114. Chương 114: Thế giới gương

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 114: Thế giới gương

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc hôn mê, hình như có người thỏ thẻ bên tai Giang Lạc: "Cậu có biết ranh giới giữa thiện và ác là gì không?"
Cái gì cơ...
Có lẽ biết cậu không hiểu nên âm thanh đó ngừng lại, sau đó nói một cách dịu dàng hơn: "Cậu có muốn xóa sạch cái ác không?"
Xóa sạch cái ác?
Tư duy của Giang Lạc bỗng trở nên chậm hẳn đi. Một bàn tay ướt lạnh lướt qua trán cậu, vừa dịu dàng lại vừa lạnh lẽo như băng tuyết.
"Mặc dù ác quỷ vẫn giữ được tâm trí của con người, nhưng bản chất hắn đã dơ bẩn, cùng lắm cũng chỉ gây thêm tội nghiệt, vấy thêm máu tanh."
"Chỉ khi nào hắn chết rồi thì mọi thứ mới có thể lắng lại."
Âm thanh văng vẳng bên tai, mơ hồ: "Chỉ cần giết chết ác quỷ là các cậu có thể thoát khỏi đây."
Giết chết ác quỷ là có thể ra ngoài?
Không lẽ bọn cậu đã tiến vào thế giới gương rồi chăng?
Hơi thở Giang Lạc nặng nề.
Người nói chuyện là ai?
Anh là ai?
Ác quỷ... là chỉ Trì Vưu ư?
"Tỉnh dậy đi." Rồi bàn tay ướt lạnh lướt qua đôi mắt của Giang Lạc: "Đi xem nguồn gốc của tội ác sinh ra như thế nào."
*
Giang Lạc bị tiếng ồn đánh thức.
Cậu khó khăn mở mắt ra, mí mắt nặng nề như gắn thêm chì. Chỉ mỗi động tác mở mắt này thôi mà Giang Lạc phải mất đến hai phút.
Lúc này, bên tai vang lên âm thanh vô cùng náo nhiệt. Tiếng khua chiêng gõ trống vui mừng giống như nhạc đám cưới ở vùng quê... Tiếng kèn... Tiếng trò chuyện của người già và trẻ em.
"Giang Bình Thành! Sao anh lại làm thế với con chúng ta chứ!" Người phụ nữ khóc nấc lên, lời trách cứ vừa bật ra đã nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn tiếng van xin run rẩy yếu ớt: "Sao anh lại đưa Lạc Lạc tới Trì gia chứ?"
Lời nói này chứa rất nhiều thông tin nhưng Giang Lạc không đủ sức suy nghĩ nội dung ẩn giấu trong đó, bởi vì giọng nói của người phụ nữ hoàn toàn thu hút sự chú ý của cậu.
Giọng nói này cậu đã nghe mười mấy năm, là giọng nói của người phụ nữ quen thuộc nhất trong cuộc đời Giang Lạc, chính là mẹ ruột của cậu, Tiêu Yên.
Giang Lạc chợt mở mắt ra.
Trong không gian u ám chật hẹp của một chiếc kiệu hoa đỏ rực, Giang Lạc cúi đầu xuống thì phát hiện mình đang mặc bộ hỉ phục tân lang đỏ chói mắt.
Là lễ phục dành cho chú rể.
Ngoài kiệu, người đàn ông mất kiên nhẫn nói: "Nó là con trai, gả bán gì chứ? Chẳng qua nó chỉ đến Trì gia trông nom cậu chủ Trì vài năm thôi. Vài năm nữa khi nó trở về, nó sẽ trở thành thiếu gia giàu có. Nhanh lên, đừng làm ầm ĩ vào ngày trọng đại. Lát nữa anh sẽ đưa em một túi bạc, em ra ngoài kia mà sắm thêm vài bộ quần áo đi?"
Người phụ nữ nức nở, bất lực nói: "Không được đâu, không thể làm thế với con..."
Người đàn ông lớn tiếng: "Vậy em thay nó gả nhé?!"
Người phụ nữ khóc nấc lên từng hồi, không nói thêm nữa.
Giang Lạc cúi đầu, vẻ mặt không chút gợn sóng.
Giọng nói quen thuộc của bố mẹ, vẫn tính cách quen thuộc đó. Cậu hoàn toàn xác định mình đã lạc vào một thế giới gương giả lập. Nhưng tại sao thế giới hư ảo này lại xuất hiện hình bóng của bố mẹ cậu?
Giang Lạc xiết chặt nắm đấm.
Vào lúc cậu hôn mê, rốt cuộc ai đã nói chuyện với cậu.
Nhưng bất kể là ai. . . thì bây giờ cậu vô cùng khó chịu. Không làm gì khác mà cứ nhất định phải lôi hai người cậu cố tình chôn sâu trong ký ức ra làm gì?
Giang Lạc sầm mặt, chiếc kiệu bỗng dưng lắc lư như có người khiêng lên.
Cậu liền dằn nén cảm xúc, định vén rèm để xem có gì đang xảy ra ngoài cửa sổ. Nhưng ngoài dự liệu của cậu, tấm rèm đỏ đã bị đóng đinh chặt.
Đám cưới ai lại đi đóng đinh cửa kiệu chứ?
Giang Lạc cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản chút nào. Cậu dứt khoát không nhìn nữa mà chuyển sang kiểm tra cơ thể mình.
Có lẽ đây vẫn là cơ thể của cậu, những đặc điểm quen thuộc không hề thay đổi. Giang Lạc vén tay áo lên, không thấy vòng âm dương nữa. Cậu thở dài nhưng cũng tạm chấp nhận. Hẳn là cậu tiến vào thế giới gương bằng ý thức hoặc thể tinh thần.
Vừa định bỏ tay áo xuống, Giang Lạc bỗng nhìn thấy tay trái của mình. Cậu ngẩn người, nốt ruồi son ở tay trái không thấy đâu nữa.
Đúng, nếu là linh hồn, vậy linh hồn này chính là dáng vẻ nguyên bản của cậu...
Tướng mạo của cậu và "Giang Lạc" trong sách gần như giống hệt nhau, ngoại trừ nốt ruồi son trên mu bàn tay và mái tóc dài, còn lại không khác biệt nhiều.
Giang Lạc nghiêng đầu, thấy sau lưng mình là mái tóc dài màu đen.
Chiều dài cũng ngang mái tóc đen của cậu.
Giang Lạc quấn một lọn tóc rồi trầm ngâm.
Phải chăng linh hồn của cậu đang dần biến thành thể xác? Hay là linh hồn và cơ thể cậu đang dần hòa hợp làm một. Cơ thể đã trưởng thành nên linh hồn cũng trưởng thành theo, bởi vậy mà tóc của linh hồn cũng mọc dài ra.
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng rao hàng.
"Sủi cảo nhào bằng nước nóng đây! Canh đậu hũ đây! Bánh nướng đây bà con ơi!"
"Ai mua báo không! Ba văn tiền một tờ!"
Giang Lạc lặng yên nghe tiếng bán hàng rong, có lẽ thế giới gương này đang ở thời cận đại.
Cậu nhớ tới lời nói vừa nãy của người phụ nữ.
"Đến Trì gia?"
...
Mí mắt cậu giật giật, chẳng lẽ lại là Trì gia của tên Trì Vưu đó?
Rèm kiệu hoa bỗng nhiên bị kéo ra, bà mai mặt xụ xuống cầm một ly trà vào: "Cậu chủ Giang, sắp đến Trì gia rồi. Mời cậu uống chút nước súc miệng, xin mời."
Giang Lạc nhận lấy ly nước, dưới ánh mắt giám sát của bà mai nhấp một ngụm rồi phun ra. Bà mai mỉm cười, cầm lấy ly nước rồi buông rèm.
Bỗng nhiên Giang Lạc cảm thấy đầu óc quay cuồng, cậu xoa nhẹ ấn đường, đầu óc trở nên trì trệ, không thể suy nghĩ thấu đáo.
Sau khi đến Trì gia, Giang Lạc được mời bước qua chậu than hồng. Nói là mời nhưng thực ra là được người đỡ. Thần trí cậu vẫn còn mông lung, cả đoạn đường đều phải dựa dẫm vào người ta. Họ không hề ngạc nhiên trước trạng thái này của cậu, sau khi hoàn thành mọi nghi thức, Giang Lạc được đưa vào động phòng.
Giường chiếu lạnh buốt. Giang Lạc ngồi trên giường, giật giật bàn tay, rồi nhéo mạnh đùi mình.
"Ai u cậu Giang à, đừng làm thế chứ."
Bà mai la lên, sau đó đưa ly nước đến bên miệng, giúp cậu uống: "Uống xong là khỏe thôi."
Uống nước xong, Giang Lạc mới từ từ tỉnh táo lại sau cơn choáng váng. Cậu xoa ấn đường, ngước mắt nhìn xung quanh. Bây giờ cậu đang ngồi trong một căn phòng rường cột chạm khắc tinh xảo, dán đầy song hỷ đỏ.
Ga giường đỏ chót, rèm che cũng vậy, tất cả trước mắt đều là một màu đỏ rực.
Bên trong gian phòng còn có một bà mai và hai nha hoàn đang đứng. Hai nha hoàn cúi đầu, bà mai thì tươi cười rạng rỡ, trên cổ bà ta đeo chuỗi ngọc Phật: "Cậu Giang, tôi xin phép cáo lui. Nếu cậu cần giúp gì thì cứ gọi một tiếng."
Bà mai dặn dò hai nha hoàn rồi đi ra ngoài. Nha hoàn đứng cuối cùng khẽ đá vào Giang Lạc, ra hiệu cậu quay đầu nhìn cô, mà cô nha hoàn này lại giống hệt Liên Tuyết.
Liên Tuyết ném cho cậu một mảnh giấy rồi chạy nhanh ra ngoài.
Giang Lạc bất động thanh sắc giẫm lên mảnh giấy, đợi trong phòng không còn ai mới xoay người nhặt lên. Trên mảnh giấy nguệch ngoạc vài dòng chữ: "Có lẽ chúng ta tiến vào thế giới gương rồi. Liên Khương Liên Bỉnh là người hầu ở đây, những người khác tạm thời vẫn chưa rõ. Cậu bảo vệ tốt bản thân, có cơ hội gặp lại rồi tính tiếp."
Quả nhiên, Liên Tuyết cũng theo cậu tiến vào đây.
Chắc hẳn mọi người bị tấm gương chiếu vào nên mới bị hút vào trong thế giới gương.
Cũng không biết Trì Vưu có vào theo hay không.
Giang Lạc cau mày, đầu óc đau nhức, di chứng của thuốc mê vẫn chưa tan hết.
Trì gia này là đầm rồng hang hổ quái quỷ gì không biết. Đến nơi bị đánh thuốc rồi mới cho bái đường động phòng?
Giang Lạc đứng dậy, quan sát khắp nơi một lượt. Trong phòng u ám, chỉ có mấy ngọn nến đỏ le lói. Ngoại trừ vài bộ bàn ghế và bình hoa cổ, thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt để nhìn.
Cậu đốt hết mảnh giấy Liên Tuyết để lại rồi quay về giường ngồi. Ước chừng nửa tiếng sau, ngoài phòng vang lên tiếng vấn an.
"Cậu chủ."
Giang Lạc nhìn chằm chằm bên ngoài. Một bóng người từ cửa sổ giấy dầu bước đến cạnh cửa: "Các ngươi lui."
Là một người đàn ông.
Không, có lẽ dùng từ đàn ông lại không hẳn là chính xác. Đó là giọng nói của một thiếu niên chưa hoàn toàn trưởng thành, ngoài giọng hơi khàn còn có chút quen thuộc khiến Giang Lạc không khỏi rùng mình.
Bà mai nói: "Vâng."
Những bóng dáng khác lần lượt rời đi, chỉ còn lại một hình dáng cao ráo. Cửa vang lên tiếng kẽo kẹt, lộ ra hình dáng thật sự của người này.
Quả nhiên là thiếu niên.
Tướng mạo của hắn vẫn chưa hoàn toàn phát triển, cực kỳ anh tuấn, tinh xảo, sống mũi cao thẳng, sơn căn đầy đặn. Gương mặt trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt không chút huyết sắc khẽ mỉm cười, đôi mắt đen láy, giả dối khiến người ta không thể nhìn thấu.
Xem ra bề ngoài hắn chỉ mới mười sáu tuổi. Giang Lạc nhìn hắn như đang nhìn Trì Vưu thời niên thiếu. Giây phút ấy cậu lại cảm thấy bàng hoàng.
Là Trì Vưu thật. Không ngờ cậu lại kết hôn với Trì Vưu ở thế giới gương.
Đệch.
Giang Lạc ngộp thở trong một giây, rồi lập tức trở lại bình thường. Cậu tiếp tục thản nhiên đánh giá Trì Vưu, định nhìn thấu linh hồn hắn thông qua thần thái.
Ngoại hình của Giang Lạc và Liên Tuyết không thay đổi, nhưng sao Trì Vưu lại biến thành thiếu niên?
Hay là đây chỉ là một Trì Vưu giả?
Trì Vưu xoay người đóng cửa. Lúc quay đầu lại, hắn liền đối mặt với ánh mắt dò xét của "vợ mới cưới" hắn. Hắn bước tới với nụ cười trên môi, sau đó ngồi kế bên Giang Lạc, ra vẻ thân thiết như bạn bè tâm sự với nhau: "Cậu Giang, hình như em chưa biết tôi nhỉ. Tôi là Trì Vưu, sau này là chồng em."
"Chồng?" Giang Lạc không nhịn được cười nhạo, thấy dáng vẻ này cậu lại liên tưởng tới tính cách đáng ghét khi trưởng thành của hắn, lúc nào cũng ép buộc cậu: "Con nít ranh mà đòi làm chồng à?"
Trì Vưu ôn hòa bao dung mỉm cười: "Tôi đã là chồng em rồi."
Giang Lạc nhíu mày, thầm nghĩ ông đây còn ngủ với phiên bản trưởng thành của hắn, không lẽ oắt con như hắn lại không trị được? Cậu cười khẩy, rồi bỗng khoác vai Trì Vưu: "Vậy anh biết làm chồng như thế nào không?"
Trì Vưu nghiêng đầu, híp mắt nhìn cánh tay đang khoác trên vai mình, chậm rãi nói: "Rửa tai lắng nghe."
Giang Lạc vừa định nói thì bỗng nhớ ra gì đó, dò hỏi: "Anh đủ mười tám tuổi chưa?"
Trì Vưu cười nói: "Mấy năm nay tôi bệnh tật triền miên, mãi không khá lên. Trông trẻ vậy thôi, chứ thực ra tôi đã bước sang tuổi mười tám vào đầu năm nay rồi."
Bị bệnh ư?
Bố mẹ Giang Lạc trong thế giới này giống hệt bố mẹ cậu ở ngoài đời. Đã như vậy, liệu những gì Trì Vưu trải qua thời niên thiếu ở thế giới này cũng tương tự với Trì Vưu trong nguyên tác không?
Giang Lạc vô cùng hứng thú với bí mật của Trì Vưu. Cậu cực kỳ tò mò rốt cuộc hoàn cảnh nào đã nuôi dưỡng nên một ác quỷ như Trì Vưu. Cậu thề, cậu phải đào ra bí mật lớn nhất của hắn, chẳng hạn như chân tướng về việc chết trước ba mươi tuổi, chẳng hạn như lý do Trì Vưu suy yếu, sau đó ném toàn bộ bí mật này vào mặt hắn.
"Anh bị bệnh gì ấy?" Giang Lạc quan tâm hỏi: "Mấy năm nay vẫn ổn chứ?"
Trì Vưu thở dài: "Cơ thể yếu ớt, giờ làm phiền em đến xung hỉ cho tôi."