107. Chương 107: Thuật Thông Linh

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 107: Thuật Thông Linh

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc tắm rửa thư thái toàn thân. Sau khi ra khỏi phòng tắm, cậu ôm Dần Hổ thật lâu. Dần Hổ nũng nịu trong lòng cậu, không ngừng kêu “gư gư”.
Nhưng niềm vui thoải mái chẳng kéo dài được bao lâu thì Giang Lạc nhận được một tin nhắn: Lisa đã biến mất.
Cậu vội vã chạy đến phòng giám sát. Có rất nhiều người đang đứng đó. Đoạn video camera giám sát ghi lại cảnh Lisa biến mất đang được phát đi phát lại. Trong màn hình, Lisa đang chán nản ngồi trên ghế thì đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía góc tường. Một giây sau, màn hình bị bao phủ bởi một màn sương đặc.
Từ trường bị nhiễu loạn.
Sau khi camera giám sát xảy ra vấn đề, người phụ trách giám sát lập tức báo cho cảnh sát đang canh gác Lisa. Nhưng khi họ đẩy cửa vào thì Lisa đã không còn ở đó.
Từ lúc phát hiện video giám sát không kết nối được nữa, khoảng thời gian đó chỉ vỏn vẹn vài giây. Trong căn phòng không hề có lối thoát, vậy mà Lisa lại biến mất một cách bất ngờ như thế. Chắc chắn chuyện này có liên quan đến huyền học.
Cá chình máu chúa mà trốn thoát thì hậu quả khó lường. Không khí trong phòng vô cùng nặng nề. Giang Lạc nhíu mày, bảo cảnh sát Lâm Khâm ra ngoài.
“Cảnh sát Lâm, em có chuyện cần nói với anh.” Giang Lạc chọn lời, hơi do dự nói: “Chuyện cá chình máu, anh có thể điều tra từ Trì gia.”
“Trì gia? Ý em là Trì gia chuyên luyện hồn rối đấy hả?” Cảnh sát Lâm hỏi lại.
Giang Lạc gật đầu, lời nói vẫn ngập ngừng: “Tình hình ở đây quá phức tạp. Nếu anh điều tra kỹ lưỡng một chút, chắc chắn sẽ tìm ra không ít chuyện. Tại sao chúng ta lại nhận nhiệm vụ này, tại sao trên tàu lại có cả người của Trì gia. Không chừng những người giàu bị đàn cá chình khống chế cũng có liên quan đến Trì gia nữa. Có nhiều chuyện em không tiện nói rõ với anh vì nó liên quan đến quá nhiều vấn đề. Anh hiểu được đến đâu thì hiểu vậy. Nếu anh điều tra thì hãy làm trong âm thầm, cảnh sát Lâm, anh hiểu ý em chứ?”
Cảnh sát Lâm nửa hiểu nửa không, dường như đã hiểu nhưng lại có vẻ chẳng hiểu gì. Anh vội vàng nắm lấy cổ tay Giang Lạc: “Khoan đã Giang Lạc, em nói trên tàu có cả người của Trì gia ư?”
“Vâng.” Giang Lạc nói: “Không chỉ mỗi Trì gia thôi đâu.”
Cảnh sát Lâm đối mặt với cậu một lát, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc hơn. Anh buông Giang Lạc ra: “Bạn Giang, cảm ơn em đã cung cấp thông tin.”
Giang Lạc cười: “Cảnh sát Lâm có chính khí, là người tốt nên chắc chắn có thể điều tra ra sự thật của chuyện này.”
Cảnh sát Lâm có ấn đường rộng, đôi mày kiếm, đôi mắt sâu thẳm như mắt chim yến, con ngươi đen láy, tròng trắng tròng đen rõ ràng và thanh thoát. Xét về tướng mạo, mặc dù cảnh sát Lâm thích nói chuyện, hay lo chuyện bao đồng nhưng anh chưa từng nói dối, luôn giữ lời. Có đôi khi anh rất cứng đầu, nhưng lại mang đầy phúc khí, thường xuyên chuyển nguy thành an.
Tướng mạo sạch sẽ như vậy là kiểu mà thầy xem tướng thích nhất. Giang Lạc cũng phần nào đánh giá được con người cảnh sát Lâm.
Cảnh sát Lâm cười ngại ngùng, nói: “Việc cá chình máu chúa biến mất quá bất ngờ. Lát nữa có thể nhờ em xem giúp bọn anh được không?”
“Được chứ.” Giang Lạc suy nghĩ rồi nói: “Nhưng bọn em không có đồ nghề, chỉ dùng cách cổ xưa nhất nên chắc hiệu quả sẽ không tốt lắm.”
Nào ngờ cảnh sát Lâm vung tay: “Chuyện này dễ thôi, bọn anh đã chuẩn bị đồ cho các em xong xuôi rồi. Viện trưởng Từ đã dặn dò bọn anh trước khi các em bắt đầu nhiệm vụ cơ.”
Cảnh sát mang vật phẩm tới. Lâu lắm rồi không thấy la bàn, bùa vàng nên cả bọn không nén được niềm vui, ôm ấp đồ của mình vào lòng một cách trân trọng.
Sau khi có vật phẩm rồi thì chuyện còn lại cũng dễ dàng thôi. Nhưng khi bọn họ tìm khắp mọi ngóc ngách trong căn phòng Lisa mất tích lại không tìm được gì.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng cảnh sát Lâm vẫn không nén được nỗi thất vọng, thở dài thườn thượt.
Giang Lạc và các bạn liếc nhìn nhau, trong lòng vẫn còn một tia hy vọng. Thế là họ lấy nhọ nồi, muối, bùa trừ tà trộn chung vào một bát nước. Họ dùng cành liễu chấm vào nước rồi vẩy vào từng nơi trên con thuyền, mong có thể tìm ra bóng quỷ.
Nhưng ngoài những thứ bẩn thỉu của vài tên lâu la vớ vẩn ra, họ chẳng thấy bóng dáng nào của Lisa cả.
Đến giờ ăn trưa, cả đoàn người đã mệt mỏi ghé vào bàn cơm, ăn uống cũng chẳng còn mùi vị gì.
Trình Lực bưng mâm đồ ăn mà thấp thỏm đi đi lại lại. Anh nhìn dáng vẻ mệt mỏi của nhóm Giang Lạc nhưng cuối cùng cũng không nói câu nào.
Thế nhưng Giang Lạc lại chú ý đến vẻ mặt xoắn xuýt đó của anh: “Anh Trình, anh muốn nói gì hả?”
Trình Lực thoáng do dự, thì thào: “Thật sự có thể gọi hồn được sao?”
“Nếu chỗ khác có người chết thì đúng là không dễ gọi hồn được, bởi vì hồn phách sẽ bị quỷ sai bắt đi đầu thai ngay.”
Giang Lạc còn chưa nói xong thì Samuel đã sặc một ngụm nước, cậu ta ho không ngừng. Định lấy khăn giấy lau miệng nhưng vì hoảng loạn mà vung vãi cả nước lên người.
Lục Hữu Nhất lấy khăn giấy giúp: “Samuel, ông đừng uống nước nhanh thế chứ.”
“Tôi không có vội.” Samuel run rẩy cả tay, khóc không ra nước mắt nói: “Nhưng chẳng hiểu sao Giang vừa nhắc đến quỷ sai là tôi sợ hãi vô cùng.”
Lục Hữu Nhất cũng khó hiểu: “Cái này có gì mà sợ.”
Giang Lạc nhìn cậu bé tóc xoăn đáng thương, tiếp tục nói: “Nhưng hồn ma chết đuối thì không thể đầu thai được, trừ khi chúng tìm được kẻ chết thay. Tuy nhiên, vùng biển quốc tế này lại không thuộc phạm vi của bất cứ quốc gia nào, tàu thuyền qua lại cũng thưa thớt. Thành ra, vợ con của anh vẫn có thể gọi về được.”
Diệp Tầm hỏi: “Họ chết ở vùng biển này à?”
Trình Lực cố gắng nén nước mắt, anh khẽ gật đầu rồi nức nở nói: “Sau khi gọi hồn về, không biết các vị có thể để tôi cúng bái cho vợ và con gái mình, để hai người được đầu thai trọn vẹn không?”
“Được chứ.” Văn Nhân Liên nhìn các bạn mình rồi cười nói: “Đã đến đây rồi chi bằng chúng ta cứ làm một buổi cúng bái thật lớn, cố gắng cầu siêu cho càng nhiều người chết đuối ở vùng biển này càng tốt.”
Tất nhiên là không ai từ chối lời đề nghị này. Sau bữa cơm, Giang Lạc nghỉ ngơi hai tiếng. Bảy giờ tối, mọi người lên boong tàu rồi bày lễ cúng bái.
Người thường trên tàu đã được cảnh sát đưa về phòng, vì vậy lúc đó trên boong tàu chỉ còn một mình Trình Lực.
Trình Lực đưa ngày tháng năm sinh và quần áo của vợ con mình cho Giang Lạc. Giang Lạc đưa mắt nhìn bạn bè. Họ lùi sang một bên rồi mỉm cười nhìn cậu.
Đây là lần đầu tiên Giang Lạc gọi hồn. Tuy là lần đầu nhưng cậu không hề cảm thấy căng thẳng chút nào, mà chỉ có một niềm tin mãnh liệt rằng mình có thể gọi hồn thành công.
Cậu bày trà và gạo đầy đủ, đó là nghi thức dành cho người âm. Sau đó nhóm lửa đốt đèn lồng đỏ lên rồi lấy quần áo của người đã khuất bày lên mặt bàn. Giang Lạc châm lửa đốt hương, tâm bình khí hòa vái ba lần. Tiếp theo, cậu nhét tờ giấy trắng có ghi ngày sinh của Triệu Thanh vào giữa quần áo của cô, tay cầm ba cây nhang. Tương tự, cậu đặt bát tự của con gái Trình Lực lên bộ đồ khác. Làm xong, cậu nghiêng đầu nhìn Trình Lực: “Anh gọi đi.”
Trình Lực căng thẳng đến mức toát mồ hôi. Anh nắm chặt tay rồi bắt đầu gọi tên vợ con mình: “Triệu Thanh, Trình Gian Gian. Triệu Thanh, Trình Gian Gian…”
“Gọi hồn” hay còn có cách gọi khác là “kêu tên hồn”, tức là chủ nhân đọc lên một cái tên.
Linh hồn con người có liên hệ mật thiết với quần áo của mình, điều này cũng lý giải tại sao quần áo lại có thể hấp thụ linh lực. Đó cũng là lý do tại sao người mang quần áo của kẻ khác lại trở thành người đó. Linh hồn lưu lạc bị thu hút bởi quần áo, nhưng giữa biển người rộng lớn trên cõi đời, chỉ dựa vào vài bộ quần áo cũ kỹ thì không thể đủ. Còn cần người thân của họ gọi hồn nữa.
Trình Lực đã được Giang Lạc dặn dò đầy đủ, nhớ rõ những điều kiêng kỵ khi gọi hồn vào lòng. Giọng nói phải vừa phải, không quá nhỏ, nếu không vợ con sẽ không nghe thấy. Cũng không được quá to, nếu không sẽ dọa cho vợ con sợ hãi. Càng không thể đứt quãng, như vậy sẽ khiến vợ con không tìm được đường về.
Cổ họng anh khô khốc, mồ hôi chảy vào mắt nhưng anh không dám lau.
Ánh nến lập lòe, tàn nhang rơi xuống bát tự sinh thần. Mãi đến khi nhang cháy được phân nửa, đột nhiên dưới chiếc đèn lồng đỏ hiện lên bóng dáng một đôi mẹ con.
Người phụ nữ cười dịu dàng, đứa bé nắm tay mẹ, đôi mắt rực rỡ nhìn Trình Lực: “Bố ơi!”
Trình Lực ngơ ngác nhìn họ, chỉ thoáng chốc nước mắt anh đã tuôn trào.
Nghi thức chiêu hồn và pháp sự siêu độ diễn ra cực kỳ thuận lợi, mãi đến năm giờ rạng sáng mới kết thúc.
Khóc xong một trận, tinh thần và thể lực anh cạn kiệt. Anh trịnh trọng cảm ơn Giang Lạc rồi chủ động tìm cảnh sát hợp tác, kể lại cho họ nghe về nhóm người giàu mà anh từng gặp trong mấy năm công tác qua.
Đây có thể xem là một bước ngoặt lớn. Cảnh sát vui mừng khôn xiết, lập tức hộ tống Trình Lực lên bờ.
Giang Lạc và bạn bè vùi đầu ngủ trên tàu bốn ngày, cuối cùng con tàu cũng cập bến.
Bây giờ đã là cuối thu nên họ ở trên thuyền cũng không cảm thấy lạnh, mãi cho đến lúc xuống mới thấy lạnh không chịu nổi.
Mới chỉ nửa tháng thôi mà khi quay về, thời tiết đã thay đổi đến vậy.
Họ bay từ bến cảng Tam Giác về trường. Lúc xuống máy bay, có rất nhiều người đến đón. Ngoài xe đưa rước của trường, còn có người từ các gia tộc đến. Phủ Thiên Sư cũng phái xe tới. Giang Lạc định khéo léo từ chối đi xe của Phủ Thiên Sư rồi về trường với Diệp Tầm. Tuy nhiên, khi đi đến cửa xe, cửa sổ ghế lái lập tức hạ xuống, lộ ra một gương mặt lạ lẫm.
“Sư đệ Giang Lạc?” Người này ngậm cây kẹo, cười rạng rỡ: “Lên xe đi, anh đưa em đi gặp tiên sinh.”
Giang Lạc chần chừ hỏi: “Anh là ai?”
Một cái đầu thò ra từ phía sau, Chu Vô Độ nói: “Sư đệ, lên nhanh đi. Đây là nhị sư huynh của chúng ta, Thẩm Như Mã.”
Giang Lạc đùa lại: “Vậy chắc đại sư huynh tên là Sát Khí nhỉ?”
Chu Vô Độ hít hà một hơi, kinh ngạc nhìn cậu: “Thứ tự có chút thay đổi rồi, đại sư huynh tên là Hứa Thất Sát, cái này em cũng biết sao?”
Giang Lạc: “…” Quả đúng là sát khí như ma.
Cậu nghẹn họng, im lặng bước lên xe. Vừa lên xe, một vật nhỏ đã nhào vào lòng cậu, đáng thương gọi: “Bố ơi!”
Giang Lạc nhấc thứ đó lên nhìn, hóa ra là nhân sâm tinh.
Nhân sâm tinh ở nhà được Chu Vô Độ và Vương Tam Thán nuôi dưỡng không khác gì tổ tông, được chăm sóc đến mức béo lên một vòng, trông càng đáng yêu hơn. Nó vừa định dùng nhan sắc của mình để chinh phục Giang Lạc – người đã từng nhìn nó bằng ánh mắt khinh thường – thì lại thấy Giang Lạc như nhớ đến điều gì đó, ghét bỏ ném nó vào lòng Chu Vô Độ.
Nhân sâm tinh ngỡ ngàng nhìn cậu, giống như đang nhìn một kẻ nhẫn tâm phụ bạc nó vậy. Khóe miệng mếu máo, suýt chút nữa bật khóc.
Giang Lạc từ tốn nói: “Anh không muốn ngồi chung xe với nhóc nhân sâm thích khóc nhè.”
Nhân sâm tinh tức khắc nín khóc.
Nhị sư huynh bật cười. Thẩm Như Mã là một người nhiều chuyện, thậm chí còn hơi ham vui linh tinh. Dọc đường đi, anh ta nói không ngớt miệng, ngay cả trên chiếc bánh bao sáng nay có bao nhiêu hạt mè cũng nói cho Giang Lạc biết.
“À đúng rồi, em còn đồ đạc gì trong trường chưa mang theo không? Giờ anh quay xe lại cho em dọn đồ.” Thẩm Như Mã vứt que nhựa kẹo mút ra ngoài cửa sổ, ném chuẩn xác vào thùng rác bên lề đường: “Tốt nhất em nên dọn xong trong hai hôm, qua mấy ngày nữa là không hay lắm đâu.”
Giang Lạc nhíu mày: “Sao vậy ạ?”
“Em quên rồi sao?” Thẩm Như Mã nhướn mày, nhìn Giang Lạc qua kính chiếu hậu: “Anh quên mất em mới làm nhiệm vụ xong. Du đãng trên biển nửa tháng, quên mất cũng hợp tình hợp lý. Vậy sư huynh nhắc em, nhiệm vụ lần này là kỳ thi trung cấp, thi xong thì nên làm gì?”
Giang Lạc đanh mặt: “Nghỉ sao?”
Chu Vô Độ ân cần sửa soạn cho nhân sâm tinh hệt như một bà mẹ già, rồi nói: “Không phải là đến kỳ nghỉ rồi sao. Chúc mừng em nhé, cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ rồi.”
Nhưng bây giờ mới là cuối tháng Mười Một.
Cuối tháng 11 có kỳ nghỉ gì à? Chẳng lẽ nghỉ một mạch ba tháng, hết mùa đông thì đi học trở lại?
Nhưng khi nhìn vẻ mặt hiển nhiên của Thẩm Như Mã và Chu Vô Độ, Giang Lạc cũng không để lộ ra sự khác thường, ngược lại còn hỏi: “Tiên sinh ở Phủ Thiên Sư ạ?”
“Đúng vậy.” Chu Vô Độ nói: “Tiên sinh yêu cầu khi em trở về thì đến gặp ngài ấy.”
Giang Lạc gật đầu.
Tính ra, kể từ lần cậu làm tình với Trì Vưu đến nay đã được năm ngày rồi. Quỷ khí còn sót trên người đã biến mất. Giờ có gặp Phùng Lệ, cậu cũng không sợ.
Một tiếng sau, ba người về đến Phủ Thiên Sư. Giang Lạc giao hành lý cho đệ tử khác, còn mình đi thẳng đến thư phòng.
Sau khi gõ cửa, giọng nói nhàn nhạt của Phùng Lệ vang lên: “Vào đi.”
Giang Lạc đẩy cửa vào, bất ngờ nhìn thấy một người khác trong thư phòng. Người này trông rất quen mắt, chính là chủ tiệm mai táng.
Chủ tiệm mai táng nằm ườn trên sofa, mệt mỏi nói: “Đệ tử cậu tới rồi kìa, vậy ta về đây.”
“Không cần.” Phùng Lệ ngẩng đầu nhìn Giang Lạc, đôi mắt nhạt màu cẩn thận đánh giá khắp người cậu một lượt. Kiểm tra từ đầu tóc cho tới ngón chân của đệ tử nhà mình không có vết thương nào thì biểu cảm mới thay đổi: “Ta gọi anh tới là để anh gặp cậu ấy.”
Chủ tiệm mai táng ngạc nhiên hỏi: “Hả?”
Phùng Lệ lời ít ý nhiều nói: “Cậu ấy thích hợp để học thuật thông linh của anh.”
Chủ tiệm mai táng im lặng vài giây, sau đó thoáng ngồi thẳng dậy: “Cậu chắc chắn không?”
Phùng Lệ nhẹ nhàng gật đầu.
Chủ tiệm mai táng lập tức quay đầu lại, một lần nữa quan sát Giang Lạc thật kỹ.
Thanh niên tóc đen đóng cửa lại, mờ mịt đứng ngay cạnh cửa. So với lần gặp trước, tóc cậu đã dài hơn rồi. Tướng mạo khôi ngô tuấn tú, lông mày không mất khí phách anh hùng, vóc người cao lớn, xương cốt nở nang.
Chủ tiệm mai táng không khỏi tấm tắc khen: “Đến ta còn không nhìn ra cậu ấy có bản lĩnh này. Phùng Lệ, cậu nỡ giao đệ tử mình cho ta sao?”
Phùng Lệ nâng chén trà nhấp nhẹ một ngụm, nghe vậy cười một tiếng, mỉa mai nói: “Không hề.”