118. Chương 118: Hạ Cầm

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc tỉnh giấc vào sáng sớm. Cậu mặc xong bộ quần áo nha hoàn đã chuẩn bị, rồi sửa soạn đến gặp Trì Vưu.
Khi hai người họ vừa đến cổng, một loạt tiếng la hét sợ hãi vang lên từ sân sau. Giang Lạc quay đầu nhìn lại, nha hoàn và người hầu chạy vội vã, mặt mũi trắng bệch, đổ dồn về phía hậu viện.
Dường như có chuyện gì đó đã xảy ra.
Xe ngựa dừng trước cửa, bà mai cười híp mắt mời: "Cậu Giang, mời cậu lên xe."
Giang Lạc quay đầu nhìn lại, rồi cúi người bước lên xe ngựa.
Giang gia và Trì gia cách nhau không xa, chẳng mấy chốc đã đến nơi. Trì Vưu đặt cuốn sách đang cầm xuống, cùng Giang Lạc bước xuống xe ngựa. Hắn trầm ngâm dõi theo bóng lưng cậu.
Suốt quãng đường, Giang Lạc không nói một lời. Cậu không hề vui vẻ chút nào khi được về nhà, thậm chí còn có chút bài xích.
Đến cả Trì gia, một nơi hỗn độn như vũng bùn, Giang Lạc còn có thể thích nghi hoàn hảo, ngày ngày tinh thần phấn chấn. Chẳng lẽ Giang gia lại đáng sợ hơn Trì gia sao?
Không thể phủ nhận, sự tò mò hiếm có của Trì Vưu đã bị Giang Lạc hoàn toàn khơi gợi.
Theo phong tục cưới hỏi địa phương, vào ngày thứ ba sau kết hôn, phía cô dâu sẽ dẫn chú rể về nhà mẹ đẻ để cha mẹ xem xét cuộc sống hôn nhân của mình như thế nào. Thế nhưng, khi người hầu Trì gia đến gõ cửa, người Giang gia vẫn còn ngái ngủ ra mở. Họ không khỏi ngây người, lắp bắp hỏi: "Cậu, cậu chủ?"
Cứ như thể hoàn toàn không ngờ Giang Lạc lại trở về.
Rất nhanh, tất cả người trong Giang gia đều biết tin cậu chủ và thiếu chủ dòng chính Trì gia đã về. Cả phủ trên nhộn nháo hẳn lên, cảnh tượng như gà bay chó chạy.
Giang Lạc và Trì Vưu được dẫn vào phòng khách, nha hoàn vội vàng mang trà ngon đến. Sau khi khuấy đều lá trà trong ly, cha của Giang Lạc, Giang Bình Thành, ăn mặc chỉnh tề xuất hiện.
Giang Bình Thành cười ngượng nghịu, lão xoa xoa tay nói: "Sao hôm nay thiếu chủ Trì lại dẫn Giang Lạc nhà chúng tôi về vậy?"
Mẹ Giang Lạc, Tiêu Yên, từ phía sau vẻ mặt hốt hoảng vội vàng bước đến. Nước mắt bà tuôn trào ngay khi nhìn thấy Giang Lạc, bà xoắn khăn nức nở: "Lạc Lạc, con đã về rồi!"
Giang Bình Thành nhíu mày nhìn bà, thì thầm trách mắng: "Khách còn đang ở đây, bà khóc lóc gì thế hả?"
"Không phải tại em vui quá sao?" Tiêu Yên rụt rè co rúm lại, nén tiếng khóc xuống: "Khó khăn lắm Lạc Lạc mới về được, em đợi ba ngày mới gặp con nên không kìm nén nổi... Lạc Lạc, mau lại đây để mẹ xem nào."
Lúc này Giang Bình Thành mới sực nhớ ra, con trai lão vừa kết hôn với Trì gia được ba ngày.
Nhưng lão lại quên mất chuyện này, nên trong nhà không chuẩn bị gì cả.
Trán Giang Bình Thành lấm tấm mồ hôi lạnh, lão cười ha hả nói: "Đúng rồi, mẹ con chờ mãi hôm nay. Nhưng cha lo hôm nay con không về thì mẹ con sẽ buồn, thành ra không chuẩn bị gì hết, nếu không chờ được con thì sẽ buồn thêm. Từ xưa đến nay, chúng ta chưa từng có chuyện con trai được gả đi làm vợ, cha và mẹ con cũng không quyết định chắc chắn được, đúng không? Ai mà biết Trì gia có để con về cùng thiếu chủ Trì như vậy đâu."
Giang Lạc nghe xong, đột nhiên bật cười. Cậu không nói gì, chỉ cầm ly nước lên uống một cách hết sức bình tĩnh, mặc kệ Giang Bình Thành. Giang Bình Thành không có ai đưa bậc thang, cứ đờ người ra đó, rõ ràng là không xuống nước được.
Lão âm thầm giận dữ lườm Giang Lạc một cái. Nếu không có Trì Vưu ở đây, lão đã dạy dỗ thằng ranh con này từ lâu rồi.
Trì Vưu chậm rãi nói: "Quả nhiên cha vợ rất quan tâm đến Lạc Lạc."
Giang Lạc "phụt" một tiếng, phun trà ra ngoài.
Cái cách xưng hô 'Lạc Lạc' này là sao vậy chứ.
Cậu ớn đến mức tê dại cả da đầu. Trì Vưu thân mật đưa khăn tay qua, mặt hắn lộ vẻ quan tâm chân thành vô cùng tha thiết, nói: "Em cẩn thận một chút, mau lau nước đi."
Giang Lạc nhận khăn tay, lau qua loa trên môi, khóe mắt liếc nhìn Trì Vưu một cách kỳ lạ. Trì Vưu quay đầu đi, khóe môi khẽ cong lên.
Giang Lạc nheo mắt, ha ha, tên khốn này cố ý mà.
Giang Bình Thành cảm thấy lời Trì Vưu nói có gì đó sai sai, nhưng giọng điệu và thần thái của Trì Vưu không có gì bất thường. Ông ta gạt bỏ sự nghi ngờ sang một bên và bắt đầu nói dông dài với Trì Vưu.
Tiêu Yên đi đến bên cạnh Giang Lạc, cẩn thận nhìn cậu, đôi mắt bà như thể bị bỏng rát. Tiêu Yên đang muốn rơi nước mắt thì lại nhớ đến trượng phu đã quát mắng mình, bà vội vàng nén xuống, nhẹ nhàng ôm Giang Lạc vào lòng: "Lạc Lạc, đều tại mẹ vô dụng, mẹ không thể khiến cha con từ bỏ ý định gả con vào Trì gia. Kết cục đã định rồi, chúng ta cũng chỉ có thể chấp nhận mà thôi. Sau này, con không được tùy tiện cáu kỉnh, phải đối xử thật tốt với thiếu chủ Trì. Thiếu chủ Trì nói gì thì con phải làm theo, ngoan ngoãn nghe lời thì cuộc sống sau này của con mới tốt hơn, con nghe mẹ nhé."
Giang Lạc đẩy bà ra, hỏi: "Vậy cuộc sống của mẹ có ổn không?"
Tiêu Yên sững sờ. Thấy vậy, Giang Lạc mỉm cười, lẩm bẩm nói: "Quên đi, mẹ không cần trả lời con đâu. Tất nhiên mẹ cảm thấy cuộc sống như vậy là quá tốt rồi."
Giang Bình Thành than phiền với Trì Vưu về việc chi tiêu trong phủ như nước chảy, nói bóng nói gió đều có ý muốn vòi tiền.
Trì Vưu hiền lành nói: "Hôm nay chúng con về có mang theo một xe ngựa chở quà. Nếu cha vợ rảnh thì cho người ra chuyển đồ vào đi."
Giang Bình Thành vui mừng khôn xiết, lão nói thêm vài câu với Trì Vưu rồi vội vàng bước ra khỏi phòng khách.
Tiêu Yên nhìn theo bóng lưng lão, do dự một lúc rồi cũng đi theo.
Trong chốc lát, chỉ còn lại Giang Lạc và Trì Vưu trong phòng khách.
"Khách đến chơi nhà, vậy mà chủ nhà lại bỏ mặc khách để đi ra ngoài." Giang Lạc cười nhạo, cậu quay đầu nhìn Trì Vưu, nói: "Đây chính là truyền thống quý báu của Giang gia đó, để anh chê cười rồi."
Trì Vưu cười cười: "Hay là em dẫn tôi đi tham quan một vòng Giang gia nhé?"
Giang Lạc đứng dậy nói: "Đi thôi."
Thực tế là Giang Lạc chưa từng đến Giang gia trong thế giới gương này.
Cậu dẫn Trì Vưu đi vừa đi vừa dừng, tiện thể quan sát hoàn cảnh của Giang gia. Đồ đạc cũng chẳng có gì đặc biệt, Giang gia làm sao có thể sánh được với Trì gia. Cho dù ở thế giới thực thì cha của cậu cũng có tiền, nhưng chỉ ở mức có thể mời được người giúp việc mà thôi.
Không thể nào so sánh được với Trì gia, một trong sáu gia tộc lớn của giới huyền học.
Giới huyền học tuy nhỏ nhưng có thể nói là một hang ổ kiếm tiền. Ví dụ như Phủ Quang Thiên Sư, thù lao của một nhiệm vụ cũng là một con số không tưởng. Ngay cả Đại học Bạch Hoa, sau khi hoàn thành nhiệm vụ do nhà nước giao thì các sinh viên cũng sẽ nhận được khoản tiền thưởng rất đáng kể. Dù Giang Lạc có bán bùa đến mấy chục vạn một lá thì người ta cũng đổ xô đến mua. Kể từ khi cậu bán miễn phí lá bùa hộ mệnh cho đạo diễn của "Next stop, idol", thì tổng đạo diễn gặp ai cũng giới thiệu Giang Lạc. Mà bùa của Giang Lạc thực sự rất hữu ích, nên danh tiếng của cậu càng ngày càng lan truyền rộng rãi, bùa hộ mệnh của cậu cũng trở thành một vật vô giá.
Sau khi nhìn thấy quá nhiều tiền, tiền bạc thực sự chẳng là gì. Giang Bình Thành, người từng tượng trưng cho bóng tối trong ký ức của cậu, giờ đây chỉ khiến cậu cảm thấy nực cười.
Giang Lạc dẫn Trì Vưu thẳng đến nơi 'mình' ở.
Trên đường đi ngang qua nơi ở của Giang Bình Thành, cửa phòng lão vẫn chưa khép, một giọng nói truyền ra.
Giang Bình Thành lấy lòng nói: "Hạ Cầm, em nhìn này, đây là tấm vải tốt nhất mà Trì gia mới đưa tới. Màu sắc này rất hợp với em, vừa nhìn thấy nó là anh đã nghĩ ngay đến em rồi."
Người phụ nữ nói: "Em cảm ơn lão gia nhiều ạ."
Giang Lạc dừng lại, trong chớp mắt thay đổi hướng đi, cậu tiến đến trước cửa phòng của Giang Bình Thành.
Trì Vưu im lặng bước theo sau cậu.
Cửa phòng không đóng, để lại một khe hở rộng chừng hai ngón tay. Giang Lạc đứng trước cửa, nhìn vào bên trong qua khe hở đó.
Giang Bình Thành đang đứng cạnh bàn, xoay lưng về phía Giang Lạc. Lão cầm một tấm vải đặt lên bàn và nói khoác không ngừng. Người ngồi đối diện lão là một phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp, trên mặt nở nụ cười dịu dàng.
Ả đã nhìn thấy Giang Lạc.
Giang Lạc không trốn tránh, cậu đối mặt với người phụ nữ đó qua Giang Bình Thành.
Bỗng người phụ nữ đó nhếch khóe miệng, ả nhẹ nhàng đứng dậy, bước tới trước mặt Giang Bình Thành, rồi vươn tay cởi bỏ chiếc sườn xám trên người. Đặt một nụ hôn mang theo hương thơm mê hoặc lòng người, nói: "Lão gia, để em hầu hạ ngài nhé."
Trong lòng Giang Bình Thành dao động mãnh liệt, nhưng lão lại chần chừ: "Thiếu chủ Trì vẫn đang ở trong phòng khách..."
Người phụ nữ liếc nhìn Giang Lạc, ngón tay lưu luyến trượt từ gương mặt Giang Bình Thành xuống dưới, nói: "Lão gia cứ để phu nhân lo liệu."
Ánh mắt của ả như chứa đựng tình ý nồng nàn, biểu cảm trên gương mặt như đang bừng sáng. Chiếc sườn xám của người phụ nữ nằm rải rác, bộ ngực trắng như tuyết lộ ra mơ hồ dưới lớp sườn xám đỏ thắm đã mục nát.
Giang Bình Thành say mê, kích động nói: "Cục cưng của anh, sao hôm nay em chủ động thế?"
Hạ Cầm nhìn thẳng vào gương mặt vô cảm của cậu chủ đang đứng bên ngoài cửa. Dù cô ta và Giang Lạc cách nhau không xa, nhưng trong chốc lát, khoảng cách giống như được kéo dài ra vô tận. Trong khi hoảng hốt hồi thần, khoảng cách lại như thể chỉ còn một bước chân.
Ả động tình hôn lên mắt Giang Bình Thành, cố ý thở hổn hển và rên thành tiếng.
"Lão gia..."
Cảnh tượng này dần dần trùng khớp với cảnh tượng trong ký ức của Giang Lạc.
Năm đó cậu vừa mới mười lăm tuổi. Gần trưa sau khi tan học, cậu về nhà trong ánh nắng vàng rực rỡ.
Vì không bật đèn nên từ cửa đến hành lang vô cùng u ám. Giang Lạc bước đến trước cửa phòng cha mình, từ bên trong truyền ra tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên ngọt ngào của người phụ nữ.
Trưởng thành sớm nên Giang Lạc biết điều đó có nghĩa là gì. Cậu bình tĩnh muốn dời mắt đi chỗ khác thì phát hiện cửa không đóng chặt, như có ai đó cố ý để lại một khe hở, đủ để có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong phòng.
Giang Lạc nhìn vào phòng, và đối diện với ánh mắt của Hạ Cầm đang nằm dưới thân cha mình trên giường.
Dưới ánh mắt của cậu, mồ hôi trượt xuống từ gương mặt Hạ Cầm. Ả liếc nhìn Giang Lạc, ánh mắt không rời, cơ thể xinh đẹp càng dùng sức ép chặt vào người bố của cậu.
Cặp đùi trắng nõn bên giường đung đưa, phát ra đủ thứ âm thanh khiến người ta buồn nôn.
Vào lúc đó, con ngươi Giang Lạc co rút lại.
Bảo mẫu Hạ Cầm, người đã làm bạn với cậu hai năm, giống như một người chị gái luôn bảo vệ cậu trong vô số trận đánh đập của cha. Cô ta là người thứ hai cậu tin tưởng ngoài mẹ mình, và là người phụ nữ cậu cho rằng tốt nhất thế giới. Giờ đây, ngay dưới đôi mắt cậu, đang vượt quá giới hạn với cha cậu.
...
Giang Lạc quay người bỏ đi.
Hạ Cầm nhìn cậu dần dần đi xa cho đến khi chỉ còn là một chấm đen. Ánh mắt ả chợt lóe lên, lơ đễnh đặt cánh tay mềm mại trắng nõn lên vai Giang Bình Thành.
Giang Bình Thành hít một hơi thật sâu trên ngực cô ta, si mê nói: "Hạ Cầm, hôm nay là ngày gì vậy. Em không chỉ trang điểm mà còn đốt hương rồi mặc bộ sườn xám mới. Hôm nay em đẹp lắm, làm lão gia không thể rời mắt khỏi em được."
Hạ Cầm thu hồi ánh mắt, nhẹ giọng hỏi: "Lão gia có thích không ạ?"
"Thích, anh rất thích!"
"Lão gia thích là được rồi." Hạ Cầm nở nụ cười, ngọt ngào nói: "Lão gia thích thì em cũng vui vẻ."