Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 2: Chuyện kể và Điềm báo
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường đến nơi, hai người họ cùng với người tài xế được nghe một câu chuyện tình yêu bi thảm, đầy thăng trầm và trớ trêu đến mức khó tin.
Ngày nào Giang Lạc đi làm cũng phải nghe khách hàng than vãn, những chuyện khác thì thôi không nói, nhưng có một số khách hàng lại có cuộc sống còn kịch tính hơn cả phim truyền hình. Khả năng ăn nói của cậu cũng nhờ thường xuyên đối phó với những vị khách này mà được rèn luyện. Sau khi tổng hợp nội dung từ các kịch bản phim và những trải nghiệm đời thực của khách hàng, Giang Lạc đã tạo ra một cốt truyện hoàn chỉnh rồi bắt đầu "biểu diễn".
Câu chuyện bắt đầu từ việc "anh yêu tôi nhưng tôi không yêu anh, anh theo đuổi tôi thì tôi không chịu nổi sự phiền phức, cho đến khi anh chết rồi tôi mới nhận ra mình đã yêu anh từ lâu". Toàn bộ câu chuyện đan xen cả niềm vui lẫn nỗi buồn, ngọt ngào và đắng cay, khiến ngay cả người lái xe cũng phải im lặng lắng nghe, vểnh tai hóng từng lời của Giang Lạc.
"...Hồi Trì Vưu còn làm trợ giảng ở trường, mỗi khi tan học, anh ấy lại đưa tôi lên văn phòng để học bù, sau đó dẫn tôi đi loanh quanh trong trường, nói là để rèn luyện khả năng xem phong thủy. Nhưng tôi lại nghĩ anh ấy đang cố tình làm khó mình." Giang Lạc tựa lưng vào ghế, cả người chìm trong bóng tối, khuôn mặt trắng nõn càng làm nổi bật vẻ phiền muộn của cậu: "Ngày đó anh ấy tỏ tình với tôi, tôi đã quay lưng bỏ đi... Nào ngờ khi tôi quay lại, anh ấy đã không còn nữa."
Lục Hữu Nhất chợt bừng tỉnh: "Thảo nào mấy ngày nay ông cứ mắng anh Trì Vưu mãi, tôi còn tưởng ông ghen tị với anh ấy chứ."
Giang Lạc thầm nghĩ, đúng là ghen tị chứ còn gì nữa.
Vốn dĩ nguyên chủ đã ghét Trì Vưu, mà Trì Vưu cũng chẳng hề hiền lành tử tế gì. Sau giờ học, hắn ta vẫn thường cười tủm tỉm nháy mắt với nguyên chủ, bề ngoài thì nói là học bù, nhưng thực chất lại thích phô diễn tài năng một cách thản nhiên trước mặt nguyên chủ. Nguyên chủ vốn không có năng lực nhưng lại kiêu căng tự mãn, lòng dạ hẹp hòi hơn bất kỳ ai. Nhìn thấy những điều mà bản thân không thể nào học nổi lại dễ dàng như trở bàn tay đối với Trì Vưu, tinh thần của y cũng vì thế mà trở nên vặn vẹo, càng căm hận Trì Vưu hơn nữa.
Giang Lạc cười khổ, lắc đầu: "Bây giờ nhớ lại, tôi thật sự chỉ muốn quay trở về thời gian đó quá."
Vừa dứt lời, một luồng gió lạnh lẽo đột ngột lùa vào cửa sổ, thổi qua lớp kính như một thanh gươm sắc bén. Giang Lạc khẽ giật mình, giơ tay lên xem, trên bàn tay trắng nõn của cậu nổi lên một lớp da gà theo bản năng.
Cậu quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Mây đen giăng kín trời, những hàng cây nhỏ bằng cổ tay người ven đường bị gió thổi tan tác, trông thật yếu ớt và đáng thương. Những hạt mưa xẹt qua cửa kính ô tô, rơi lách tách xuống đất.
Những hạt mưa trong suốt dần dần chuyển sang màu đỏ như máu tươi, ám chỉ một sinh mệnh đang dần lụi tàn.
Vừa hay, một giọt rơi xuống khóe mắt Giang Lạc.
Mặt Giang Lạc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cậu không nhìn nữa mà ngước mắt nhìn về phía gương chiếu hậu trong xe. Trong gương chỉ có ba người họ ngồi phía sau và một tài xế phía trước.
Không có ác quỷ nào xuất hiện.
Hoặc là có, nhưng cậu không nhìn thấy.
"Chẳng trách trước đây Trì Vưu cứ muốn cậu ở lại văn phòng," Diệp Tầm trầm ngâm nói: "Hóa ra anh ấy chỉ muốn mượn cớ để có không gian riêng tư với cậu thôi."
Giang Lạc: "Ừm..."
Tấm kính "choang" một tiếng, đột nhiên xuất hiện vết nứt loang lổ như mạng nhện.
Ba người ngồi phía sau há hốc mồm, trợn mắt nhìn về phía cửa sổ. Lục Hữu Nhất lẩm bẩm: "Bác tài ơi, bác xem cánh cửa này có phải là loại rẻ tiền quá không vậy?"
Tài xế ngớ người: "Không phải đâu."
Gió luồn vào qua vết nứt trên kính, thổi lên cổ Giang Lạc một luồng khí lạnh buốt đến chết chóc, như thể có một bàn tay đang thích thú vuốt ve cổ cậu, ngầm cảnh cáo Giang Lạc đừng có nói bậy.
Giang Lạc sờ lên cổ, chỉ cảm thấy một làn hơi lạnh buốt.
Bác tài xế vẫn muốn xuống xe kiểm tra xem cửa sổ có vấn đề gì, nhưng vì đang lái xe nên chỉ đành quay đầu nhìn lại. Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm vẫn đang xích lại gần, nhường Giang Lạc một vị trí an toàn. Diệp Tầm tiếp tục hỏi: "Tôi nói đúng không?"
Bỗng nhiên cổ bị siết chặt khiến Giang Lạc ho khan một tiếng, yết hầu khẽ nhấp nhô hai lần. Cậu nuốt nước bọt nhưng vẫn thấy khó chịu. Nụ cười trên mặt cậu càng lúc càng rạng rỡ, hất hất tóc hai bên, trên khuôn mặt xinh đẹp pha lẫn nét kiên nghị, nở một nụ cười thật tươi, nói một cách chắc chắn: "Đúng vậy đó, Trì Vưu muốn một thế giới chỉ có tôi và anh ấy thôi."
Giang Lạc nhớ rất rõ.
Hiện tại Trì Vưu không thể giết cậu.
Cho dù Trì Vưu có thể giết cậu đi chăng nữa, thì cũng không chỉ đơn thuần là bóp cổ cậu như thế này. Hắn ta hẳn sẽ giống như trong nguyên tác, dùng những phương thức tàn ác, ghê tởm để cậu sống không bằng chết.
Thế này cũng chỉ là một lời cảnh cáo bông đùa bề ngoài. Giống như một con mèo hoang xòe móng vuốt với con người; loài mèo hoang càng hung hăng nóng nảy thì khi chơi đùa mới thú vị. Nếu Giang Lạc không nói như vậy lúc này, có thể Trì Vưu sẽ cảm thấy không còn hứng thú và giết cậu mà chẳng chút lưu luyến.
Quả nhiên, sau câu nói đó, Giang Lạc không hề cảm nhận thấy bất cứ tổn thương nào. Cơn buốt lạnh âm ỉ trên cổ cũng dần dần biến mất, chỉ còn lại cánh cửa sổ nứt vỡ.
Nửa tiếng sau, ba người họ đã đến nơi.
Giang Lạc quét mã thanh toán trước. Nửa phút sau, người lái xe nhận được một tin nhắn thông báo, ngoài tiền cước xe còn có thêm vài nghìn nữa, kèm ghi chú: "Tiền cửa sổ xe ( ̄︶ ̄)".
Bác tài ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, nhưng ba người kia đã đi xa mất rồi.
Khách sạn 129 là một khách sạn nổi tiếng nằm trên đường Bắc Vành Đai 3 phía Đông, ở một vị trí khá vắng vẻ. Thực ra, nó nổi tiếng chủ yếu nhờ cảnh quan tuyệt đẹp, kiến trúc độc đáo và sự sẵn lòng chi tiền để làm hài lòng khách hàng.
Vẻ ngoài được thiết kế mô phỏng theo kiểu lâu đài trong truyện cổ tích, với tông màu hồng phối vàng sáng trông rất bắt mắt, chắc chắn thu hút sự chú ý của mọi người.
Qua cuộc trò chuyện vừa nãy, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm cũng đã cởi mở hơn với Giang Lạc. Lục Hữu Nhất còn chủ động hỏi: "Trước khi đi, ông đã đọc qua thông tin về khách sạn 129 chưa?"
Giang Lạc thành thật lắc đầu: "Chưa."
Vẻ mặt Lục Hữu Nhất tỏ vẻ đồng tình, rõ ràng hắn nghĩ rằng Giang Lạc vì cái chết của Trì Vưu mà chưa chuẩn bị gì: "Không sao, tất cả đã là quá khứ rồi."
Giang Lạc phối hợp nở một nụ cười kiên cường.
Lục Hữu Nhất: "Để tôi kể sơ qua cho ông. Mà trước đây ông đã từng nghe về khách sạn 129 chưa?"
Giang Lạc gật đầu: "Có nghe qua rồi."
Sinh viên đại học ở đây, ai ra ngoài đi chơi cũng từng nghe đến khách sạn 129. Khách sạn này chú trọng vào phong cách truyện cổ tích, nổi tiếng là nơi giúp du khách tận hưởng cuộc sống thần tiên trong mơ, thoát khỏi những phiền muộn thực tại. Bên trong có nhiều căn phòng với các chủ đề khác nhau, nổi tiếng nhất là "Người đẹp ngủ trong rừng", "Bạch Tuyết" và các phòng theo chủ đề tương tự. Nhờ vậy, việc làm ăn cực kỳ tấp nập, dù có xếp hàng cả tháng cũng khó mà đặt được một phòng.
Lục Hữu Nhất nói: "Khách sạn 129 hot lắm, thậm chí có nhiều người từ nước ngoài cũng đến đây đặt phòng. Nhưng khoảng nửa năm trước, việc kinh doanh của khách sạn đột nhiên xuống dốc."
"Điểm đánh giá trên mạng càng lúc càng thấp, khách đã từng ở bắt đầu khiếu nại không ngừng. Theo lời họ kể, khi ở khách sạn này, không hiểu sao họ cứ cảm thấy đau đầu, ngủ không ngon, tinh thần sa sút. Sau khi rời khách sạn về, họ còn thường xuyên gặp phải những chuyện xui xẻo."
Diệp Tầm tiếp lời: "Nhưng cho đến bây giờ, ông chủ khách sạn 129 vẫn không biết sai sót ở điểm nào. Mãi đến một tháng trước, một nhóm khách từ các tỉnh khác đến đặt phòng ở khách sạn, rồi đột nhiên có ba người mất tích không dấu vết."
Giang Lạc: "Khách sạn 129 không có camera sao?"
"Camera bị mất tín hiệu, còn người thì biến mất một cách hết sức kỳ lạ. Vì vậy, các quan chức tin rằng đây là một sự cố mang tính siêu hình, ông chủ cũng đã ủy thác việc này cho viện trưởng, và viện trưởng đã giao nhiệm vụ cho chúng ta."
Diệp Tầm hờ hững nói, đột nhiên cầm con thỏ bông đặt ngang mắt rồi quay đầu lại nhìn Giang Lạc và Lục Hữu Nhất với vẻ mặt không chút biểu cảm: "Tôi hỏi Tiểu Phấn rồi, Tiểu Phấn nói làm xong vụ này tớ sẽ đủ tín chỉ để tới Vân Nam thi đấu."
Lục Hữu Nhất ngưỡng mộ nói: "Tôi còn thiếu quá trời luôn."
Nói xong, cả hai cùng nhìn về phía Giang Lạc. Giang Lạc nhớ đến thành tích của nguyên chủ, im lặng một lúc mới nói: "Tôi mới có 3 tín chỉ thôi."
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm: "Suỵt."
Ngại thật sự, từ nhỏ đến giờ toàn là học sinh xuất sắc, vượt trội hơn người khác. Giang Lạc thật sự muốn lôi nguyên chủ ra đánh cho một trận.
Diệp Tầm nhắc đến cuộc thi, đó là một cuộc thi lớn được tổ chức bốn năm một lần trong giới huyền học. Mọi trận đấu đều thu hút sự chú ý của những người trong giới, được coi là thời kỳ hoàng kim của giới huyền học phong thủy. Cuộc thi còn có tên khoa học, giống như chuyên ngành của Giang Lạc, là "Cuộc thi Khoa học Tự nhiên dành cho sinh viên Đại học Quốc gia."
Các sinh viên của các trường thuộc ngành huyền học, phải đủ 20 tín chỉ mới được tham gia thi đấu.
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm thoáng ngạc nhiên, nhưng nhớ đến tác phong trước giờ của Giang Lạc nên cũng không lấy làm lạ. Lục Hữu Nhất còn nghi ngờ không biết cậu đã học khóa cơ bản này hay chưa: "Số tín chỉ của ông mất mặt quá, Giang Lạc. Ông đi học là có học hay không đấy? Để tôi kiểm tra ông, ông nhìn cảnh vật xung quanh đây rồi nói thử xem phong thủy khách sạn 129 thế nào."
Giang Lạc nghe vậy thì đứng lại, nhìn quanh một vòng.
Đầu óc của nguyên chủ trống rỗng, không hề có một chút kiến thức chuyên môn nào. Nhưng Giang Lạc lại học thiết kế, mà ai đã học thiết kế thì ít nhiều gì trong đầu cũng có chút kiến thức về phong thủy, để tránh phạm phải điều kiêng kỵ.
Đầu tiên, cậu nhìn về phía khách sạn 129, với kiến trúc cổ tích độc đáo nằm giữa non xanh nước biếc. Giang Lạc chợt nhíu mày: "Sau có núi, trước có cỏ, trái có nước, phải có một con đường dài. Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ đều đủ cả, phong thủy cực kỳ tốt."
Thảo nào trước kia việc kinh doanh lại phát đạt như vậy.
Giang Lạc lại đi quanh nhìn, đột nhiên "ồ" một tiếng: "Quanh đây còn có một tòa án."
Diệp Tầm thản nhiên nói: "Vừa xây được hai năm, trước đó là lò mổ."
Giang Lạc cười, đưa tay chỉ vào cửa sổ hai bên khách sạn: "Cửa sổ chính đối diện tòa án, mà dù là lò mổ hay tòa án thì đều là nơi chí âm chí dương, không có lợi cho con người. Cửa sổ này đã bị phạm rồi."
Mùi máu tanh ở lò mổ quá nặng, linh hồn của những động vật bị giết hại oan ức sẽ hình thành một từ trường tiêu cực. Làm việc lâu ở lò mổ hay những nơi xung quanh sẽ bị ảnh hưởng bởi từ trường này, sau đó dễ trở nên tức giận hung bạo hoặc buồn bực tiêu cực không có lý do. Còn tòa án, vì quá chính trực, dương khí quá thịnh, cũng sẽ sinh ra một chút ảnh hưởng không tốt.
Lục Hữu Nhất như rửa mắt nhìn cậu, cảm thấy trước giờ mình đã có thành kiến và đối xử với Giang Lạc có phần bất công: "Giang Lạc, tôi còn nghĩ rằng ông chỉ có mỗi khuôn mặt dễ nhìn thôi, hóa ra ngoài vẻ ngoài, ông còn ngang ngửa đứa cháu gái đang học tiểu học nhà bà chị dâu thứ hai của tôi nữa."
Giang Lạc: "..." Đôi khi cậu cảm thấy Lục Hữu Nhất có thể lớn đến chừng này cũng thật không dễ dàng chút nào.
Ba người họ cùng nhau đi vào tòa lâu đài cổ tích. Chủ khách sạn đã lo lắng đến phát hoảng, chờ sẵn họ bên trong. Nhìn thấy họ đến, ông ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi thấy ba người còn quá trẻ, ông không khỏi tỏ vẻ thất vọng: "Sao lại có ba đứa nhỏ đến thế này."
Ông chủ đưa mắt nhìn con thỏ bông Diệp Tầm đang ôm trong lòng, lập tức bụm mặt khóc.
Mặt Diệp Tầm vẫn bình thản: "Chú ấy bảo tụi mình là con nít kìa."
Lục Hữu Nhất sờ sờ mặt, vui vẻ nói: "Ủa, nói có sai đâu."
Giang Lạc miễn cưỡng nhìn thấy vài nét lên án trên khuôn mặt Diệp Tầm. Xem ra cậu ta đã bị người khác dè bỉu nhiều lần vì khuôn mặt baby của mình rồi. Là một người vừa được Diệp Tầm giúp đỡ, Giang Lạc sờ sờ cằm: "Tôi có cách để sau này không ai gọi cậu là trẻ con nữa, muốn thử không?"
Diệp Tầm lập tức đồng ý: "Được."
Giang Lạc bảo Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất lùi về sau, rồi cậu bước lên trước mặt ông chủ, lấy tay gõ vào bàn rồi nói: "Chú ơi, sao chú lại khóc vậy?"
Ông chủ nghẹn ngào ngẩng đầu lên: "Toàn là con nít đến thì hỏi sao tôi không khóc?"
Giang Lạc: "Chú biết câu 'đừng trông mặt mà bắt hình dong' không? Cái gì cô đọng mới là tinh hoa chứ?"
"Ba bọn cháu là sinh viên mà có thể nhận được ủy thác đến đây, vậy rõ ràng chúng cháu có năng lực xử lý được chuyện của chú." Giang Lạc chỉ Diệp Tầm: "Bạn cháu hơi bị giỏi đấy, quỷ gặp là sợ, chú sợ cái gì?"
Ông chủ nửa tin nửa ngờ: "Mấy oắt con thì có gì để tôi sợ."
Giang Lạc thở dài một tiếng: "Cháu nói thật với chú, con thỏ bông cậu ấy đang ôm không phải là thỏ bông thường đâu. Đó là thứ tích tụ hàng trăm ác quỷ, người thường ôm vào sẽ xảy ra chuyện, nhưng cậu ấy ôm thì không sao. Chú biết tại sao không?"
Ông chủ hơi hoảng sợ: "Tại sao?"
Giang Lạc càng hạ thấp giọng hơn: "Bởi vì cậu ấy thích ăn linh hồn của quỷ, nhất là hồn phách của lệ quỷ. Vui cũng ăn mà buồn cũng ăn. Chú thấy cậu ấy nhỏ nhắn thế chứ thật ra đã năm mươi tám tuổi rồi, chỉ tại ăn nhiều hồn quỷ quá nên âm dương trong người bị đảo lộn, không lớn lên nữa. Chú phải coi chừng cậu ấy. Khách sạn của chú nhiều chuyện ma quái như vậy, chúng cháu dám đến, không phải bọn cháu đều theo cậu ấy sao?"
Nói xong, Giang Lạc được đà lấn tới: "Haiz, được rồi, nếu chú không tin thì chúng cháu đi vậy. Chỉ là người bạn ấy khó có dịp ra ngoài thế mà lại chẳng bắt được gì, nói không chừng tức giận, bụng đang đói nữa... Đúng rồi, ông chủ ơi, chú bao nhiêu cân vậy? Trông khỏe mạnh ghê."
Ông chủ cảm giác bản thân như trở thành một con lợn bị giám sát trong chuồng, ông rùng mình một cái rồi kéo Giang Lạc lại: "Này, đừng đi chứ, tôi tin rồi!"
Rồi cười gượng: "Tôi, tôi không nặng lắm đâu."
Giang Lạc nhìn ông từ trên xuống dưới, do dự nói: "Được ạ, chúng cháu không đi nữa. Nhưng mà ông chủ này, chú đừng nói tuổi thật của cậu ấy ra nhé. Cậu ấy thích giả heo ăn hổ, chờ đến lúc ai coi thường mà chọc ghẹo thì sẽ tranh thủ nếm thử mùi vị luôn đấy."
Ông chủ gật đầu lia lịa, thầm nhủ trong lòng nhất định phải giữ bí mật này, và nhắc nhở những người khác đừng đụng vào kẻ đáng sợ này: "Được được được, tôi biết rồi."
Nói xong, ông chủ đến trước mặt Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất, cười khan nói: "Xin lỗi các bạn trẻ, tôi rất tin tưởng vào khả năng của các cậu. Mấy câu vừa nãy chỉ là đùa thôi ha ha ha! Đừng để ý, chi bằng tôi dẫn các cậu vào căn phòng của những người khách đã mất tích nhé?"
Diệp Tầm hơi mỉm cười, khẽ gật đầu: "Đi thôi."
Giang Lạc đi theo sau cùng, Lục Hữu Nhất tò mò hỏi cậu: "Vừa nãy ông nói gì với chú ấy vậy?"
Giang Lạc cảm thán nói: "Ông chủ là người tốt mà, tôi nói Diệp Tầm không thích bị gọi là con nít, thế là ông ấy vội sửa ngay rồi hứa sẽ không gọi vậy nữa."
Lục Hữu Nhất gật đầu lia lịa: "Bây giờ ít ông chú nào biết sai mà sửa như vậy lắm."
Nội thất bên trong khách sạn 129 được bày trí như một khung cảnh sân vườn, gần như trở thành một khu vườn nhỏ. Nó giống một trang viên với những khu dân cư rải rác xung quanh hơn là một khách sạn.
Lúc ông chủ dẫn họ băng qua một đình nghỉ mát, trong đình đang có một người già và một đứa trẻ ngồi trên xích đu nghỉ ngơi.
Ông chủ giải thích: "Đây là mẹ tôi, tôi đón bà tới đây chơi hai tháng. Thằng bé kia là con tôi, năm nay mới ba tuổi."
Đứa trẻ ngủ gật trên chiếc xích đu. Bà lão cẩn thận chào họ rồi ôm cháu trai đi khuất.
Giang Lạc chăm chú nhìn cổ tay mũm mĩm như củ sen của đứa trẻ. Cậu còn hoài nghi rằng mắt mình có vấn đề gì không, sao tự dưng trên tay đứa bé đó lại tụ thành một đám sương đen như thế?
"Lục Hữu Nhất." Giang Lạc chọt Lục Hữu Nhất một cái, đôi mắt vẫn còn dõi theo đứa bé đang dần đi xa: "Cậu có thấy đám sương đen trên tay đứa bé kia không?"
Lục Hữu Nhất ngơ ngác nói: "Hả? Tôi có thấy gì đâu."
Giang Lạc: "Không thấy gì sao?"
Lục Hữu Nhất lắc đầu.
Giang Lạc nhíu mày, im lặng đi theo ông chủ.
Cậu rất tin vào bản thân mình. Lục Hữu Nhất không thấy không có nghĩa là cậu sai. Vậy rốt cuộc thứ cậu thấy là cái gì?\