thiếu phu nhân đều là chủ tử.
Sau khi Lý Kỳ vào phòng, Tạ Uẩn cũng về phòng, trước tiên hắn lấy hạt giống Phàm Linh Thảo ra, vận hành dị năng để ủ chín, cho đến khi Phàm Linh Thảo kết ra hạt giống mới, hắn lại đem hạt giống mới tiếp tục ủ chín lần nữa, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, hạt giống càng ngày càng nhiều. Sau đó, Tạ Uẩn lại lấy ra hạt giống linh dược khác, vận hành dị năng tẩm bổ một lượt. Tiếp đó liền đi tới dược điền vừa được khai hoang.
Diện tích dược điền không lớn, chỉ hơn sáu mươi mét vuông. Tạ Uẩn dựa theo khoảng cách quy định cho dược điền, trước tiên đem hạt giống Phàm Linh Thảo gieo xuống. Tiếp đó lại gieo hạt giống linh dược xuống. Phàm Linh Thảo không những có thể luyện chế Ủ Chín Tề, mà nó còn có thể thúc đẩy linh dược sinh trưởng, là thứ tốt nhất dùng để tẩm bổ linh dược.
Tạ Uẩn vội vàng hoàn thành, lúc này đã nửa đêm.
Sau khi trở về phòng, Tạ Uẩn liền khoanh chân tọa thiền trong chốc lát, rất nhanh liền thất vọng mở mắt ra, dứt khoát nằm xuống ngủ.
Thiên phú của cơ thể này không tốt, cho dù đã từng dùng dung dịch gen để cải thiện, Tạ Uẩn cũng biết rõ, tốc độ tu luyện của hắn cực chậm, dựa vào tọa thiền tu luyện, chỉ sợ phải mất mấy năm hắn mới đột phá cấp bậc nổi. Đó là còn nhờ vào hiệu quả sau khi đã cải thiện thiên phú rồi, nếu mà cứ dựa vào cái thiên phú lúc trước của nguyên chủ, chỉ sợ còn tệ hơn nữa.
Thế nên không lạ gì khi mối quan hệ của Tạ Tuyết với Tạ Uẩn rõ ràng tốt hơn, nhưng nàng lại cố tình lựa chọn Tạ Sóc để bồi dưỡng. Nguyên nhân chủ yếu là vì thiên phú của nguyên chủ. Nếu không có cơ duyên để cải thiện thể chất, cho dù có bồi dưỡng thế nào thì tệ vẫn tệ.
Có điều, nhớ tới Tạ Sóc, Tạ Uẩn lại nhíu mày.
Ở một cái huyện thành nho nhỏ đã tiêu tốn khổng lồ như vậy. Vậy ở phủ thành, chi phí còn đắt đỏ gấp mấy lần, Tạ Tuyết đúng là dốc hết tâm huyết vào Tạ Sóc.
Tạ Uẩn cũng không oán giận gì, hắn chỉ là có chút đồng tình với Nguyên Chủ. Tạ Sóc ở phủ thành tiêu xài xa xỉ, thậm chí có thể nói là rất giàu có. Gã muốn lừa gạt người trong nhà, chuyện này thì không nói tới, nhưng rõ ràng gã biết rõ tình cảnh của nguyên chủ không tốt, vậy mà hắn còn tùy ý để mặc Bạch Ngọc làm đủ loại hành vi ức hiếp nguyên chủ, tên này đúng là...
Thôi, Tạ Uẩn không nghĩ nhiều nữa, dù sao hắn đã dọn ra khỏi Tạ phủ. Bất luận Tạ Sóc có tốt xấu thế nào, cũng không liên quan gì đến hắn.
Chỉ buồn cười, Tạ Sóc còn lo lắng Tạ Tuyết sẽ thiên vị nguyên chủ hơn. Thực tế chỉ có mỗi mình Tạ Sóc là không nhận ra, kỳ thực nguyên chủ đã sớm bị Tạ Tuyết bỏ rơi, chỉ từ mấy món tài nguyên vụn vặt mỗi năm ban cho là đủ hiểu. Nguyên chủ trong lòng Tạ Tuyết căn bản không hề có chút trọng lượng nào. Nếu như không phải đi ra thế giới bên ngoài, không gặp được tứ ca, không chỉ mình nguyên chủ, mà ngay cả hắn e rằng cũng là một kẻ ngu dốt không biết gì, nhưng giờ đây...
Tạ Uẩn chậm rãi nhắm mắt lại đi ngủ, người đã khuất thì cũng đã khuất, nghĩ nhiều cũng vô ích. Ngày mai còn có rất nhiều việc phải làm, ai còn thời gian đâu mà nghĩ đến mấy người không liên quan kia.