Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư
Chương 8: Năm mươi bước chớ cười trăm bước
Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong căn phòng nhỏ.
Nghe thấy đối thoại của bọn họ, ánh mắt Cảnh Nhiên lóe lên. Đây là lần đầu tiên y tìm hiểu Tạ thất thiếu. Trải qua hai ngày quan sát, y phát hiện vị Tạ thiếu gia này rất coi trọng con cái, nếu đã như thế, Cảnh Nhiên nhẹ nhàng vuốt bụng, đứa bé trong bụng y nhất định phải giữ lại.
Gả vào Tạ gia đúng là bất đắc dĩ, bị người cưỡng ép, y vừa hận vừa oán. Nhưng trong lòng y cũng hiểu rõ, nếu như không có Tạ thất thiếu, lúc này e rằng y đã là một người chết. Dù sao, sống còn đau khổ hơn cả cái chết. Hiện giờ dung mạo của y bị hủy hoại, kinh mạch bị phế bỏ. Từng là một thiên chi kiêu tử, giờ đây còn gì tuyệt vọng hơn khi phải gả cho một kẻ phế vật vừa béo vừa ngu.
Trong lòng Cảnh Nhiên rất rõ ràng, vào khoảnh khắc y bị hủy hoại kia, y đã trở thành một đống phế thải không hơn không kém.
Vì một mối hôn ước, một người nam nhân, y đề phòng mọi người bên ngoài, lại không đề phòng muội muội ruột của mình. Không, có lẽ y thật sự không phải con ruột của Cảnh gia. Thời điểm Cảnh San ra tay không hề nương tay chút nào, ả đã phế bỏ tu vi của y, hủy hoại kinh mạch y, còn muốn hủy hoại khuôn mặt y, đem y quăng lên giường của một kẻ phế vật. Rốt cuộc ả hận mình đến mức nào chứ.
Cảnh Nhiên cảm thấy, y có lẽ còn có chút may mắn, ít nhất dung mạo y bị hủy, Cảnh San không đưa y cho một đám người lăng nhục. Lúc ấy tuy y bị hôn mê bất tỉnh, nhưng ý thức vẫn còn, Cảnh San vốn là muốn giết y, nhưng vừa hay có người muốn trừng trị Tạ thất thiếu, vì vậy, Cảnh San liền đổi ý.
Cảnh Nhiên không nghĩ tới, một lần cùng muội muội ra ngoài rèn luyện, thế mà lại bị hạ độc thủ. Đó chính là muội muội mà y thương yêu nhất từ nhỏ đến lớn, Cảnh Nhiên từ trước đến giờ không hề đề phòng ả, càng không biết bản thân mình rất xuất sắc khiến cho muội muội thuần khiết, trong sáng như vậy sinh ra ghen ghét.
Có điều, trong sáng, thuần khiết thật sao?
Ha! Cảnh Nhiên cười nhạo. Chuyện đã đến nước này nếu y còn cho rằng muội muội của mình trong sáng thuần khiết thì đúng là kẻ ngốc.
Nhớ tới lời Cảnh San nói, sắc mặt Cảnh Nhiên trở nên lạnh lẽo. Muội muội quả thật rất hiểu rõ về y, nắm rõ tâm tư y không sai chút nào. Hủy dung, thất thân, trải qua chuyện như vậy, y nào còn có mặt mũi trở về nữa. Huống hồ, cho dù có trở về đi nữa, làm một kẻ phế nhân, ai sẽ vì y mà đứng ra. Hiện giờ, tin tức Cảnh thiếu gia Cảnh gia mất tích e rằng đã sớm lan truyền đến mọi người. Nếu y không quay về, mất tích thì ít nhất vẫn còn thanh danh. Còn nếu y trở về, mặc kệ y thế nào bị hủy dung, danh dự còn lại chỉ đáng vứt đi.
Cảnh gia không cần một kẻ phế nhân, càng không cần một phế nhân bị hủy hết thanh danh. Cha mẹ từ trước đến giờ luôn lãnh đạm với y, hiện tại càng sẽ không vì y mà xử lý muội muội. Trưởng lão trong tộc cho dù có tiếc nuối, cũng sẽ không vì một phế nhân mà đứng ra chống đối gia chủ. Cảnh Nhiên trước giờ chưa từng nhận ra rõ ràng đến vậy, thực ra, y có ở Cảnh gia hay không cũng chẳng quan trọng.
Có lẽ, lời Cảnh San nói không phải giả. Mình thật sự rất có thể không phải là con ruột của cha mẹ. Bằng không, làm gì có cha mẹ nào lại khắc nghiệt với con cái của mình đến thế.
Y tuy là Cảnh thiếu gia, thiên phú xuất chúng, nhưng từ nhỏ y đã biết, mình chỉ là một song nhi, tương lai sẽ phải liên hôn. Đây là tư tưởng mà cha mẹ đã giáo huấn y, bắt y phải đặt mọi lợi ích của gia tộc lên hàng đầu. Vì vậy cho nên y mới cố gắng nỗ lực như vậy, bất chấp mọi cái giá phải trả để lôi kéo Tần gia. Chỉ là, Cảnh Nhiên không nghĩ tới, chính mình dốc hết tâm tư để có được hôn ước, chẳng qua là để may áo cưới cho người khác.
Tần Thịnh mắng y tàn nhẫn, độc ác, tâm cơ thâm trầm, nhưng nếu y không có tâm cơ, không tranh thủ cơ hội thì một song nhi như y, làm sao có thể sinh tồn được ở Cảnh gia, làm sao giữ được địa vị của mình. Cho đến khoảnh khắc bị muội muội hãm hại, Cảnh Nhiên mới bừng tỉnh nhận ra, hóa ra, so về tâm kế, y thật sự còn kém xa.
Ở sau lưng hạ độc thủ, lặng lẽ chờ thời cơ để bộc phát, đây mới gọi là độc ác, tàn nhẫn chân chính.
Đối mặt với muội muội, Cảnh Nhiên cảm thấy hổ thẹn vì thua kém. Từ trước tới nay y luôn cho rằng, chỉ cần mình thật xuất sắc, là có thể đạt được tất cả những gì mình muốn. Hành động của muội muội khiến y nhận ra, kẻ cẩn thận ẩn mình trong bóng tối mới thật sự là người chiến thắng.
Còn về phần Tần Thịnh, Cảnh Nhiên đã sớm không còn nhớ gì đến hắn. Hôn ước là do Tần gia định ra. Tần Thịnh đã sớm bất mãn, y mất tích, có khi Tần Thịnh biết còn vỗ tay vui mừng vì vứt bỏ được một cục nợ phiền phức.
Có điều, Cảnh Nhiên cười lạnh, cho dù có diệt trừ được mình, Cảnh San cũng sẽ không đạt được như ý nguyện. Tần gia sẽ không cần một con dâu ngây thơ vô số tội. Hy vọng Cảnh San thuần khiết có thể duy trì được lâu một chút. Nghĩ tới kết quả này, trong lòng Cảnh Nhiên dâng lên một trận khoái ý.
Chỉ là…
Cảnh Nhiên lại cười khổ, với bộ dạng hiện giờ của mình, cũng chẳng tốt đẹp gì mà đi cười người khác đâu.
Một kẻ phế nhân không thể tu luyện, nếu không phải vì đứa bé….
Nhớ tới đứa bé, Cảnh Nhiên nhanh chóng lấy lại tinh thần. Vì đứa bé, y muốn giao thiệp với Tạ thiếu gia một chút. Nếu đã rơi xuống hoàn cảnh này, y sẽ vì mình mà tranh thủ lợi ích lớn nhất. Đây là tư tưởng mà từ nhỏ y đã được giáo dục. Bất luận lâm vào hoàn cảnh nào, y đều rất biết xem xét thời thế.
Y biết, Cảnh San tuyệt đối sẽ không tốt bụng đến thế, tùy ý để y mang thai đứa bé. Có con rồi lại mất con, đó mới là điều đau khổ nhất. Kinh mạch của y đã bị phế, thân thể trọng thương chưa lành, dưới tình huống này, không có đủ linh khí để bồi bổ, thai nhi rất có thể sẽ không chịu nổi. Tạ thiếu gia hiện giờ là hi vọng duy nhất của y.
Cảnh Nhiên chưa bao giờ thống hận chính mình như thế, hận bản thân thật bất lực.
...
Ở bên kia, Tạ An gõ cửa phòng Tạ Uẩn.
“Cốc cốc cốc!”
Tạ Uẩn nhíu mày, trong lòng có chút bất mãn. Hắn đang khởi động lò luyện dược, chuẩn bị luyện chế dược tề lần nữa. May là hắn còn chưa châm lá bùa, bằng không lại phải lãng phí một lá. Mở cửa phòng ra, Tạ Uẩn liếc nhìn hai người một cái: “Chuyện gì?”
Tạ An tức giận nói: “Thiếu gia, thiếu phu nhân nói muốn ăn linh mễ, linh thực, linh thú, y nói thai tượng của y không tốt.”
Tạ Uẩn lập tức liền lo lắng: “Thiếu phu nhân thai tượng không tốt?”
Tạ An chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép, đây không phải trọng điểm được không! Thiếu gia sao lại yêu thích con cái đến thế, tức giận nói: “Thiếu phu nhân muốn ăn linh thực.”
Tạ Uẩn chẳng hề để ý, trong lòng hơi động, hắn cũng có chút thèm ăn. Bàn tay liền vung lên, rất hào sảng nói: “Y muốn ăn, vậy thì đi mua, thuận tiện mua nhiều chút, ta cũng…” Tạ Uẩn chợt khựng lại, hắn uống thối thể dịch vào đã bị béo thêm một chút, vậy nếu còn ăn linh thực…
Tạ Uẩn buồn bực nhận ra, mình hiện giờ không có lộc ăn.
Tạ An tức giận đến đau tim, thiếu gia đúng là một bại gia tử. Trước kia có tiền đều bị người ta dụ dỗ lấy hết, bây giờ mới vừa có chút bạc, lại bị thiếu phu nhân tiêu xài hoang phí. Vài vạn lượng ngân phiếu ít ỏi, làm sao chịu nổi mức độ tiêu xài như thế.
Tạ An không nhịn được nhắc nhở: “Thiếu gia, một con linh thú bình thường ít nhất cũng phải năm ngàn lượng bạc, một cân linh mễ ba vạn lượng, còn linh thực, cho dù chỉ là rau cỏ, cũng phải một vạn lượng bạc một cân, chúng ta không có tiền.”
Lý Kỳ kéo ống tay áo hắn, nói chuyện với thiếu gia như vậy hình như không tốt lắm đi.
Tạ Uẩn kinh ngạc: “Đắt như vậy?”
Tạ An đầy bụng oán khí: “Thiếu gia, ngài nghĩ sao?”
Tạ Uẩn nhíu mày, một gốc linh dược hơn một nghìn hai trăm lượng bạc, một cân linh mễ mấy vạn lượng, giá cả dường như cũng rất hợp lý.
Tạ Uẩn phát sầu, hắn hiện tại tuy rằng có thể luyện chế dược tề, nhưng dược tề hạ phẩm bán cũng không được bao nhiêu bạc. Vị ở căn phòng nhỏ bên cạnh kia, mặc dù không phải lão bà của hắn, nhưng y đang mang trong bụng huyết mạch của hắn. Đời trước, Tạ Uẩn vô cùng khinh thường những người đàn ông không nuôi nổi vợ của mình, đời này…
Chẳng lẽ hắn cũng sẽ trở thành loại đàn ông này sao?
Tạ Uẩn rùng mình, lập tức lắc đầu. Loại chuyện đàn ông không nuôi nổi vợ tuyệt đối không thể khuất phục, đây là vấn đề về tôn nghiêm. Tiền không có thì có thể kiếm, nhưng tôn nghiêm của đàn ông tuyệt đối không thể vứt bỏ.
Tạ Uẩn đau lòng rút ra hai vạn lượng ngân phiếu, làm ra vẻ ung dung, không chút bận lòng mà nói: “Vậy thì mua một chút đi, gom góp lại, trước tiên cứ bồi bổ cho thiếu phu nhân.”
Tạ An bực mình, hắn còn tưởng thiếu gia đã thay đổi, không nghĩ tới giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Tính tình của thiếu gia thay đổi, nhưng bản tính tiêu tiền thì vẫn không hề thay đổi, vẫn luôn làm lợi cho người khác, trước đây là Lý Nguyệt Liên, giờ thì là thiếu phu nhân.
Tạ Uẩn thấy hắn mang vẻ mặt như chó nhà có tang, liền trêu đùa: “Được rồi, không phải chỉ mấy lượng bạc thôi sao? Có tiêu thì mới có thể kiếm, đừng có không phóng khoáng như thế.”
Tạ An bị đả kích, thiếu gia thế mà nói hắn không phóng khoáng.
Tạ Uẩn nói: “Yên tâm, thiếu gia ta còn nuôi các ngươi được, mau đi mua đồ về, thuận tiện mời một đại phu về, chú ý chăm sóc cơ thể thiếu phu nhân thật kỹ vào cho ta.”
Tạ An không rên một tiếng, hắn vẫn còn chưa lấy lại tinh thần, thiếu gia quá biết cách đả kích người khác.
Lý Kỳ hơi lo lắng nói: “Thiếu phu nhân trông không tốt lắm, cả ngày nằm trên giường sẽ bất lợi cho sự phát triển của thai nhi.”
Tạ Uẩn rũ mắt trầm tư. Quả thật đã nhiều ngày qua hắn chưa từng thấy cái vị ở căn phòng nhỏ bên cạnh bước ra khỏi cửa, như vậy không thể được. Tuy hắn không có nhiều hiểu biết về kiến thức mang thai, nhưng cũng biết, lúc mang thai phải thường xuyên đi lại, kiến thức cơ bản như vậy hắn cũng biết.
“Để ta qua nhìn xem.” Tạ Uẩn nói xong liền bước sang căn phòng nhỏ.
Cảnh Nhiên đã sớm biết, phải tiêu tốn một số tiền lớn như vậy, Tạ An nếu trở về bẩm báo, Tạ thất thiếu chắc chắn sẽ sang đây.
Trước đây chưa bao giờ, chỉ vì một chút linh thực mà y phải vắt óc tính toán như vậy.
Cảnh Nhiên ngưng thần tĩnh khí, bình tĩnh nằm trên giường, trong lòng âm thầm suy tư lát nữa phải đối phó với lời chất vấn của Tạ thất thiếu thế nào. Đúng vậy, chính là chất vấn. Cảnh Nhiên đã sớm biết rõ, ở cái trấn Thanh Thạch nhỏ xíu này không ai sẽ sử dụng linh lực để bồi bổ cho thai nhi. Y muốn tìm một cái cớ thật tốt, ép Tạ thất thiếu phải đồng ý.
Cảnh Nhiên biết, đối với cái trấn Thanh Thạch nhỏ xíu này mà nói, mua linh thực quả thật rất xa xỉ, người bình thường chắc chắn sẽ không muốn. Nhưng vì đứa bé, bất luận thế nào, cho dù phải hạ mình lấy lòng, y cũng muốn làm cho Tạ thất thiếu phải nhả ra. Có điều, Cảnh Nhiên nằm mơ cũng không nghĩ đến, kế hoạch không theo kịp biến hóa, có vài người thật sự rất đáng giận.
Tạ Uẩn bước vào cửa phòng, đập vào mắt là một gương mặt khó coi. Làm một tên nhan khống, Tạ Uẩn vô cùng ghét bỏ, vội vàng quay đầu đi chỗ khác, cái này cũng quá chướng mắt rồi.
Cảnh Nhiên giận sôi máu, oán hận trừng mắt nhìn tên mập chết tiệt kia. Vốn đã chuẩn bị sẵn một bụng đầy những lời lấy lòng ngọt ngào, giờ toàn bộ đều hóa thành oán niệm. Mình còn chưa có ghét bỏ hắn đâu, vậy mà tên mập chết tiệt kia hắn thế mà, thế mà…
Tạ Uẩn quay đầu lại, Cảnh Nhiên nhanh chóng thu liễm cảm xúc lại, đem toàn bộ oán niệm quét sạch. Tốc độ biến sắc mặt phải nói là quá nhanh.
Tạ Uẩn nhíu mày, đánh giá nam nhân trên giường. Diện mạo này, khẳng định không phải trời sinh. Nhiều mụn nước màu đỏ nổi lên trên những vết sẹo dày đặc chi chít, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ. Tạ Uẩn cảm thấy người này hẳn là có chuyện gì đó. Nhưng, chuyện này lại không liên quan gì tới hắn, Tạ Uẩn cũng không có hứng thú tìm hiểu chuyện của người khác. Hắn để ý, chỉ có đứa bé trong bụng mà thôi.
“Nghe nói thân thể ngươi không tốt?”
Cảnh Nhiên nhịn rồi lại nhịn, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Y hiểu rõ mình đây là có việc cần nhờ người khác, thái độ phải niềm nở, nhưng là… y còn chưa kịp đáp lời.
Tạ Uẩn đột nhiên lùi lại một bước, vẻ mặt bị dọa cho hoảng sợ, nói: “Ngươi đừng có cười, lớn lên đã xấu rồi, cười lại càng xấu hơn.”
Cảnh Nhiên hít một hơi thật sâu, y phát hiện mình sống đến giờ còn chưa từng tức giận đến thế. Cái tên mập chết tiệt này, y nhất định phải, nhất định phải…
“Ngao…..” Tạ Uẩn kêu lên sợ hãi, nhịn đau nói: “Ngươi là chó sao.”
Cảnh Nhiên cuối cùng vẫn không nhịn nổi, liền dùng hết sức bình sinh bắt được tay của Tạ Uẩn, cắn một cái. Y sẽ không ôn hòa với tên mập chết tiệt này nữa.
Tạ Uẩn vốn định giãy ra, thực tế thì, hắn muốn tránh né một người không hề có vũ lực là vô cùng dễ dàng. Nhưng sau khi thấy ánh mắt không mang một tia sợ hãi, còn có Cảnh Nhiên cố ý ưỡn bụng lên. Tạ Uẩn liền không dám nổi cáu, vì đứa bé, hắn nhịn.
Cảnh Nhiên nhả ra, ánh mắt hơi tối sầm lại. Kết quả của lần thăm dò này quả thực không tệ. Trên tay Tạ Uẩn đã chảy ra vết máu đỏ tươi, tình huống như vậy mà hắn còn có thể nhẫn nhịn. Cảnh Nhiên nhếch môi, đối với chuyện mình muốn cầu càng thêm nắm chắc hơn vài phần, nhìn dáng vẻ của Tạ thất thiếu thật đúng là rất coi trọng đứa bé.
Lúc này, Cảnh Nhiên không còn ôn hòa như vừa rồi, đúng lý hợp tình nói: “Những thứ ta muốn hãy chuẩn bị cho thật tốt, thân thể của ta yếu. Nếu lo cho đứa bé, ngươi chắc cũng sẽ không keo kiệt đâu nhỉ.”
Tạ Uẩn bị y chọc tức, nói ra một câu mà ngày thường hắn khinh thường nhất, sau đó đạp cửa chạy ra: “Ngươi chờ đó cho ta.”
Cảnh Nhiên cười nhạo: “Đúng là quạ đen đậu trên lưng heo, chỉ thấy người khác đen mà không thấy mình đen!”
Dưới chân Tạ Uẩn lảo đảo một cái, vội vã bước nhanh hơn, trong lòng hận đến nghiến răng. Cái song nhi đáng chết này, thế mà cũng dám mắng mình xấu. Với cái tính tình, với gương mặt kia, ai mà chịu nổi y chứ.
Kỳ thực, cả hai con quạ đều đen như nhau, kẻ chạy năm mươi bước thì đừng cười kẻ chạy trăm bước.