Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư
Chương 7: Thiếu phu nhân
Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Tạ Uẩn ngẫm nghĩ kỹ lưỡng một hồi. Hắn lặp đi lặp lại quá trình luyện chế thuốc trong đầu, cho đến khi mọi chi tiết đều hiểu rõ tường tận, mới chuẩn bị bắt đầu luyện chế.
Hắn đặt dược lò trước mặt, sau đó vận nội lực kích hoạt Tụ Hỏa Phù. Đợi sau khi dược lò nóng lên, Tạ Uẩn lần lượt cầm lấy các dược liệu, dựa theo trình tự trước sau, từng loại một bỏ vào trong dược lò.
Trong lúc chuyên tâm, tinh thần lực của Tạ Uẩn tự nhiên vận chuyển, lực chú ý tập trung cao độ, cẩn thận loại bỏ tạp chất trong dược vật.
Qua hơn một canh giờ, dược liệu dần dần tan chảy thành chất lỏng sền sệt. Tạ Uẩn không dám lơ là, tiếp tục kiểm soát lửa để tinh luyện dược lực. Thời gian từng chút trôi đi, không biết đã qua bao lâu, cho đến khi Tạ Uẩn kiệt sức, gần như không thể chống đỡ nổi nữa, dược lò cuối cùng cũng tỏa ra mùi hương thoang thoảng.
Tạ Uẩn vui mừng, cả người lập tức phấn chấn, tỉnh táo hẳn lên. Lúc này hắn càng thêm tập trung chú ý, nước thuốc sền sệt trong dược lò giờ đã chuyển thành chất lỏng màu cam, chờ cho dược tề hoàn toàn chín muồi. Tiếng "lạch cạch" vang lên, Tạ Uẩn vội vàng dập tắt hỏa phù. Một lò Thối Thể Dược Tề hạ phẩm với phẩm chất thượng hạng vừa ra lò.
Tạ Uẩn mệt đến mức nằm bệt xuống đất. Nhưng khi nhìn thấy dược tề luyện chế thành công, trong lòng hắn vô cùng đắc ý. Ai bảo luyện dược khó khăn chứ, theo hắn thấy cũng chẳng đến nỗi nào. Không ngờ việc sử dụng tinh thần lực trong lúc luyện dược lại có tác dụng tốt đến vậy.
Trong lòng Tạ Uẩn hiểu rõ, sở dĩ lần này hắn có thể thành công là nhờ có tinh thần lực. Có tinh thần lực thêm vào, hắn có thể kiểm soát toàn bộ quá trình luyện dược một cách chuẩn xác. Hơn nữa, lúc luyện dược, tinh thần lực còn có thể thúc đẩy dược lực dung hợp. Bằng không, mơ tưởng lần đầu luyện dược tề đã thành công là điều hoàn toàn không thể. Ngay cả một Dược Tề Đại Sư đã thuần thục mọi kỹ xảo cũng có lúc thất bại, huống hồ là một kẻ tay mơ như hắn.
Nghỉ ngơi một lát, Tạ Uẩn đổ dược tề ra, cầm trên tay thổi nguội rồi uống cạn một hơi. Đây là lần đầu tiên hắn luyện chế ra dược tề, không muốn làm lợi cho người khác. Bất quá, rất nhanh sau đó, Tạ Uẩn liền hối hận, chỉ hận không thể quay ngược thời gian để làm lại.
Sau khi Tạ Uẩn uống dược tề xong, cơ thể ấm áp dào dạt. Nhưng không lâu sau, da hắn liền hơi nóng lên một chút. Tiếp đó Tạ Uẩn tức muốn hộc máu khi phát hiện ra, Thối Thể Dịch không hề rèn luyện kinh mạch mà còn khiến hắn tăng thêm một lớp mỡ. Tạ Uẩn chỉ muốn đâm đầu vào tường. Hắn thế mà lại béo thêm, cuộc đời này làm sao có thể tiếp tục sống đây?
Thực ra, tình huống như vậy cũng rất bình thường, chỉ là Tạ Uẩn quá sơ suất. Phải biết rằng, nguyên chủ đã từng uống không ít dược tề. Nếu thực sự có hiệu nghiệm, thì nguyên chủ làm sao có thể béo đến mức này?
Sau một lần Tạ Uẩn tự chuốc họa vào thân, tâm trạng vô cùng buồn bực, chỉ có thể tự an ủi bản thân. Ít nhất hắn có thể luyện chế dược tề, cũng coi như là một tin tốt. Chờ thủ pháp của hắn thuần thục thêm một chút, là có thể bắt đầu luyện chế gien dịch sơ cấp. Hơn nữa, luyện dược cũng là một con đường kiếm tiền. Bằng không, chẳng phải là miệng ăn núi lở hay sao.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ An mang theo Lý Kỳ đến thỉnh an.
Tạ Uẩn liếc mắt nhìn Lý Kỳ một cái, ngó nghiêng, hắn cũng không nhìn ra song nhi khác gì so với nam nhân bình thường. Nhưng mà, tu vi của song nhi này cũng không tệ, đã đạt đỉnh phong Võ Đồ tam tinh. Đối với một gia đình nghèo khó thiếu thốn tài nguyên tu luyện mà nói, với tuổi tác như vậy, tu vi của Lý Kỳ đã là rất khó đạt được.
Lý Kỳ bị hắn nhìn đến có chút căng thẳng, cả người cứng đờ lại: “Thiếu gia.”
Tạ Uẩn nhanh chóng lấy lại tinh thần, phân phó nói: “Về sau phòng bếp nhỏ sẽ giao cho ngươi phụ trách. Hầu hạ thiếu phu nhân thật tốt, ta ở đây không có việc gì, ngươi không cần quanh quẩn trước mặt ta.”
Lý Kỳ khẽ thở phào, cung kính nói: “Vâng, thiếu gia.”
Tạ Uẩn có chút yêu thích nhân tài, bất quá tính tình Lý Kỳ thế nào, có đáng để bồi dưỡng hay không, hắn còn cần quan sát thêm một thời gian nữa. Nghĩ nghĩ, Tạ Uẩn cũng ban cho chút ân huệ cho Lý Kỳ: “Về sau ngươi cũng giống như Tạ An, thời gian rảnh muốn làm gì thì làm. Nhưng mà, công việc ta giao phó phải ưu tiên hoàn thành trước tiên, nếu không chỗ này của ta không giữ người.”
Trên mặt Lý Kỳ lộ rõ vẻ vui mừng, trong lòng vô cùng cảm kích Tạ Uẩn, có thời gian rảnh để tùy ý làm chuyện của mình. Vậy là hắn có thời gian rảnh để tu luyện rồi. Đoạn thời gian gần đây, trong thôn lan truyền tin đồn nhảm về hắn rất nhiều. Tuy bị từ hôn không phải do hắn sai, nhưng trong mắt người khác, hắn đã là một tiểu ca nhi có vết nhơ, ngay cả người nhà cũng phải chịu liên lụy, hôn sự của muội muội cũng gặp khó khăn. Hắn ở nhà ngốc một thời gian cũng chịu không nổi, hiện giờ thất thiếu gia rộng lượng với hạ nhân, hắn còn có thời gian để tu luyện, kết cục so với tưởng tượng trước đó của hắn tốt hơn quá nhiều.
Tạ Uẩn quay đầu nhìn về phía Tạ An: “Dẫn hắn đi gặp thiếu phu nhân, phòng bếp nhỏ các ngươi tự mình sắp xếp, thiếu cái gì thì đi mua. Mặt khác, mua cho ta một ít Tụ Hỏa Phù với dược bình về đây.”
“Tụ Hỏa Phù?” Tạ An đau lòng, một tờ Tụ Hỏa Phù hạ phẩm phải mất hai trăm lượng bạc. Thiếu gia vừa mới học tập luyện chế dược tề, này phải lãng phí biết bao nhiêu chứ. Tạ An nhịn không được nhắc nhở: “Dược phòng không phải có địa hỏa sao?”
Tạ Uẩn trừng mắt liếc hắn một cái: “Bảo ngươi mua thì mua đi, làm gì mà lảm nhảm nhiều vậy.” Đi đến dược phòng của Tạ gia, chẳng phải cho mọi người đều biết hết sao, huống hồ, mang một thân thể béo thế này, hắn cũng không muốn ra cửa gặp người đâu.
Tạ An lập tức im miệng, qua một hồi lâu, hắn mới đau lòng hỏi: “Thiếu gia, ngài muốn mua bao nhiêu?”
Tạ Uẩn nhăn mày, tính toán tiền bạc còn lại, móc ra một vạn lượng ngân phiếu, nói: “Trước cứ mua ba mươi tờ, dược bình mua ba mươi lọ, đây là ngân phiếu, ngươi cầm đi, còn dư thì hỏi thiếu phu nhân, xem coi y muốn mua thứ gì?”
Tạ An do dự một chút, hỏi: “Thiếu gia, ngài không đi sương phòng nhìn xem sao?” Thiếu phu nhân vào cửa đã mấy ngày rồi, thiếu gia còn chưa có đi gặp mặt đâu.
Tạ Uẩn bĩu môi: “Không đi.” Quá ngứa mắt. Ngay cả bản thân hắn còn lười nhìn chứ huống chi một nam nhân xấu xí. Hắn chính là loại người trông mặt mà bắt hình dong như vậy đó.
Tạ An bất đắc dĩ trợn mắt, đáy lòng cũng có chút lý giải. Dù sao, khuôn mặt của thiếu phu nhân kia, thật sự quá xấu. Thiếu gia tuy coi trọng con nối dõi, nhưng không nhất định sẽ coi trọng thiếu phu nhân. Nhưng mà, nhớ tới đôi mắt của thiếu phu nhân. Không hiểu sao, trong lòng Tạ An có chút không nỡ.
Tạ Uẩn phất tay cho bọn họ lui ra.
Hai người vừa bước ra khỏi phòng, Tạ An liền nháy mắt vài cái với Lý Kỳ, cười nói: “Đệ nói mà, thiếu gia rất rộng lượng, chỉ cần ca dụng tâm hầu hạ, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ca đâu.”
Vẻ u buồn trên mặt Lý Kỳ vơi đi, thay vào đó là một nụ cười nhạt, cảm kích nói: “Lần này nhờ có đệ, bằng không, ca thật sự không biết phải đi đâu.”
Tạ An đắc ý cười cười: “Chúng ta là anh em mà, nhưng mà, ca cũng phải nhớ kỹ, thiếu gia ở nhà không được sủng ái, ra khỏi viện này, ca đừng có đắc tội ai.”
Lý Kỳ gật gật đầu, ghi nhớ trong lòng: “Đệ yên tâm đi, ca sẽ không tùy tiện ra cửa. Đúng rồi, tính tình của thiếu phu nhân thế nào, có dễ hầu hạ không?”
Tạ An có chút bối rối, chậm rãi hồi tưởng lại một chút, nói: “Thiếu phu nhân rất an tĩnh, bình thường không nói chuyện, cũng không sai bảo gì. Nhưng mà y là người mang thai con của thiếu gia, lúc chăm sóc y, ca nhớ phải tận tâm tận lực.”
Lý Kỳ kiên định nói: “Ca sẽ chiếu cố thiếu phu nhân thật tốt.”
Tạ An cười nói: “Yên tâm đi, thiếu phu nhân rất dễ hầu hạ.”
Chỉ là rất nhanh sau đó, Tạ An bị vả mặt. Thiếu phu nhân quả thật rất dễ hầu hạ, bình thường cũng không thích nói chuyện. Nhưng một khi y mở miệng, khẳng định là khiến người ta tức chết.
Hai người vừa đi vào sương phòng, Cảnh Nhiên khó khăn nằm trên giường, gương mặt bị che kín bởi những vết sẹo chằng chịt, không nhìn ra biểu cảm gì. Đương nhiên, càng không thể nhìn ra được dung mạo vốn có của y.
“Thiếu phu nhân.” Tạ An cung kính thỉnh an, tiến lên giới thiệu: “Vị này chính là biểu ca của ta, thiếu gia phái tới hầu hạ ngài. Về sau, sẽ tiếp quản phòng bếp nhỏ trong viện, thiếu phu nhân nếu muốn ăn gì, hoặc muốn yêu cầu cái gì, có thể trực tiếp phân phó với tiểu nhân.”
Tạ An đây là làm theo phép, không trông đợi vào thiếu phu nhân sẽ đáp lại gì. Sau khi nói xong, Lý Kỳ liền tiến lên hành lễ: “Tiểu nhân Lý Kỳ, bái kiến Thiếu phu nhân.”
Đôi mắt Cảnh Nhiên bình tĩnh, không hề có một tia dao động, y chỉ nhàn nhạt nhìn bọn họ mà không nói gì.
Tạ An nói: “Thiếu phu nhân, nếu không còn chuyện gì khác, tiểu nhân liền…” Hai chữ “lui ra” còn chưa kịp nói xong, Cảnh Nhiên rốt cuộc cũng phun ra lời nói đầu tiên kể từ khi bước chân vào Tạ phủ, giọng y khàn khàn: “Ngươi nói ta có yêu cầu gì, cứ trực tiếp phân phó là được đúng không?”
Tạ An đắc ý gật đầu, bố thí cho y ánh mắt ‘ngươi may mắn đó’, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Thiếu gia nhà ta tấm lòng lương thiện, ngài rất có phúc khí, mang thai con của thiếu gia chúng ta. Vừa rồi thiếu gia đã dặn, nếu ngài có yêu cầu gì cứ việc mở miệng, chúng tiểu nhân sẽ làm theo ngay.”
Cảnh Nhiên rũ mi mắt xuống, nhàn nhạt nói: “Ta đói, muốn ăn thịt linh thú, linh mễ, còn có linh thực.”
“Sao ngươi không đi cướp luôn đi...” Tạ An trừng lớn đôi mắt, không thể tin nổi mà lớn tiếng: “Ngươi chỉ là một phàm nhân, còn muốn ăn cái gì mà linh thực, ngươi sao lại không biết trời cao đất dày gì hết vậy?” Toàn bộ chủ tử của Tạ gia, trừ ngày lễ ngày tết ra, cũng chẳng ai ăn linh thực. Thứ đó còn quý hơn cả thịt linh thú phổ thông nữa.”
Cảnh Nhiên nhàn nhạt nói: “Thân thể ta không tốt, thai khó giữ.”
Tạ An vô cùng tức giận, người này được đằng chân lân đằng đầu, hắn tức giận nói: “Ngươi không sợ no đến chết sao?” Phàm nhân, nếu ăn đồ ăn chứa linh lực, chút ít thì có thể miễn cưỡng hấp thu, nhưng ăn nhiều sẽ nổ tung mà chết. Thiếu phu nhân muốn ăn linh mễ, muốn ăn linh thực, còn muốn ăn cả thịt linh thú, căn bản chính là tự tìm đường chết.
Cảnh Nhiên nói: “Ta không ăn, hài tử muốn ăn, no cũng không chết.”
Tạ An bị nghẹn họng, tức giận nổi trận lôi đình. Thai nhi mới hai tháng, làm gì mà cần đến linh lực để tẩm bổ chứ. Huống hồ, khắp cái trấn Thanh Thạch này, hắn còn chưa từng thấy ai nói như vậy, cũng chưa từng gặp nhà nào mang thai mà có thể xa xỉ đến thế. Ỷ vào việc mình mang thai con của thiếu gia, thiếu phu nhân đúng là... đúng là...
Tạ An lôi kéo Lý Kỳ, tức giận đùng đùng đạp cửa đi ra: “Thật quá đáng, y nghĩ y là ai.”
Lý Kỳ lo lắng nói: “Chúng ta cứ thế này mà bỏ đi, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Ca thấy thiếu phu nhân mang thai quả thật nhìn không được khỏe lắm.”
Trong lòng Tạ An căng thẳng, giật mình hỏi: “Tình trạng thai của thiếu phu nhân không tốt sao?”
Lý Kỳ nhíu mày, trách cứ liếc nhìn hắn, nói: “Lúc mang thai, sao có thể cứ nằm mãi trên giường như vậy. Lúc nương ta mang thai, bà còn xuống đồng làm việc cật lực.”
Tạ An không cho là đúng: “Chưa chắc, có khi là do thiếu phu nhân lười. Lúc nương của ca mang thai, đâu có thích nằm trên giường thế. Thế mà hôm nay không thoải mái, ngày mai lại đau bụng. Lúc sinh con cũng được chín cân tám lạng, suýt nữa thì khó sinh mà chết.”
Lý Kỳ lắc đầu: “Ca cảm thấy không giống, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn, dù sao đó cũng là con nối dõi của thiếu gia.”
Tạ An bực bội gãi đầu, suy tư một lát, nói: “Để đệ đi bẩm báo với thiếu gia một tiếng vậy.”