Chương 5: Xua đuổi ác nô

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 5: Xua đuổi ác nô

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi hoàn thành việc thăm hỏi, Tạ Uẩn lập tức trở về viện của mình. Với thân hình như thế này, cho dù có tiền, hắn cũng chẳng có tâm trạng nào mà đi dạo chơi.
Đời trước tuy hắn được muôn người chú ý, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn thích mang dáng vẻ một kẻ béo phì để người ta chỉ trỏ bàn tán. Tạ Uẩn cảm thấy, tốt nhất hắn nên nhanh chóng về phòng tắm rửa rồi ngủ một giấc cho khỏe.
Dĩ nhiên, tắm rửa ngủ nghỉ ngơi chỉ là lời nói đùa mà thôi. Tạ Uẩn vừa trở lại viện, Tạ An đã nhanh chóng chạy ra đón: "Thiếu gia, ngài đã về rồi, phu nhân đã nguôi giận chưa ạ?"
Tâm trạng Tạ Uẩn khá tốt, hắn cười liếc nhìn Tạ An một cái rồi nói: "Nương tinh thần rất tốt, còn cho ta không ít tiền tiêu vặt."
Tạ An vui mừng hiện rõ trên mặt: "Ta biết mà, thiếu gia dù sao cũng là con ruột của phu nhân, phu nhân không thương ngài thì thương ai nữa?"
Tạ Uẩn chỉ cười không nói. Tinh thần của Bạch Ngọc quả thật không tệ, lúc mắng chửi người thì khí thế mười phần, lúc giả bộ khóc lóc thì "lê hoa đái vũ" (tựa hoa lê dính mưa, miêu tả dáng vẻ kiều diễm khi khóc), lúc diễn trò cũng rất đạt, thế chẳng phải là rất tốt sao? Về phần tiền tiêu vặt, khà khà, năm vạn lượng cũng là tiền tiêu vặt đấy chứ, cũng đủ hắn mua các loại dược liệu cần thiết.
Tạ Uẩn trong lòng có chút tiếc nuối, đáng tiếc hắn hiện tại chỉ có tu vi Võ Đồ, căn bản không dùng được linh châu. Nếu không, hắn đã đòi Bạch Ngọc đưa linh châu rồi, linh châu đáng giá hơn bạc nhiều.
Gạt bỏ tiếc nuối sang một bên, sau khi Tạ Uẩn trở về phòng liền dựa theo ký ức của nguyên chủ, viết ra một tờ đơn thuốc. Những thứ này đều là để cải thiện thể chất cùng với dược liệu để luyện chế dịch gen cấp thấp.
"Thiếu gia, ngài muốn luyện thuốc sao?" Tạ An kinh ngạc, hắn không nhớ thiếu gia biết những thứ này.
Tạ Uẩn giữ vẻ mặt bình thản, làm ra vẻ buồn bã nói: "Trước kia hiểu biết quá ít, thân thể này của ta..."
Tạ An bỗng nhiên tỉnh ngộ, đột nhiên nhớ tới thiếu gia vì thân hình mập mạp mà một thời gian trước có ý định học luyện thuốc. Chỉ tiếc, luyện thuốc phải hao phí không ít tiền bạc. Khi đó thiếu gia không có tiền, nên sau đó cũng không thành công.
Tạ Uẩn thấy mình lừa được hắn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, âm thầm cảnh cáo chính mình, về sau tuyệt đối không thể để lộ sơ hở, rồi cười nói: "Lần này ta chuẩn bị nghiêm túc học tập."
Tạ An cười cười, cầm lấy đơn thuốc liếc qua một lượt, càng xem lông mày càng nhíu chặt: "Thiếu gia, hiện tại học luyện thuốc không cần dùng đến linh dược chứ? Chừng này cần đến hơn một vạn lượng bạc lận đấy ạ."
Tạ Uẩn hơi sửng sốt: "Đắt như vậy sao?"
Tạ An nói: "Loại Tử Căn Thảo, Phồn Linh Hoa, còn có Ngọc La Lan đều là linh dược, tuy rằng linh dược không phân cấp bậc, nhưng chỉ cần có một chữ 'linh', giá cả đều chẳng hề rẻ chút nào."
Tạ Uẩn có chút phiền muộn, vừa rồi hắn còn cảm thấy năm vạn lượng bạc rất nhiều. Lúc này mới biết năm vạn lượng bạc không đủ dùng. Khó trách người khác đều nói tu luyện là một chuyện vô cùng tốn kém tiền bạc, đây thật đúng là không hề nói dối.
Tạ Uẩn nghĩ nghĩ, nói: "Cứ mua hết đi, lại mua thêm ít hạt giống về."
Tạ An nghi hoặc: "Mua hạt giống có ích lợi gì ạ?"
Tạ Uẩn cười khẽ: "Dù sao hạt giống cũng không đắt, về trồng trong viện thử xem, vừa hay tiết kiệm được tiền mua thuốc."
Tạ An không dám nói nhiều nữa, người ta gieo trồng linh dược đều ở linh điền, thiếu gia lại muốn gieo trồng dược liệu trong viện. Đúng là ý nghĩ kỳ lạ. Tuy nhiên, hắn chỉ là hạ nhân, nghe theo phân phó là được. Vừa rồi đã phản bác thiếu gia một lần, hắn cũng không muốn lại chọc thiếu gia chán ghét.
Hắn mới không giống mấy tên Tạ Trung, Tạ Nghĩa ngu ngốc kia đâu. Thấy thiếu gia hôn mê bất tỉnh, liền lập tức đi bám víu quyền thế. Bọn họ cũng không thử nghĩ, đại phòng và nhị phòng làm sao thèm dùng người của tam phòng. Về phần tam phòng, trừ tam thiếu gia ra, còn ai có địa vị ổn định như vậy nữa. Đừng nhìn ngũ thiếu gia nhảy nhót lung tung mà lầm. Thực tế thì, chỉ cần nhị tiểu thư còn ở Vân Châu một ngày, đám người kia cho dù có nhảy nhót thế nào, địa vị cũng chỉ đứng sau thiếu gia mà thôi. Đây là lão thái gia quyết định, ngay cả lão gia cũng chỉ có thể nghe theo. Thật ra, nếu tính cách thiếu gia không quá mềm yếu, cho dù có là một phế vật, cuộc sống cũng không đến mức như vậy.
Tạ Uẩn đau lòng lấy ra hai vạn ngân phiếu đưa cho Tạ An: "Ngươi xem rồi làm đi."
Tạ An mặt mày hớn hở, trong lòng lại có chút thắc mắc, phu nhân chẳng lẽ đổi tính rồi sao? Tuy nhiên, đây cũng là chuyện tốt, liền cười nói: "Phu nhân thật là thương thiếu gia, tiểu nhân đi làm ngay đây."
Tạ Uẩn cười khẩy, phu nhân mà thương hắn thì ta thành quỷ, không kiên nhẫn phất tay: "Đi nhanh về nhanh." Bên hắn ngoài một mình Tạ An ra thì không còn hạ nhân nào khác. Hắn cũng chẳng thấy sao cả, nhưng mà... Tạ Uẩn nhìn về phía phòng bên trái. Nơi đó còn một vị dựng phu (đàn ông mang thai), phải cần có người chăm sóc mới được.
Tạ Uẩn không vui mà thầm nghĩ, mấy tên gian xảo nhất định hắn phải đuổi hết, về phần hạ nhân...
Tạ Uẩn thở dài, bồi dưỡng thành viên nòng cốt, chữa trị thân thể, luyện chế dược tề, cái nào cũng cần tiền. Xem ra hắn phải tìm cách gì đó để kiếm tiền mới được, cũng không thể suốt ngày ngửa tay xin tiền. Huống hồ có muốn cũng chẳng ai cho, hắn chính là một đứa không cha thương mẹ yêu. Lần này có thể lừa gạt Bạch Ngọc là hắn có lý, dù sao đó cũng là tiền Lý gia từ hôn bồi thường, lần sau có lẽ sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa.
Tạ Uẩn suy tư trong chốc lát, dứt khoát đem mấy cái phiền muộn này gạt qua một bên. Trước mắt vẫn còn một ít bạc để dùng, Tạ An cũng có thể tạm dùng được. Hắn vẫn là đem vấn đề thân thể giải quyết trước đã. Nếu không, muốn làm gì cũng bất tiện.
Đương nhiên, nguyên nhân chính vẫn là, Tạ Uẩn ưa cái đẹp, không muốn mang cái thân hình mập mạp ra cửa.
Tạ Uẩn đóng cửa phòng lại, khoanh chân ngồi trên giường, điều động tinh thần lực xem xét lại cơ thể mình lần nữa. Lúc này hắn còn không biết, chuyện hắn chọc Bạch Ngọc tức giận đến khóc lóc đã được lan truyền khắp Tạ phủ. Đồng thời, còn đồn đại chuyện hắn kiếm được năm vạn lượng bạc.
Sau khi Tạ lão thái gia biết, chỉ nói một câu thật quá sức tưởng tượng.
Tạ tam lão gia sau khi biết, tức giận đến nổi trận lôi đình. Tuy nhiên, lửa giận của lão ta là nhằm vào Bạch Ngọc. Con đàn bà thối tha rõ ràng có tiền, vậy mà còn dám ra sức từ chối lão. Quả đúng là nữ tử nông gia chẳng ra thể thống gì, ngu ngốc, tóc dài nhưng kiến thức nông cạn, thế mà dễ dàng bị lừa gạt như vậy. Tạ tam gia vô cùng tức giận, nhưng mà, nhớ tới Tạ Uẩn, lão vừa tức giận nhưng đồng thời, trong lòng cũng dâng lên một loại cảm giác đồng cảm quỷ dị, không hổ là con lão, thật là giống lão.
Tạ tam gia tuy nhiều nhi tử, nhưng mỗi nhi tử đều thực ôn hòa nho nhã, đối với người ngoài thì khiêm tốn lễ phép. Đương nhiên, những cái đó đều là lão tự cho là thế. Lão cảm thấy nhi tử của lão đứa nào cũng thật tốt, chỉ tội là không đứa nào giống lão cả. Hiện giờ nghe thấy Tạ Uẩn uy hiếp Bạch Ngọc, trong lòng lão có chút mừng thầm. Đứa con trai này ngoài việc lớn lên hơi béo, tính cách thế mà lại rất giống lão.
Vì thế, ở thời điểm Tạ Uẩn còn chưa biết gì, bất tri bất giác lại có được một chút thiện cảm của Tạ tam gia.
Về phần những người khác trong phủ, phần lớn đều là chế giễu. Tuy cũng có người trong lòng bất mãn, ngầm ghen ghét. Nhưng Bạch Ngọc với Tạ Uẩn người ta là mẹ con, cho dù không có chuyện này của Tạ Uẩn, tiền bạc cũng đâu rơi vào tay họ, vì vậy chỉ mừng rỡ xem mẹ con này đấu đá nhau.
Hạ nhân thì khác.
Tạ Trung hối hận đến xanh ruột rồi, sớm biết thiếu gia có tiền, hắn còn đi nịnh bợ ngũ thiếu gia làm gì. Lập tức vội vàng chạy về.
"Thiếu gia! Thiếu gia!"
"Rầm" một tiếng, cửa phòng Tạ Uẩn bị mở ra.
"Ô ô ô... Thiếu gia, ngài rốt cuộc cũng tỉnh rồi, hai tháng này khiến ta lo lắng chết đi được..."
Tạ Uẩn sắc mặt tái mét, may mắn vừa rồi hắn đúng lúc thu tinh thần lực về, nếu không hậu quả khó mà tưởng tượng được. Thời điểm tu luyện bị cắt đứt, đây là điều tối kỵ.
Tạ Trung vẻ mặt quan tâm mà nói: "Thiếu gia... Nghe nói ngài hôm nay đắc tội phu nhân, ngài sao lại ngốc như vậy chứ. Phu nhân vốn đã không thích ngài, đắc tội phu nhân chính là đắc tội tam thiếu gia. Tương lai ngài ở Tạ phủ không ai chống lưng, thì phải làm sao bây giờ...."
"Thiếu gia, ngài nghe lời ta khuyên, mau đi nhận lỗi với phu nhân, tiền bạc đã cầm rồi thì cứ cầm, ngài là con trai của phu nhân, phu nhân cũng sẽ không thật sự giận ngài đâu."
Tạ Uẩn lạnh lùng nhìn hắn diễn trò, trong lòng hơi có chút kinh ngạc, không nghĩ tới chuyện kia lại truyền nhanh đến như vậy. Làm một chủ mẫu trong nhà, Bạch Ngọc không đến mức một việc nhỏ này cũng không quản lý được, trừ phi bà ta cố tình làm thế.
Bạch Ngọc đây là muốn ra tay trước để chiếm ưu thế, làm hỏng danh tiếng của hắn. Trong lòng Tạ Uẩn có chút khinh thường, nguyên chủ làm gì còn danh tiếng mà hỏng nữa, Bạch Ngọc đúng là làm chuyện thừa thãi.
"Thiếu gia? Thiếu gia?" Tạ Trung thấy Tạ Uẩn không nói lời nào, trong lòng đột nhiên lo lắng, vội vàng nói: "Thiếu gia, hôm qua ta nghe nói Hoàng Thạch Sơn có một gốc linh thảo cấp hai xuất hiện, cho nên mới xin nghỉ để đi xem."
Tạ Uẩn hứng thú, cười như không cười liếc nhìn hắn, nói: "Linh thảo đâu?"
Tạ Trung chà xát tay, cười xòa nói: "Đáng tiếc, trên người ta không có tiền, không mua được. Lúc ấy còn nghĩ, nếu thiếu gia có linh thảo rồi nhất định sẽ tỉnh dậy. Không nghĩ tới ông trời phù hộ, thiếu gia hôm qua liền tỉnh, tiểu nhân đúng là vô dụng."
Tạ Uẩn nhướng mày hỏi: "Thật sao? Linh thảo cần bao nhiêu bạc?"
Ánh mắt Tạ Trung sáng lên, không nhịn được vui mừng hiện rõ trên mặt, vội nói: "Không đắt, chỉ cần ba vạn lượng ngân phiếu, linh thảo là thôn dân phát hiện, hắn không biết hàng, bán giá rẻ, chuyện tốt như vậy lần sau chưa chắc đã có nữa đâu."
Tạ Uẩn nghe hắn nói mà muốn cười, nguyên chủ rốt cuộc ngốc đến mức nào, thế nhưng bị người ta coi là tên ngốc mà đùa giỡn, lời nói dối vớ vẩn này cũng dám mang ra lừa hắn.
"Ba vạn lượng quả thật không đắt." Tạ Uẩn nhàn nhạt cười, ánh mắt nhìn ra ngoài phòng. Tạ Bình, Tạ Nghĩa đang vội vã chạy đến.
Tạ Nghĩa gấp đến mức sốt ruột, vừa nghe thấy thiếu gia nói không đắt, trong lòng hắn liền lập tức hoảng hốt, sợ thiếu gia đưa bạc cho Tạ Trung. Kia chính là bánh bao thịt ném chó, tuyệt đối chỉ có đi mà không có về, đến lúc đó Tạ Trung lại tìm lý do lừa gạt một chút, thiếu gia chắc chắn sẽ không truy cứu.
"Thiếu gia, ngài đừng nghe hắn, ngày hôm qua Tạ Trung còn đang bận nịnh bợ ngũ thiếu gia."
Tạ Uẩn quay đầu hỏi: "Đây là có chuyện gì?"
Tạ Trung vội vàng nói: "Thiếu gia, Tạ Nghĩa nói bậy nói bạ, hai tên này còn đang muốn lấy lòng tứ thiếu gia, chỉ tiếc là không tìm được cách."
Tạ Bình lòng đầy căm phẫn: "Thiếu gia, Hoàng Thạch Sơn căn bản không có linh dược cấp hai, Tạ Trung nói dối. Linh dược vô cùng quý giá, nếu mà có, đã sớm bị người khác giành mất rồi."
Tạ Trung tức giận không thôi, oán hận nói: "Các ngươi bận nịnh bợ bên đại phòng, làm sao biết chuyện ở Hoàng Thạch Sơn. Thiếu gia, linh dược cấp hai khó mà gặp được, nếu không nhanh lên sẽ bị người khác giành mua trước."
"Thiếu gia.." Tạ Bình còn đang muốn cãi lại, Tạ Uẩn liền nhíu mày nói: "Được rồi, câm miệng hết cho ta. Tạ Bình, Tạ Nghĩa, cái miếu nhỏ này của ta không chứa nổi hai vị đại Phật như các ngươi..."
Tạ Bình, Tạ Nghĩa sắc mặt biến sắc, Tạ Trung còn chưa kịp vui mừng liền nghe Tạ Uẩn nói tiếp: "Các ngươi đem Tạ Trung kéo qua cho ngũ ca, linh thảo cấp hai, thiếu gia ta tu vi không đủ, không có phúc mà dùng. Thuận tiện thì đi ra ngoại viện gọi Tiền quản sự tới đây, ta có chuyện muốn phân phó hắn. Yên tâm, chờ các ngươi trở về sẽ có chuyện tốt."
"Vâng, thiếu gia." Hai người vừa mừng vừa sợ, đồng thanh đáp.
Tạ Trung sợ hãi biến sắc, thế nào cũng không ngờ tới, tình hình lại đảo ngược nhanh đến vậy. Hắn còn chưa kịp nói chuyện, đã bị Tạ Bình, Tạ Nghĩa bịt miệng lôi ra ngoài.
Tạ Uẩn cười lạnh, Tạ Trung hắn đã đuổi rồi. Về phần Tạ Bình, Tạ Nghĩa, chờ bọn họ trở về quả thật có chuyện tốt đang chờ đợi. Tiền quản sự kia là quản sự của đại phòng, nếu bọn chúng muốn nịnh bợ đại phòng, vậy mình cứ làm người tốt đến cùng. Dứt khoát thành toàn cho bọn họ, chỉ hi vọng, tương lai bọn họ đừng có hối hận thì được.
Không lâu sau, Tiền quản sự phái người đến.
Tạ Uẩn đối với chuyện này cũng không bất ngờ. Tiền quản sự dù sao cũng là quản sự đại phòng, thân phận không tầm thường, hắn có thể phái người đến, đã xem như nể mặt lắm rồi.
Tạ Uẩn trực tiếp nói cho người đến, hắn muốn sắp xếp hai người, việc nhỏ này không cần báo cáo lên trên. Lưu Đại Sơn liền trực tiếp đáp ứng.
Tạ Bình cùng Tạ Nghĩa vừa mới trở về, đã bị tin tức này làm cho kinh ngạc, trong lòng vừa vui mừng vừa hoang mang. Thái độ của thiếu gia khiến người ta rất bất an, nhưng càng nhiều thì bọn họ lại cảm thấy vui mừng. Dù sao, đại phòng chỉ có một con trai là tứ thiếu gia, địa vị so với những thiếu gia khác cao hơn. Có thể hầu hạ bên cạnh tứ thiếu gia, bao nhiêu người tranh giành vỡ đầu cũng không tìm được cơ hội tốt này.
Tâm trạng hai người thấp thỏm không yên, nhanh chóng thu dọn hành lý liền theo Lưu Đại Sơn rời đi.
Tạ Uẩn khẽ cười, đuổi được mấy con gián, con kiến này đi, hắn cảm giác không khí chung quanh trong lành hẳn. Nghe nói đại phòng còn đang thiếu mấy người quét bồn cầu. Tạ Bình với Tạ Nghĩa tự cầu nhiều phúc cho mình đi, hắn vẫn chưa nói là sẽ sắp xếp cho bọn họ công việc gì.