Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 10: Tuần lễ đầu tiên của Trì Vưu (1)
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Lạc ngạc nhiên hỏi: “Cậu muốn mua bùa của tôi à?”
Thực ra, cậu ta muốn hỏi: “Bùa của tôi có thể bán được sao?”
Cát Chúc nhìn chằm chằm: “Tôi… tôi muốn mua, nhưng tôi không có tiền…”
Giang Lạc: “…”
Lời nói của Cát Chúc nghe như đùa cợt Giang Lạc, nhưng vẻ mặt cậu ta lại không hề giống như vậy. Giang Lạc không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên khuôn mặt Cát Chúc, nhẹ nhàng đặt bút xuống rồi cầm lá bùa lên.
Ánh mắt Cát Chúc di chuyển theo từng cử động của lá bùa. Sau khi Giang Lạc xác nhận Cát Chúc nói thật hay giả, cậu dứt khoát nhét lá bùa vào tay cậu ta: “Tặng cậu đấy.”
Cát Chúc được sủng ái mà kinh sợ: “Tặng cho tôi ư?!”
Giang Lạc nhún vai: “Ừm, tặng cậu.”
Nguyên vật liệu để vẽ lá bùa này đều là đồ có sẵn trên bàn, Giang Lạc thậm chí còn chẳng tốn chút sức lực nào. Chỉ cần vẽ một lần là có thể tạo ra món đồ tốt, tặng cho người khác để đổi lấy một chút nhân tình cũng rất đáng giá.
Cát Chúc luống cuống tay chân, cầm lá bùa cảm động nói: “Giang Lạc ơi, tôi có thể giúp cậu làm việc vặt. Mặc dù tôi không có tiền, nhưng tôi có thể giặt quần áo, rửa chén bát, tôi có rất nhiều kinh nghiệm làm mấy việc đó.”
Giang Lạc nhìn dáng vẻ tiên phong đạo cốt của Cát Chúc, rồi lại nhìn Lục Hữu Nhất cả người toát ra hơi thở của kẻ có tiền cách đó không xa, không khỏi cảm thán thế giới này thật muôn màu muôn vẻ: “Không cần đâu, cậu chỉ cần dạy tôi thêm nhiều điều hơn, thế là đủ rồi.”
Nước mắt Cát Chúc sắp trào ra: “Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn*, quả nhiên trên đời vẫn còn nhiều người tốt. Giang Lạc, sau này cậu cứ việc hỏi tôi, tôi biết gì chắc chắn sẽ nói cho cậu biết cái đó.”
*Chúc phúc người khác được Thiên Tôn bảo hộ ban phúc.
Dứt lời, Cát Chúc không kìm được cẩn thận quan sát lá bùa: “Phù văn linh động, không chỉ khí thế như nước chảy mây trôi mà khắp nơi còn ẩn chứa lực lượng đều đặn, tuyệt đối là một lá bùa chú thượng đẳng hiếm có.”
Giang Lạc yên lặng ghi nhớ lời cậu ta nói trong lòng.
Khi nguyên thân vẽ bùa cũng chưa từng xuất hiện tình huống như vậy. Liên tưởng đến việc trước đây cậu nhìn thấy hắc khí ở khách sạn 129, Giang Lạc cảm thấy những thay đổi này là do cậu và linh hồn đã hòa hợp làm một.
Có lẽ cậu chính là một thiên tài.
Cát Chúc vui sướng hân hoan nhìn Giang Lạc: “Giang Lạc, sao đột nhiên cậu có thể vẽ ra lá bùa như thế này?”
Giang Lạc mặt không đổi sắc, đang định nói dối thì biểu cảm của Cát Chúc ngay lập tức biến thành vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Chắc chắn là vì cậu muốn báo thù cho Trì Vưu, cho nên mới quyết chí tự cường đúng không?”
Cậu ta vừa nói vừa khẳng định suy đoán của chính mình, không kìm được cảm thán: “Hóa ra tình yêu thật sự có thể kích thích tiềm lực của con người ta ư?”
Đôi mắt Giang Lạc cong thành vầng trăng khuyết, vừa nhìn đã khiến người khác biết cậu đang rất vui: “Đúng vậy, thầy ấy đã giúp tôi thoát thai hoán cốt.”
Thoát mười tám lần thai, thay mười tám lần xương.
Ha ha.
Mọi động tĩnh của hai người họ lập tức thu hút sự chú ý của giáo viên. Thầy giáo cau mày đi tới, nghiêm nghị hỏi: “Các em không vẽ bùa, đang làm gì ở đây vậy?”
Cát Chúc: “Thưa thầy, chúng em…”
Đột nhiên thầy ngắt lời Cát Chúc, kinh ngạc và vui mừng nhìn chằm chằm lá bùa trong tay cậu, không kìm được nói: “Cát Chúc, công lực vẽ bùa của em lại tiến bộ rồi!”
Cát Chúc ngượng ngùng đáp: “Thầy, lá bùa này không phải do em vẽ, là Giang Lạc vẽ ạ.”
Thầy sửng sốt, chậm rãi nhìn về phía Giang Lạc. Giang Lạc thấy rõ ràng trong mắt ông tràn ngập hoài nghi.
Trên đầu Giang Lạc ngay cả một giọt mồ hôi cũng không có. Người khác mới bắt đầu, còn đang loay hoay, vậy mà cậu đã vẽ xong rồi?
Điều này giống như có người nói với thầy rằng “Heo mẹ biết trèo cây” vậy, chẳng phải là nói đùa sao?!
“Thật không?” Mặc dù thầy không nói gì, nhưng thái độ và cử chỉ đã lộ rõ vẻ không tin. Ông thản nhiên nói: “Không tệ, không tệ. Giang Lạc, em có thể vẽ lại một lá bùa để thầy xem không?”
Cát Chúc do dự nói: “Một lá bùa như thế này vẽ xong tiêu tốn rất nhiều sức lực, thưa thầy, hay là đừng để Giang Lạc vẽ.”
Giang Lạc cười tủm tỉm đáp lời: “Vẽ một lá bùa giống hệt lá này sao ạ?”
Thầy nhìn thẳng cậu, ánh mắt đầy áp lực: “Đúng vậy.”
Giang Lạc cười: “Chuyện đơn giản thế này, đương nhiên em có thể.”
Thầy nghe thấy lời nói khoác lác không biết ngượng này, trong mắt một lần nữa tràn ngập thất vọng: “Vậy em vẽ đi.”
Giang Lạc làm thật, liền rút một lá bùa vàng, tùy ý ung dung đặt bút vẽ.
Lá bùa giấy vàng từ lúc bắt đầu đến khi hoàn thành đều diễn ra dưới mắt thầy. Ánh mắt ông dần dần trợn tròn, đưa mắt nhìn lá bùa rồi cực kỳ khiếp sợ liếc nhìn Giang Lạc.
Giang Lạc đến nửa giọt mồ hôi cũng không có, thậm chí cảm thấy việc vẽ bùa này đơn giản hơn vẽ bản vẽ nhiều. Bản vẽ đòi hỏi kích thước nhỏ, tỉ mỉ, tinh vi không thể sai sót bất kỳ chỗ nào, còn vẽ bùa lại khá tùy tâm: “Thế này được chưa ạ?”
Cát Chúc sợ ngây người: “Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn…”
Thầy bị tiếng kêu đó làm cho bừng tỉnh. Trong thoáng chốc, mắt thầy sáng lên, cầm lá bùa Giang Lạc vừa vẽ xong ra trước mặt, gắng sức quan sát một lát rồi cười lớn quay người chạy ra ngoài. Hành động nhanh nhẹn đến mức khiến mọi người trong lớp nghẹn họng nhìn theo với ánh mắt kinh ngạc.
Một đám người vây quanh Giang Lạc, cậu đành phải tiếp tục vẽ thêm một lá bùa nữa ngay trước mặt bọn họ.
Lục Hữu Nhất nhìn cậu vẽ bùa xong, nước mắt suýt rơi xuống, nức nở nói: “Ông vậy mà lén lút cố gắng sau lưng tôi. Bây giờ ông không còn là người đứng đầu từ dưới đếm lên nữa, người đứng đầu từ dưới đếm lên sắp biến thành tôi rồi.”
Giang Lạc: “…”
Lục Hữu Nhất quá thương tâm, hắn lấy đồng hồ trên tay xuống đưa cho Giang Lạc: “Nhanh lên, dùng bùa của ông để đổi lấy món đồ này, bù đắp cho tâm hồn bị tổn thương của tôi.”
Giang Lạc liếc nhìn chiếc đồng hồ có giá sáu chữ số, lập tức quay đầu nhìn về phía Cát Chúc.
Cát Chúc cảnh giác nhét bùa vào trong quần áo, nhìn Giang Lạc nở nụ cười xấu hổ vì ví tiền rỗng tuếch.
Chủ quan rồi.
Hóa ra một lá bùa thế này có thể đáng giá sáu chữ số.
Giang Lạc lập tức kín đáo đưa lá bùa cho Lục Hữu Nhất, rồi nhét đồng hồ của hắn vào trong túi: “Còn ai muốn mua không? Bán rẻ bán rẻ đây, cơ hội chỉ có một thôi.”
Trác Trọng Thu hỏi: “Cậu có thể vẽ được mấy lá?”
Giang Lạc đáp: “Tớ không biết.”
Cậu chống cằm nhìn thoáng qua chồng giấy vàng kia, cân nhắc nói: “Tôi vẽ một lá, các cậu lấy một lá nhé?”
“Được thôi,” Trác Trọng Thu nhắc nhở: “Nhưng nói trước là cậu đến giới hạn thì phải lập tức dừng lại ngay.”
Giang Lạc: “OK.”
Cậu vừa vẽ vừa nghe Trác Trọng Thu và Cát Chúc giảng cho cậu về độ khó của bùa chú.
Giới huyền học suy thoái, không chỉ luyện khí sư ngày càng ít mà đại sư bùa chú cũng càng ngày càng hiếm. Các đại sư bùa chú bây giờ đều đã cao tuổi, lúc chế tạo bùa chú khó tránh khỏi tình trạng hữu tâm vô lực. Nhóm người trẻ tuổi đồng lứa thì không có ai đủ năng lực để làm trụ cột, hiện tại chính là không có người kế tục.
Hiện nay, muốn mua một lá bùa tốt không chỉ cần tiền mà còn cần quan hệ. Thị trường cung không đủ cầu, vì vậy phần lớn bùa mọi người dùng là do tự mình vẽ, chất lượng thường thường, xem như miễn cưỡng dùng được. Còn nếu tay nghề vẽ bùa quá tệ, vậy thì chỉ đành mua một ít bùa chất lượng kém từ tay bạn học để sử dụng hằng ngày.
Giang Lạc vừa nghe vừa vẽ bùa. Sau khi biết vật hiếm thì quý, cậu vẽ xong bảy lá bùa liền đặt bút xuống: “Không vẽ nữa, không vẽ nổi nữa.”
Nhưng liên tục vẽ bảy lá bùa, việc này đã là một kỳ tích rồi. Nói không chừng giáo viên môn bùa chú của bọn họ cũng không làm được chuyện này.
Trác Trọng Thu lẩm bẩm nói: “Trước kia rốt cuộc cậu đã lãng phí thiên phú của mình bao lâu vậy…”
Bảy lá bùa, ngoại trừ Cát Chúc và Lục Hữu Nhất đã lấy, năm lá kia đều được những người còn lại mỗi người một lá cầm đi. Trác Trọng Thu phóng khoáng nhất, đã chuyển khoản Wechat cho Giang Lạc. Những người khác nghĩ đủ mọi cách để đổi lấy một lá bùa.
Diệp Tầm: “Tôi sẽ dạy cậu học bù.”
“Việc này được,” Giang Lạc gật đầu đồng ý, rồi nhìn sang người tiếp theo.
Khuông Chính thận trọng nói: “Tôi có thể cho cậu đồ luyện khí.”
“Việc này cực kỳ được luôn,” cậu thấy mà thèm con rối oán linh của Diệp Tầm lâu lắm rồi.
Văn Nhân Liên cười híp mắt liên tục nói: “Tôi sẽ dẫn cậu đi đến chỗ mua vật liệu luyện khí, tiêu ít tiền mà mua được đồ tốt nhất.”
Giang Lạc: “Chốt đơn.”
Samuel nhiệt tình nói: “Tôi có thể dạy cậu nhảy múa, đánh trống, ca hát.”
Giang Lạc: “…” Cái gì cơ?
Văn Nhân Liên giải thích: “Lúc cậu ấy thỉnh thần nhập thân phải nhảy múa, đánh trống, ca hát như một lời mời gọi thần linh, để đạt tới mục đích linh hồn xuất khiếu.”
Samuel gật đầu lia lịa: “Đúng thế, tôi biết cách, tôi có thể dạy cậu.”
Lục Hữu Nhất nhích lại gần Giang Lạc, nhỏ giọng nói: “Samuel ca hát í ẹ lắm, có lẽ vì quá khó nghe nên chưa từng thỉnh thần thành công lần nào. Cậu tuyệt đối đừng học hát với cậu ta. Cậu có biết phòng âm nhạc của trường mình không? Phòng đó được xây dành riêng cho Samuel, cách âm cực kỳ tốt, chỉ sợ hắn mở miệng là hù dọa tất cả chúng ta.”
Giang Lạc im lặng một lát, hỏi Samuel: “Cậu là hạng ba đếm ngược đúng không?”
Samuel nở một nụ cười ngốc nghếch ngọt ngào: “Đúng rồi đúng rồi, Giang, tớ là thứ ba, Lục là thứ hai, cậu là thứ nhất, cậu đứng nhất đó!”
Vẻ mặt Giang Lạc nhăn nhó trong nháy mắt, rồi cầm lá bùa nhét vào tay đứa bé ngốc nghếch này: “Cầm lấy đi.”
Xét đến việc cậu ta sắp trở thành người đứng thứ hai từ dưới đếm lên, Giang Lạc không tính toán với cậu ta nữa.
Giang Lạc cất hai lá bùa còn lại vào túi, cậu muốn thử xem có thể đối phó với Trì Vưu hay không.
Suốt buổi sáng, giáo viên bùa chú cũng không quay lại lớp. Giang Lạc coi như chuyện này đã kết thúc, tiếp theo chờ đến giữa trưa đi ăn phần cơm dở tệ ở căn tin với các bạn. Buổi chiều, khi đang học lớp phong thủy, đột nhiên trường học thông báo.
Giang Lạc, Lục Hữu Nhất, Diệp Tầm đã hoàn thành ủy thác điểm tích lũy. Bởi vì độ khó vượt xa mong đợi, hơn nữa còn mang về một con quỷ chặt đầu được nuôi trong chậu hoa nên điểm tích lũy tăng gấp đôi, bốn điểm ban đầu biến thành tám điểm. Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất đã có đủ học phần để tham gia cuộc thi ở Vân Nam.
Trong lớp, chỉ duy nhất Giang Lạc không đủ học phần. Dù có tăng thêm tám điểm này thì học phần của cậu vẫn chỉ có mười một điểm đáng thương. Nhưng bởi vì cậu vẽ được một lá bùa thượng đẳng, để khen thưởng lần đầu cho học sinh, trường học phá lệ tăng thêm mười điểm cho Giang Lạc.
Học sinh có học phần đủ hai mươi điểm, trường học sẽ thống nhất đăng ký tham gia thi đấu ở Vân Nam. Nói cách khác: “Cuộc thi quốc gia dành cho sinh viên khoa học tự nhiên” một tháng sau, Giang Lạc chắc chắn phải tham gia.
Vào ban đêm, Giang Lạc trở về ký túc xá của mình. Cậu kiểm tra cửa ra vào và cửa sổ rồi đặt một thanh đao nhỏ cùng hai lá bùa trấn áp mà cậu vẽ ban ngày xuống dưới gối.
Không biết có phải nhờ phúc của hai lá bùa không mà Giang Lạc ngủ một giấc đến bình minh.
Sáng sớm hôm sau, Giang Lạc tỉnh dậy, cậu vươn vai một cái, lười biếng kéo mở màn cửa.
Vừa vươn vai được một nửa, Giang Lạc dần dừng động tác lại.
Ngoài ban công, hơn hai mươi xác chim nhỏ nằm ngổn ngang trên mặt đất. Trên cửa sổ kính dính đầy vết máu do chim nhỏ đâm vào, thoạt nhìn cứ như hiện trường phim kinh dị.
Giang Lạc ngồi xổm xuống, lạnh lùng xem xét xác những con chim nhỏ.
Tình huống gì mới có thể khiến những con chim nhỏ này đến mức không cần mạng sống mà đâm vào trong phòng cậu?
Giang Lạc vươn tay lướt qua cửa kính đã hơi nứt, lấy hai lá bùa trấn áp dưới gối đầu ra.
Trong đó một lá đã hóa thành tro, một lá khác thì hơi nóng lên.
Không ngờ bùa cậu vẽ lại có thể ngăn cản được thuật luyện hồn rối điều khiển chim chóc.
Giang Lạc nhếch môi, lần nữa đứng bên cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống quan sát những cái xác chim, đột nhiên cười như không cười nói: “Trì Vưu, hóa ra thầy yêu tôi đến thế cơ à.”
Giọng điệu giả lả: “Một đêm không thấy tôi mà thôi, đã gấp gáp đến vậy sao?”
Khuôn mặt Giang Lạc phản chiếu mờ mờ trên lớp kính.
Tóc dài xõa ngang vai, nét mặt mỉa mai, và cậu vẫn đang mặc đồ ngủ.
Cậu chậm rãi ung dung nói: “Thầy thích tôi như vậy, sẽ gây phiền phức cho tôi mất. Thầm mến người khác thì nên làm theo quy tắc của người ta chứ, biết không?”
Giang Lạc vui vẻ xoay người, vừa bước đi hai bước, đột nhiên sau lưng vang lên tiếng kính bị va chạm.
Cậu lập tức quay người lại nhìn.
Chỉ thấy từng xác chim chết trên mặt đất một lần nữa đứng thẳng lên. Chúng kéo lê đôi cánh gãy và cái đầu da tróc thịt bong, giống như không biết đau mà đâm vào vết nứt trên mặt kính.
Hình ảnh này giống hệt chim zombie chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết hoặc phim ảnh, kinh hãi và quỷ dị.
Vẻ mặt Giang Lạc trầm xuống, lá bùa trấn áp trong tay bỗng nhiên cháy rụi, hóa thành tro chảy xuống dưới theo kẽ ngón tay. Đồng thời, những xác chim chết trên ban công giống như bị chém đứt dây điều khiển, không còn sức sống mà rơi xuống đất.
Trì Vưu mạnh lên.
Tại sao?
Bỗng dưng Giang Lạc nhớ ra một chuyện.
Tối hôm nay, hình như là tuần lễ đầu tiên của Trì Vưu.