106. Chương 106: Thuộc hạ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 106: Thuộc hạ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong căn phòng tắm chật chội, làn sương trắng bốc lên nghi ngút.
Giang Lạc nhanh chóng tắm rửa xong nhưng vẫn chậm chạp chưa xử lý chỗ đó. Khi cậu có thể đối mặt với nó, cậu hít sâu một hơi rồi chống tay lên tường, khom lưng xuống.
Đây đúng là một chuyện quá mất mặt.
Giang Lạc nghĩ dù gì thì cậu cũng đã là người trưởng thành trải sự đời rồi, cớ sao lại vì một chút khó khăn mà làm tổn thương đến cơ thể mình. Cậu cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, tiếp tục tắm rửa.
Hơi nước nóng hầm hập dâng lên, không khí quẩn quanh, nửa kín nửa hở.
Cơn gió lạnh thổi tan đi chút sương trắng, làm lộ ra đường cong sống lưng của thanh niên.
Vóc dáng của thanh niên tóc đen thon gọn và đẹp đẽ, đường cong mềm mại nhưng đầy sức sống, giống như một con mèo lớn sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào. Mái tóc đen rẽ ngang trên vai, tựa như những sợi dây leo bí ẩn trong rừng sâu hoang dã.
Thanh niên khẽ rên một tiếng, hai má ửng hồng, đang làm hành động thầm kín, khiến người ta phải đỏ mặt.
Giang Lạc muốn tắm nhanh nhanh cho xong nhưng động tác bỗng khựng lại.
Cậu từ từ quay đầu, đảo mắt khắp phòng tắm.
Hình như cậu cảm nhận được một ánh mắt khó chịu. Nhưng giữa làn hơi nước mờ mịt, Giang Lạc không thể phát hiện được điều gì bất thường. Cậu nheo mắt nghi ngờ, không biết có kẻ nào lẻn vào không, song nghĩ đến Dần Hổ đang canh gác trước cửa lại khiến Giang Lạc dần yên tâm hơn.
Có Dần Hổ trông coi vẫn rất an toàn.
Giang Lạc quay người vặn vòi nước nóng lên mức tối đa. Hơi nóng khiến làn sương mù càng lúc càng dày đặc. Để đề phòng bất trắc, Giang Lạc lại chống tay lên tường, khẽ cười thầm rồi cố ý cất tiếng: “Là kẻ thù ai lại lén nhìn người ta tắm rửa chứ?”
“Hay lên giường với ta xong là muốn bám theo ta như chó con à?”
Thanh niên tóc đen lười biếng bật cười.
Nói xong, cậu chờ một lát nhưng không thấy gì khác thường cả. Giang Lạc hài lòng gật đầu rồi tiếp tục tắm rửa.
***
Trên tàu, có một căn phòng được canh gác cẩn mật.
Bên ngoài là cảnh sát được trang bị tận răng, mà bên trong chỉ có bốn bức tường kiên cố. Tường dày không có cửa sổ, đây mới đúng nghĩa là đến một con ruồi cũng khó lòng lọt vào.
Trong phòng, Lisa ngồi trên chiếc ghế, đong đưa đôi chân một cách chán nản.
Đột nhiên, đôi chân đang lắc lư của Lisa chợt dừng lại, cô bé gọi lớn về phía cửa: “Nè nè nè, có người vào đấy!”
Tiếng động lớn như vậy nhưng có vẻ người bên ngoài lại không nghe thấy. Lisa vội vã nhảy khỏi ghế: “Đúng là lũ nhân loại vô dụng.”
Từ khe hở giữa tường và mặt đất, phía ngoài chợt có một làn sương đen ngòm nổi lên. Sương đen bò dọc theo góc tường, chỉ thoáng chốc đã dâng lên tận trần, dần che khuất tia sáng cuối cùng, biến căn phòng thành một nhà giam bằng sương đen.
Lisa thấy không gọi được ai nữa, cô bé thở dài thườn thượt rồi trở về ghế ngồi ngoan ngoãn.
Một người đàn ông bước ra từ làn sương đen.
Tiếng giày da lạch cạch trên sàn, những bước chân hỗn loạn nhưng đầy ma quái. Bộ tây trang cắt may khéo léo trông vô cùng cao cấp.
Viên ngọc đỏ cứ lấp lánh, đó chắc chắn không phải là vẻ ngoài của một người đàn ông bình thường, khóe miệng hắn nở một nụ cười vui vẻ, đầy nhẹ nhõm, như thể đang đến một buổi hẹn hò xa hoa.
Giây phút khi người đàn ông này xuất hiện, lông tơ khắp người cô bé lập tức dựng đứng, cảm nhận sự nguy hiểm kinh hoàng chưa từng gặp phải. Cô bé nhanh chóng chạy từ ghế vào trong ngăn tủ ở góc phòng, thò đầu ra hỏi: “Anh là ai?”
Người đàn ông từ từ đi đến ngồi xuống ghế, bắt chéo chân, đặt tay lên thành ghế, hai bàn tay đan vào nhau. Chiếc ghế Lisa vừa ngồi giờ đây trông cực kỳ nhỏ bé và đơn sơ đối với hắn: “Ta à… chẳng phải ngươi đã biết rồi sao?”
Lisa cau mày, bước ra khỏi ngăn tủ: “Hóa ra kẻ theo dõi ta trên con tàu này chính là ngươi.”
Khi còn ở Angonise, Lisa đã cảm thấy mình bị ai đó theo dõi. Đối phương quá hùng mạnh, ẩn mình quá kỹ và khí thế cũng không thể xem thường. Bởi vậy cô bé mới muốn lên bờ sớm để thực hiện kế hoạch của mình.
Ngay khi đang lên kế hoạch chọn người bảo vệ mình khi xuống tàu, cô nhận ra thuyền phó có điều gì đó bất thường. Lisa kết luận kẻ ẩn nấp trong thuyền phó chính là người đã theo dõi mình, và Lisa để mắt đến Giang Lạc cũng vì cô bé đã thấy Giang Lạc chế ngự được thuyền phó trong vũ hội.
Nếu tên nhân loại này có thể chế ngự được thứ đáng sợ vô danh kia, vậy thì cậu chắc chắn sẽ bảo vệ được cô không bị tìm thấy.
Chỉ là Lisa không ngờ được rằng Giang Lạc không dễ bị lừa đến vậy.
Cô nhớ đến những điều này đã đau cả đầu nên bèn đánh bạo hỏi: “Anh muốn gì?”
Người đàn ông cong khóe miệng, bóng tối lướt qua sống mũi, gương mặt hắn trong bóng tối hiện lên hoàn mỹ, bí ẩn và đầy mê hoặc.
Nhưng rõ ràng hắn đang cười, thế mà Lisa lại có cảm giác tâm trạng hắn cực kỳ tệ, và cô bé có thể bị giết bất cứ lúc nào mà không hay biết.
Trong lòng cô càng căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Ta tới đây là muốn cho tiểu thư Lisa một sự lựa chọn.”
Những ngón tay thon dài đan vào nhau, gõ nhịp nhàng trên mu bàn tay, người đàn ông mỉm cười: “Đây là một lựa chọn vô cùng đơn giản, với trí thông minh của tiểu thư Lisa nhất định sẽ chọn được đáp án đúng đắn.”
Lisa cảnh giác đáp: “Vậy anh nói thử xem.”
Người đàn ông đáp: “Một, ngươi ngoan ngoãn trên con tàu này chờ chết; hai, trở thành thuộc hạ của ta.”
Là một cá chình máu, Lisa có thể điều khiển tất cả loài cá, lòng kiêu hãnh của một thủ lĩnh không cho phép cô làm tay sai cho kẻ khác.
Cô nhận ra lỗ hổng trong lời nói của hắn: “Làm sao ta có thể chết trên con tàu này? Dù chúng muốn giết ta cũng phải đưa ta vào bờ, lấy được danh sách những người giàu bị ta khống chế rồi mới dám ra tay.”
“Ý của ta là thế này.” Người đàn ông cười nói: “Ta sẽ giết ngươi.”
Lisa: “…”
Lần này cô bé không chút do dự: “Ta chọn điều thứ hai, ông chủ.”
“Ngoan lắm.”
Trì Vưu cảm thán một tiếng: “Lại đây nào.”
Lisa từ từ tiến đến trước mặt hắn, sau khi Trì Vưu vung tay một cái, làn sương dần tan, để lộ hơn hai mươi con người mặt mày trắng bệch, đang ngơ ngác ngẩn ngơ.
Những nhân loại này bị trói chặt hai bên, kẻ cầm đầu bên trái, với vẻ mặt đầy đau đớn, chính là Trì lão đại và Trì lão nhị.
Trì Vưu đứng dậy, đưa Lisa đến trước mặt những người này, âm cuối của hắn khẽ ngân dài: “Lisa, ghi nhớ kỹ bọn chúng. Đây chính là Trì gia và người Kỳ gia, chính vì chúng mà ngươi mới bị ta chú ý. Nếu ngươi muốn báo thù, nhất định đừng nương tay.”
Lisa im lặng quan sát những người này, ghi nhớ từng kẻ một vào tâm trí: “Ông chủ, tôi biết rồi.”
Ác quỷ khẽ cười: “Hãy cho người Kỳ gia ăn cá con của ngươi đi.”
Lisa làm theo, sau khi cho người Kỳ gia ăn xong, cô bé ngọ nguậy nhìn sang người Trì gia, chủ động hỏi: “Bọn chúng có cần không? Lisa có rất nhiều cá con đấy.”
“Bọn chúng thì không cần.” Trì Vưu dịu dàng nhìn những người của Trì gia: “Mỗi một người của Trì gia đều phải sống thật tốt.”
Lisa không hỏi nữa, mà kích động nói: “Ông chủ, ngài muốn cá con điều khiển bọn chúng chứ?”
Có lẽ vì cô bé quá đáng yêu nên ông chủ mới đáp lại cô bé bằng một nụ cười khẩy rồi thật sự nói: “Để chúng tự tàn sát lẫn nhau cho chúng ta xem, tiện thể dụ một kẻ mà ta đã tìm kiếm bấy lâu nay.”
Sau đó, người đàn ông mỉm cười: “Bây giờ ta sẽ đưa ngươi đi.”
Làn sương đen từ từ bao phủ lấy người hắn, trước khi đi, Lisa còn cẩn thận quan sát sắc mặt hắn rồi thì thầm: “Ông chủ, có thể cho tôi đi chào tạm biệt các anh chị của mình không?”
Không đợi Trì Vưu lên tiếng, Lisa đã nói tiếp: “Là các anh chị trên tàu của tôi, ngài cũng quen, đó là một anh trai tóc dài rất xinh đẹp, ngài còn lên sân khấu biểu diễn cùng anh ấy nữa.”
Hình như câu nói đó của cô bé đã phạm phải điều gì đó, mà nụ cười nửa thật nửa giả trên mặt ác quỷ vơi đi không ít. Hắn nhớ đến hình ảnh mơ hồ trong làn nước, khó chịu giật giật cổ áo cho nó nới lỏng bớt. Nhưng hắn cũng nhanh chóng che giấu cảm xúc đó đi, thản nhiên nói: “Ngươi không còn nhiều thời gian đâu.”
Lisa nuốt nước miếng, hơi sợ hãi nhưng sự tò mò lại càng lớn hơn: “Chẳng phải ngài thích anh trai đó sao?”
“Thích ư?” Ác quỷ hơi thất thần, liếc mắt sang phía làn sương đen kịt: “Cậu ta khiến ta cảm thấy hứng thú, nhưng chẳng qua ta chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ cậu ta trở thành một người giống ta mà thôi.”
Không biết là nói cho bản thân hay cho Lisa nghe, nhưng hắn lại nói thêm một câu nữa.
“Một tên nhân loại yếu ớt, dễ chết không đáng để ta dành quá nhiều sự chú ý. Sau này, cậu ta chỉ là một kẻ bình thường, là một trong số nhiều cộng sự của ngươi mà thôi.”
Lisa muốn nói nhưng lại thôi.
Bình thường, yếu ớt ư?
Cô bé bèn nhớ đến sự thông minh nhạy bén của Giang Lạc cùng tài năng tuyệt vời đó, cộng thêm con hổ hung mãnh khiến cả người không khỏi run rẩy.
Ác quỷ không để ý đến biểu cảm của Lisa, mang theo cả đoàn người bước vào trong làn sương đen mịt mùng.