Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 115: Giang Lạc thi triển Quẻ Tốn, gió lốc nổi dậy
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chuyện xung hỉ thì đã đành." Giang Lạc bình tĩnh đáp: "Nhưng cớ gì lại hạ dược tôi ngay trong lúc bái đường?"
Trì Vưu mang dáng vẻ thiếu niên vẫn giữ vẻ bình thản nhìn cậu vài giây, cúi người sát lại, nở nụ cười khó lường: "Ồ, hóa ra em vẫn chưa hay biết."
Giang Lạc cảm giác như hắn là một con rắn độc đang thè lưỡi, nhưng Trì Vưu lại khẽ nhếch môi, nhiệt tình kể cho Giang Lạc nghe về lời đồn của Trì gia: "Mỗi đời vợ của dòng chính Trì gia đều đoản mệnh, chưa ai sống quá ba mươi tuổi. Cha tôi không muốn cưới vợ vì sợ làm hại người khác, nhưng tộc nhân lại ép buộc ông phải cưới mẹ tôi. Ông muốn phá vỡ lời nguyền này, từng đề nghị cưới một người vợ mệnh cứng đã ngoài ba mươi, nhưng khi tộc nhân xem bát tự thì kết quả đều là những phụ nữ trẻ tuổi. Quả nhiên, mẹ tôi cũng ra đi rất sớm. Đến lượt tôi, tôi cũng không muốn liên lụy ai, nhưng tộc nhân luôn thúc giục, tôi đành hết cách, phải để họ chọn cho tôi một nam thê."
Hắn nhẹ nhàng vén lọn tóc rối của Giang Lạc ra sau tai, ngón tay lạnh lẽo khẽ chạm vào vành tai cậu: "Thế nên em mới phải đến Trì gia để xung hỉ cho tôi. Yên tâm, em không phải nữ nhân, bát tự lại là mệnh trường thọ, chỉ còn tám năm nữa là em sẽ đến ba mươi tuổi. Chờ thời hạn này qua đi, em và tôi cùng phá vỡ lời nguyền này, Trì gia sẽ trả tự do cho em, thậm chí còn ban thưởng rất nhiều cho em và Giang gia."
Trì Vưu cười áy náy, hàng mày khẽ nhíu lại vẻ phiền muộn: "Trên danh nghĩa chúng ta là phu thê, nhưng thực tế chỉ là huynh đệ. Bình thường em cứ tự nhiên, đừng khách sáo, bắt em phải đồng hành cùng tôi tám năm đúng là làm khó em rồi."
Với vẻ mặt chân thành, giọng điệu khẩn thiết, tình cảm chân thật, một thanh niên tuấn tú lại gặp phải cảnh ngộ đáng thương như thế, e rằng ngay cả Đại La thần tiên có ý chí sắt đá cũng phải động lòng với hắn.
Đây chính là Trì Vưu luôn mang theo chiếc mặt nạ dối trá khi còn sống sao?
Thảo nào, dù trong sách hay ngoài đời, hắn đều có thể mê hoặc biết bao người. Thiếu niên xinh đẹp cau mày, ai mà ngờ hắn lại là một kẻ xảo trá, âm hiểm chứ?
Giang Lạc cũng giả vờ hợp tác, nở một nụ cười giả dối: "Không khổ, em không thấy khổ chút nào."
Những lời trò chuyện này càng khiến Giang Lạc chắc chắn rằng đây không phải Trì Vưu biến thành ác quỷ, mà chính là Trì Vưu thời niên thiếu, thật sự là hắn.
Vậy thì càng vui rồi đây, Giang Lạc nhìn hắn, trong lòng đã bắt đầu rục rịch tính toán.
Trì Vưu đứng dậy cởi áo: "Vậy thì nghỉ ngơi thôi."
Mặc dù hắn chỉ mới mười tám tuổi nhưng dáng người đã cao ráo. Mỗi hành động đều toát lên vẻ cao quý, ngoại trừ làn da có phần nhợt nhạt, chẳng ai biết tên này đang mang trong mình cả trăm thứ bệnh.
"À phải rồi." Hắn đột nhiên quay sang nhìn Giang Lạc: "Em có muốn tắm không?"
Giang Lạc đang định tìm cớ để sắp xếp lại dòng suy nghĩ, tiện thể tìm những người cũng bị kéo vào thế giới gương, thế là gật đầu. Trì Vưu nói: "Ra ngoài rẽ phải, căn phòng cuối hành lang, đi thôi."
Giang Lạc tùy ý lấy một bộ quần áo treo trong tủ để thay, mở cửa toan ra ngoài thì Trì Vưu quay lưng về phía cậu, chậm rãi cởi nút áo, rồi nhắc: "Sàn nhà tắm trơn ướt, em nhớ cẩn thận đấy."
Âm cuối khẽ ngân dài.
Giang Lạc liếc nhìn bóng lưng hắn, nói: "Cảm ơn đã nhắc nhở, tôi biết rồi."
Cửa phòng bị đóng lại, trong phòng chỉ còn lại mình Trì Vưu. Hắn từ tốn cởi quần áo, nhìn từ bên ngoài, hắn có vẻ hơi gầy gò. Nhưng sau khi trút bỏ lớp quần áo, mới thấy được lớp cơ bắp tuy mỏng nhưng ẩn chứa sức mạnh bên dưới.
Hắn nhấc chiếc chăn bông màu đỏ, nằm xuống giường, rồi cầm quyển sách trên tủ đầu giường lên, nhàn nhã đọc.
Dưới những trang sách, gương mặt trẻ trung phảng phất nét lạnh lùng, quỷ quyệt, hắn lật một trang sách, hỏi: "Em ấy có thể sống được mấy ngày nữa?"
Trong phòng im ắng, nhưng dường như hắn đã nghe thấy điều gì đó. Hắn bật cười, tỏ vẻ không quan tâm: "Nếu sống qua được đêm nay thì em ấy sẽ khiến ta ngạc nhiên đấy."
Bầu trời bên ngoài căn phòng âm u.
Giang Lạc đứng trên hành lang, nhìn sắc trời một lúc rồi mới đi đến phòng tắm.
Kết hôn cần chú ý ngày lành tháng tốt, việc vui nên được tiến hành vào ban ngày, khi ánh nắng ngập tràn. Giờ đây ánh mặt trời đều bị che khuất, Giang Lạc nhìn trời cũng không biết bây giờ là mấy giờ, nhưng sắc trời như thế này, quả thực không thích hợp để đám cưới diễn ra.
Bầu không khí quỷ dị, u ám như thời khắc gặp ma.
Trên đường đi đến phòng tắm, Giang Lạc không hề nhìn thấy Liên Tuyết và những người khác. Phòng tắm được chia thành hai gian, gian bên trái viết ba chữ "Thiếu gia Giang", vì vậy cậu đoán mỗi người sẽ có một phòng tắm riêng.
Giang Lạc bước vào gian phòng bên trái thì thấy một tấm vải trắng dùng để ngăn cách bên trong và bên ngoài. Bên ngoài là nơi thay quần áo, trên tường có dán một tờ giấy trắng ghi thời gian tắm rửa. Trên đó ghi thời gian bắt đầu đun nước hằng ngày, là thời điểm tốt nhất để các thiếu gia đến tắm. Giang Lạc đặt quần áo để thay lên ghế dài, cậu vén tấm vải trắng ra thì thấy bên trong có một bồn tắm lớn bằng sứ màu trắng.
Thời đại này vẫn chưa có vòi hoa sen, chỉ có bồn tắm lớn. Nước nóng đã được xả sẵn vào bồn, Giang Lạc thử nhiệt độ, vừa đủ ấm để thư giãn. Cậu thỏa mãn cởi hết quần áo rồi thoải mái ngâm mình trong bồn tắm.
Tiếng nước tí tách, nước trong bồn tắm tràn ra ngoài rồi chảy xuống đất. Giang Lạc nhắm mắt lại gội đầu, đang cào tóc thì có vài sợi tóc chạm vào vai khiến cậu thấy nhột nhột, cậu đưa tay chạm vào bả vai thì lại cảm thấy có vài sợi tóc rơi xuống.
Giang Lạc giật mình, đưa tay lên sờ thì lại sờ được một nhúm tóc lớn vừa rơi xuống.
Không lẽ cậu sắp bị hói sao?
Giang Lạc mở mắt ra nhìn lòng bàn tay mình. Một nhúm tóc đen rối bời nằm trong tay cậu, dày đặc hệt như cây thủy sinh. Giang Lạc nhìn lên vai mình với vẻ mặt kỳ lạ. Có những lọn tóc dày bằng ngón cái nằm trên vai cậu, cậu đưa tay lên sờ chúng, chỉ cần giật nhẹ một cái thì những lọn tóc ấy đã bị kéo rơi xuống, nhưng cậu lại không hề đau hay có cảm giác gì khác.
"..."
Khi tim sắp đóng băng đến nơi thì Giang Lạc bỗng phát hiện ra những sợi tóc này không đúng lắm, chúng dài hơn tóc cậu rất nhiều. Giang Lạc ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, bỗng có một cái đầu người rớt xuống, đầu óc hư thối, mảng da đầu cùng với từng nhúm tóc rơi xuống người Giang Lạc.
Trái tim Giang Lạc bỗng nhiên hẫng một nhịp, sắc mặt cậu lập tức tái xanh. Cậu vội vàng đứng dậy, giẫm lên thành bồn tắm rồi hung bạo túm lấy cái đầu đầy tóc.
Cậu lắc cổ tay, ném mạnh đầu lâu xuống đất. Vừa tiếp xúc với sàn nhà, nó lập tức biến mất không dấu vết.
Giang Lạc trầm mặt, xả nước khỏi bồn tắm rồi thay lượt nước mới, sau đó kỳ cọ thật kỹ hai vai mình. Chưa đầy vài giây, Giang Lạc cảm giác ai đó đang đến gần, cậu ngẩng đầu nhìn ra ngoài qua lớp màn trắng, một bóng người mông lung phản chiếu ở phía trên.
"Ai?"
Giang Lạc hỏi.
Cái bóng không trả lời mà càng lúc càng nhích lại gần. Bóng người mờ ảo biến thành một cơ thể phụ nữ tròn trịa, Giang Lạc nhấn mạnh giọng hơn, đặt ngón giữa tay trái bên môi, hỏi lại lần nữa: "Cô là ai?"
Thoáng tiếp theo, bóng người cách tấm rèm vải trắng ấy bổ nhào đến trước mặt Giang Lạc. Làn da lấp ló dưới tấm rèm vải trắng, chiếc cổ nhô ra, đôi mắt và đôi môi chìm trong bóng tối, cứ như thể tấm rèm vải trắng đã biến thành một con người đáng sợ.
Giang Lạc tỉnh táo cắn nát ngón tay giữa, lấy máu mình hất lên tấm rèm trắng.
Như thể bị axit sunfuric ăn mòn, khói trắng dày đặc xuất hiện trên tấm màn trắng. Một lúc sau, tấm màn trắng không gió mà bay đã tự động yên tĩnh trở lại.
Nhân cơ hội đó, Giang Lạc tăng tốc độ tắm rửa rồi nhanh chóng mặc quần áo vào.
*
Trì Vưu gấp sách lại, nhìn chiếc đồng hồ Tây Dương ở góc phòng.
Đã một tiếng trôi qua, mà "người vợ" vừa vào cửa của hắn vẫn chưa về.
E là lành ít dữ nhiều.
Trì Vưu hờ hững đổi cuốn sách khác, cảm thấy đúng là quá nhàm chán.
Trì gia là đầm lầy, là địa ngục trần gian. Đã biết làm vợ Trì gia sẽ chết sớm thế mà vẫn gả vào vì tiền, chết không đáng tiếc.
Chỉ uổng phí thời gian bái đường của hắn hôm nay.
Hắn đưa tay vén rèm giường, rèm giường lớn màu đỏ khép lại khiến chiếc giường hỉ đó tách biệt trong không gian đơn độc. Ngay khi Trì Vưu vừa lật trang sách đầu tiên, tấm rèm cửa đang khép lại đột nhiên có một bàn tay trắng nõn vươn ra.
Năm ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, càng nổi bật hơn dưới lớp rèm màu đỏ, người thiếu niên đó mang đến một cảm giác mập mờ chưa từng thấy bao giờ. Hơi nóng trên bàn tay ấy như tỏa ra một mùi hương, bỗng nhiên người đó vén tấm rèm rồi chui đầu vào trong.
Lọn tóc chưa khô của Giang Lạc lọt vào tầm mắt Trì Vưu.
Giang Lạc vẫn như vậy, trên gương mặt cậu hồng hào khỏe mạnh. Hơi nước bốc lên xung quanh tóc cậu, vẻ mặt không vui vẻ gì, bờ môi khẽ nhếch.
Con ngươi nhỏ bé của Trì Vưu như thắt lại, hắn bình tĩnh ngồi thẳng dậy, lo lắng nói: "Sao em về muộn vậy?"
Giang Lạc cười: "Gặp chút chuyện ngoài ý muốn." Cậu nhìn thoáng xung quanh: "Có khăn lau tóc không?"
Trì Vưu xuống giường tìm khăn cho cậu. Lúc Giang Lạc đang lau tóc, hắn âm thầm nhìn khắp người Giang Lạc từ trên xuống dưới, từ toàn bộ cơ thể cho đến đồ vệ sinh cá nhân trong tay.
Bộ đồ cưới đã được đặt vào trong chậu gỗ, thoạt nhìn không có gì hư hao. Ánh đèn quá mờ nên Trì Vưu không thể nhìn ra nó có dính máu hay không.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì "vợ mới cưới" cũng khiến hắn phải bất ngờ.
"Vợ mới cưới" lạnh giọng hỏi: "Huynh đang nhìn gì vậy?"
Thiếu niên mặc đồ ngủ thì thầm nói: "Ta đang nghĩ xem em đã gặp chuyện gì ngoài ý muốn thế."
"Một việc nhỏ nhặt chẳng đáng nhắc tới." Giang Lạc phủ khăn mặt lên đầu, cười tươi rói với Trì Vưu: "Này bằng hữu, qua đây ngồi đi."
Lông mày Trì Vưu hơi giật giật, hắn bước tới.
Giang Lạc vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh trên giường, bảo Trì Vưu ngồi xuống. Giang Lạc nhìn hắn đầy dịu dàng: "Cảm ơn huynh đã nhắc nhở tôi cẩn thận, nếu không tôi đã té mất rồi."
Trì Vưu nói: "Chuyện nên làm mà."
Giang Lạc vừa dịu dàng vừa thân thiết nói: "Dù chúng ta là bằng hữu, nhưng hôm nay là ngày vui của cả hai, có phải chúng ta nên làm chút nghi thức gì đó không nhỉ?"
Trì Vưu: "Hửm?"
"Kiểu như vợ chồng son hồi xưa." Giang Lạc lấy trong túi ra một bó tóc cỡ ngón tay cái, cười híp mắt nói: "Lúc tôi tắm đã chuẩn bị một chỏm tóc để chuẩn bị kết cùng với huynh đấy, Trì Vưu, huynh cũng nhổ một chỏm xuống đi."
Trì Vưu yên lặng nhìn số tóc gần nửa đầu người ta trong tay cậu, bỗng nhiên cúi đầu cười thành tiếng.
Hắn cười không ngừng được, xoa chân mày nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, chỉ là ta không ngờ, em lại có... nhiều tóc như vậy."
Giang Lạc nở nụ cười thân thiết, nhìn Trì Vưu đứng sững đó không có vẻ sẽ cắt tóc. Cậu mở to mắt, dứt khoát ném số tóc của ma tóc dài trong tay vào ngực hắn: "Nếu đêm nay huynh không định cắt vậy thì giữ nó thật kỹ cho tôi."
Trì Vưu dịu giọng "ừ" một tiếng, nhìn Giang Lạc leo lên giường nằm.
Ánh mắt hắn lóe lên, tiện tay vứt chòm tóc vào một góc, thổi tắt nến rồi cũng quay về giường.
Giang Lạc đã ngủ chung giường với rất nhiều người. Tất cả họ đều là nam nhân, bằng hữu nằm chung giường là chuyện cực kỳ bình thường, nhưng Trì Vưu... may sao bây giờ Trì Vưu mang dáng vẻ thiếu niên nên cậu cũng không đề phòng đến mức căng thẳng cả người.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Trì Vưu thiếu niên khiến người khác lơ là cảnh giác. Cả đêm Giang Lạc ngủ không ngon chút nào, nửa đêm còn bị một cái đầu đen ngòm quấy rầy đến mức thở không nổi.
Mãi đến khi cậu choàng tỉnh từ trong giấc mơ thì bên ngoài cửa đã hơi lạnh. Giang Lạc thở dốc kịch liệt, mồ hôi trên trán rịn ra.
Màn cửa bị kéo ra, Trì Vưu đứng cạnh giường, ánh sáng ngoài cửa sổ rọi vào trong. Giang Lạc không thể nào nhìn rõ biểu cảm khuôn mặt hắn, nhưng giọng nói lại cho thấy tâm trạng của hắn khá là tốt: "Em dậy rồi à."
Giang Lạc từ từ ngồi dậy, Trì Vưu lùi ra sau một bước, ánh sáng hắt vào nửa gương mặt hắn, nửa tối nửa sáng khiến cho gương mặt còn chưa trưởng thành hẳn kia, thoáng chốc trở nên méo mó đến quái lạ.
Khóe môi hắn cong lên, nụ cười đó hoàn hảo đến mức như được đo đạc mà thành: "Ăn sáng thôi nào."
Giang Lạc thấy hắn thì lập tức bừng tỉnh, cảm thấy nếu nói về độ kinh dị thì con quỷ mình gặp trong phòng tắm tối qua so với Trì Vưu thật sự chỉ là tiểu vu gặp đại vu.
Lúc ăn sáng, Giang Lạc gặp được Liên Tuyết. Sau bữa ăn, cậu lấy cớ dạo một vòng Trì gia, bảo Liên Tuyết dẫn đường giúp mình. Nhờ vậy mà hai người mới có cơ hội nói chuyện riêng.
Liên Tuyết thì thầm: "Tối qua tôi đã nói chuyện với Liên Khương và Liên Bỉnh, bảo họ chờ chúng ta tại hòn núi giả ở hậu viện, trước tiên cứ đến hậu viện trước đã."
Ngọn núi giả ở hậu viện có một hang động. Liên Tuyết đưa Giang Lạc vào trong, trong động đã chật cứng người.
Không chỉ có Liên Khương, Liên Bỉnh mà còn có cả bốn sinh viên trong câu lạc bộ chụp ảnh, tất cả tám người đều có mặt.
Liên Khương vẫy tay với bọn họ, cậu nhìn Giang Lạc và tò mò hỏi: "Sư huynh, nghe nói người được gả vào hôm qua là huynh. Chuyện này là thật sao ạ?"
Giang Lạc nhìn cậu ta, Liên Khương ngượng ngùng cười rồi vội vàng đổi đề tài: "Mọi người giới thiệu thân phận của mình đi."
Trong tám người, Giang Lạc là người có địa vị cao nhất, cậu là phu quân mới cưới của cậu chủ duy nhất trong dòng chính Trì gia. Thân phận của Tần Vân xếp kế tiếp, cô là trưởng bối trong phòng đại nha hoàn. Liên Khương và Đỗ Ca là người hầu của Trì Vưu ở tiền viện, Liên Bỉnh và Đoàn Tử thì làm việc vặt trong phòng bếp, còn Lý Tiểu là nha hoàn của một tiểu thư bên chi thứ.
Giang Lạc suy tư nói: "Xem ra thân phận của chúng ta đều là những nhân vật bé nhỏ nên chẳng ai chú ý."
"Cậu dễ làm người ta chú ý lắm đấy." Tần Vân nói: "Không ngờ cậu lại là phu quân của cậu chủ dòng chính."
"Gia tộc này mang trên mình lời nguyền. Phu quân dòng chính ai cũng chết sớm cả, thân là "người chết" trước sau gì cũng tiêu đời, chẳng mấy ai để ý tôi đâu." Giang Lạc giải thích.
Dường như cả nhóm ai cũng trăn trở, có vẻ Liên Bỉnh thông minh hơn Liên Khương một chút, cậu nhóc giơ tay lên nói: "Lúc mọi người tỉnh lại, có phải đều nghe thấy một giọng nói không?"
"Là giọng nói kêu chúng ta giết ác quỷ à?" Đỗ Ca cau mày nói.
Liên Bỉnh gật đầu: "Em nhớ rõ, giọng nói ấy đã nói với em rằng — "Chỉ cần giết chết ác quỷ thì các ngươi có thể thoát khỏi đây". Em làm một số việc vặt vãnh trong phòng bếp, mặc dù công việc cũng hơi vất vả và không thể tiếp xúc với chủ nhân trong phủ, nhưng em có thể liên hệ với người bên ngoài. Sáng nay khi em ra ngoài mua nguyên liệu cho bữa ăn hôm nay, em nghe lỏm được mấy người bán hàng rong đang bàn về một số vụ án giết người trong thị trấn."
"Án giết người?"
Liên Bỉnh ngồi xổm trên mặt đất, tìm một cành cây rồi viết viết vẽ vẽ trên mặt đất để tiện cho việc nhớ lại lúc ấy, cậu kể: "Bọn họ nói số người chết trong thị trấn đã gần mười người, đã thế cái chết của những người đó còn vô cùng kỳ quái. Cách mấy ngày lại có một người chết, làm cho người trong thị trấn rất hoảng sợ, không dám ra ngoài khi trời tối. Em nghe bọn họ xì xào bàn tán, còn nghe được một từ..."
Cậu ta viết xuống mặt đất hai chữ "ác quỷ".
"Mấy người bán hàng rong cho rằng hung thủ giết những người đó chính là một con ác quỷ oán khí ngập trời."
Liên Tuyết suy nghĩ cặn kẽ nhưng Đỗ Ca lại nói: "Dù bên ngoài có ác quỷ hay không thì tôi thấy chúng ta vẫn phải tìm ra sự liên quan giữa Trì gia và ác quỷ đó. Tám người chúng ta đều tụ họp tại Trì Gia, thì rõ ràng chúng ta giống nhau rồi."
"Nhưng Trì gia rộng như vậy thì tìm ác quỷ ở đâu đây? Mà giả dụ tìm được đi, chúng ta giết nó bằng cách nào?"
Cả đám lại rơi vào im lặng. Đột nhiên Đoàn Tử ôm đầu ngồi xổm xuống đất rồi xin lỗi trong nghẹn ngào: "Xin lỗi, tôi không biết trò chơi này sẽ trở nên như vậy. Tất cả là lỗi của tôi, là của tôi hết, nếu không nhắc đến cái mệnh lệnh này là được rồi."
Lý Tiểu cũng ngồi xuống theo, cẩn thận lau từng giọt nước mắt cho Đoàn Tử.
Vẻ mặt của Tần Vân cũng hơi khó chịu, cô bấm móng tay: "Đừng khóc, giờ khóc lóc được gì đâu chứ. Xưa giờ tôi không tin trên đời này có quỷ... đúng là xui xẻo, biết vậy đừng lên núi làm gì."
Liên Tuyết thở dài dịu dàng an ủi: "Mọi người đừng lo, chắc chắn chúng ta sẽ có cách để về. Về phần giết ác quỷ." Cô mím môi cười, không tỏ ra lo lắng: "Vẫn còn cách mà."
Tần Vân lập tức hỏi: "Cách gì?"
Liên Tuyết nhìn về phía Giang Lạc: "Sư huynh, xem bệnh chữa bệnh cho người ta là nghề của tôi. Nhưng chuyện này, còn phải xem ý huynh."
Vẻ mặt của Giang Lạc vẫn như cũ, không hề nhắc đến ác quỷ mà hỏi ngược lại: "Từ khi các cậu vào thế giới này đến giờ đã gặp quỷ chưa?"
Cả bảy người đều lắc đầu.
Mí mắt Giang Lạc giật giật, thật sự cậu không biết là do mình xui xẻo hay là do được ma quỷ yêu thích như lời Phùng Lệ đã nói nữa, cậu bình tĩnh tiếp tục: "Gương là vật thuần âm, huyền diệu và đầy bí ẩn. Vào mười hai giờ đêm, chúng ta bị kéo vào thế giới trong gương, đây là thời khắc quỷ khí thịnh nhất trong ngày. Mà thế giới trong gương hơn phân nửa là quỷ dị âm u, trong thế giới này tuyệt đối không chỉ có một con quỷ tồn tại. Về phần ác quỷ, bao nhiêu ác mới được xem là ác quỷ? Rốt cuộc là ác quỷ nào? Chúng ta hoàn toàn không biết gì về điều này."
Thật sự lúc nghe hai chữ "ác quỷ" thì điều đầu tiên Giang Lạc nghĩ đến là Trì Vưu.
Nhưng trong thế giới này Trì Vưu không biến thành ác quỷ nên tạm thời hắn không thuộc diện xem xét. Ngoài ra, yêu cầu của người phía sau màn là giết chết ác quỷ thì mới có thể thoát ra. Cảm giác bị ép buộc làm một chuyện gì đó thực sự khiến người ta khó chịu.
Nghe xong lời Giang Lạc nói, sắc mặt của ba người Liên Tuyết không thay đổi. Còn bốn sinh viên đại học đều lộ vẻ mặt sửng sốt, Tần Vân kỳ quái nhìn cậu: "Cậu cũng thích những sự kiện có liên quan đến hiện tượng siêu nhiên giống như Đoàn Tử à."
Giang Lạc thản nhiên cười cười, bỗng cậu vươn tay ra rồi kết ấn trước ngực: "Quẻ Tốn, Phong."
Một cơn gió dữ dội xuất hiện, càn quét trên mặt đất, gào thét và thổi tung quần áo của nhóm người. Bụi đất và cả lá khô cũng bị gió cuốn lên, gió càng lúc càng mạnh, gần như có thể chạm tới đỉnh hang.
Mọi người trợn mắt há hốc miệng nhìn cơn gió này, tóc bị thổi thành ổ gà cũng không thể rời mắt, tam quan cũng muốn sụp đổ theo.
Giang Lạc nói: "Tán."
Cơn gió chợt tiêu tán trong không trung, bụi bặm và cành lá gãy rụng từ trên trời rơi xuống khiến đám người sặc sụa ho khan liên tục. Bọn họ vung tay xua đi đám khói bụi trước mặt, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Giang Lạc.
Giang Lạc, người đã luyện tập đi luyện tập lại chiêu này ngay cả lúc nhàn rỗi nhàm chán nhưng chưa từng sử dụng nó bao giờ, nở một nụ cười thoải mái, cậu buông hai tay ra và nói: "Từ giờ phút này trở đi, tất cả đều nghe theo sự chỉ huy của tôi, có ý kiến gì không?"
"Không có không có, hoàn toàn không có!"