Chương 6: Chuẩn Bị Chế Thuốc

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 6: Chuẩn Bị Chế Thuốc

Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một lần giải quyết xong đống phiền toái, tâm trạng Tạ Uẩn vô cùng tốt.
Tạ An từ bên ngoài trở về, cả người đều thấy mông lung, cái gì, ngươi nói cái gì? Thiếu gia chọc giận khiến phu nhân khóc, còn đoạt bạc của phu nhân, không thể nào!
Cái gì? Thiếu gia thế mà đuổi người hầu hạ bên cạnh, đây là có chuyện gì?
Tạ An cảm thấy đại não của mình sắp không theo kịp tư duy, thiếu gia hành sự từ khi nào mà trở nên nhanh gọn, dứt khoát như vậy.
Lại lần nữa đứng trước mặt Tạ Uẩn, Tạ An có chút khác trước, từng lời nói cử chỉ đều nhiều thêm một chút cẩn thận, thiếu đi một phần tùy ý, thái độ cũng trở nên cung kính hơn: “Thiếu gia, đây là ngân phiếu còn dư lại, dược liệu đã mua về rồi, ngài xem đặt ở nơi nào?”
Tạ Uẩn nhướng mày, nhìn dáng vẻ này của Tạ An xem ra tin tức ở Tạ phủ này truyền thật nhanh. Bất quá như vậy cũng tốt, hắn thích người thông minh. Tạ An nếu dùng tốt, có thể tiếp tục bồi dưỡng, nhẹ giọng nói: “Dược liệu cứ để ở trong phòng ta.”
“Vâng,” Tạ An cung kính đáp, chỉ huy tiểu nhị trực tiếp đem dược liệu nâng đến bên trái góc tường.
Tạ Uẩn đếm ngân phiếu còn dư lại, còn khoảng ba ngàn bảy trăm lượng. Tiếp theo hắn lại kiểm tra sơ qua dược thảo, số lượng rất nhiều, trừ hạt giống ra, dược liệu đựng đầy ắp hết hai cái rương.
Tạ Uẩn hài lòng gật gật đầu, Tạ An làm việc hiệu quả không tồi, dược liệu đầy đủ hết, ngân phiếu vừa khớp, không có ăn bớt bỏ túi riêng, rút ra bảy trăm lượng ngân phiếu. Tạ Uẩn quay qua đưa cho Tạ An: “Cầm đi, một trăm lượng thưởng cho ngươi, còn dư lại phải hầu hạ thiếu phu nhân cho thật tốt.”
Tạ An vui mừng khôn xiết, thanh âm trở nên vang dội hơn: “Tạ thiếu gia!”
Hắn còn chưa từng có nhiều tiền thưởng như vậy đâu, thiếu gia trước kia tuy rằng hào phóng, nhưng mà, lúc ấy thiếu gia không có tiền a. Bạc của thiếu gia, không phải bị phu nhân dụ lấy đi thì chính là dùng để lấy lòng Lý Nguyệt Liên. Lần này có thể được thưởng một trăm lượng, hắn nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới.
Tạ Uẩn biết rõ đạo lý muốn ngựa chạy thì phải cho ngựa ăn cỏ. Suy tư trong chốc lát, liền phân phó: “Ngươi đi chỗ quản sự nhìn xem, ta muốn kiếm một người tới, chú ý phải có phẩm tính tốt, tốt nhất là biết trù nghệ.” (trù nghệ: tài nấu ăn)
“Vâng, thiếu gia...”
Tạ An sau khi đáp ứng xong, chậm chạp muốn bước đi, rồi lại ngập ngừng muốn nói. Lúc này hắn không lanh mồm lanh miệng như lúc sáng nữa, hắn bị chuyện thiếu gia đuổi người dọa sợ. Nhớ tới lúc trước mình vẫn luôn khuyên thiếu gia đi lấy lòng lão gia cùng với phu nhân, hiện tại nghĩ lại chỉ muốn tự vả vào miệng mình hai cái.
Tạ Uẩn liếc nhìn hắn một cái, trong lòng có chút buồn cười, bình thản hỏi: “Còn có chuyện gì, nói.”
Ánh mắt Tạ An sáng lên, vội vàng mở miệng: “Thiếu gia, ta có một biểu ca, hắn là song nhi, còn có trù nghệ, người lại thành thật, có thể cho hắn vào phủ làm việc không?”
Tạ Uẩn do dự một chút, hắn đối với song nhi ở thế giới này vẫn chưa thích ứng lắm, nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Ta nhớ rõ, biểu ca của ngươi hình như đã đính hôn rồi, không phải đang ở nhà chờ gả đi sao?” Trong trí nhớ của nguyên chủ, lúc ấy hắn còn thưởng cho Tạ An năm lượng bạc.
Tạ An có chút cảm động, còn có một chút kinh ngạc, không nghĩ tới chuyện biểu ca mình đính hôn, thiếu gia vẫn còn nhớ rõ.
Đây có một hiểu lầm lớn, nguyên chủ đã sớm hồn phi phách tán, Tạ Uẩn cũng là trong lúc sắp xếp lại ký ức mới hiểu biết một chút. Dù sao, Tạ An sẽ hầu hạ ở bên cạnh hắn, hắn cũng muốn biết một chút tình huống. Bằng không làm sao có thể yên tâm dùng người.
Tạ An mặt ủ mày ê nói: “Biểu ca bị từ hôn, nhà trai giờ đã đến Nghiệp thành. Hắn ta bám víu vào đại thiếu gia Hoàng gia, được làm thân binh thị vệ, liền chướng mắt tiểu ca nhi ở nông thôn.”
Tạ Uẩn khịt mũi coi thường, lại là một tên thấy lợi quên nghĩa. Nghiệp thành kỳ thật cũng chính là phủ thành, trong lãnh thổ nước Tống, trừ bỏ hoàng thành ra, phía dưới còn có châu thành, quận thành, phủ thành, huyện thành, kế tiếp mới là trấn, hương, thôn. Trấn Thanh Thạch của bọn họ thuộc quyền quản lý của Phạm huyện, Phạm huyện lại thuộc về Thanh thành, Thanh thành cùng với Nghiệp thành đều thuộc về Hành quận. Trên Hành quận là Liên Châu thành, Liên Châu cùng với Vân Châu giống nhau, đều có Võ Vương đóng quân ở thành lớn. Cho nên, Tạ Tuyết mới có thể liều mạng muốn leo lên giường. Phải biết, cho dù chỉ là thị thiếp, Châu thành vẫn là nơi mà mọi người hằng mong muốn.
Khóe môi Tạ Uẩn run rẩy, nhớ tới Tạ Tuyết, hắn không kìm được lòng nhớ tới đời trước của mình. Nhớ tới những kẻ pháo hôi trong truyền hình thường hay nói một câu “Ta là em vợ của người nào, người nào đó...”
Tạ Uẩn cho rằng, Tạ gia hiện tại chính là kiểu nhân vật như vậy. Bất quá, những chuyện này tất cả đều không liên quan gì đến hắn. Trong lòng Tạ Uẩn, chờ sau khi thân thể khôi phục lại, hắn chuẩn bị xuất môn một chút, xem thế giới bên ngoài rộng lớn đến nhường nào, hắn càng muốn biết đỉnh cao võ giả là gì.
“Thiếu gia?” Tạ An thấy Tạ Uẩn không nói lời nào, trong lòng không khỏi sốt ruột.
Tạ Uẩn liếc nhìn hắn một cái, gật đầu: “Chuyện này ta đáp ứng, tự ngươi đi tìm quản sự báo một tiếng đi. Bất quá, nếu xảy ra vấn đề gì, ta sẽ khiến ngươi chịu tội đó.”
“Cám ơn thiếu gia.” Trong lòng Tạ An thở phào nhẹ nhõm, lập tức mặt mày hớn hở, vỗ ngực cam đoan nói: “Thiếu gia, ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu. Trù nghệ của biểu ca rất tốt, khẳng định có thể chiếu cố thiếu phu nhân thật tốt.”
Tạ Uẩn gật gật đầu, dựng phu ở cách vách, quả thật cần phải có song nhi chiếu cố, cười hỏi: “Hắn tên là gì?”
“Biểu ca tên là Lý Kỳ, thiếu gia nếu không thích, có thể sửa lại.”
Tạ Uẩn lắc đầu cười khẽ, hắn không có hứng thú thay tên đổi họ của người khác, lại nói: “Các ngươi là anh em họ, vừa lúc có thể nương tựa lẫn nhau. Mau kêu biểu ca của ngươi lại đây, về sau việc ở viện tử ta giao cho ngươi. Nếu muốn đi làm chuyện gì khác, trước hết phải đem việc nơi này xử lý ổn thỏa, thời gian còn lại ngươi có thể tự do sử dụng.”
“Tiểu nhân lĩnh mệnh.” Tạ An mừng rỡ như điên, không nghĩ tới còn có chuyện tốt như vậy, không ngừng liên tục gật đầu.
Trong lòng Tạ Uẩn cũng hiểu được, hạ nhân nếu muốn có tương lai, cũng sẽ tranh thủ chút thời gian để tu luyện. Quản sự trong nhà, ai mà không có tu vi Võ Giả trở lên. Hắn cho Tạ An không gian, chính là khen thưởng lớn nhất với Tạ An. Những chủ tử khác chưa chắc đã cho phúc lợi này, vì loại phúc lợi này, Tạ An cũng sẽ không dễ dàng phản bội hắn.
“Được rồi, ngươi đi ra ngoài đi, nếu ta không gọi thì đừng làm phiền ta.”
Tạ An cung kính lui ra, tiện tay đóng cửa lại, từ đầu đến cuối không hề nhắc tới đám người Tạ Nghĩa. Thẳng đến hôm nay, hắn mới hậu tri hậu giác phát hiện, thiếu gia sau khi đi qua cửa tử một vòng, quả thật đã thay đổi rất nhiều, trở nên hay cười hơn, nhưng cũng lạnh nhạt hơn. Hắn có thể cảm giác được trong mắt thiếu gia mang theo một vẻ hờ hững, đặc biệt là sau chuyện đuổi người đi. Thiếu gia như vậy khiến cho trong lòng hắn sinh ra sự sợ hãi, nhưng ngoài ra còn có chút cao hứng. Bởi vì chỉ khi thiếu gia tự mình đứng lên, làm hạ nhân bên cạnh thiếu gia, hắn mới có thể đi theo thơm lây.
Tạ An đi rồi, Tạ Uẩn lấy một viên hạt giống ra, thử vận hành dị năng để thúc đẩy sinh trưởng.
Nhưng đáng tiếc, mãi đến khi hắn hao hết dị năng, hạt giống cũng chỉ nhú lên một cái lá mầm nhỏ xíu. Tạ Uẩn không khỏi thở dài, tuy rằng đã sớm biết dị năng của mình không còn lại bao nhiêu. Nhưng nhìn tình huống trước mắt, hắn vẫn cảm thấy vô cùng thất vọng. Đời trước cho dù là thời điểm mới kích hoạt dị năng, tình huống lúc đó so với bây giờ còn khá hơn nhiều.
Đời trước, lúc tận thế vừa bùng nổ, Tạ Uẩn ra ngoài tìm thực vật, bất hạnh bị một cây dây leo cuốn vào một hốc cây đầy dịch nhầy nhụa. Khi đó, hắn cho rằng mình sắp chết rồi, không biết là tiềm năng bùng nổ hay vận may bùng nổ, đại não đau đến mức không còn suy nghĩ được gì, chỉ dựa vào một ý chí sống sót mãnh liệt. Không biết thế nào, nhưng sau khi hắn vừa tỉnh lại, dịch nhầy ở hốc cây không còn, trên người hắn cũng không có vết thương. Đồng thời, hắn còn kích hoạt được song hệ dị năng. Hơn nữa, lúc mới vừa kích hoạt dị năng, hắn đã có thể làm chín các loại rau củ quả. Cũng dựa vào nó mà hắn cùng với cha mẹ ở nhà có thể vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Chỉ là, lúc ấy hắn cũng không biết dị năng mình quý giá đến mức nào, hắn chỉ biết mình có một cảm giác rất mạnh mẽ với thực vật. Tinh thần lực còn có thể phân biệt rõ ràng thành phần của thực vật. Nhờ vào một chút đặc thù này, hắn được viện nghiên cứu tiếp nhận, thẳng đến khi dị năng tiến hóa lên cấp ba. Lúc này Tạ Uẩn mới phát hiện, tinh thần lực của hắn không những có thể phân tích được thành phần thực vật, thậm chí còn có thể chiết xuất tinh hoa thực vật, sau đó dùng dị năng hệ Mộc để dung hợp. Hắn có thể đem vài loại thực vật khác nhau, dung hợp để tạo ra một loại thực vật mới, từ đó về sau, địa vị của hắn ở căn cứ mới thực sự thay đổi.
Đương nhiên, trước mắt mà nói, cái đó không phải là quan trọng nhất, cái quá trình kích hoạt dị năng là khó có thể gặp được, trong đó có bao nhiêu nguy hiểm cũng chỉ có mình Tạ Uẩn mới biết được.
Điều quan trọng nhất hiện tại là dị năng của hắn cơ bản không đủ dùng. Chế tạo dung dịch gen cấp thấp, ít nhất cũng phải có tám mươi chín loại dược liệu. Mà lúc này dị năng của hắn, ngay cả thúc đẩy một hạt giống còn không được, càng đừng nói chiết xuất tinh hoa thực vật.
Tạ Uẩn có chút phát sầu, dị năng hắn không đủ. Nếu muốn chế tạo dung dịch gen, vậy phải đợi tới khi nào đây, hắn không muốn phải vác cái thân thể mập mạp nặng nề này mãi đâu.
Hồi tưởng lại chút ký ức của nguyên chủ, Tạ Uẩn bắt đầu nhắm mắt trầm tư. Hắn nhớ rõ nguyên chủ vì học tập dược tề, đã từng mua một cái dược lò. Phương pháp luyện dược của thế giới này, hắn có lẽ nên tham khảo thêm một chút.
Tạ Uẩn nói là làm, lập tức chạy đi tìm dược lò, thuận tiện còn đem sách vở nguyên chủ cất giữ lấy ra xem, càng đọc hắn càng cảm thấy luyện dược cùng với chiết xuất tinh hoa thực vật thực ra cũng không khác biệt lớn. Luyện dược dựa vào lò lửa để rèn luyện dược lực, còn chiết xuất tinh hoa thì dựa vào tinh thần lực.
Tạ Uẩn có chút cảm kích ký ức của nguyên chủ, những sách vở này nguyên chủ đã xem qua rất nhiều, hiện giờ hắn chỉ cần hồi tưởng lại một chút là rất nhiều kiến thức đều hiện ra trong đầu.
Tạ Uẩn tìm ra một công thức thuốc đơn giản, luyện chế dung dịch tôi luyện cơ thể cấp thấp, đây là loại dược tề thường dùng để đột phá Tứ tinh Võ Đồ.
Võ giả, mỗi một giai đoạn được chia làm chín tầng, trong đó, tứ trọng cùng với thất trọng là một cái ngưỡng cửa, người có tư chất tốt có thể thuận lợi thông qua, người có tư chất kém thì cần phải có dược tề tôi luyện cơ thể. Tu vi hiện tại của nguyên chủ, phần lớn là dựa vào dược tề để tăng cường.
Tạ Uẩn thu lại tâm trạng, hắn cần phải chọn ra dược liệu cần thiết trước tiên, sau đó lại lấy một tờ Tụ Hỏa Phù ra, đây là nguyên chủ từng cất giữ.
Luyện chế dược tề trừ dược lò ra, quan trọng nhất chính là lửa. Thông thường dược tề sư thực thụ đều hay sử dụng Tụ Hỏa Thạch. Đây là một loại trận pháp được khắc trên đá. Một viên Tụ Hỏa Thạch có thể sử dụng một năm, lại còn dễ dàng mang theo, hỏa lực khống chế cũng tương đối mạnh. Chỉ là, loại đá này rất đắt đỏ, trừ những dược tề sư được công hội dược sư kiểm định ra, người bình thường căn bản không thể dùng được.
Kế đó là dùng Tụ Hỏa Phù. Công dụng của nó cũng giống như Tụ Hỏa Thạch, khác ở chỗ năng lượng trong lá bùa rất ít. Tụ Hỏa Phù hạ phẩm chỉ có thể sử dụng một lần, Tụ Hỏa Phù trung phẩm có thể sử dụng năm lần, Tụ Hỏa Phù thượng phẩm có thể sử dụng mười lần. Đa số những người có chút tiền đều sẽ chọn dùng Tụ Hỏa Phù.
Cái tiếp theo là địa hỏa, trong giới dược tề sư. Có một số ít dược tề sư không có tiền mua lá bùa hoặc vẫn còn là học đồ dược tề, bọn họ mới sử dụng địa hỏa. Dù sao, sử dụng Địa Hỏa cũng không quá thuận tiện, nó chỉ có thể cố định tại một nơi, ví dụ như ở trấn Thanh Thạch có một hỏa phòng chuyên dùng để luyện dược, chi phí cũng rất rẻ.
Cái cuối cùng là dị hỏa, dị hỏa là hỏa chủng do linh lực thiên địa thai nghén mà thành, số lượng vô cùng hiếm có. Ngay cả đan sư còn muốn tranh giành đến vỡ đầu huống hồ là dược tề sư.
Về phần đan sư, tu vi phải đạt tới Võ Hồn trở lên, mới có thể trở thành Đan Sư. Trong cơ thể đan sư đều có chân hỏa. Những vật phẩm luyện khí linh tinh như Tụ Hỏa Thạch, Tụ Hỏa Phù,... đều là để cho dược tề sư có tu vi thấp sử dụng.