112. Chương 112: Nụ hôn trong bóng tối

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 112: Nụ hôn trong bóng tối

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ nhà vẫn đang khoác áo choàng tắm, trông như vừa bị tiếng ồn đánh thức.
Khi nhìn thấy hắn, nhóm người ở tầng một không hiểu sao lại thấy căng thẳng, nhưng nghe tiếng cười của chủ nhà, họ cũng dần thả lỏng. Mọi người đứng dậy chờ chủ nhà xuống lầu.
Giang Lạc cũng đang dõi theo chủ nhà. Cậu ngồi phía sau mọi người, khi tất cả đứng dậy chờ chủ nhà xuống lầu, cậu vẫn không nhúc nhích. Nụ cười ẩn hiện trên gương mặt tuấn tú bị vẻ bình tĩnh che giấu. Đôi mắt vốn đờ đẫn vì mệt mỏi suốt thời gian dài giờ đây dần lấy lại sinh khí.
Nửa tháng trôi qua, cuối cùng cậu cũng gặp lại tên ác quỷ đã 'khuyến mãi' thêm cho cậu một lời nguyền.
Phải chăng Trì Vưu biết cậu đang nhàm chán nên đặc biệt đến chơi trò sinh tử với cậu?
Giang Lạc ngồi thẳng lưng, ánh mắt lấp lánh.
Thật đáng tiếc. Lần trước nổ tàu không thể lấy mạng Trì Vưu, nhưng như vậy cũng tốt. Hắn chưa chết thì cậu mới có thể đối chất với hắn về ba nốt ruồi son.
Người đàn ông bước xuống tầng một.
Vẻ bất cần đời cùng với khí chất nam tính mạnh mẽ tỏa ra từ hắn khiến những trái tim đang sợ hãi và căng thẳng bỗng nảy sinh những rung động xốn xang, như muốn đầu hàng.
Như thể một con mãng xà đang khoe khoang hoa văn của mình.
Từ đầu tiên xuất hiện trong tâm trí mọi người chính là 'bí ẩn'. Hắn trông thật bí ẩn.
Tuyết Dạ, chủ nhân căn biệt thự, một người đàn ông tuấn tú và trẻ tuổi.
Chủ nhà mặc áo choàng tắm màu đen gợi cảm, ngọn lửa ấm áp nhảy múa trên khuôn mặt nhợt nhạt của hắn.
Cảnh tượng này rõ ràng sẽ khiến tâm tư thiếu nữ như những đóa tường vi đắm mình trong nắng sớm, chìm vào ảo mộng hồng.
Màn cải trang của ác quỷ quả nhiên chất lượng, Giang Lạc nâng cằm đánh giá hắn. Ánh mắt cậu tràn đầy trêu đùa và ác ý, hệt như khi cậu thưởng thức màn trình diễn trên sân khấu của Trì Vưu.
Hắn trông chẳng khác gì một trai bao.
Giờ đây, Giang Lạc chỉ muốn thiến hắn ngay lập tức.
Dường như ác quỷ cảm nhận được ánh mắt đó nên quay lại nhìn. Ánh mắt nguy hiểm mập mờ lặng lẽ quấn quýt trong không khí.
Tuy nhiên, Giang Lạc cảm thấy hôm nay ác quỷ có chút kỳ lạ.
Cứ như hắn đang cố ý khoe khoang sức cuốn hút của mình.
Ác quỷ nhiệt tình hỏi: "Bữa tối ngon miệng chứ?"
Âm thanh cháy tanh tách của ngọn lửa trong bếp lò đánh thức mấy người trẻ tuổi. Tần Vân đỏ mặt, lên tiếng trước: "Rất ngon ạ, cảm ơn anh đã cứu giúp." Sau đó cô đáp lại một câu hỏi mà ác quỷ từng hỏi: "Chúng tôi đang chơi trò Quốc Vương, anh có muốn tham gia không?"
Trì Vưu nhíu mày: "Trò Quốc Vương?"
Tần Vân giải thích kỹ cho hắn nghe một lần.
Nhất thời trong phòng khách chỉ còn tiếng nói của cô. Ác quỷ trông có vẻ đang lắng nghe say sưa, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn cô gái, nhưng thực tế, sự chú ý của hắn lại như dây leo trên mặt đất và rêu mọc trên tường, dần dần lan tỏa đến Giang Lạc.
Đã mười bốn ngày không gặp mặt. Ác quỷ thờ ơ nghĩ. Vậy mà hắn lại nhớ rõ con số 'mười bốn' ngày này đến vậy.
Ánh mắt đầy ý đồ xâm lược, đối lập hoàn toàn với vẻ hờ hững, kích động bao vây lấy chàng trai tóc đen.
Khi khoảng cách giữa hai người rút ngắn về con số không, Trì Vưu đã nghĩ mình sẽ mất hết hứng thú với Giang Lạc.
Hắn đưa Lisa về hang ổ, để cô bé làm quen với các thuộc hạ khác, còn mình thì bận rộn lập kế hoạch. Đúng như Trì Vưu đã nói, ban ngày hắn không có quá nhiều thời gian để tơ tưởng đến Giang Lạc. Thế nhưng khi màn đêm tĩnh mịch buông xuống, dục vọng nóng bỏng như một lời nguyền rủa quấn lấy Trì Vưu. Nó ngọ nguậy, rục rịch muốn kiểm soát tâm trí hắn. Bắt đầu từ đêm đó, gương mặt đỏ bừng của chàng trai nằm dưới thân mình cứ thấp thoáng hiện lên trong trí nhớ. Bờ môi đỏ thắm liên tục thốt ra những lời mắng mỏ, đôi mắt nóng bỏng lấp lánh ánh nước chan chứa lệ khí, làn da căng tràn quyến rũ...
Từng chi tiết đều khiến dục vọng tham lam dâng lên như đầm lầy. Khi khoái cảm được hòa quyện cùng Giang Lạc dâng trào, dục vọng đen tối của ác quỷ càng bùng nổ một cách biến thái hơn.
Lẽ ra Trì Vưu không nên cảm thấy ảo não vì những ham muốn như thế. Đáng lẽ hắn nên phát tiết ra ngoài... cho đến khi mình thấy sung sướng.
Nhưng hắn lại nhớ những gì Giang Lạc đã nói, nhớ lời hứa của mình.
... Chắc chắn không có lần thứ hai.
Ác quỷ vốn không phải kẻ sẽ tuân thủ lời hứa. Thế nhưng lần này, hắn lại cảm thấy bực bội, thậm chí còn cáu kỉnh hơn trước gấp đôi. Điều này khiến cảm xúc của ác quỷ càng thêm thất thường, lúc nắng lúc mưa.
Hắn kìm nén suốt mười mấy ngày, cuối cùng vẫn phải xuất hiện bên cạnh Giang Lạc. Trì Vưu không có cách nào xâm nhập vào Liên gia, vì vậy hắn chỉ đành kiên nhẫn chờ Giang Lạc ra ngoài.
Nói đến cũng lạ, rõ ràng hắn không nhìn thấy Giang Lạc nhưng cảm giác ẩn nấp bên cạnh cậu rồi 'ôm cây đợi thỏ' lại khiến tinh thần hắn thêm hăng hái, hệt như cách thợ săn theo dõi con mồi, ẩn mình ở một nơi bí mật, sẵn sàng tấn công. Sự chờ đợi như vậy khiến ác quỷ không khỏi trông mong mười phần.
Cho đến hôm nay, hắn đứng ngay cửa sổ tầng hai, dõi mắt nhìn theo Giang Lạc dưới cơn bão tuyết đang đi về phía mình. Giống như con mồi chủ động lao vào cái chết. Hô hấp của Trì Vưu bắt đầu gấp gáp, cơ bắp căng cứng, ánh mắt hắn chăm chú dõi theo Giang Lạc. Trong thoáng chốc, hắn thậm chí muốn nuốt chửng chàng trai tóc đen đang bước đi dưới tuyết vào bụng.
Đó là một suy nghĩ mới mẻ về khát khao chinh phục đang sinh sôi mạnh mẽ. Giây phút đó, ác quỷ mặc kệ hết những lời mình từng thốt ra, không màng Giang Lạc có trêu chọc hay không. Bởi vì những thứ này đều không quan trọng bằng mong muốn của hắn. Có lẽ làm thêm một lần nữa là được nhỉ? Cuối cùng, cơn bực bội cũng dịu xuống, giống như hắn từng nói, sớm muộn gì hắn cũng tìm thấy đáp án trên người Giang Lạc. Một lần không đủ, vậy thì cứ làm cho đến khi nào đủ thì thôi.
...
Những người khác không chú ý tới ánh mắt của chủ nhà, nhưng Giang Lạc, người bị nhăm nhe, thì không thể nào làm ngơ. Thậm chí, có thể nói ánh mắt này là do Trì Vưu cố ý để cậu phát hiện.
Giang Lạc cười khẩy, vô thức ngồi xuống. Hai tay cậu đặt lên bàn. Cái lạnh giá của mùa đông khiến da thịt ai cũng được bao bọc trong lớp áo ấm dày cộp, thứ duy nhất lộ ra chỉ có khuôn mặt và hai tay, thỉnh thoảng còn có cổ.
Hôm nay Giang Lạc mặc áo len cao cổ màu đen, trông thật tuấn tú và lạnh lùng. Chiếc cổ thon dài từng bị ác quỷ cắn mút được cổ áo che kín đáo. Ác quỷ chỉ đành tiếc nuối đảo mắt quanh những khớp xương rõ ràng trên đôi tay cậu, sau đó ung dung thu ánh nhìn lại.
Mà lúc này, Tần Vân cũng trùng hợp kết thúc việc giải thích quy tắc trò chơi Quốc Vương.
"Ồ thì ra là thế." Ác quỷ bừng tỉnh, lập tức hứng thú cười nói: "Tôi có thể tham gia cùng mọi người à?"
Có lẽ Tần Vân chỉ chờ hắn nói câu này, tức khắc đáp: "Tất nhiên rồi."
Cạnh bàn ăn lại xuất hiện thêm một cái ghế.
Tần Vân vốn định chia bài nhưng Giang Lạc, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: "Để tôi chia cho."
Có nam sinh đẹp trai bằng lòng tiếp nhận công việc trong tay, Tần Vân mừng không kịp. Cô đưa bộ bài poker cho Giang Lạc, Giang Lạc tiện tay xáo một lần rồi chia cho từng người một.
Cậu cố ý đi một vòng, chờ đến lượt Trì Vưu thì ác quỷ chỉ có thể nhận lấy lá bài cuối cùng trên tay Giang Lạc. Hắn lặng lẽ cười rồi nhận lấy lá bài. Đầu ngón tay tái nhợt, lạnh lẽo, lộ rõ đặc điểm của ác quỷ, lướt thật nhẹ qua đốt ngón tay của Giang Lạc.
"Cảm ơn."
Giang Lạc mỉm cười với hắn: "Không có gì."
Còn một lá bài ẩn nằm giữa bàn, đó là lá bài dành cho vua. Vì vậy, đôi khi mệnh lệnh của vua sẽ liên lụy đến chính mình, điều đó khiến trò chơi này càng thêm thú vị.
Sau khi ngồi xuống Giang Lạc nhìn sơ qua lá bài trong tay mình. Mặc dù vận khí của cậu không tốt lắm nhưng xác suất trở thành vua vẫn có. Đáng tiếc Giang Lạc lại nhận được lá ba bích.
Cậu úp bài xuống, chờ người cầm lá vua đứng lên.
Liên Tuyết chần chừ lật lá bài Joker lên cho mọi người nhìn: "Hình như ván này tôi là vua nhỉ."
Sau khi xác định cô là vua, Giang Lạc thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải Trì Vưu là được.
Nhận được câu trả lời chắc chắn xong, Liên Tuyết hoang mang nhìn lá bài Joker, trong lòng lo lắng người nhận lệnh sẽ là mình, bởi vì lệnh cô đưa ra rất đơn giản: "Lát nữa số 5 và số 10 thu áo lông phơi khô lại." Số 5 là Liên Khương, số 10 là Lý Tiểu, nãy giờ vẫn chưa nói tiếng nào. Hai người thở phào nhẹ nhõm, liên tục gật đầu.
Tuy rằng mệnh lệnh đầu tiên đơn giản nhưng ít ra đó là mở đầu tốt. Ván thứ hai bắt đầu lại, vua của ván này là Đoàn Tử, người có sự hiện diện khá mờ nhạt.
Đoàn Tử cầm lá Joker, sắc mặt hơi do dự, hắn ngắc ngứ nói: "Tôi khá thích mấy thứ linh dị nhưng chưa thử bao giờ... Nếu các cậu sợ thì có thể không làm... Tuy nhiên..."
Tần Vân mất kiên nhẫn: "Cậu mau nói đi, mọi người đã đồng ý tham gia tức là chịu chơi hết."
"Được rồi." Đoàn Tử nói: "Số 6 và số 9, tôi muốn các cậu vào nhà vệ sinh soi gương lúc mười hai giờ đêm. Nghe nói làm thế có thể thấy vật lạ. Tôi muốn biết truyền thuyết này có phải là thật hay không."
Mệnh lệnh vừa đưa ra, biểu cảm của những người khác lập tức thay đổi.
Chơi những trò như thế này không sợ thân mật hay đùa giỡn, chỉ sợ mấy yêu cầu liên quan đến tâm linh.
Đoàn Tử hỏi: "Ai là số 6 và số 9?"
Giang Lạc không đổi sắc mặt giơ lá bài của mình lên: "Tôi là số 6."
Mệnh lệnh này không ảnh hưởng lớn đến cậu cho lắm.
"Ai cầm số 9?" Đoàn Tử hỏi.
Lúc đó, chủ nhà từ tốn lên tiếng: "Ồ, là tôi."
Giang Lạc ngước mắt đối diện với ánh nhìn từ ác quỷ. Một lúc sau, cả hai đồng thời dời ánh mắt đi, sóng ngầm được che giấu dưới bề mặt tĩnh lặng, ai cũng rút lui mà không nói một lời.
Đoàn Tử cũng thấy hơi luống cuống, dù sao người này cũng là ân nhân cứu mạng bọn họ, hắn nói: "Nếu anh không muốn thì..."
"Không sao." Chủ nhà lộ vẻ hứng thú, nói: "Tôi có thể làm mà."
Vòng thứ ba của trò chơi bắt đầu.
Trong lòng Tần Vân thầm than, những kích thích bí ẩn lúc mới bắt đầu chơi giờ đây đã lắng xuống hết. Rõ ràng trò chơi này thích hợp để gia tăng sự mập mờ giữa nam và nữ, vậy mà sao giờ nó lại biến thành thế này?
Lần này đến lượt Tần Vân chia bài, cô hi vọng mình có thể làm Quốc Vương và chèo lái về mục đích ban đầu của trò chơi này, nhưng rồi cô lại thất vọng.
Giang Lạc bình tĩnh úp lá bài của mình xuống. Chậc, lần này là Q.
"A, Quốc Vương vòng này là tôi rồi." Ác quỷ bỗng kinh ngạc kêu lên, sau khi thu hút ánh nhìn của mọi người, hắn híp mắt cười rồi chậm rãi đặt lá bài Quỷ lên mặt bàn, than thở: "Không ngờ tôi lại may mắn như vậy đấy." Giang Lạc nhìn chằm chằm lá bài Quỷ đang cười toe toét kia, lông mày cậu giật lên dữ dội, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Ác quỷ ung dung tựa lưng vào ghế, mái tóc đen ẩm ướt xõa tung bên lông mày, ánh mắt của hắn khiến lòng mọi người bất an. Hắn nói: "Chọn ai để ra mệnh lệnh bây giờ nhỉ?" Tần Vân bị hắn nhìn không khỏi đỏ mặt. Ngón tay hắn gõ nhẹ, nhịp tim của những người khác liên tục đập theo từng nhịp gõ của hắn. Ác quỷ hưởng thụ nheo mắt lại, chậm rãi nói: "Vậy mời Q chủ động hôn K nhé?"
Đây mới là cách chơi đùa đúng điệu. Tần Vân mừng rỡ hỏi: "Ai là Q và K vậy?" Mọi người lần lượt lắc đầu. Sau một hồi im lặng, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Giang Lạc đang bất động.
Giang Lạc bình tĩnh lật lá bài, chữ Q màu đen vô cùng rõ ràng xuất hiện ở góc trái trên cùng của lá bài.
Liên Khương đồng tình vỗ vai cậu: "Sư huynh, tiếc là đệ không phải K."
"Ai cầm lá K vậy? Chẳng lẽ..." Những người khác nhìn về phía lá bài ẩn với vẻ quái dị.
Đỗ Ca ngồi gần lá bài ẩn nhất nên quyết đoán lật nó lên. Đúng là K.
Vậy là Quốc Vương tự ra mệnh lệnh cho chính mình.
Ác quỷ bất ngờ hỏi: "Là ta sao?"
Hắn thở dài, bất đắc dĩ nhún vai: "Vậy cậu đến đây đi."
Giang Lạc khẽ hừ, cảm thấy kỹ năng giả vờ giả vịt của Trì Vưu lại thăng cấp lên một tầm cao mới.
Cậu không tin Trì Vưu không động tay động chân vào chuyện này.
Giang Lạc chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng đi về phía ác quỷ.
Ác quỷ ngồi trên ghế, lẳng lặng chờ cậu đến.
Những người bên cạnh nhìn không chớp mắt, không hiểu sao Liên Tuyết lại đỏ mặt theo. Cô siết chặt cánh tay của Liên Bỉnh khiến cậu ta la oai oái: "Sư tỷ, đau quá!"
Vừa đến trước mặt Trì Vưu, Giang Lạc bỗng mỉm cười, giả vờ vô tội mà nói: "Cho tôi xin lỗi, làm phiền anh rồi."
Ác quỷ bật cười: "Không sao."
Giang Lạc vươn tay, móng tay thoáng xẹt qua động mạch chủ trên cổ ác quỷ. Cậu nâng đầu hắn, từ từ cúi xuống.
Mái tóc dài rủ xuống, che khuất gò má của hai người.
Ngay sau đó, giông tố gào rú bên ngoài căn nhà gỗ. Tất cả ánh đèn bỗng dưng tắt lịm.
Căn biệt thự chìm vào bóng đêm.