Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 117: Đêm Mưa
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Lạc không khỏi thán phục sự nhạy bén của Trì Vưu.
Lời nói của Trì Vưu thoạt nghe rất bình thường, Liên Tuyết đóng vai nha hoàn của Trì gia nên chuyện cô biết Trì Vưu cũng là lẽ dĩ nhiên. Tuy nhiên, nghĩ lại thì Giang Lạc hiểu Trì Vưu đang thăm dò.
Rõ ràng Trì Vưu cảm nhận được Liên Tuyết biết mình, nhưng người mà cô ấy biết lại là một Trì Vưu khác.
Một người còn rất trẻ tuổi trong thế giới gương mà đã có thể nhận ra đến mức này, chẳng trách mọi người đều công nhận Trì Vưu là thiên tài hiếm có trong giới huyền học. Giang Lạc cũng phải nhìn kỹ lại hắn, rồi bình tĩnh đáp: "Anh là đại thiếu gia Trì gia, cô ta là nha hoàn nhà anh thì tất nhiên phải biết anh chứ."
"Nói cũng đúng." Trì Vưu cười, không hỏi nữa: "Dưới phố Vạn Bảo có hàng bán thuốc lá."
Thời đại này đã có thuốc lá. Đại thiếu gia Trì Vưu chịu trách nhiệm chi trả, hắn mua cho Giang Lạc hộp thuốc lá đắt tiền nhất. Giang Lạc chăm chú nhìn khung cảnh đường phố, thế giới gương chi tiết và chân thực đến mức cậu ngỡ mình lại xuyên không thêm lần nữa.
Những người qua đường tấp nập, mỗi người một vẻ, mang theo câu chuyện riêng của họ. Có đứa trẻ chạy lăng xăng giữa đám đông, có những chú chó hoang ẩn mình trong góc tường. Những tờ báo dán trên bức tường ố vàng, xen lẫn tiếng rao hàng là tiếng ồn ào từ rạp hát.
Trên đường phố, đủ thứ mùi hỗn tạp xộc vào mũi, tất cả đều chân thực và sống động đến lạ.
Khi mua thuốc lá, người bán hàng tặng kèm một hộp diêm. Giang Lạc cất đồ vào túi rồi nói với Trì Vưu: "Tôi muốn đi dạo quanh con đường này một chút."
Cậu nhìn khắp xung quanh, thầm nghĩ, kẻ đã kéo họ vào thế giới gương chắc chắn là một người cực kỳ am hiểu về niên đại này.
À, có lẽ còn một điều nữa: kẻ đứng sau màn hình như không quen thuộc với bối cảnh thế giới hiện đại.
Trì gia và Trì Vưu đều tồn tại trong thế giới hiện đại. Nếu kẻ đứng sau màn muốn họ tham gia vào câu chuyện cũ của Trì gia, thì bối cảnh hiện đại sẽ chân thực và thuận tiện hơn nhiều. Nhưng hắn lại thay đổi bối cảnh của Trì gia và Trì Vưu về niên đại này. Đây là một hành động tốn công vô ích và kém hiệu quả, vậy nên khả năng cao là hắn không thể sáng tạo ra những chi tiết hiện đại chân thực được.
Vậy ai là người có thể đồng thời thỏa mãn những điều kiện này đây?
Giang Lạc đang miên man suy nghĩ thì một giọt mưa rơi xuống trán cậu. Cậu ngước nhìn bầu trời. Mưa từ lưa thưa chuyển thành nặng hạt, từng giọt rơi xuống mặt đất khô cằn, bị đất hút vào để lại một vệt ẩm mờ nhạt.
Trời mưa.
Những người bán hàng rong ven đường vội vàng thu dọn đồ đạc, ôm chúng vào lòng rồi chạy đi: "Mưa rồi! Xin nhường đường một chút!"
Người đi đường vội vã bước nhanh, rồi tản ra khắp nơi. Giang Lạc quay đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào hai người họ đã đi đến cuối con đường, cách Trì gia rất xa. Không thể về kịp trong thời gian ngắn, trừ phi họ đội mưa mà đi.
Đang chìm trong suy nghĩ không biết phải làm sao, bỗng nhiên tay Giang Lạc bị nắm lấy. Trì Vưu kéo cậu chạy về hướng đông.
Cơn mưa càng lúc càng lớn. Khi cả hai đã ướt hơn nửa người, Trì Vưu kéo Giang Lạc chạy đến một lương đình bốn góc.
Màn mưa mù mịt bao phủ xung quanh một lớp sương trắng xóa, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái đình. Cạnh đình còn có một cây hoa lê, những cánh hoa trắng hồng mềm mại đáng thương rơi rụng xuống, hòa lẫn với mặt đất.
Giang Lạc cẩn thận đặt hộp thuốc lá và bao diêm mà cậu đang che trong ngực xuống ghế. Cậu bắt đầu vẩy nước mưa trên người. Trước ngực và sau lưng ướt đẫm, ngay cả giày cũng không ngoại lệ.
Giang Lạc vuốt tóc, rồi nheo mắt cười quay đầu nhìn Trì Vưu, nói: "Cậu chủ Trì, anh nói mấy năm nay anh bị bệnh, cứ dăm ba bữa lại tái phát và mãi không khỏe hơn. Nhưng tôi thấy tốc độ của anh khi chạy đến đây chẳng chậm chút nào. Từ chỗ kia đến đây ít nhất cũng một dặm, vậy mà anh thậm chí còn không hề thở gấp."
Trì Vưu bình thản đáp: "Mặc dù bệnh của tôi không thuyên giảm nhưng sức khỏe không đến nỗi tệ. Hơn nữa, làm nghề này thì thân thủ đóng vai trò quan trọng hơn nhiều."
"Thế còn nhóm người kia thì sao?"
Trì Vưu không nhịn được cười: "Sao em cái gì cũng muốn biết thế."
"Chuyến này của chúng ta, đương nhiên là..." Hắn nở một nụ cười đầy thâm ý: "Mấy vị thần công, thần bà đó đi bắt quỷ rồi."
Giang Lạc nhìn Trì Vưu, lại nhớ tới ba nốt ruồi bên hông hắn.
Trì Vưu thời thiếu niên so với Trì Vưu nguy hiểm và điên cuồng sau này thì dễ đối phó hơn nhiều. Giang Lạc có thể nhân cơ hội này để moi bí mật về ba nốt ruồi của hắn.
Bỗng nhiên Trì Vưu nói: "Ngày mai là ngày thứ ba sau khi thành thân, em nên về nhà đi thăm nhà mẹ đẻ."
Lúc đầu, hắn nghĩ Giang Lạc sẽ rất vui, dù sao cũng có thể thoát khỏi Trì gia để ra ngoài. Cho dù chỉ một ngày, đối với người bình thường như Giang Lạc, đây cũng là một cơ hội tốt để thư giãn. Nhưng Giang Lạc trông chẳng mặn mà chút nào, cậu còn lộ ra vẻ mặt lạnh lùng, nói: "Thật vậy sao?"
Trì Vưu hơi hứng thú, nói: "Tôi và em về thăm Giang gia, nhân tiện ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu."
Giang Lạc mỉa mai: "Nhạc phụ nhạc mẫu?"
Cậu cười lạnh rồi không nói thêm lời nào.
Chẳng mấy chốc, cơn mưa xuân đã nhỏ hạt hơn rất nhiều, nhưng mãi không thấy dấu hiệu dừng hẳn. Mặc dù lương đình có thể che mưa nhưng lại không ngăn được gió lạnh thổi thốc từ bốn phía. Nhân lúc mưa nhỏ hạt lại, Giang Lạc nói: "Bây giờ chúng ta chạy về đi."
Trì Vưu không phản đối: "Ừm."
Dứt lời, Giang Lạc chạy vụt vào làn mưa, thậm chí còn không cho Trì Vưu thời gian thích ứng, cậu đã chạy xa mười mét.
Trong màn mưa, bóng lưng cậu ngày một xa dần.
Trì Vưu nhìn những hạt mưa, rồi lại nhìn xuống từng vũng nước trên mặt đất. Trên mặt hắn hiện lên vẻ chán ghét, nhưng rồi cũng chạy theo Giang Lạc.
Rõ ràng một lúc lâu sau hắn mới lao vào màn mưa, nhưng lại nhanh chóng đuổi kịp phía sau Giang Lạc.
Trì Vưu cũng không định chạy trước Giang Lạc, mà hắn chỉ ở phía sau cậu, nghiên cứu và tìm tòi đầy vẻ hiếu kỳ.
Ban đầu, Trì Vưu chỉ đơn thuần nhìn bóng lưng và suy nghĩ về sự kỳ lạ của cậu. Nhưng nước mưa dần dần thấm ướt quần áo của Giang Lạc, chiếc áo mỏng dính vào cơ thể, vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài thẳng tắp càng lộ rõ khi cậu chạy.
Sự chú ý của hắn hơi chuyển hướng.
Sức hấp dẫn của thiếu niên được bộc lộ một cách tinh tế. Bầu không khí nóng bỏng mà thiếu niên chưa hề biết tới mờ mịt xuất hiện trong làn mưa rồi chầm chậm biến mất. Giống như một trái cây bắt đầu hư thối ở một góc, không ai biết nó chín đỏ từ đâu nhưng trong bóng tối lại thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào béo ngậy.
Vòng eo và đùi của đàn ông đều là những bộ phận rất bình thường, không có gì lạ.
Không có đường nét nở nang, cũng không có hương thơm mềm mại. Nhưng ngay lúc này, chúng lại có một sức quyến rũ khó cưỡng.
Trì Vưu dừng lại một chút rồi dời ánh mắt đi.
Mười phút sau.
Cả hai ướt như chuột lột trở về Trì gia, băng qua dãy hành lang rồi vào phòng. Giang Lạc sánh bước với Trì Vưu, hơi ngửa cổ ra sau, rồi lười biếng buộc mái tóc đen ướt sũng lên. Đột nhiên cậu nghiêng đầu nhìn Trì Vưu: "Sao lại nhìn tôi chằm chằm vậy?"
Trì Vưu nhìn cậu, dường như đang thắc mắc về điều gì đó. Giang Lạc mơ hồ cảm thấy ánh mắt này có chút quen thuộc, bởi vì cậu từng trông thấy vẻ mặt như thế trong đôi mắt của Trì Vưu trưởng thành. Giang Lạc thấy lạ nên hỏi thẳng: "Anh đang nghĩ gì vậy?"
Cuối cùng Trì Vưu cũng không nhìn nữa, khóe môi nhếch lên: "Chúng ta đi tắm thôi, kẻo bị ốm mất."
Giang Lạc: "..."
Đúng là câu trả lời cho có lệ.
Sau khi tắm rửa xong, Giang Lạc ra ngoài nhưng không thấy bóng dáng Trì Vưu đâu cả. Cậu hỏi một nha hoàn: "Trì Vưu đâu rồi?"
Nha hoàn đáp: "Cậu chủ có việc ra ngoài, nhờ con thưa với cậu là tối nay cậu ấy sẽ về ạ."
Giang Lạc đưa mắt nhìn ra ngoài, trời vẫn mưa xám xịt. Sao lại ra ngoài dưới thời tiết kiểu này chứ?
Cậu cau mày.
*
Trong lúc Giang Lạc nghỉ ngơi, mấy người đóng vai nha hoàn và sai vặt cũng đang lười biếng.
Khi trời đổ mưa, rất nhiều việc không thể làm. Nhờ vậy mà mấy người Tần Vân có thể thở phào nhẹ nhõm.
Trong bếp, Liên Bỉnh và Đoàn Tử cũng đang bỏ bê công việc, họ chuyển ghế ra cửa, nhàm chán ngồi ngắm mưa rơi. Quản sự phòng bếp không quen với dáng vẻ đó của họ, cau có nói: "Hai người các cậu vứt hết mấy thứ bẩn thỉu ra ngoài đi. Thấy mưa một chút là định ăn không ngồi rồi nhận tiền công à?"
Tên quản sự này vừa mở miệng là không ngừng lại được. Mấy ngày kế tiếp, Liên Bỉnh và Đoàn Tử thấy gã là đau đầu ngay lập tức. Họ vội vàng đứng lên quét rác, sau đó đội mưa ra ngoài bằng cửa phụ.
Mới chỉ khoảng hai ba giờ chiều nhưng sắc trời đã đen đặc như đêm khuya. Liên Bỉnh khỏe nhất, hắn xung phong vứt rác trước. Cậu ta quay đầu định giúp đỡ Đoàn Tử thì hắn chật vật lắc đầu: "Cậu về trước đi. Túi rác của tôi bẩn lắm, nước lênh láng bên trong làm quần áo tôi bẩn hết rồi, cậu đừng để mình bị bẩn, tôi làm một mình là được."
Liên Bỉnh ngửi thấy mùi chua trên người hắn không khỏi đồng tình nhìn Đoàn Tử: "Vậy tôi về trước đây nhé."
Sau khi Liên Bỉnh rời đi, Đoàn Tử cố hết sức kéo bao rác ra ngoài. Tuy nhiên dưới cơn mưa, bao rác mỗi lúc một nặng hơn, tóc hắn che khuất hai mắt. Thật vất vả hắn mới lôi được bao rác ra cửa, rồi mất rất nhiều sức để ném nó vào đống rác. Khi đống rác rưởi rơi ra, còn có hai cánh tay đẫm máu của hắn.
Mắt Đoàn Tử tức khắc trợn tròn, sắc mặt trắng bệch. Hắn hoảng hốt nhìn cánh tay vừa nãy còn kéo bao rác.
Thì ra không phải rác ngày càng nặng, mà là cánh tay hắn bị kéo đến mức càng ngày càng không còn sức lực.
Giọng Đoàn Tử run run, môi há lớn nhưng không thốt nên lời nào. Hắn lảo đảo lùi lại thì đột nhiên cảm giác có gì đó phía sau, thế là run rẩy quay đầu nhìn.
Con ngươi bỗng nhiên co rút lại.
...
Liên Bỉnh đợi mãi mà không thấy Đoàn Tử trở về nên đã ra ngoài tìm hắn. Nhưng trong phòng chỉ có hai ngọn nến, cậu chỉ cầm một cái đi ra ngoài và dò đường với ánh nến mờ ảo, gọi: "Đoàn Tử?"
"Đoàn Tử? Anh đang ở đâu?"
Liên Bỉnh gọi một lúc nhưng vẫn không tìm thấy người. Cậu đành phải trở về phòng, buồn bực ngồi chờ Đoàn Tử. Nhưng chờ mãi chờ mãi rồi Liên Bỉnh cũng ngủ quên mất.
Sáng sớm hôm sau, các nha hoàn ra ngoài vứt rác. Cuối cùng thì mưa cũng ngừng lại vào sáng nay. Các nha hoàn nhỏ giọng nói chuyện, vứt từng túi rác bẩn thỉu trong tay. Không biết ai trong số họ ném một túi đồ rất nặng, trong phút chốc nó từ trên đống rác lăn xuống mặt đất. Trong đó, một vật đen sì lăn đến chân của một nha hoàn. Cô nhìn thoáng qua nó, vừa định mắng "xúi quẩy" thì bỗng nhiên gương mặt cứng đờ lại.
Cô cứng đờ quay đầu, nhìn xuống chân mình một lần nữa. Vũng nước đọng bẩn thỉu bị máu tươi nhuộm đỏ. Cái đầu bị tóc đen bao quanh rõ ràng là đầu của Đoàn Tử, hai mắt hắn trắng bệch, lồi ra sắp rơi khỏi hốc mắt, vẫn còn giữ nguyên vẻ sợ hãi tột cùng.
Nha hoàn: "..."
"— Aaaa!"