Khởi Đầu Biến Cố

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Giang Lạc tỉnh dậy, trước mắt cậu là một đám người mặc đồ đen kịt đang khóc than trong tang lễ.
Tất cả mọi người ai nấy đều mặc đồ đen, đứng quay lưng về phía Giang Lạc. Giang Lạc khựng lại, nhìn không khí kỳ lạ bao trùm xung quanh. Nhưng khi cậu khẽ cử động, đám đông đó đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn cậu, đôi mắt đen ngòm, trống rỗng như mắt cá, ánh lên vẻ bất mãn: “Tại sao cậu không khóc?”
Giang Lạc thấy giấc mơ này thật thú vị. Cậu cười gượng, cố gắng nặn ra một giọt nước mắt, sau đó dùng ngón tay chỉ vào mắt mình cho bọn họ thấy: “Tôi đang khóc đây.”
Những đôi mắt đó không còn nhìn cậu nữa, tiếp tục quay đầu lại, rồi khóc ‘hức hức hức, hu hu hu’ một cách nhịp nhàng.
Mưa bay lất phất bên ngoài che khuất cả mặt trời, hơi ẩm tràn vào qua cửa sổ, tạo nên màn sương trắng mờ ảo.
Có người bên cạnh nói: “Giang Lạc, anh Trì Vưu chết rồi, mày vui lắm phải không?”
Giang Lạc nhìn về phía giọng nói phát ra, còn chưa nhìn rõ là ai thì mái tóc đen buông xuống vai đã lập tức thu hút ánh mắt cậu.
Mái tóc đen dài đến bả vai buông xõa như dải lụa mềm mượt. Giang Lạc đưa tay vuốt một lọn tóc, rồi lại nhìn nốt ruồi đỏ tươi trên mu bàn tay trái của mình.
Vẫn là giọng nói hung tợn đó vang lên bên cạnh: “Giang Lạc, có phải mày hết đường chối cãi rồi phải không?”
Giang Lạc ngẩng đầu, cuối cùng cũng thấy rõ dáng vẻ của người đang nói chuyện.
Kẻ đang nói là một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, mặc quần áo hàng hiệu, chân đi đôi giày thể thao đắt tiền, đôi mắt rực lửa giận dữ nhìn Giang Lạc như muốn ăn tươi nuốt sống cậu. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi nói với giọng trầm thấp: “Tôi chắc chắn ông là người hại chết anh Trì Vưu. Chờ bảy ngày sau anh Trì Vưu về hồn, tao sẽ chống mắt lên xem mày còn chối cãi được đến đâu.”
Cái tên Trì Vưu này, Giang Lạc nghe rất quen tai.
Mấy ngày trước, cậu vừa biết được một cuốn tiểu thuyết vì quá kinh dị và đẫm máu nên đã bị gỡ bỏ, tên là <Ác Ma>. Giang Lạc vô cùng tò mò với độ máu me của quyển tiểu thuyết này, thế là trăm cay nghìn đắng mới tìm được bản gốc, cuối cùng cũng biết nhân vật chính tên là Trì Vưu.
Trong truyện <Ác Ma> có viết rằng, sau khi bị pháo hôi hại chết, nhân vật thụ chính Trì Vưu sẽ được công chính là Phùng Lệ giúp đỡ tu luyện để báo thù.
Trùng hợp thay, pháo hôi hại chết Trì Vưu cũng tên là Giang Lạc. Sau khi Trì Vưu chết hóa thành ác quỷ, hắn dùng tất cả những thủ đoạn tàn nhẫn để giày vò pháo hôi sống dở chết dở. Đến lúc pháo hôi chết thật thì kết cục chờ đợi y là ngũ mã phanh thây, trên người không còn một mẩu thịt nào lành lặn.
Ấn đường Giang Lạc giật mạnh, cậu đột nhiên bước lên, cúi người xuống, chỉ cách mặt chàng trai cường tráng kia một khoảng bằng nắm tay.
Trong đôi mắt của chàng trai trẻ phản chiếu một khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ đối với Giang Lạc.
Tóc dài ngang vai, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt sắc sảo; mặc dù xinh đẹp nhưng vẫn toát lên vẻ tài hoa hơn người. Khuôn mặt như một bức tranh thủy mặc được điểm tô bằng màu đỏ chu sa, trong vẻ đẹp đó lại ẩn chứa sự hung hãn, sắc bén như một con dao.
Gương mặt này giống mặt Giang Lạc như đúc, chỉ là ngoại hình của Giang Lạc vốn có nét dịu dàng, thong thả hơn, không như đóa mẫu đơn chói lòa hiện tại.
Tóc cậu cũng không dài như thế, trên mu bàn tay trái cũng không có nốt ruồi son diêm dúa, lẳng lơ, lại càng chưa từng giết ai tên Trì Vưu cả.
Giang Lạc dùng sức nhéo mình một cái, đau.
Cậu phải mất một lúc để nhận ra hiện thực, đây không phải mơ mà cậu đã xuyên không rồi.
Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bị gỡ bỏ vì kinh dị và đẫm máu.
Trong lòng Giang Lạc lạnh ngắt.
“Ông định làm gì?” Chàng trai mà cậu đang dùng làm tấm gương không khỏi đỏ mặt, hắn hung hăng lui về sau một bước: “Giang Lạc, ông đừng nói dông dài với tôi. Nếu như ông thật sự không giết Trì Vưu, vậy ông có dám thắp nhang cho anh ấy không?”
Đây là linh đường, không gian rộng lớn, hai bên quan tài tràn ngập hoa cúc trắng và hoa bách hợp. Những bông hoa căng tràn nhựa sống và phủ đầy sương mai, tô điểm cho khung cảnh đám tang này lãng mạn, thơ mộng như buổi lễ cưới. Gần quan tài, gia quyến của người đã khuất vẫn đang khóc thương, cầm khăn trong tay lau nước mắt không ngừng. Nỗi đau thương trên mặt họ, chỉ cần đâm một nhát sẽ lộ rõ sự giả dối.
Nhạc tang lễ cứ vang vọng trên trần nhà, giống như ngọn núi đè nặng, khiến người ta không thể thở nổi.
Chàng trai cường tráng còn nói với vẻ đầy khiêu khích: “Đi đi, Giang Lạc.”
Giang Lạc nhớ tên của người này, chàng trai này chính là bạn cùng lớp Lục Hữu Nhất. Cậu thử dò hỏi: “Lục Hữu Nhất, tại sao ông lại cho rằng tôi đã giết Trì Vưu?”
Lục Hữu Nhất cười nhạt hai tiếng rồi thấp giọng đáp: “Người khác không biết, tôi còn không rõ sao? Giang Lạc, lúc đó ông vừa mới xảy ra xích mích với anh Trì Vưu, khi anh Trì Vưu chết chỉ có một mình ông có mặt tại hiện trường. Anh Trì Vưu khỏe mạnh như thế, nhưng lại chết không rõ lý do, mẹ nó, ông thấy bình thường à? Ông đừng tưởng mặt đẹp là có thể tính toán, mưu mô xảo trá với tôi, tôi không dễ bị lừa đâu.”
Lúc Trì Vưu sống vẫn luôn hiền lành, dịu dàng, nhiều người đến dự tang lễ cũng là do thiện cảm với Trì Vưu. Mặc dù miệng lưỡi Lục Hữu Nhất hung dữ, nhưng lại hạ giọng nói, chắc chắn là vì muốn tốt cho Giang Lạc, có thể thấy hắn là một người tốt bụng và dễ mềm lòng.
Nhưng người nào quá hiền lành thì dễ bị lừa.
Giang Lạc thành khẩn nói: “Thật sự không phải tôi giết Trì Vưu.”
Ánh mắt cậu tràn đầy sự chân thành. Không hiểu sao bình thường người ta không thích nguyên chủ lắm, Lục Hữu Nhất cười giả lả một cái rồi đưa tay đẩy cậu về phía quan tài.
Giang Lạc bất đắc dĩ đi đến cạnh quan tài.
Quan tài không đóng kín, chàng trai trẻ nằm bên trong với khuôn mặt rất bình thản, giống như người đó chưa chết mà chỉ đang ngủ.
Trì Vưu có lông mày rậm dài gần đến thái dương, dưới lông mày là đôi mắt đã nhắm lại, lông mi cong dày như một khu rừng u ám. Mũi cao thẳng, sơn căn* đầy đặn, khuôn mặt này không nghi ngờ gì nữa là một người cực kỳ đẹp trai. Nhất là đôi môi tái nhợt của hắn, sức sống đã không còn trên khuôn mặt này, tạo nên một vẻ đẹp yếu ớt đến mức kỳ lạ.
*Sơn căn: khu vực sống mũi nằm giữa hai mắt và là khởi điểm của mũi.
Nhưng nhìn càng lâu thì cảm giác không hài hòa lại càng trở nên rõ rệt. Sự xảo trá và chán chường toát ra từ khuôn mặt này, nụ cười dịu dàng, nhã nhặn nơi khóe miệng hắn trở nên giả dối vô cùng. Cảm giác hoàn toàn tách rời khiến thi thể như toát ra khí chất của một kẻ điên cuồng, vặn vẹo.
So với miêu tả trong cuốn sách lại càng dối trá, đáng sợ hơn. Quả nhiên Trì Vưu là nhân vật mà Giang Lạc thích nhất trong sách.
Giang Lạc hờ hững nhìn cái xác của Trì Vưu.
Cậu nhớ đến vài ngày trước khi mình đọc truyện, bởi vì quá thích Trì Vưu nên còn đặc biệt dành thời gian viết một bài ba ngàn chữ dài đăng lên diễn đàn, khen Trì Vưu tàn nhẫn và giả nhân giả nghĩa đến mức nào.
Nhưng bài bình luận vừa đăng xong, cậu lập tức bị độc giả của Trì Vưu mắng đến mức muốn hói đầu.
[Buồn cười quá, chủ thớt chưa đọc hết truyện mà đã nói Trì Vưu dối trá, dối trá cái gì chứ.]
[Học sinh cấp một mà cũng rảnh rỗi vậy, công sức viết ba ngàn chữ thế này thì lo mà học hành chăm chỉ chẳng tốt hơn sao?]
[Huhuhuhu thương con trai của mẹ quá, sao số cục cưng nhà tôi khổ vậy. Đúng là sau khi chết thằng bé tàn nhẫn thật, nhưng thằng bé độc ác như vậy cũng chỉ vì bị người ta hại chết thôi. Tính cách thay đổi nhiều như thế không phải là do những tên xấu xa kia sao, sao lại đổ lỗi cho Trì Vưu được?]
[Tôi thấy bản thân chủ thớt mới thâm độc, đạo đức giả ấy chứ. Chính mình như thế nên nhìn ai cũng thấy giống vậy. Có khi chủ thớt trong mắt Trì Vưu lại là một “chính mình” khác thì sao.]
Lúc đó Giang Lạc thấy rất lạ, rõ ràng Trì Vưu giả dối hiện rõ mồn một trên mặt, chỉ cần nhìn thoáng qua là cậu biết ngay. Người trong sách bị Trì Vưu lừa thì thôi đi, sao cả người bên ngoài cũng không nhìn ra nhỉ?
Trì Vưu sao có thể dịu dàng hiền lành cho được.
Buồn cười, đây là thứ mà chỉ cần Giang Lạc nhớ đến đã cười phá lên.
Nhưng cậu không dám cười, bởi vì người chết trước mặt là Trì Vưu, sau lưng còn một đám người đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Hơn nữa, một nguy hiểm đang sắp ập đến ——- Trì Vưu sẽ hóa thành ác quỷ đến giết cậu.
Cậu xuyên tới cũng chẳng đúng lúc chút nào, nếu như sớm hơn một chút thì cậu đã có thể tránh được cái chết của Trì Vưu.
Tuy nhiên kết cục đã định, Giang Lạc không còn thời gian suy nghĩ nhiều nữa, cậu chỉ có thể cố hết sức nghĩ cách để pháo hôi không rơi vào kết cục tử vong.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Giang Lạc cảm thấy xung quanh quan tài càng lúc càng lạnh.
Chắc là cậu nghĩ nhiều rồi.
Có thể Trì Vưu đã hóa thành ác quỷ và đang đứng trong linh đường này.
Chắc hẳn là cậu đang tự hù dọa bản thân nên bầu không khí xung quanh mới trở nên kỳ lạ đến thế.
Thật ra Giang Lạc thích nhân vật Trì Vưu này, nhưng điều kiện đầu tiên phải là cậu không bị Trì Vưu báo thù trước đã.
Cậu chưa muốn chết.
Giang Lạc là kiến trúc sư cảnh quan, trước khi xuyên qua cậu còn đang bận rộn với một dự án ở thành phố. Bởi vì quá bận nên cuốn <Ác Ma> cậu vẫn chưa đọc xong, nhưng Giang Lạc lại hiểu bản tính của tên Trì Vưu này rất rõ.
Trì Vưu vốn là một tên điên, hắn không quan tâm đến sự tồn tại của bất kỳ ai, thủ đoạn của hắn tàn nhẫn, giết người không nương tay. Muốn giữ được mạng sống dưới tay Trì Vưu thì phải khiến hắn hứng thú với mình.
Không, không thể đặt toàn bộ hi vọng lên một kẻ điên khùng như Trì Vưu được. Giang Lạc còn phải tẩy trắng cho bản thân, bây giờ mình không có năng lực tự bảo vệ thì phải tìm người khác có năng lực để bảo vệ mình.
Cậu phải khiến cho người sống đứng về phía mình, để khi Trì Vưu có giết cậu thì mọi người sẽ chọn cách đối phó với Trì Vưu để bảo vệ cậu, đó mới là cách an toàn nhất.
Trong nguyên tác Trì Vưu cần sự trợ giúp của nhân vật công chính để trả thù, điều này chứng tỏ, rốt cuộc người chết không thể nào bằng người sống.
Chẳng qua việc lôi kéo người sống thì hơi mất thời gian, mà thời gian là thứ Giang Lạc đang thiếu.
Khi càng nguy hiểm thì đại não Giang Lạc lại càng tỉnh táo hơn bao giờ hết. Đột nhiên, Giang Lạc không khỏi rùng mình.
Luồng khí lạnh lẽo âm u xuyên qua da thịt, thấm vào tận xương tủy. Cảm giác nguy hiểm dâng trào, nhắc nhở Giang Lạc mọi chuyện không ổn chút nào.
Như thể có thứ gì đó đang đến gần Giang Lạc và nó chỉ cách cậu trong gang tấc.
Khát vọng sinh tồn đã đạt đến cực hạn, Giang Lạc rùng mình rồi quỳ rạp trên mặt đất và thở hổn hển.
Cú sốc lớn ngay lập tức khiến đôi mắt cậu đỏ hoe, những giọt nước mắt như châu sa lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp.
Giọng Giang Lạc hơi nghẹn ngào: “Trì Vưu, tại sao anh nỡ bỏ rơi em?”
“Trì Vưu…” Giang Lạc cúi đầu ôm mặt, âm thanh dần trở nên mơ hồ: “Anh đừng chết được không…”
Lục Hữu Nhất đang hóng hớt bỗng nhíu chặt lông mày, tại sao Giang Lạc lại khóc?
Giọng Giang Lạc rất nhỏ nên nghe không rõ, Lục Hữu Nhất không khỏi bực mình. Một chàng trai xinh đẹp ôm một con búp bê thỏ từ phía sau đi tới, chàng trai hỏi: “Lục Hữu Nhất, tại sao Giang Lạc lại khóc vậy?”
Người này là Diệp Tầm, bạn học của bọn họ, một anh chàng đẹp trai, lạnh lùng, không hứng thú với bất cứ điều gì ngoại trừ việc thích buôn chuyện.
Lục Hữu Nhất đưa ngón tay lên miệng ra hiệu ‘suỵt’ một tiếng: “Nói nhỏ chút, chúng ta qua đó nghe lén đi.”
Giang Lạc phát hiện hai người họ đang tiến lại gần.
Nắm bắt thời cơ đó, Giang Lạc lại khóc nức nở: “Không phải anh nói thích em sao? Tại sao bây giờ anh lại bỏ em? Em hối hận vì đã từ chối lời tỏ tình của anh. Trì Vưu ơi, giờ em mới hiểu ra là em cũng yêu anh.”
Tiếng khóc của Giang Lạc rung động lòng người, đầy tình cảm chân thành, tha thiết.
Không khí lạnh lẽo xung quanh từ từ dịu xuống.
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm sững sờ đến mức đứng đơ tại chỗ.
“Cầu xin anh đừng rời bỏ em.” Giang Lạc nước mắt lưng tròng nói: “Em không tin rằng anh đã chết, chắc chắn em sẽ tìm ra kẻ đã giết anh, tìm cách cứu anh… Nhất định em sẽ tìm cách mang anh về bên em.”
Cậu nói với giọng rất nhỏ, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm chỉ nghe loáng thoáng vài câu đầu. Thấy Giang Lạc sắp khóc xong nên hai người vội vàng lùi lại.
Giang Lạc từ từ đứng lên, cúi đầu nhìn Trì Vưu trong quan tài.
Trong cuốn <Ác Ma>, quá trình pháo hôi giết chết Trì Vưu rất kỳ lạ. Sau khi Trì Vưu hóa quỷ lại càng không giống những lệ quỷ thông thường. Những lệ quỷ khác thì hồn phách hoàn chỉnh, đầy đủ tay chân, nhưng linh hồn Trì Vưu lại bị chặt thành từng khúc.
Linh hồn của hắn không được trọn vẹn, giống như con người không có tứ chi và đầu, không có tai, lưỡi hay mũi.
Mà linh hồn không hoàn chỉnh thì không thể chiêu hồn, không có cách nào để thể hiện suy nghĩ trong lòng hay nỗi căm hận. Chính vì thế oán khí của Trì Vưu mới ngút lên tận trời. Luồng khí lệ quỷ của hắn đã hấp dẫn Thiên sư Phùng Lệ trong câu chuyện. Dưới sự trợ giúp của Phùng Lệ, Trì Vưu mới có thể tu luyện rồi trả thù nguyên thân.
Thời điểm Giang Lạc xuyên tới không được thuận lợi cho lắm, nhưng may thay vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc trả thù theo cốt truyện.
Bây giờ cậu còn đang ỷ lại vào việc người chết không thể nói, không bị chiêu hồn nên không thể khai ra hung thủ giết người là cậu, nhờ vào đó có thể tự tẩy trắng cho bản thân.
Nếu chỉ để khơi dậy sự hứng thú của kẻ Trì Vưu điên khùng này thì cậu cam đoan, nếu là kẻ đơn phương Trì Vưu thì chưa chắc hắn đã chú ý, nhưng nếu nói Trì Vưu thầm mến mình thì chắc chắn sẽ khơi dậy hứng thú của tên ác quỷ.
Quan trọng hơn là Trì Vưu yêu thầm cậu. Chỉ cần khiến người sống tin vào lý do này, cho dù Trì Vưu đến giết cậu thì trong mắt mọi người đó không phải là báo thù, mà là vì yêu nên sinh hận.
Người khác sẽ bảo vệ một người vô tội như Giang Lạc, ít nhất cậu sẽ tranh thủ khoảng thời gian đó để trở nên mạnh mẽ hơn.
Mà Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm vẫn còn đang ngơ ngác.
Hai người họ đưa mắt nhìn nhau, Lục Hữu Nhất không dám tin mà thều thào: “Diệp Tầm, có phải nó đang đùa chúng mình không?”
Diệp Tầm thản nhiên nói: “Cậu ta đùa chúng ta để làm gì? Với cả, cậu ta có nhìn thấy chúng ta đâu?”
Suy nghĩ một chút, Diệp Tầm lại bổ sung: “Giang Lạc vừa ngu vừa hư hỏng, không cười ở tang lễ đã là tốt rồi, cậu nghĩ cậu ta sẽ khóc thảm thiết ở đám tang được sao?”
Bỗng nhiên Lục Hữu Nhất xoa mặt: “Nhưng cậu thấy có hợp lý không? Anh Trì Vưu mà lại đi tỏ tình với Giang Lạc ư?” Hắn đưa tay chỉ Giang Lạc, không thể tin nói: “Cậu có thấy anh Trì Vưu sẽ thích một kẻ như…”
Nhìn khuôn mặt Giang Lạc sau khi khóc xong lại càng thêm xinh đẹp, Lục Hữu Nhất nghẹn lời rồi lặng lẽ hạ ngón tay xuống: “… Họ bắt đầu từ khi nào?”
Diệp Tầm: “Cậu ta vừa nói là từng từ chối lời tỏ tình của Trì Vưu. Lục Hữu Nhất, Giang Lạc và Trì Vưu xảy ra mâu thuẫn với nhau khi nào?”
“Hơn một tháng trước.” Lục Hữu Nhất bắt đầu tin vào những lời Giang Lạc vừa nói, hắn chủ động bổ sung chi tiết: “Thảo nào, trong một tháng qua Giang Lạc đã mắng chửi anh Trì Vưu không biết bao nhiêu lần, còn nguyền rủa anh ấy. Biết đâu cũng là do anh ấy tỏ tình với Giang Lạc, Giang Lạc mới thẹn quá hóa giận. Bây giờ anh Trì Vưu mất rồi nên cậu ta mới hối hận, rõ ràng bản thân cũng thích Trì Vưu… mẹ nó, đúng là drama.”
Nói đến drama, nước mắt Lục Hữu Nhất lại trào ra, hắn khụt khịt và lau nước mắt một cách thành thạo: “Diệp Tầm, chuyện này ngược luyến thật.”
Lục Hữu Nhất là kiểu người sẽ khóc bù lu bù loa khi xem các bộ phim thần tượng sến sẩm. Diệp Tầm không lạ gì biểu hiện này của hắn, mà rất hứng thú với những thứ liên quan đến Giang Lạc và Trì Vưu: “Cậu ta vừa nói là muốn tìm ra hung thủ, còn muốn Trì Vưu quay về.”
Lục Hữu Nhất sợ hãi: “Cậu ấy muốn chiêu hồn à?”
Lúc hai người đang nói chuyện, Giang Lạc băng qua đám người đi thẳng về phía Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm.
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm nhìn cậu với ánh mắt phức tạp, vốn không nghĩ đến khả năng Giang Lạc đang diễn kịch.
Diễn làm cái gì? Còn ý nghĩa gì nữa?
Chỉ cần gọi hồn anh Trì Vưu về thì có thể sẽ biết hết câu chuyện, chẳng ai ở đây cho rằng Giang Lạc sẽ nói dối những chuyện đó cả.
Lục Hữu Nhất không kìm được bèn hỏi: “Giang Lạc, ông cũng muốn gọi hồn à?”
Giang Lạc chậm rãi gật đầu: “Tôi muốn gọi hồn.”
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm liếc nhau một cái.
Dám gọi hồn thì chứng tỏ cậu không chột dạ, những gì cậu nói đều không phải lời nói dối.
Thật ra Lục Hữu Nhất cũng không quen Trì Vưu lắm đâu, hay nói đúng hơn là những người tham gia tang lễ đều không quá thân với Trì Vưu.
Rõ ràng Trì Vưu đối xử với ai cũng thân thiện, dễ gần, nhưng xưa nay chưa từng có ai thật sự thân thiết bên cạnh. Lục Hữu Nhất hầu hết chỉ sùng bái và kính ngưỡng Trì Vưu. Khi biết rõ Giang Lạc không phải kẻ đã hại chết Trì Vưu, lại còn là người mà Trì Vưu thích, nên thái độ của hắn cũng dịu đi rất nhiều.
Chỉ là khi nãy đối xử với người ta thô bạo nên còn hơi khó xử. Lục Hữu Nhất rầu rĩ nói: “Hóa ra hung thủ không phải ông, xin lỗi nhé, trước đó tôi đã hiểu lầm ông rồi. Ông yên tâm, chờ qua bảy ngày của anh Trì Vưu thì chúng ta sẽ biết được hung thủ là ai.”
Giang Lạc rưng rưng nói lời cảm ơn.
Cậu nghĩ trong bụng, xui làm sao, vì sau bảy ngày linh hồn của anh Trì Vưu sẽ không về được đâu.
Giang Lạc quay đầu nhìn quan tài lần cuối rồi nói: “Không phải chúng ta cần giải quyết nhiệm vụ của khách sạn 129 sao? Bây giờ đi thôi.”
Cả ba người đều là sinh viên Lớp 01 Chuyên ngành Khoa học Tự nhiên và Nghiên cứu Xã hội của Đại học Bạch Hoa.
Ngành này được mở ra chỉ dành cho những ai theo đuổi huyền học, người bình thường không hề hay biết đến sự tồn tại của nó. Cả ngành chỉ có duy nhất một lớp, tổng cộng có tám sinh viên.
Để có thể tốt nghiệp được, lần này bọn họ phải giải quyết nhiệm vụ được giao để lấy điểm học phần. Bây giờ đang cố gắng dành chút thời gian đến thắp nhang cho Trì Vưu.
Giang Lạc nóng lòng muốn chứng kiến những sự kiện bất thường trong thế giới mới này. Một cảm giác nôn nóng cứ thôi thúc cậu phải trở nên mạnh mẽ thật nhanh: “Trước đây tôi không hề có ý chí vươn lên, thấy mình hơi hơi tiến bộ đã bắt đầu rung đùi tự mãn. Bây giờ muốn trả thù cho Trì Vưu, tôi mới chợt nhận ra những thứ này đối với tôi chẳng là gì cả…”
Tiện thể cậu tìm cho mình một cái cớ: “Tôi muốn trở nên mạnh hơn để báo thù cho Trì Vưu, bắt đầu từ khách sạn 129, tôi sẽ từ bỏ con người trước đây của mình.”
Lục Hữu Nhất trầm trồ trước sự dũng cảm của người này, đột nhiên sự nhiệt huyết trong hắn cũng dâng lên, thế là vỗ bả vai Giang Lạc: “Được lắm người anh em, cứ thế mà làm!”
Diệp Tầm nhéo tai con thỏ bông, liếc nhìn Giang Lạc: “Cậu thay đổi từ bây giờ cũng chưa muộn đâu.”
Giang Lạc miễn cưỡng cười một tiếng: “Không, muộn rồi.”
Ba người buồn bã trong chốc lát rồi âm thầm rời khỏi nơi đó.
Đến lúc ra cửa thì gặp một người đàn ông bụng phệ, đột nhiên lão đưa tay muốn sờ soạng Giang Lạc. Lục Hữu Nhất ở phía sau kéo Giang Lạc lại, dò hỏi: “Ông làm gì ở đây?”
Lão đàn ông bụng phệ, lùn tịt, u ám, tinh thần suy nhược. Lão né tránh ánh mắt của hắn: “Tao không làm gì hết.”
Giang Lạc đứng phía sau lưng Lục Hữu Nhất, híp mắt nhìn hắn.
Diệp Tầm ôm con thỏ nhỏ, đột nhiên cúi đầu tới gần miệng thỏ: “Cái gì, em nói tên này gân không buộc vào xương, mạch không tạo thịt, toát ra tướng của một con ‘quỷ nóng nảy’, sắp có họa sát thân sao?”
Lão đàn ông bụng phệ cứng đờ: “Mày nói vớ vẩn gì vậy!”
Lão còn định chửi ầm lên, nhưng khi chạm phải ánh mắt Diệp Tầm lại không dám nói gì cả. Đôi mắt Diệp Tầm không đen mà cũng chẳng sáng, thoáng chốc khiến lão run lẩy bẩy cả người. Lão có một trực giác rằng tên này đang nói thật, lão sắp gặp họa sát thân.
Lục Hữu Nhất hùng hổ kéo Giang Lạc đi, Diệp Tầm ung dung đuổi theo vừa chậm rãi nói: “Oh, hóa ra em nhìn nhầm à Tiểu Phấn. Sơn căn của lão có khói đen vây lấy, sẽ có tai họa sắp ập đến thật.”
Gã đàn ông thở dài nhẹ nhõm, lấy lại tinh thần xong, lão mới nhận ra chân mình mềm nhũn.
Ra cửa, Giang Lạc nói: “Diệp Tầm, không ngờ cậu lại bảo vệ tôi đấy.”
Diệp Tầm chậm rãi trả lời: “Không cần cảm ơn đâu, nếu cậu đồng ý kể về chuyện của cậu và Trì Vưu thì tôi rất sẵn lòng nghe.”
Mắt Lục Hữu Nhất sáng lên, quay đầu nhìn chằm chằm Giang Lạc.
Giang Lạc suy tư một lúc, ngón tay vuốt vuốt tóc đen, copy lại mấy kịch bản trong phim thần tượng, cốt truyện tiểu thuyết xong mới bắt đầu kích động.
Cậu ngước nhìn bầu trời u ám rồi thở dài một hơi, trong mắt lại thêm vài phần sầu não, phức tạp: “Đó là một câu chuyện dài thật dài.”
“Trì Vưu, tình cảm của anh ấy… dành cho tôi sâu đậm đến mức không tài nào tả được.”