Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 12: Tuần thất đầu tiên của Trì Vưu (3)
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới ánh đèn lờ mờ, gần như không thể nhìn rõ mặt nhau. Phải đến thật gần mới có thể thấy rõ đường nét của đối phương.
Âm nhạc đổi tiết tấu, tiếng trống dồn dập. Các cặp nam nữ thân mật tựa sát vào nhau, thân hình uốn lượn, một người tiến lên, một người lùi lại, như có sợi tơ vô hình nối kết. Sự thăm dò mập mờ, mãnh liệt ẩn chứa bên trong không thể nói thành lời.
Thế nhưng Giang Lạc và người đàn ông này lại đang kẹt ở việc ai sẽ nhảy bước nam, ai sẽ nhảy bước nữ.
Mặc dù Giang Lạc khi thả tóc trông rất xinh đẹp, nhưng khí thế lại vô cùng mạnh mẽ; còn khi buộc tóc cao, cậu càng toát lên khí chất đẹp trai phóng khoáng, dáng vẻ hiên ngang.
Cậu chỉ nhảy bước nam.
Giang Lạc đối mặt với người đàn ông, ánh mắt biểu lộ rõ ràng thái độ của mình.
Chuyện nực cười, người trước mặt có khả năng là con rối của Trì Vưu. Đối với Trì Vưu và những con rối của hắn, Giang Lạc chỉ cảm thấy hận đến nghiến răng, làm sao có thể lùi nửa bước.
Ánh mắt thâm thúy và u buồn của người đàn ông xa lạ này chăm chú nhìn Giang Lạc, ánh mắt ấy đủ khiến bất kỳ ai bị hắn nhìn chằm chằm đều cảm thấy tội lỗi.
Nhưng Giang Lạc lại không hề dao động.
Tiếng nhạc ngày càng dồn dập, ánh mắt người đàn ông xa lạ lướt xuống tay phải của Giang Lạc, như chỉ đang khen ngợi nói: “Vòng tay rất đẹp.”
Giang Lạc nghiêng đầu nhìn thoáng qua vòng âm dương, chiếc vòng tay thần bí xinh đẹp không hề có chút phản ứng nào. Cậu híp mắt, nói: “Đúng vậy, tôi cũng thấy nó rất đẹp.”
Tiếng nhạc lên cao trào rồi lại nhanh chóng lắng xuống, khiến những ánh đèn màu chiếu rọi khu vực này cũng dịch chuyển ra xa.
Đột nhiên trong bóng tối, một bàn tay từ phía sau vươn ra đẩy Giang Lạc về phía trước. Giang Lạc bất ngờ không kịp chuẩn bị, đụng vào lồng ngực của người đàn ông.
Người đó đỡ lấy cậu, tự nhiên kéo cậu vào điệu nhảy, dẫn đầu và chiếm lấy bước nam.
Bàn tay xa lạ đặt bên eo Giang Lạc, mùi nước hoa nam tính thanh lịch vờn quanh chóp mũi cậu.
Trong bóng tối, Giang Lạc không nhìn thấy gì. Cậu giãy giụa, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Tập trung.”
Giang Lạc cười lạnh hai tiếng, đang định bẻ gãy bàn tay đặt bên eo thì ánh đèn màu quay trở lại. Dưới ánh đèn rực rỡ, một bàn tay đầy vết chai dày vươn ra nắm lấy cổ tay đang muốn cử động của cậu.
Tiếng cười của một người khác vang lên: “Động tác sai rồi.”
Trước mặt có một kẻ bị điều khiển, sau lưng lại thêm một kẻ bị khống chế.
Khiến Giang Lạc không có đường thoát.
Giang Lạc quay lại nhìn, đèn màu lại dịch chuyển đi, bóng tối lần nữa ập đến. Trong bóng tối ấy, một con rối biến mất không còn tung tích.
Cậu hít một hơi sâu, không những không giận mà còn bật cười. Nương theo tiếng nhạc, cậu đột nhiên tiến lên một bước, dùng sức kéo lấy cà vạt của người đàn ông: “Quý ông đây, anh thật thiếu lịch sự.”
Người đàn ông bị sức kéo cà vạt ép cúi xuống, hứng thú lên tiếng: “Ồ?”
Giang Lạc chăm chú nhìn dáng vẻ của người đàn ông trong bóng tối, hơi thở nóng rực phả lên khuôn mặt hắn: “Điệu nhảy này không có ý nghĩa gì cả.”
Khóe miệng hung dữ nhếch lên, thanh niên tóc đen nở nụ cười ác độc mê người: “Ngược lại, anh khiến tôi mất hết khẩu vị.”
Tiếng nhạc bỗng dồn dập.
Người đàn ông xa lạ cười cười, hắn cầm tay Giang Lạc, khiến Giang Lạc nhanh chóng rời khỏi ngực hắn. Giây tiếp theo, Giang Lạc lại rơi vào bàn tay đầy vết chai của một người khác.
Giọng nói của người này khàn khàn, trên người mặc một chiếc áo khoác da, chắc hẳn là một người đàn ông hoang dã. Hắn nói: “Tôi rất tò mò.”
Giang Lạc hỏi: “Tò mò điều gì?”
Cậu thừa cơ sờ lên mạch đập cổ tay của kẻ mặc áo khoác da. Nhịp đập mạnh mẽ, là một người sống.
Giữa lông mày Giang Lạc lóe lên suy nghĩ. Trong bóng tối phía bên phải, một con rối khác vươn tay ra nắm lấy tay cậu.
Giang Lạc ngẩng đầu nhìn. Cánh tay nắm tay cậu thon dài, trẻ trung, lòng bàn tay đầy đặn, giống như tay của một nam sinh viên.
Một người đàn ông u buồn, một kẻ mặc áo khoác da, ở đây lại thêm một người nữa.
Ác quỷ vào ngày đầu thất lại lợi hại đến vậy ư?
Lúc ở trường học, Trì Vưu cũng chỉ có thể điều khiển sinh hồn và tử hồn của chim chóc mà thôi.
Chết tiệt, tại sao vòng âm dương không có phản ứng gì? Chẳng lẽ ngay cả vòng âm dương cũng không thể phân biệt được sự khác nhau giữa người sống và con rối sao?
Nam sinh viên bước ra từ trong bóng tối, tiếp bước kẻ áo khoác da trở thành bạn nhảy mới của Giang Lạc.
Giang Lạc cao khoảng một mét tám, nhưng người này còn cao hơn cậu nửa cái đầu. Nam sinh viên khôi ngô tuấn tú cúi đầu dựa bên tai Giang Lạc mỉm cười, giọng nói rét lạnh: “Em có hứng thú với ai trong số những người này không?”
Không đợi Giang Lạc trả lời, hắn tiếp tục dùng giọng điệu dịu dàng giả dối nói: “Còn tôi rất thích dáng vẻ em buộc tóc lên.”
Không biết con rối nào vươn tay lấy mất dây buộc tóc của Giang Lạc. Mái tóc đen mất đi sự trói buộc lập tức xõa tung trên bờ vai cậu.
Một sợi tóc nghịch ngợm rơi trên đuôi mắt Giang Lạc, làm nổi bật nét mặt âm u của cậu.
Tiếng nhạc bắt đầu trở nên chậm rãi, du dương, giống như đôi tình nhân sau khi trải qua tình yêu cuồng nhiệt, bắt đầu tận hưởng những vuốt ve an ủi.
Giang Lạc tiếp tục dựa theo điệu nhảy, giữ khoảng cách với người đó. Đến khi trở về, giữa ngón tay cậu kẹp một lá bùa. Trong nháy mắt chạm đến lồng ngực của bạn nhảy, cậu không hề do dự dán mạnh lá bùa giấy vào lồng ngực người kia.
Lá bùa tự cháy rồi hóa thành tro, nam sinh viên giống như người máy hết pin đứng đơ tại chỗ. Một bàn tay đầy vết chai dày vươn ra, Giang Lạc nhanh nhẹn xoay người, mái tóc đen tung bay, cậu dán bùa lên bàn tay đó.
Một lá khác, Giang Lạc đến nhìn cũng không thèm, trực tiếp ném lên người đàn ông u buồn.
Hai lá bùa lóe lên ánh lửa, ánh đèn quầy rượu bỗng nhiên sáng bừng, âm nhạc đã chuyển sang một bài khác.
Giang Lạc nhìn ba con rối.
Ngoại hình của ba con rối đều đẹp trai. Sau khi bọn họ tỉnh lại thì mơ màng chớp chớp mắt, rồi tự nhiên tản ra như không hề phát hiện mình có gì bất thường.
Thuật luyện hồn điều khiển rối quả thật đáng sợ. Những người bị điều khiển như rối sau khi được xóa bỏ khống chế thì vẫn không hề phát hiện có chỗ nào bất thường.
Giang Lạc bước nhanh xuyên qua đám đông, đi về phía quầy bar.
Nhưng cậu vừa đến quầy bar thì chỉ thấy một đám người say mèm gục trên quầy. Cát Chúc đang ôm chai rượu, đọc Đạo Đức Kinh. Thấy Giang Lạc đi tới, cậu ta ợ rượu, mơ mơ màng màng hỏi: “Giang Lạc, cậu đi đâu, chúng tôi không tìm thấy cậu.”
Giang Lạc: “… Các cậu làm sao lại uống đến mức này.”
Cát Chúc đã không còn nghe thấy cậu nói chuyện nữa. Cậu ta ôm chai rượu nói một mình, rồi bỗng đập đầu lên quầy bar ngủ thiếp đi.
Trác Trọng Thu đầu đầy mồ hôi chạy từ bên ngoài vào. Sau khi nhìn thấy Giang Lạc, cô liền nhẹ nhàng thở phào: “Cảm ơn trời đất, cậu còn đứng được. Một đám phế vật mới uống một ngụm rượu đã say ngã ra đất. Tôi đã đưa ba người lên xe đậu gần quán rượu rồi, cậu giúp tôi khiêng bọn họ ra đi.”
Giang Lạc: “Được.”
Cậu đỡ Cát Chúc dậy, khoác vai Cát Chúc lên vai mình, đứng dậy liếc nhìn người phục vụ rượu.
Người phục vụ khách khí mỉm cười hỏi: “Quý khách có cần trợ giúp không?”
Giang Lạc cười đáp: “Cần chứ, cảm ơn.”
Người phục vụ rượu giúp Giang Lạc đỡ Cát Chúc lên xe taxi ở ngoài quán bar. Giang Lạc nhân cơ hội lấy một tấm bùa dán lên người phục vụ, nhưng vượt ngoài dự đoán của cậu, tấm bùa và người phục vụ không hề có chút phản ứng nào.
Giang Lạc lấy lá bùa về, cảm thấy mình bị trêu đùa.
Lúc điều khiển người phục vụ rượu thì cố ý lộ sơ hở, nhưng trước khi cậu ra tay thì lại chủ động từ bỏ con rối này.
Trì Vưu giống như đang trêu chọc Giang Lạc. Hắn nấp trong bóng tối, mỗi người, mỗi vật đều có thể trở thành con mắt để Trì Vưu theo dõi Giang Lạc.
Ý nghĩ này thực sự khiến Giang Lạc bực bội.
Bởi vì cậu hiểu rõ, nếu không tìm ra phương pháp điều khiển rối chính xác của Trì Vưu, thuật luyện hồn điều khiển rối sẽ khiến cậu khó lòng phòng bị.
Giang Lạc quay lại giúp Trác Trọng Thu khiêng hai con ma men khác ra ngoài. Trên xe taxi chỉ có thể ngồi bốn người, Trác Trọng Thu nói: “Tôi gửi địa chỉ khách sạn cho cậu, cậu mang bọn họ về trước nhé.”
Giang Lạc lắc đầu. Trác Trọng Thu dù có đẹp trai thì vẫn là một nữ sinh, cậu nói: “Tôi gọi thêm một chiếc xe, đi theo sau cậu.”
“Cũng được.” Trác Trọng Thu nói: “Tôi sẽ bảo bác tài lái chậm lại.”
Cô lên xe. Một lát sau, xe taxi chậm rãi lái đi.
Giang Lạc đứng ở ven đường đón xe. Trong đêm tối, khí trời trở nên mát mẻ hơn, trên trời rơi xuống mưa phùn, hạt đầu tiên rơi vào mắt Giang Lạc.
Giang Lạc chớp chớp mắt. Mưa phùn rơi trên mặt đất lấm tấm những chấm đen, rồi nhanh chóng biến mất không còn tăm tích.
Đột nhiên một cây dù đen che trên đỉnh đầu Giang Lạc, che cho cậu khỏi cơn mưa phùn lất phất.
Giang Lạc nghiêng đầu nhìn. Một gương mặt tái nhợt đập vào mắt cậu.
Một thân âu phục nghiêm túc, khóe miệng nở nụ cười ôn hòa, năm ngón tay nắm cán dù. Gương mặt người đàn ông mang vẻ đẹp quỷ dị chết chóc và khí thế điên cuồng mơ hồ. Khóe miệng hắn ngày càng nhếch cao, vừa như vui sướng lại vừa như cay nghiệt. Hắn ngâm nga một giai điệu, giống như đang nói: “Chào buổi tối.”
Âm hồn không tan.
Giang Lạc lập tức rút một lá bùa ra ném tới. Quỷ ảnh tản đi, dù đen cũng biến mất không thấy đâu nữa.
Xe taxi dừng trước mặt Giang Lạc.
Giang Lạc mặt không đổi sắc lên xe, nhướng mi nhìn gương chiếu hậu: “Đuổi theo chiếc taxi đằng trước.”
Tài xế đạp chân ga.
Mí mắt phải của Giang Lạc giật mấy lần. Cánh tay cậu chống bên cửa sổ, bất lực dùng tay đỡ trán mình, thở dài.
“Tôi bảo này.” Đuôi mắt phải không bị bàn tay che khuất giương cao, cực kỳ xinh đẹp, nhìn tài xế khiêu khích xen lẫn giễu cợt: “Trì Vưu, sao anh rảnh rỗi quá vậy.”
Mãi đến khi về được phòng để nghỉ ngơi thì đã là chuyện của một giờ sau.
Giang Lạc dùng hết sáu lá bùa mới có thể thành công trở về khách sạn. Toàn thân cậu toát mồ hôi, mồ hôi dính lên quần áo và tóc, trên người còn vương mùi rượu sau khi vác mấy con ma men kia về phòng.
Giang Lạc khóa kỹ cửa, còn dán bùa lên phía sau cửa rồi trở về phòng tắm rửa.
Đến khi bước ra, hơi lạnh của máy điều hòa làm cậu rùng mình một cái. Giang Lạc lau tóc, ngồi cạnh giường lấy máy sấy ra cắm điện vào sấy tóc.
Giữa những âm thanh ồ ồ, cửa bị gõ một tiếng.
Lá bùa dán sau cửa nhắc nhở Giang Lạc rằng thứ bên ngoài không phải người.
Giang Lạc ngáp một cái, tiếp tục sấy tóc, không hề nhúc nhích.
Nửa phút sau, tiếng đập cửa bên ngoài tiếp tục vang lên.
Lá bùa lập tức bốc cháy. Sau đó, bên ngoài rốt cuộc không còn tiếng động nào.
Trọn vẹn bảy tấm bùa, đến bây giờ đã được sử dụng hết.
Giang Lạc xem thời gian, khá lắm, vừa mới qua mười hai giờ đêm.
Máy sấy kêu suốt năm sáu phút. Giang Lạc sấy tóc khô một nửa thì không sấy nữa. Hiện tại cậu thấy trong người hơi mệt nhưng tinh thần vẫn rất hưng phấn. Cậu biết Trì Vưu sẽ không từ bỏ ý định, còn một trận chiến lớn phải đánh.
Nhân khoảng thời gian yên tĩnh này, Giang Lạc giơ chiếc vòng âm dương bên tay phải lên quan sát.
Tự lẩm bẩm: “Không lẽ mày là đồ dỏm hả?”
Tại sao cảm thấy mày chẳng có chút tác dụng nào.
Quả nhiên làm gì có chuyện đột nhiên trên trời rơi xuống đĩa bánh.
Giang Lạc thổn thức một lát. Ngoài cửa chợt vang lên tiếng đập cửa.
Lông mày Giang Lạc nhướng lên. Cậu lật người xuống giường, mang dép đi tới mở cửa, nhưng ngoài cửa không có bất kỳ ai. Hành lang khách sạn trống trơn sạch sẽ, ngay cả một con muỗi cũng không có.
Cậu đóng cửa lại, im lặng xoay người.
Đột nhiên, cậu va vào một lồng ngực.
Hai chân Trì Vưu tiến về phía trước một bước. Bóng tối trên người hắn như bò từ dưới địa ngục tăm tối lên, che khuất ánh đèn, chia cắt không gian.
Sương mù dày đặc, làn sương màu đen chậm rãi bao trùm lên cơ thể Giang Lạc, cuối cùng bao phủ cả mũi chân và sợi tóc cuối cùng.
Giang Lạc chìm vào sương mù đen đặc. Trong màn sương đen, một cánh tay tái nhợt xanh xao hiện ra, đùa nghịch sợi tóc của cậu.
“Không nghĩ tới là em sẽ muốn gặp tôi ngay đầu thất thế này.” Bàn tay cử động chậm rãi quấn lấy lọn tóc của Giang Lạc, rồi từ từ trượt xuống bên cạnh gò má cậu, bỗng bóp lấy cằm dưới duyên dáng của cậu.
Giọng nói tràn đầy vui vẻ: “Có vui không?”
Mặc dù Trì Vưu đang cười nhưng Giang Lạc vẫn có thể nhận ra rõ ràng hắn đang tức giận.
Bởi vì sương mù sau lưng hắn đã vặn vẹo thành hình dạng dữ tợn, u ám đáng sợ.
Chỉ mới mấy ngày không gặp mà so với làn sương yếu ớt ở khách sạn 129, bây giờ Trì Vưu thậm chí đã sắp có được hình dáng con người.
Giang Lạc bị ép nâng cằm lên, tư thế này khiến cậu rất không thoải mái.
Cậu càng không thích, tâm tình Trì Vưu càng tốt.
“Bảy tấm bùa đánh lên người tôi, cảm giác đó thật không dễ chịu.” Tiếng cười của Trì Vưu ngày càng lạnh lẽo. Hắn chầm chậm nói: “Em khiến tôi bất ngờ lắm, bạn học Giang à. Trước giờ tôi không biết là em có thiên phú như vậy đấy.”
Những sợi tóc của Giang Lạc đung đưa xung quanh, hầu kết cậu lăn lăn.
“Nhưng em không có bùa.” Trì Vưu tiếc nuối nói. Tay bóp cằm Giang Lạc ngày càng chặt, khí lạnh âm u chợt chui lên từ sống lưng cậu: “Hiện tại tôi muốn bắt đầu dạy dỗ em.”
“Điều thứ nhất, phải tôn sư trọng đạo.”
Khí đen bao vây bả vai của Giang Lạc, xương cốt 'cạch' một tiếng, cánh tay cậu yếu ớt rũ xuống một bên.
Trật khớp.
Khí đen lan từ cánh tay xuống bên dưới, bao bọc hai mắt cá chân tinh tế của Giang Lạc.
Cảm giác cánh tay bị trật khớp rất đau, đau đến mức sắc mặt Giang Lạc trắng bệch, mặt mũi toát đầy mồ hôi lạnh.
Nhưng nỗi đau này so với sự đau đớn lúc bị Trì Vưu giết chết mười tám lần căn bản không là gì cả.
Bỗng Giang Lạc bật cười, ánh sáng trong mắt cậu như che giấu một linh hồn nóng rực, sôi trào. Cậu nhẹ nhàng nói: “Thầy à, thầy nói đúng.”
Khí đen sắp bẻ nát mắt cá chân của Giang Lạc dừng lại. Trì Vưu hơi nghi ngờ, lười biếng nói: “Hửm?”
Giang Lạc nhẹ nhàng nhấc cánh tay không hề bị tổn thương lên, khoác lên bả vai của đám sương mù hình người: “Thân làm học sinh, là phải tôn trọng thầy giáo.”
Phía sau sương mù, cánh tay Giang Lạc dựa sau lưng Trì Vưu, trong nháy mắt mở rộng, lấy ra một xấp bùa vàng thật dày.
Bùa vàng tản ra như những lá bài, thoạt nhìn lên đến hàng chục tấm. Giang Lạc mỉm cười nói: “Đêm nay em chỉ giết thầy một lần. Một lần này tra tấn thầy cả đêm, có phải em rất tôn sư trọng đạo không nào?”