30. Chương 30: Tu luyện công pháp mới

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 30: Tu luyện công pháp mới

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm, khung cảnh Thanh Hà Tiểu Uyển đặc biệt dễ chịu, đắm mình trong linh khí thoang thoảng, cảm nhận được mùi hương tươi mát trong không khí, cả người như bừng tỉnh, tràn đầy sức sống.
“A… nảy mầm, nảy mầm rồi…”
“Tạ An đệ mau đến xem này…”
Tạ Uẩn vừa mới rời giường, liền nghe thấy tiếng gọi vui vẻ bên ngoài, mỉm cười bước ra cửa, nói: “Đừng có ngạc nhiên như vậy, coi chừng làm phiền đến thiếu phu nhân.”
Lý Kỳ trợn trắng mắt, mặc kệ thiếu gia nói gì, đừng tưởng hắn không biết, thiếu gia chỉ có lúc đắc ý mới giả bộ nói bóng nói gió.
Thời gian sinh trưởng của linh thực rất dài, trồng trong linh điền cũng rất khó sống sót. Hôm qua thiếu gia vừa mới gieo hạt giống xuống, không ngờ hôm nay linh thực đã bắt đầu nảy mầm. Trong lòng Lý Kỳ đâu chỉ vui sướng: “Thiếu gia, ngài xem, hạt giống thật sự nảy mầm.”
Tạ Uẩn thấy hắn hứng thú với linh thực như vậy, cười nói: “Vậy về sau, linh thực liền giao cho ngươi chăm sóc. Còn về phần Tạ An…” Tạ Uẩn quay đầu nói: “Ngươi phụ trách việc bên ngoài, nếu gặp được người nào tài giỏi… thôi…”
Tạ Uẩn suy nghĩ một lát, vẫn quyết định tạm thời từ bỏ, tuy hiện giờ hắn rất thiếu người tài giỏi. Nhưng nếu không thể tìm hiểu kỹ càng, hắn cũng không muốn tùy tiện tìm người. Dù sao, bí mật trên người hắn quá nhiều, không nên để lộ ra ngoài. Tạ An và Lý Kỳ đã được hắn kiểm tra, cho nên lúc này Tạ Uẩn mới để lộ một chút năng lực của mình.
“Thiếu gia.” Lý Kỳ kinh ngạc, trong lòng có chút bất an, hắn chưa từng gieo trồng linh dược, sợ chính mình chăm sóc không tốt.
Tạ Uẩn thản nhiên nói: “Cũng giống như ngươi ở nhà hay trồng trọt mà thôi, lát nữa ta dạy cho ngươi một chút kiến thức cơ bản.”
“Cảm ơn thiếu gia.” Lý Kỳ vui sướng, mặt mày hớn hở, hắn biết cơ hội học tập này vô cùng hiếm có. Chỉ là, sau khi hắn biết được thiếu gia gieo trồng linh dược thế nào, trong lòng vừa có chút khiếp sợ vừa có chút cạn lời. Có điều, hiểu biết của thiếu gia về linh dược vẫn khiến hắn vô cùng ngưỡng mộ. Hắn chỉ hơi bất ngờ, phương pháp thiếu gia gieo trồng linh dược lại đơn giản đến thế.
Tạ Uẩn đi vào linh điền, hắn nói trước cho Lý Kỳ biết đặc điểm của các loại linh dược. Sau đó, hắn mới chỉ vào chồi non của Phàm Linh Thảo, nói: “Đừng xem thường loại thực vật này, nó có thể thúc đẩy linh thực sinh trưởng. Ngươi chỉ cần trồng nó xung quanh linh thực, tốc độ sinh trưởng của linh thực tự nhiên sẽ nhanh hơn. Hơn nữa rễ cây của nó còn có thể luyện chế ra một loại dược tề ủ chín thực vật. Về sau, ngươi phải chăm sóc Phàm Linh Thảo cho cẩn thận.”
Tạ Uẩn tìm một cái cớ hoàn hảo cho dị năng của mình, hắn không tính tự mình ủ chín linh thực. Chuyện này sớm hay muộn gì cũng lộ ra, hắn chỉ cần nuôi dưỡng hạt giống một chút, phần còn lại thì lấy Phàm Linh Thảo làm cái cớ. Vườn thuốc hoàn toàn có thể giao cho Lý Kỳ chăm sóc, hơn nữa, thời điểm ủ chín linh dược cũng cần phải lấy ủ chín tề làm lý do.
Lý Kỳ khiếp sợ há to miệng, loại thực vật Phàm Linh Thảo này hắn chưa từng nghe qua chứ đừng nói là gặp qua. Quả nhiên kiến thức của hắn vẫn còn rất hạn hẹp.
Trong lòng Tạ An cũng vô cùng ngạc nhiên, gần đây hắn thường xuyên chạy việc bên ngoài, đi qua rất nhiều tiệm thuốc, nhưng hắn cũng chưa từng nghe nói qua, có loại thực vật nào có thể thúc đẩy linh thực sinh trưởng, càng chưa nói đến dược tề có thể ủ chín linh thực.
Tạ Uẩn liếc mắt nhìn hai người, vẻ mặt bỗng nhiên nghiêm túc, giọng trầm nói: “Giữ kín miệng các ngươi lại, ta không hy vọng có tin tức truyền ra bên ngoài.”
Tạ An và Lý Kỳ căng thẳng, lập tức gật đầu lia lịa, trong lòng nhanh chóng suy tính, Phàm Linh Thảo này hẳn là bí mật của thiếu gia. Hôm nay thiếu gia nói cho họ biết, nghĩa là thiếu gia rất tin tưởng bọn họ.
Lý Kỳ vô cùng vui sướng, trong lòng âm thầm thề, nhất định phải chăm sóc vườn thuốc cho thật tốt, kiên quyết không thể phụ lòng mong đợi của thiếu gia được.
Tạ An cũng rất vui sướng, có Phàm Linh Thảo, về sau chắc chắn bọn họ sẽ không thiếu tiền. Gần đây thiếu gia tiêu tiền như nước, thuê một tòa nhà mà mỗi tháng phải tốn ba mươi linh châu. Tuy hắn biết thiếu gia luyện chế dược tề kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng thiếu gia kiếm được nhiều mà tiêu xài cũng nhiều, nếu Phàm Linh Thảo thần kỳ đúng như lời thiếu gia nói, vậy là có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền mua dược thảo rồi. Còn mấy loại linh thực trồng ở nhà, tính tình của thiếu gia kén chọn, từ sau khi thưởng thức qua hương vị của linh thực rồi, mấy loại đồ ăn khác liền không ăn nổi. Đây cũng là một khoản chi phí lớn, nếu có thể tiết kiệm, lại còn có thêm Ủ Chín Tề nữa…
Tạ An đã lâm vào mơ mộng, trước mắt hắn dường như có một vùng lớn linh dược, chừng đó thì đáng giá biết bao tiền chứ.
Tạ Uẩn rất nhanh liền cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, nói: “Lát nữa ngươi đừng quên ra ngoài mua sắm, tiện thể hỏi thăm, tiệm thuốc nào uy tín, sau này có thể hợp tác lâu dài. Mấy ngày nữa ta tính luyện chế dược tề đem bán.”
“Vâng, thiếu gia.” Tạ An nhanh chóng hoàn hồn, hắn biết có một nơi giao dịch cố định so với bán dược tề rải rác thì an toàn hơn nhiều, đồng thời cũng rất tiện lợi. Có giao tình, bọn họ cũng có thể chậm rãi ổn định chỗ đứng ở huyện thành. Chỉ là hắn có chút không rõ, thiếu gia luyện chế dược tề lợi hại như vậy, vì sao không đến hiệp hội dược sư khảo nghiệm, đến lúc đó, địa vị của bọn họ cũng được nâng cao không ít.
Tạ Uẩn cũng không phải chưa từng suy nghĩ đi khảo nghiệm một cái cấp bậc dược sư. Chỉ là, hắn hiện giờ chỉ là Võ Giả cấp một, đi khảo nghiệm dược sư cao cấp, vẫn là quá nổi bật. Hắn tính luyện chế dung dịch gen sơ cấp, để tu vi tăng lên một chút rồi lại tới hiệp hội dược sư xem sao. Mặt khác tu vi của Tạ An với Lý Kỳ cũng quá thấp, ra bên ngoài, tu vi liền đại diện cho tất cả. Tạ An thường xuyên ra ngoài làm việc, tu vi quá thấp cũng dễ gặp chuyện.
Tạ Uẩn đi đi lại lại nửa ngày, sau đó mới vào phòng Cảnh Nhiên nhìn xem.
“Ngươi như thế nào giờ này mới đến.” Cảnh Nhiên oán trách lườm hắn một cái.
Tạ Uẩn không nói gì nhìn trời, này không phải là sợ y tìm hắn gây rắc rối sao. Nhớ tới chuyện đáng xấu hổ hôm qua, Tạ Uẩn có chút ngứa răng, Cảnh Nhiên biết rõ Lý Kỳ là song nhi, cố tình còn muốn đợi hắn tự chuốc lấy xấu hổ.
Tạ Uẩn nói: “Thân thể của ngươi thế nào rồi?”
Cảnh Nhiên gật đầu, cười nói: “Không ngờ, ngươi còn rất có bản lĩnh, hôm nay tinh thần của ta không tệ, đứa bé cũng không quấy phá. Đáng tiếc, vẫn chưa xuống giường được, thân thể không có sức.”
Tạ Uẩn nói: “Ngâm thuốc tắm vài lần là tốt thôi, ngươi cũng đừng có gấp.”
Cảnh Nhiên gật đầu: “Ừm, ngày hôm qua ta cảm giác được thai động, đứa bé đá ta.”
Tinh thần Tạ Uẩn chấn động, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm bụng Cảnh Nhiên, hớn hở nói: “Vậy giờ thì sao, bây giờ chúng có đá ngươi không?”
Cảnh Nhiên cười liếc hắn một cái, nói: “Đứa bé rất ngoan, chẳng hề nghịch ngợm, chắc chắn là giống ta.”
Tạ Uẩn đang muốn phản bác, Cảnh Nhiên bỗng “Ôi!” một tiếng: “Đứa bé lại đá ta.”
Tạ Uẩn lập tức quên chuyện vừa rồi, vội vàng đưa tay đặt trên bụng Cảnh Nhiên. Ở đó đột nhiên có chút gồ lên, “Nó động, nó động này, ta cảm giác được.” Tạ Uẩn vui sướng nở nụ cười giống như con nít.
Một lát sau, thai nhi không phản ứng nữa, Tạ Uẩn có chút thất vọng rụt tay về, cũng lập tức hoàn hồn. Vội vàng liếc mắt nhìn Cảnh Nhiên một cái, nói: “Sao hôm nay ngươi dễ tính vậy?”
Cảnh Nhiên trừng mắt, tên này đúng là không thể tử tế với hắn được chút nào mà, liền nói: “Hôm nay tâm tình ta tốt, không được sao.”
Hừ, sao lại không được chứ, Tạ Uẩn lau mồ hôi lạnh không có thật, hắn cảm thấy mình đã sắp hết hồn rồi. Chẳng lẽ hắn thật sự đã bị Cảnh Nhiên hành hạ tới nỗi thiếu bị ngược đãi là không chịu được sao?
Tạ Uẩn bỗng nhiên có chút buồn bã.
Cảnh Nhiên thấy vẻ mặt của hắn, trong lòng vừa tức giận vừa buồn cười. Có điều, nhớ tới tuổi tác của Tạ Uẩn, y lại có chút thoải mái. Kỳ thật tính kỹ ra thì, vẫn là y chiếm lợi thế, hiện tại bộ dạng y thế này, trừ người đàn ông trước mắt ra, ai lại thực sự để tâm đến y.
Có điều, Cảnh Nhiên liếc mắt nhìn Tạ Uẩn, nếu hắn không chọc y tức giận thì tốt rồi. Rõ ràng mỗi lần y muốn đối tốt với hắn một chút đều bị hắn dội cho một gáo nước lạnh. Chuyện này nếu tính ra thì, đều đã xảy ra quá nhiều lần rồi.
Cảnh Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm thấy tạm thời đừng nên tính toán, nếu đã đưa ra quyết định, vậy thì vì hai đứa nhỏ, y không thể để quan hệ giữa mình với Tạ Uẩn quá kém được. Vả lại, trong lòng Cảnh Nhiên cũng cảm thấy, một người đàn ông có thể vì mình mà nấu cháo, cũng rất đáng khen.
Còn về phần thói hư tật xấu của Tạ Uẩn, Cảnh Nhiên tỏ vẻ, y sẽ tiếp tục dạy dỗ hắn.
Vẻ mặt của Cảnh Nhiên mong chờ nói: “Nghe nói hạt giống bên ngoài đã nảy mầm, ta muốn ra ngoài nhìn xem, ta chôn chân trong phòng cũng lâu rồi, ngươi thấy thế nào?”
Tạ Uẩn lập tức hoàn hồn, hắn biết, Cảnh Nhiên chắc chắn muốn nhờ vả hắn, đang thầm định từ chối. Nhưng khi nhìn đôi mắt rạng rỡ của Cảnh Nhiên, lời từ chối đến miệng lại không thốt nên lời. Bất quá, nhìn những vết thương chằng chịt trên mặt Cảnh Nhiên, hắn lại có chút ngượng ngùng, nhìn quanh quất một chút, hắn từ trong ngăn kéo lấy ra một cái khăn che mặt đưa cho Cảnh Nhiên, nói: “Ngươi đeo nó lên, ta ôm ngươi ra ngoài.”
Cảnh Nhiên cắn chặt răng, trong lòng lại bắt đầu tức giận, dẫn y ra ngoài thì đi ra thôi, làm gì còn phải làm chuyện thừa thãi này. Đây không lại muốn chọc y tức giận nữa sao, Cảnh Nhiên quyết định, cái thói xấu này của Tạ Uẩn nhất định phải sửa.
Cảnh Nhiên nước mắt lưng tròng, buộc tội nói: “Ngươi ghét bỏ ta.”
Tạ Uẩn kinh hãi biến sắc, hắn ghét bỏ Cảnh Nhiên đâu phải ngày một ngày hai, giờ Cảnh Nhiên mới biết sao. Nhưng mà, lời này hắn nào dám nói ra.
Tạ Uẩn vội vàng nói: “Để ta ôm ngươi ra ngoài.”
Cảnh Nhiên đạt được mục đích, trong lòng cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn một chút, y cảm thấy Tạ Uẩn chính là một tên đầu gỗ, lâu lâu y phải dùng chút thủ đoạn thì hắn mới chịu nghe lời.
Tạ Uẩn ôm Cảnh Nhiên ra sân, Lý Kỳ kinh ngạc vội vàng chào hỏi: “Thiếu gia, thiếu phu nhân.”
Tạ Uẩn gật đầu: “Ngươi cứ làm việc của ngươi đi, ta mang Cảnh Nhiên ra hóng gió.”
Lý Kỳ giật mình, hắn vẫn luôn cho rằng quan hệ của thiếu gia với thiếu phu nhân không tốt lắm. Hiện giờ hắn mới biết mình sai rồi, quan hệ của hai người bọn họ, rõ ràng rất thân mật.
Tạ Uẩn ôm Cảnh Nhiên đến vườn thuốc, trong lòng hắn cũng biết rõ, nguyên nhân Cảnh Nhiên muốn ra đây, chắc chắn là vì Phàm Linh Thảo. Tạ Uẩn cũng tự hiểu là không cần giấu giếm, Phàm Linh Thảo tuy có công dụng ủ chín, nhưng cũng chỉ giới hạn ở linh thực cấp thấp. Người có tu vi cao thâm, tuyệt đối sẽ khinh thường nó.
“Đây là Phàm Linh Thảo?” Cảnh Nhiên hỏi, khẽ nhíu mày suy nghĩ một lát, ý vị thâm trường mà nhìn về phía Tạ Uẩn. Phàm Linh Thảo đừng nói ở trấn Thanh Thạch, cho dù trước đây y ở hoàng thành Khánh quốc cũng chưa bao giờ nghe nói tới.
Tạ Uẩn mặt không đổi sắc, dù sao hắn cũng không sợ người khác điều tra ra. Vả lại, trong mắt hắn, Phàm Linh Thảo không có quan trọng tới vậy, át chủ bài thực sự của hắn mới là dị năng.
Cảnh Nhiên hỏi: “Huynh tu luyện công pháp gì vậy?”
Tạ Uẩn giật mình sững sờ một chút, theo phản xạ trả lời: “Đại Lực Thần Công.” Đây là công pháp mà nguyên chủ tu luyện.
Cảnh Nhiên liếc mắt nhìn hắn một cái, không nói nhiều nữa, y có thể cảm giác được, nội tức của Tạ Uẩn chứa đựng một loại sinh mệnh lực cực mạnh. Bằng không, thân thể y đã sớm không chịu nổi rồi. Trước đó y vẫn luôn cho là Tạ Uẩn tu luyện công pháp đặc biệt, nhưng mấy ngày nay tiếp xúc nhiều với Tạ Uẩn, Cảnh Nhiên phát hiện thời điểm Tạ Uẩn tu luyện, không hề có quy luật gì, giống như chỉ dựa vào bản năng mà hấp thụ linh khí.
Lúc ấy Cảnh Nhiên liền biết, trên người Tạ Uẩn có bí mật, một người chỉ là Võ Giả cấp một, tuyệt đối không có khả năng hấp thụ được linh khí. Đồng thời, trong lòng Cảnh Nhiên âm thầm suy đoán, loại năng lượng chứa đầy sinh cơ trong cơ thể Tạ Uẩn, chỉ sợ là một loại thiên phú thần thông nào đó. Cho nên, vừa nãy y mới hỏi như vậy.
Sự thật chứng minh, y đoán đúng rồi.
Cảnh Nhiên nói: “Đưa ta trở về đi.”
Tạ Uẩn không thể hiểu nổi, Cảnh Nhiên ra ngoài một chuyến, chẳng lẽ chỉ để nhìn Phàm Linh Thảo thôi sao, sao hắn cứ cảm thấy không phải như vậy chứ.
Cảnh Nhiên dựa vào trong ngực Tạ Uẩn nhắm mắt dưỡng thần, những suy đoán trước đó của y, tuy đã được đương sự chứng thực, nhưng trong lòng y vẫn khiếp sợ không thôi. Phải biết rằng, thiên phú thần thông là một loại năng lực vô cùng hiếm có, phàm là những người có được thiên phú thần thông, thì không có ai là người bình thường hết. Ngay cả chính y cũng có thiên phú thần thông Linh Tê Chi Nhãn. Bởi vậy, y mới hiểu biết rõ ràng như vậy, đồng thời y cũng hiểu được thiên phú thần thông cường đại tới cỡ nào. Linh Tê Chi Nhãn mà tu luyện đến mức tận cùng, thậm chí có thể khám phá ra hết thảy mê chướng.
Vậy Tạ Uẩn thì sao, cái loại năng lượng chứa đựng sinh cơ này, rốt cuộc là thần thông gì.
Cảnh Nhiên cũng không định hỏi, y biết, nếu không phải mình đang mang thai con của huynh, người này tuyệt đối sẽ không tin tưởng y, hỏi nhiều ngược lại không tốt. Vả lại, hỏi hay không hỏi có liên quan gì, dù sao Tạ Uẩn cũng là cha của con y, một ngày nào đó, chuyện mình muốn biết, rồi cũng sẽ biết.
Tạ Uẩn đặt Cảnh Nhiên lên giường, thấy sắc mặt y không tệ lắm, trong lòng hơi thả lỏng, đang định quay người rời đi.
Cảnh Nhiên nói: “Ngươi từ từ đã.”
Tạ Uẩn căng thẳng, tên này lại có chuyện gì nữa đây.
Cảnh Nhiên từ dưới gối lấy ra một quyển sách nhỏ đưa cho hắn, nói: “Về sau tu luyện cái này đi, rất hữu ích đấy.”
Tạ Uẩn kinh ngạc, từ chữ viết trên quyển sách nhỏ này có vẻ rất cổ xưa: “Đây là…”
Chỉ trong thoáng chốc, Tạ Uẩn đã bị chữ trên quyển sách này thu hút toàn bộ tâm trí. Thật rõ ràng, đây là một bộ công pháp vô cùng cao thâm, giữa từng câu chữ toát ra một cảm giác huyền diệu khó tả. Loại cảm giác này Tạ Uẩn chưa từng cảm nhận qua.
Cảnh Nhiên thấy hắn lâm vào trầm tư, dứt khoát nhắm mắt ngủ, ra ngoài một chuyến khiến y hơi mệt mỏi.
Tạ Uẩn lần nữa hoàn hồn, lúc này đã là buổi chiều. Ánh mắt hắn phức tạp nhìn Cảnh Nhiên đang ngủ. Rất nhanh sau đó lại nở một nụ cười vui vẻ, hắn cảm thấy Cảnh Nhiên vẫn rất có lương tâm, biết mình đối xử tốt với y, cho nên biết ơn báo đáp. Bộ công pháp này, tuy hắn không thể tu luyện, nhưng vẫn có thể tham khảo được, rất nhiều vấn đề chưa hiểu, như đã được khai sáng. Rất nhiều chỗ chưa thông, dường như giờ đây đã được khai thông, giống như đã mở ra một cánh cửa mới vậy.
Đương nhiên, trước khi rời đi, Tạ Uẩn không quên chuẩn bị thuốc tắm cho Cảnh Nhiên, hắn chia dược liệu ra thành mấy gói. Sau đó chỉ cho Lý Kỳ cách phối chế theo trình tự. Tiếp đó, hắn liền nhốt mình trong phòng, phân phó Lý Kỳ trừ khi có chuyện vạn bất đắc dĩ, nếu không trời có sập xuống cũng không được làm phiền hắn.
Tạ Uẩn biết, một khi đã đắm mình vào nghiên cứu công pháp, sẽ không thể ra ngoài trong một sớm một chiều.
Nhưng hắn lại không nghĩ đến, chờ hắn mở cửa phòng ra lần nữa, đã là tám ngày sau. Trong tám ngày này, Tạ Tuân có đến để từ biệt hắn, nhưng thấy hắn đang bế quan tu luyện, nên cũng không làm phiền.
Tạ An, Lý Kỳ cũng rất lo lắng, phải biết rằng, tám ngày này thiếu gia chưa hề động đến cơm nước gì cả. Nếu không phải có thiếu phu nhân nói không sao thì hai người đã…
Hai người chỉ biết lo lắng suông thôi, trước đó thiếu gia đã dặn dò rồi nên bọn họ cũng không dám đến làm phiền.