Chương 3: Tam lão gia họ Tạ

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 3: Tam lão gia họ Tạ

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Tạ An rời đi, việc đầu tiên Tạ Uẩn làm là nhanh chóng sắp xếp lại tài sản riêng của mình. Theo suy nghĩ của hắn từ trước đến giờ, dù ở thế giới nào đi nữa, không có tiền thì vạn sự bất thành, hắn cũng không muốn phải sống uất ức như nguyên chủ.
Tạ Uẩn thẳng thắn thừa nhận một cách vô sỉ rằng, mình là một người thanh tao nhưng lại thích xa hoa lãng phí.
Ăn uống không thể chịu khổ, làm gì cũng tuyệt đối không chịu thiệt thòi. Đây chính là châm ngôn sống mà Tạ Uẩn đã đúc kết từ kinh nghiệm của mình.
Đời trước, Tạ Uẩn chỉ có một lần mua bán lỗ vốn, đó là khi hắn phải vào viện nghiên cứu của căn cứ trung ương Hoa quốc.
Sướng được một lần mà mệt cả đời. Quả thật, ngay cả trong tình trạng đó, hắn vẫn có thể sống xa hoa tiêu sái như cũ, thỉnh thoảng còn có thể ngáng chân người khác. Tạ Uẩn tỏ vẻ, hắn chính là thích nhìn đám người kia, rõ ràng hận hắn đến ngứa răng, nhưng hết lần này đến lần khác lại chẳng thể làm gì được hắn.
Hoàn cảnh sinh tồn của nhân loại vốn đã gian nan, lãnh đạo lại còn gây ra ba cái trò nội đấu, đúng là rảnh rỗi sinh chuyện.
Tạ Uẩn xấu xa thầm nghĩ, sau khi hắn chết, tầng lớp lãnh đạo cao cấp chắc chắn sẽ phải đau đầu đây. Nhưng dù sao, mạt thế đã kết thúc, mặc kệ bọn họ muốn đấu thế nào thì đấu. Đúng như câu nói "Sau khi ta chết, mặc kệ nước lụt có ngập trời". Chỉ cần Tạ gia không có việc gì, còn lại mặc kệ, hắn chính là một kẻ ích kỷ vậy đấy.
Huống chi, Tạ Uẩn tin tưởng, bằng những vật mình để lại, Tạ gia trong trận tranh đấu ở kỷ nguyên mới, nhất định sẽ giành được một vị trí nhỏ. Chỉ cần Tạ gia có thể vững vàng không đổ, cha mẹ bên cạnh còn có các ca ca hiếu thuận, hắn cũng không còn gì phải bận lòng nữa.
Đến Đại lục Hằng Võ này, tuy rằng không như hắn mong muốn. Nhưng đời trước hắn đã sớm chết rồi, được sống thêm một lần nữa là hắn đã lời rồi. Chỉ hi vọng cha mẹ đừng quá đau lòng vì hắn.
Đã tới thì cứ an tâm mà ở lại, hắn hiện tại cũng coi như là người sắp làm cha. Hắn sẽ thay thế nguyên chủ sống cho thật tốt. Đại lục Hằng Võ vốn là một thế giới thần kỳ, nói không chừng, một ngày nào đó, hắn còn có thể tìm được đường trở về.
Đương nhiên, việc cấp bách hiện giờ, vẫn là phải nâng cao tu vi của mình trước đã.
Tạ Uẩn thu lại những suy nghĩ kia, mở ngăn bí mật ở đầu giường, lấy ra một cái hộp nhỏ. Đây là tài sản riêng nguyên chủ chuẩn bị để thành hôn. Tổng cộng có hơn ba trăm lượng ngân phiếu, hai viên linh châu, cùng một ít linh thảo và phù chú.
Nhìn đống gia sản ít ỏi đến đáng thương, Tạ Uẩn có chút đau đầu. Làm thiếu gia của Tạ phủ, nguyên chủ quá là không biết cố gắng. Gia sản thế mà chỉ có bấy nhiêu đây, những tài sản này đối với bình dân bách tính mà nói có thể rất nhiều, nhưng đối với tu giả mà nói, thì chẳng đủ nhét kẽ răng. Toàn bộ tiền bạc của gia chủ đều rơi vào tay con ả Lý Nguyệt Liên kia.
Nhớ tới Lý Nguyệt Liên, Tạ Uẩn lập tức nhớ tới đống lễ vật đính hôn của Lý gia, hình như vẫn còn ở chỗ người mẹ tiện nghi kia của hắn. Xem ra, ngày mai quả thực phải đến Tây viện thăm hỏi xem sao. Bằng không, chờ tam ca hắn từ học viện trở về, chắc chắn sẽ chẳng còn lại gì.
Kỳ thật, hiện giờ cũng không còn thừa nhiều lắm.
.........
Chạng vạng, Tạ tam gia say khướt bước vào chính sảnh Tây viện: "Bạch Ngọc, Bạch Ngọc.."
"Tới đây, tới đây, kêu cái gì mà kêu, không sợ người ngoài chê cười sao."
Tạ Tây Kinh trừng mắt quát: "Ai dám chê cười lão tử."
Bạch Ngọc vừa tức vừa hận, bà ta sao lại gả cho một tên khốn như vậy, cảnh giác nhìn chằm chằm Tạ tam gia: "Ông lần này tới đây làm chi, tôi nói cho ông biết, muốn lấy của cải từ tôi để bao nuôi mấy con tỳ thiếp của ông ư, đừng hòng."
Tạ Tây Kinh trừng mắt: "Con của tôi chẳng phải là con của bà sao, làm mẹ cả thì bà phải có trách nhiệm nuôi dưỡng chúng nó mới đúng chứ."
"Hừ!" Bạch Ngọc cười lạnh, kể từ khi sinh Tạ Uẩn, Tạ tam gia đã không còn ở lại chính thất nữa. Trừ khi có việc mới tìm đến bà, nhưng mà, mỗi lần tìm là khẳng định không có chuyện gì tốt đẹp. Nếu không nhờ bà sinh được hai đứa con ưu tú, thì trong cái nhà này bà còn địa vị gì nữa.
Bạch Ngọc trực tiếp xem nhẹ Tạ Uẩn. Trong cảm nhận của bà, nữ nhi Tạ Tuyết gả thật là tốt, nhi tử Tạ Sóc thiên phú thật tốt, hai đứa này mới là thân cốt nhục của bà. Còn Tạ Uẩn ư, ngoài việc làm bà mất mặt ra thì còn được tích sự gì, bà ta chỉ hận sao mình chưa từng sinh ra hắn thì tốt hơn.
Tạ Tây Kinh ngang ngược vô lý: "Cho tôi tám ngàn lượng ngân phiếu, thêm năm mươi linh châu."
Bạch Ngọc kêu lên sợ hãi: "Tám ngàn lượng ngân phiếu, năm mươi linh châu. Ông ở đó mà mơ, hôm trước mới cho ông hai mươi viên, giờ ông lại còn muốn?"
Tạ Tây Kinh nói: "Tranh nhi đã đột phá Võ Giả rồi, là lúc rất cần linh châu. Bà là mẹ cả, tương lai nó có tiền đồ, thì bà cũng được nở mày nở mặt chứ sao."
Bạch Ngọc bị ông ta chọc tức quá mà cười: "Tôi đã có con trai rồi, không cần phải dựa dẫm vào ánh sáng của nó."
Tạ Tây Kinh mất hứng, sắc mặt trở nên khó coi, uy hiếp: "Bạch Ngọc, Tạ gia ta không có chuyện chủ mẫu khắc nghiệt với thứ tử."
"Ông..." Bạch Ngọc tức đến đau cả ngực, nước mắt trào ra. Mỹ nhân rơi lệ, nhìn thế nào cũng đẹp đến nao lòng. Chỉ tiếc, Tạ tam gia là người trải qua trăm trận chiến ở chốn phong lưu, đối với nước mắt của bà đã miễn nhiễm, lạnh lùng nói: "Bà có bao nhiêu của cải, tôi đều biết rõ ràng, bà đừng hòng mà giấu giếm. Tôi nhất định có cách trị bà."
Bạch Ngọc lần này thực sự đau lòng, khóc ròng nói: "Đây là lễ vật đính hôn của Uẩn nhi, lần này nó suýt chút nữa không tỉnh lại được, ông sao có thể nhẫn tâm như vậy."
Tạ Tây Kinh không thèm để ý chút nào, cười nhạo nói: "Tôi chưa từng thấy bà đến thăm nó đâu."
Sắc mặt Bạch Ngọc tối sầm lại, hóa ra đôi vợ chồng này đều biết Tạ Uẩn đã tỉnh, nhưng không ai thèm đến thăm.
Bạch Ngọc vừa rơi lệ vừa nói: "Mấy ngày nữa Sóc nhi nghỉ học về nhà, ông lấy hết linh châu và tiền bạc đi, vậy nó phải làm sao bây giờ. Nó bây giờ đã là Võ Giả Tứ Tinh, lượng linh châu tiêu hao rất nhiều, lại còn phải mua sắm dược tề để thối thể. Chỉ vì một đứa thứ tử vừa mới thăng cấp, vậy ông đặt Sóc nhi vào vị trí nào, nó sẽ nghĩ thế nào trong lòng?"
(thối thể = tôi luyện, biến đổi thể chất)
Tạ Tây Kinh cau mày suy nghĩ, lão tuy rằng không thèm để ý gì đến Bạch Ngọc, nhưng đối với nhi tử vô cùng xuất sắc này, lại rất coi trọng, nghĩ nghĩ lại nói: "Cho tôi năm ngàn lượng ngân phiếu, hai mươi linh châu. Đây là giới hạn cuối cùng rồi, không thể bớt đi nữa."
"Ông..." Bạch Ngọc cắn chặt răng, tức giận đến mức ngực phập phồng thở dốc. Hai mươi linh châu tương đương với hai vạn ngân phiếu, bà ta cũng rất tiếc nuối.
(1 vạn = 10 ngàn)
Tạ Tây Kinh trầm mặt: "Sóc nhi từ trước đến nay luôn là anh em hòa thuận, nó đối với huynh đệ tình như tay chân, chứ đâu có ích kỷ như mẹ nó."
Bạch Ngọc tức giận, hận không thể dùng ánh mắt giết chết Tạ Tây Kinh: "Được, tôi cho là được chứ gì."
Sóc nhi lúc này đang ở thời điểm mấu chốt, không thể để thanh danh của nó bị hủy hoại được. Bạch Ngọc lau nước mắt, trở về phòng lấy đồ. Vì thanh danh của nhi tử, bà đành nhịn.
"Sớm đưa cho ta chẳng phải tốt hơn sao." Tạ Tây Kinh nói thầm một câu, cảm thấy thỏa mãn sau khi lấy được ngân phiếu và linh châu. Lập tức liền chuồn mất, một bên vừa chạy lão vừa nghĩ, mụ đàn bà này đúng là thiếu đòn, phải đợi đến khi lão nổi giận mới chịu nhượng bộ. Quả nhiên cưới vợ phải cưới người môn đăng hộ đối, xinh đẹp thì được cái tích sự gì, đúng là chẳng có chút phóng khoáng nào cả.
Bạch Ngọc nhào lên giường gào khóc thảm thiết, người khác đều hâm mộ bà ta gả vào võ giả thế gia, thế nhưng bà ta có sung sướng được ngày nào đâu...
Mặt khác, Tạ Uẩn lúc này còn không biết, lễ vật đính hôn của hắn, người ta đã chia chác xong rồi. Hiện giờ, hắn đang ngồi khoanh chân trên giường, đầu đầm đìa mồ hôi, như thể đang trải qua nỗi thống khổ tột cùng.
Qua thật lâu sau, Tạ Uẩn thất bại mở mắt ra, lông mày nhíu chặt.
Hắn phát hiện dị năng và nội khí tuy khác biệt nhưng đều kỳ diệu như nhau. Chẳng qua, cơ thể này của hắn hình như xảy ra vấn đề. Bất luận là nội khí hay là dị năng, đều không thể chứa đựng trong cơ thể. Cơ thể này giống như một cái lỗ thủng lớn, nội tức vận chuyển trong cơ thể một vòng, tám chín phần đều biến mất không dấu vết, chỉ còn sót lại một chút tiến vào đan điền, ít đến mức gần như không đáng kể. Thảo nào tu vi của nguyên chủ trước sau đều không tăng lên nổi, cơ thể gì mà hệt như cái sàng, thì còn tu luyện làm sao được nữa.
Dị năng của hắn cũng giống vậy, dị năng trong người vận chuyển một vòng. Chỉ có một chút có thể dung nhập vào ý thức. Dựa theo tốc độ tu luyện này, đến bao giờ hắn mới có thể thăng cấp đây.
Tạ Uẩn cau mày, dứt khoát điều động tinh thần lực, điều tra một chút tình trạng bên trong cơ thể. Mỗi một huyệt vị, mỗi một huyệt đạo, mỗi một kinh mạch, mỗi một tế bào đều không bỏ sót một chút nào. Hắn ở viện nghiên cứu mấy năm nay, không phải là không có thành quả. Trước giờ không ai biết, ngoại trừ bên ngoài là dị năng giả hệ Mộc, hắn còn là một tinh thần lực giả cấp bậc rất cao. Viện nghiên cứu đối với hắn mà nói không hề giữ bí mật gì cả, những tài liệu thí nghiệm, hắn đều biết rõ ràng. Bằng không, hắn cũng sẽ không chán ghét tầng lớp lãnh đạo cao cấp của căn cứ đến thế.
Trong thời kỳ mạt thế, kỳ thật không hề có địa phương nào sạch sẽ. Nếu không phải dị năng của hắn quá hiếm có, quan trọng và không thể thiếu. Trong mạt thế hắn là dị năng giả thực vật duy nhất, bằng không, chỉ sợ hắn đã sớm bị người ta đào não hạch rồi.
Tạ Uẩn tĩnh tâm lại, đem tinh thần lực ngưng tụ thành một sợi chỉ mỏng, từ từ thâm nhập vào cơ thể.
Sau đó, Tạ Uẩn thầm mắng một câu tên béo chết tiệt. Hóa ra là do cơ thể nguyên chủ quá bề thế, thịt quá nhiều, kiểm tra từng tế bào quả là một công trình khổng lồ.
"Ể?"
Tạ Uẩn chợt cứng đờ người, nhanh chóng phát hiện ra điểm bất thường. Vội vàng đưa tinh thần lực đến thăm dò, muốn xem xét cẩn thận một chút. Đúng lúc này, đột nhiên, đại não hắn truyền đến một cơn đau nhói, tinh thần lực tiêu hao hết sạch.
"Hự!" Tạ Uẩn mạnh mẽ thở dốc, mệt mỏi nằm trên giường, thân thể uể oải đến nỗi không muốn nhúc nhích. Nhưng mà, tâm tình của hắn thì không tồi. Cuối cùng cũng điều tra được một chút. Tế bào của cơ thể này thật sự rất sống động, trong máu thịt dường như ẩn chứa một loại năng lượng. Nhưng kinh mạch của cơ thể này lại rất mỏng, thậm chí có vài kinh mạch còn bị tắc nghẽn, nhưng không hoàn toàn bít kín. Loại tình huống này rất kỳ lạ. Tạ Uẩn lờ mờ đã tìm ra được đáp án, nhưng mà, muốn biết tình huống cụ thể, vẫn cần phải điều tra thêm vài lần nữa mới có thể xác định.
Theo suy đoán của Tạ Uẩn, nội tức của nguyên chủ không có biến mất, mà là dung nhập vào máu thịt rồi. Nguyên chủ lớn lên béo phì như vậy, e rằng chính là do nguyên nhân này. Nội tức vốn là một loại năng lượng, kinh mạch của nguyên chủ bị tắc nghẽn, nội tức không có cách nào nạp toàn bộ vào đan điền. Nhưng mà, nội tức trong cơ thể lại không thể biến mất. Vì vậy, năm tháng trôi qua, nội tức ẩn chứa năng lượng biến thành mỡ thừa.
Có thể nói, mỗi lần nguyên chủ tu luyện, đều là làm tăng thêm mỡ thừa, đồng thời cũng là tự tìm đường chết.
Tạ Uẩn vô cùng rối rắm khi phát hiện ra. Cơ thể này của hắn, căn bản chính là một quả bóng sắp nổ tung. Nếu nói thân thể là một vật chứa, như vậy đem nội tức bỏ vào vật chứa đó. Đến khi nó bị lấp đầy, cuối cùng khi không thể chứa nổi nữa, cơ thể sẽ nổ tung.
Đương nhiên, đây là nói về nguyên chủ mà thôi. Hiện tại thân thể này đã đổi thành hắn rồi, khẳng định sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Trong lòng Tạ Uẩn nghĩ vậy, đối với chuyện bá chiếm thân thể của nguyên chủ càng thêm hợp tình hợp lý. Với tình huống hiện tại, nguyên chủ này cho dù không chết, e rằng cũng chẳng sống được bao lâu, trừ phi hắn không tu luyện nữa.