Chương 9: Bùa Trấn Áp

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 9: Bùa Trấn Áp

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc nắm chặt chai bia, chĩa về phía có tiếng động.
Một bàn tay khác giữ chặt lấy tay cậu.
Trì Vưu cười cười, nói: “Không vội.”
“Chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
Trời đã dần sáng, Giang Lạc bất chợt mở mắt.
Đôi mắt cậu từ từ đảo sang trái rồi lại sang phải. Cậu thấy chiếc bàn ở bên phải, tay nắm cửa ở bên trái. Giang Lạc nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai mơ hồ đang len lỏi vào. Cậu đã tỉnh.
Bất chợt, vẻ mặt cậu tối sầm, uể oải ngồi dậy khỏi giường.
Ga trải giường ướt đẫm mồ hôi, in hằn hình dáng người nằm, cả chiếc áo sơ mi của cậu cũng đã ướt hơn phân nửa. Cậu máy móc mở cửa ban công, bước ra kiểm tra xung quanh trong màn sương sớm.
Tiếng chim hót ríu rít, một con chim sẻ bay đến, hai móng vuốt bám chặt vào lan can.
Một bàn tay trắng nõn, mảnh khảnh bất chợt vươn ra tóm lấy con chim. Giang Lạc nhìn con chim với ánh mắt ảm đạm, khóe môi hiện lên nụ cười châm biếm: “Chính là mày.”
Bàn tay cậu chậm rãi siết chặt, đôi mắt con chim không có tròng trắng, nó cứ im lặng nhìn chằm chằm Giang Lạc. Giang Lạc càng siết chặt, nhưng rồi đến giới hạn, cậu lại đột ngột buông lỏng tay.
“Mười tám lần.” Giang Lạc nói một mình, nụ cười càng lúc càng thâm sâu, nhìn vào mắt con chim rồi nói: “Trì Vưu, anh giết tôi mười tám lần.”
Lần cuối cùng Giang Lạc chết, cậu đã đánh cược với chính mình, phải kéo Trì Vưu rơi xuống ban công này, để hắn tan xương nát thịt trước cả cậu.
“Chết thế có sướng không?” Cậu nghiến răng nói bên tai Trì Vưu.
Trì Vưu, trong bộ dạng máu me be bét, cười nói: “Ồ, làm sao chết đẹp bằng cậu được chứ.”
Bị giết mười tám lần ròng rã, nhưng cậu chỉ giết được Trì Vưu một lần duy nhất.
Sát khí cuồn cuộn trong mắt Giang Lạc, cậu nhẹ nhàng sờ đầu chim sẻ, cười khẩy nói: “Giết một con rối bé nhỏ này của thầy thì có nghĩa lý gì đâu.”
Cậu nói khẽ: “Làm sao mà được chứ.”
Mẹ nó anh có đau đâu.
Giang Lạc buông lỏng tay ra, vẻ mặt tối sầm đi vào phòng.
Ngọn lửa giận dữ trong lòng và ký ức về mười tám lần chết chóc như sắp trào ra khỏi cơ thể cậu. Trì Vưu, Trì Vưu, Trì Vưu! Cậu vốn muốn giúp Trì Vưu tìm ra kẻ thủ ác phía sau, coi như bù đắp cho sai lầm của nguyên thân. Nhưng hiện tại, thực xin lỗi, bây giờ cậu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ trong đầu – cậu muốn đích thân giết chết Trì Vưu.
Cậu nhất định, nhất định phải giết chết Trì Vưu.
Dư âm của giấc mơ vẫn còn vương vấn trên người Giang Lạc, khiến Giang Lạc nghi ngờ căn phòng này tràn ngập quỷ khí, thậm chí còn ẩn giấu tàn hồn của Trì Vưu.
Cậu ném tất cả đồ vật có liên quan đến Trì Vưu trong phòng ra phòng khách, đập vỡ chiếc chén Trì Vưu đã dùng, ném đi bộ quần áo mà Trì Vưu từng mặc, coi như rác rưởi. Cậu còn tìm thấy bộ đồ tây đen mà Trì Vưu mặc trong giấc mơ ở trong tủ quần áo.
Giang Lạc cười lạnh, ném bộ đồ tây lên đỉnh đống rác, dùng bật lửa châm cháy.
Đống quần áo đắt đỏ lập tức bốc cháy, ngọn lửa nhanh chóng vươn tới gần nóc nhà. Giang Lạc rút ra một điếu thuốc, dùng ngọn lửa đó châm thuốc.
Ánh lửa lập lòe, Giang Lạc đứng cạnh đống lửa, nét mặt u ám khó lường. Cậu hít một hơi thuốc lá, thờ ơ lạnh nhạt nhìn ngọn lửa từ đống quần áo lan dần ra sàn nhà.
Thiết bị báo cháy vang lên.
Ghế sô pha, tủ gỗ, bàn trà, đồ trang trí.
Mọi thứ trở nên hỗn độn.
Dù đã hủy hết đồ vật của Trì Vưu, tâm trạng Giang Lạc vẫn chẳng khá hơn chút nào. Cậu đứng trước ngọn lửa, ngay khoảnh khắc ngọn lửa sắp táp vào người, cậu mở cửa bước ra ngoài.
Không lâu sau, có người cầm vòi nước vội vã chạy tới.
Sau đó còn có các bạn học chỉ kịp khoác vội quần áo lên người và chạy đến, đủ cả bảy người. Lần đầu tiên bọn họ thấy Giang Lạc cả người đầy khói bụi, chỉ mặc độc một bộ quần áo.
Giang Lạc chân trần, dáng vẻ chật vật, đuôi tóc còn hơi khô vàng, nhưng nhìn chung thì không bị thương.
Văn Nhân Liên dẫn đầu gỡ áo khoác trên người xuống trùm lên người Giang Lạc, cất đi nụ cười thường trực: “Sang chỗ tôi rồi nói sau.”
Khuông Chính tìm được một đôi ủng cao su trong phòng chứa đồ dưới lầu, yên lặng đặt bên cạnh Giang Lạc.
Nơi ở của giáo viên cách nơi của học sinh không xa không gần, khoảng mấy tòa nhà. Hai bên phòng Trì Vưu không có người ở, nên đám cháy mới kéo dài như vậy mà không bị phát hiện sớm hơn.
Sau khi xuống lầu, Giang Lạc quay đầu nhìn một cái.
Từ cửa sổ phòng Trì Vưu, khói đen vẫn bốc lên nghi ngút, ngọn lửa đã bị dập tắt.
Giang Lạc lạnh lùng nhếch môi, rồi quay mặt đi thẳng về phía ký túc xá sinh viên.
Đến ký túc xá sinh viên, cậu mới biết Lục Hữu Nhất tả diện tích năm mươi mét vuông là không đúng, ký túc xá học sinh dù không lớn bằng phòng Trì Vưu nhưng cũng phải rộng đến tám mươi mét vuông. Là một căn phòng đơn, nơi này rộng rãi, thậm chí có thể nói là xa hoa.
Phòng của Văn Nhân Liên sắp xếp rất đơn giản. Cả đám ngồi ở phòng khách, cho Giang Lạc mượn quần áo đi tắm rửa. Trong tấm gương phòng tắm, cậu thấy giữa mi tâm mình có một chấm máu.
Cậu lập tức nhớ tới vết đau do chim sẻ mổ trên tay, giọt máu này có lẽ là do con chim sẻ bị Trì Vưu điều khiển đến để lấy máu của cậu.
Hắn dùng cách này để dẫn cậu nhập mộng sao?
Giang Lạc lau chấm máu trên trán đi, ánh mắt trở nên đáng sợ. Cậu hít sâu một hơi bình tĩnh lại, nhanh chóng chỉnh đốn lại bản thân.
Lúc trở ra, những người ngồi bên ngoài đã bắt đầu bàn tán về vụ cháy vừa rồi. Thấy Giang Lạc bước ra, Lục Hữu Nhất vội hỏi: “Giang Lạc, sao tự nhiên nơi đó lại bốc cháy vậy?”
Giang Lạc vừa lau tóc vừa bình tĩnh bước đến ngồi xuống: “Lúc tôi rời giường thì trong phòng đã cháy rồi.”
Lục Hữu Nhất nhíu mày: “Quá kỳ lạ, có khi nào do tàn thuốc của cậu chưa tắt mà gây ra hỏa hoạn không?”
Trác Trọng Thu nói: “Lục Hữu Nhất, sao cậu ngốc thế, chẳng lẽ cậu không nhìn thấy sao?”
Cô nhìn về phía mi tâm của Giang Lạc: “Lúc vừa thấy cậu ấy, ấn đường có một chấm máu, màu máu mờ đục, hẳn là chứa thi khí để áp chế sinh khí của người sống, Giang Lạc bị người khác kéo vào giấc mơ.”
Trác gia là môn phái chú trọng tu luyện cả hồn và thể, khả năng cảm nhận linh hồn của Trác Trọng Thu mẫn cảm hơn người bình thường rất nhiều. Cô nhìn ra âm khí quấn quanh người Giang Lạc, nhưng không nhìn ra được nguồn gốc của luồng âm khí đó: “Giang Lạc, cậu mơ thấy gì thế?”
Giang Lạc chầm chậm nắm chặt khăn mặt, thấm đi giọt nước nơi đuôi tóc, ánh mắt cậu sâu thẳm, rồi bất chợt nở nụ cười chói mắt.
“Tôi gặp Trì Vưu.” Cậu nhẹ nhàng nói: “Thầy ấy…”
Đột nhiên lời nói dừng lại, Giang Lạc chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người.
Lục Hữu Nhất, Diệp Tầm, Trác Trọng Thu, Cát Chúc.
Khuông Chính, Văn Nhân Liên, còn có Samuel, người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh mà cậu không quá thân quen.
Cậu nhìn vào đôi mắt của bọn họ, không phát hiện bất kỳ điều bất thường nào.
Giang Lạc lại nhìn về phía ban công.
Cửa và cửa sổ ban công đóng chặt, không có chim sẻ hay bất cứ động vật nào khác.
Trì Vưu hẳn không ở đây, nhưng những thuật luyện hồn điều khiển rối của hắn lại khiến Giang Lạc, người vừa bị lừa một vố, cảm thấy cực kỳ bực bội.
“Thầy ấy thế nào?” Diệp Tầm tò mò hỏi.
“Hôm qua tôi mơ thấy thầy.” Giang Lạc thu hồi tầm mắt, ngả người ra sau một chút, lẳng lặng kể: “Thầy nói thầy ở dưới đó rất cô đơn… Chỉ có một mình thầy ấy nên muốn tôi bên cạnh thầy lâu hơn. Thầy ấy còn tỏ tình với tôi, mà giấc mơ cũng rất kỳ lạ, liên tục mười tám giấc mơ, mỗi một giấc mơ tôi đều ở chung với thầy.”
“Bọn tôi cùng nhau làm những chuyện thân mật nhất thế gian.” (Cậu giết Trì Vưu, Trì Vưu giết cậu.)
“Cùng trải qua rất nhiều buổi hẹn hò thú vị và sâu sắc.” (Chết cháy, chết đuối, treo cổ, rơi từ trên cao.)
“Có vài lần, tôi suýt nữa không phân biệt nổi đâu là mơ đâu là thực.”
Giang Lạc bật cười: “Trong giấc mơ, tôi và thầy ấy đứng trên một tòa nhà cao tầng, thầy nói với tôi chỉ cần nhảy xuống là có thể giải thoát, cuộc sống sau này sẽ không còn đau khổ nữa.”
Sau khi nói xong cậu nhìn xung quanh, sửng sốt: “Sao vẻ mặt các cậu lại khó coi thế?”
“Ác quỷ chính là ác quỷ, cho dù là Trì Vưu biến thành ác quỷ thì vẫn là cái bản chất đó.” Trác Trọng Thu thấp giọng nói.
Cát Chúc cau mày nói: “Mười tám giấc mơ, đúng là…”
“Còn không phải là muốn giết người sao.” Trác Trọng Thu cười nhạo: “Giải thoát khổ sở, quên hết muộn phiền? Vẫn luôn như vậy. Thứ vớ vẩn gì không biết, tôi còn nghĩ thầy Trì Vưu có thể cứu vãn, giờ xem ra ổng bị ngu thì có. Ý chí mà không kiên định thì làm sao mà tỉnh lại được. Cậu nhìn đám cháy bất ngờ kia đi, Giang Lạc mà tỉnh lại chậm một chút thôi, chờ đợi cậu ấy sẽ là điều gì?”
E rằng sẽ ngủ luôn không tỉnh lại được.
Trác Trọng Thu hằm hằm, đột nhiên đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Giang Lạc: “Tốt nhất cậu nên tỉnh táo lại cho tôi!”
Giang Lạc nói: “Tôi không thể ngăn thầy ấy tới tìm mình.”
Câu nói kia lọt vào tai đám người nghe y hệt như lời ngụy biện. Một người học huyền học, bị ác quỷ kéo vào trong mộng chẳng lẽ lại không biết biện pháp phá giải sao? Chuyện này y như không cho một cô gái vô tri yêu sớm thì cô càng muốn yêu sớm, từng bước bước vào vòng xoáy cặn bã, nói dối cũng chẳng chuyên nghiệp chút nào.
Diệp Tầm nhàn nhạt bổ sung: “Học phần của Giang Lạc có mỗi ba điểm.”
“…”
Một cảm giác im lặng ngột ngạt ập đến.
Diệp Tầm nói thêm: “Sau khi Trì Vưu chết, đến những điều cơ bản nhất cậu ấy còn không quan tâm. Bảo cậu ấy gặp được Trì Vưu rồi còn đi phá giải mộng cảnh ư? Cậu ấy có thể kịp thời tỉnh lại là hay lắm rồi.”
Khuông Chính lắc đầu nói: “Thế thì không ổn.”
Những ánh mắt thất vọng, tiếc rẻ chiếu vào Giang Lạc. Văn Nhân Liên thử hỏi: “Giang Lạc, trong mơ cậu nhìn thấy Trì Vưu, cậu có vui không?”
Giang Lạc mỉm cười: “Cực kỳ sung sướng, tôi rất vui.”
“Nhưng các cậu yên tâm, tôi sẽ không đi theo thầy ấy sớm vậy đâu.” Giang Lạc cười: “Tôi đã nói rồi, tôi sẽ báo thù cho Trì Vưu, tìm ra hung thủ đã hại chết thầy.”
“Tôi muốn trở nên mạnh hơn.” Giang Lạc thì thào, chậm rãi giơ hai tay, cúi đầu nhìn lòng bàn tay: “Không có năng lực, cái gì cũng không làm được.”
Cảm giác cấp bách phải trở nên mạnh mẽ hơn càng cháy bỏng, xen lẫn với ngọn lửa giận ngút trời của Giang Lạc.
Giang Lạc siết chặt nắm đấm.
Cậu cũng muốn Trì Vưu nếm thử cảm giác một đêm chết mười tám lần.
*
Giang Lạc không chậm trễ giây nào, cơm nước xong liền cùng các bạn đi học.
Chuyên ngành khoa học tự nhiên và xã hội được chia thành nhiều môn, cơ bản là Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc. Sáng nay học môn bùa chú.
Giang Lạc lục lại ký ức của nguyên thân, hoàn toàn không tìm được điều gì hữu ích.
Giáo viên môn bùa chú là một thầy giáo cao tuổi, mặc đạo bào, trông rất nghiêm nghị và khó gần.
Giang Lạc ngồi tại vị trí của nguyên thân, trên bàn đã bày sẵn các vật liệu để vẽ bùa. Giấy vàng, giấy đỏ, bút lông, mực, nghiên mực, con dấu.
Trong nghiên mực có pha thêm chút dược liệu trừ tà, tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng. Chiếc bút lông được điêu khắc những hoa văn bùa chú cổ xưa, trông rất hoài cổ.
Người đến đông đủ, thầy giáo già nói: “Bùa chú hôm nay học rất khó, một nửa số người vẽ được là ta đây đã hài lòng rồi. Nếu cảm thấy mệt mỏi thì không được cố sức vẽ tiếp, phải kịp thời dừng bút để giữ sức, các em đã hiểu chưa?”
Cát Chúc thưa: “Thầy ơi, chúng em hiểu rồi, mời thầy làm mẫu ạ.”
Thầy giáo già yên lặng tụ khí, trong miệng không ngừng niệm chú ngữ. Theo thứ tự niệm xong chú thuật trước khi vẽ bùa, rồi tập trung tinh thần vào ngòi bút, lưu loát vẽ xuống một lá bùa vàng.
Vẽ xong một lá bùa, trên mặt thầy giáo đã lấm tấm mồ hôi. Ông đặt bút lông xuống, thở phào nhẹ nhõm. Giang Lạc chợt thấy một luồng ánh sáng vàng nhàn nhạt lóe lên trên lá bùa. Nhìn kỹ lại, hoa văn bùa chú vuông vức, trôi chảy, tinh xảo, chữ viết như đang sống, tiềm long phục hổ, linh khí bàng bạc tràn ra.
Lần đầu tiên Giang Lạc thấy người vẽ bùa, khó tránh khỏi cảm thấy lạ lẫm, nhưng kỳ lạ ở chỗ, cậu mới chỉ nhìn vài lần đã nhớ kỹ cách vẽ lá bùa này.
Lục Hữu Nhất bên cạnh mặt ủ mày ê nói: “Lá bùa trấn áp này khó như vậy, chắc chắn tôi không vẽ nổi đâu.”
Giang Lạc quay đầu thắc mắc: “Bùa trấn áp?”
“Bùa chú chia thành nhiều loại, như bùa trấn áp, bùa triệu hồi, bùa chữa trị. Đây là một loại bùa trấn áp, có thể trừ ma trấn quỷ.”
Giang Lạc nở nụ cười sâu xa: “Thật thú vị.”
Nếu có thể trấn áp Trì Vưu thì càng hay.
“Có thú vị thì cũng vô dụng, chúng ta không vẽ được.” Lục Hữu Nhất thở dài nói: “Để chế tạo bùa chú cần dẫn khí, nhưng lượng khí của một người cực kỳ ít ỏi. Loại bùa chú phức tạp nhưng hiệu quả mạnh mẽ như thế, phần lớn người vẽ được một nửa thì đã cạn khí, nếu tiếp tục cố sức vẽ thì chỉ tổn thương chính mình.”
Giang Lạc luôn có cảm giác cậu có thể dễ dàng vẽ được, nhưng sau khi nghe Lục Hữu Nhất nói, cậu không khỏi nghi ngờ liệu bản thân có phải đã nghĩ quá nhiều hay không: “Nếu sử dụng hết khí mà vẫn cố sức vẽ tiếp thì sao?”
Lục Hữu Nhất nghiêm túc đáp: “Chắc là sẽ bị đau sốc hông.”
Giang Lạc: “…”
Cậu không nói gì, trở về chỗ ngồi, nâng bút, ngưng thần tĩnh khí.
Giang Lạc chấm bút lông vào nghiên mực, muốn học theo dáng vẻ niệm chú của thầy giáo, nhưng tiếc thay, cậu chẳng biết niệm chú ngữ nào. Thế là lại đặt bút xuống, mở sách bùa chú ra, lật từng trang tìm chú ngữ cần niệm. Cậu nhồi nhét chú ngữ vào đầu rồi lẩm nhẩm vài lần. Thầy giáo già đang đi quanh kiểm tra học sinh thấy hành động của cậu, không nhịn được lắc đầu thở dài, thốt lên đầy tiếc nuối: “Trẻ nhỏ không thể dạy.”
Cát Chúc nghiêng đầu nhìn thoáng qua Giang Lạc, cũng không nhịn được thở dài, rồi dứt khoát tiến lên định hướng dẫn Giang Lạc cách vẽ bùa.
Đúng lúc Giang Lạc buông sách xuống, cậu niệm quen chú ngữ, đang định cầm bút thử lần nữa, bỗng nhớ ra, vẽ bùa cần dẫn khí, nhưng khí là cái gì?
Ngồi bên trái Giang Lạc là cậu bạn ngoại quốc Samuel cũng đang mặt ủ mày ê, cầm bút lông mà cứ như cầm đũa, còn vẩy mực tung tóe khắp mặt giấy. Thấy Giang Lạc đờ người ra trước bàn, cậu ta nở nụ cười toe toét ngốc nghếch với Giang Lạc, cất giọng đầy khẩu âm an ủi: “Cậu có ổn không? Không sao đâu, tôi cũng không vẽ được, mọi người cũng không vẽ được.”
Giang Lạc lại không cam tâm như thế.
Cậu cũng cần phải có vài thủ đoạn để giúp bản thân mạnh lên, nhằm đối phó với Trì Vưu.
Cái cảm giác không có chút sức lực để phản kháng như tối hôm qua, cậu không muốn trải qua thêm lần nào nữa.
Ngọn lửa giận ngút trời và sự không cam tâm từ sâu thẳm đáy lòng dâng trào. Giang Lạc thở sâu, dứt khoát không nghiên cứu xem làm sao để dẫn khí nữa, không hề do dự chấm bút lông vào nghiên mực.
Từ nét bút đầu tiên, toàn bộ thể xác và tinh thần của Giang Lạc đã hòa vào lá bùa. Mỗi một chỗ hất bút của lá bùa trấn áp, từng nét ẩn chứa sắc nhọn đều khắc sâu trong lòng cậu. Giang Lạc tập trung cao độ, giữa chừng không hề sai sót hay khựng lại, một mạch vẽ đến cuối.
Nhưng sau khi vẽ xong Giang Lạc lại cảm thấy hơi có gì đó không đúng. Thầy giáo vẽ xong một lá bùa đã túa mồ hôi, nhưng cậu vẽ xong thì tinh thần sảng khoái, giống như chỉ tiện tay phác họa một bản vẽ đơn giản.
Thực lòng mà nói, so với việc vẽ bản vẽ, cách vẽ bùa chẳng tính là khó khăn gì.
Giang Lạc nghĩ chắc mình đã thất bại rồi. Cậu đặt bút xuống ngẩng đầu lên thấy Cát Chúc vẫn đứng nguyên trước bàn cậu, nhìn chằm chằm lá bùa trên bàn, đôi mắt trợn tròn như sắp lồi ra.
“Giang, Giang Lạc.” Cậu ta run rẩy nói: “Cậu, cậu có bán bùa không?”