Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 13: Cuộc thi tại Vân Nam
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ban ngày, Giang Lạc không ngừng vẽ một chồng bùa trấn áp.
Cậu thầm cảm ơn viện thiết kế đã rèn luyện cho mình tốc độ tay, cũng như thứ khí mà cậu không rõ là gì kia.
Nhờ đó, giờ đây cậu có thể vung tiền như rác, bao vây Trì Vưu trong biển bùa vàng.
Chỉ cần ra tay, Trì Vưu cũng có thể bị đánh chết.
Giang Lạc ung dung chậm rãi nhìn đám sương mù ngày càng âm u, dữ tợn. Cậu khẽ nhếch môi mỏng cười cười, cánh tay lành lặn không chút tổn thương cầm lá bùa, đè xuống cổ đám sương hình người. Dán lá bùa lên đầu gối xong, cậu hung hăng giáng một đấm thật mạnh vào bụng đám sương mù.
Trì Vưu khẽ rên lên một tiếng.
Giang Lạc khom người, mấy sợi tóc đen như tơ trượt dài trên bờ vai. Cậu nhẹ giọng thì thầm hỏi: “Thầy, thấy thoải mái không?”
Đám khí đen ngưng trệ vài giây, đột nhiên ác quỷ bật cười.
Tiếng cười của hắn càng lúc càng lớn, gần như điên loạn, khiến người ta không rét mà run, rợn tóc gáy.
Giang Lạc bình tĩnh lắng nghe, cậu lại dán thêm một lá bùa lên người ác quỷ, khẽ nói: “Tôi sẽ khiến thầy thoải mái cả đêm nay.”
…
Khi Lục Hữu Nhất tỉnh dậy mơ mơ màng màng, hắn nghe thấy mọi người trong lớp gọi mình xuống ăn cơm.
Hắn ngạc nhiên đi vào phòng ăn, thấy bảy người đang sôi nổi tụ tập ăn sáng, Lục Hữu Nhất tò mò hỏi: “Sao các ông đến sớm vậy?”
“Giang Lạc mua đồ ăn sáng rồi gọi bọn tôi dậy.” Cát Chúc vui vẻ hút sữa đậu nành, trả lời hắn. Đối với cậu ta, ai có tiền người đó là đại gia của cậu ta, ăn đồ Giang Lạc mua, miệng không ngừng ca ngợi Giang Lạc: “Nhanh đến đây, tất cả đều là đồ ăn sáng Giang Lạc mua cho chúng ta đấy. Giang Lạc, cậu thật tốt quá đi, Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn ơi, có cậu là bạn học thật là quá đỗi hạnh phúc.”
Lục Hữu Nhất gãi gãi đầu, bước tới bàn ngồi xuống, khó hiểu nhìn thoáng qua Giang Lạc: “Sao đột nhiên ông mua bữa sáng cho bọn tôi vậy?”
Hắn cúi đầu quan sát, rồi giật mình thon thót: “Tay ông sao thế?”
Tay phải của Giang Lạc được bọc một lớp thạch cao mới tinh.
Giang Lạc mỉm cười, tâm trạng rất tốt, trả lời: “Tối hôm qua mấy cậu uống rượu say, lúc tôi khiêng mấy cậu lên phòng, có người trực tiếp ngã thẳng lên người tôi, làm tay tôi trật khớp luôn.”
Mấy người tối hôm qua say rượu đứng hình, từng ánh mắt thấp thỏm nhìn Giang Lạc, như muốn hỏi, tên ngu xuẩn đó là ai?
Ánh mắt Giang Lạc đảo quanh một vòng, chậm rãi dừng trên người Khuông Chính đang ngày càng cứng ngắc.
Vòng âm dương trên tay cậu không biết xảy ra chuyện gì, đúng lúc lấy cớ này để Khuông Chính giúp mình xem xét. Thật ngại quá, đành để cậu gánh nỗi oan ức này vậy, luyện khí sư.
Mồ hôi trên đầu Khuông Chính chầm chậm nhỏ giọt, thân hình cao lớn như núi của hắn đứng ngồi không yên. Sau khi phát hiện ánh mắt của Giang Lạc, Khuông Chính ngượng ngùng nói: “Thật xin lỗi.”
Hắn ít khi uống rượu nên từ trước đến nay không biết mình uống rượu vào sẽ ra sao.
Nhưng các bạn học đều có dáng người thon gọn, cao gầy, thế nên người có thể làm cánh tay của Giang Lạc trật khớp cũng chỉ có mình hắn.
Khuông Chính cực kỳ áy náy. Hai tay nắm chặt rồi lại buông ra, trầm thấp nói lời xin lỗi một lần nữa: “Đều là lỗi của tôi…”
Giang Lạc lập tức có cảm giác mình đang bắt nạt người tốt. Trà trộn trong xã hội nhiều năm như vậy, cậu rất ít khi gặp được người đàng hoàng như Khuông Chính. Nhưng da mặt cậu đủ dày, tâm đủ đen, mặt không đổi sắc, nói: “Không sao đâu, cậu uống say mà, cũng đâu phải cố ý.”
Cậu càng nói thế, Khuông Chính càng áy náy: “Thật xin lỗi, tôi sẽ chăm sóc huynh.”
“Huynh có chuyện gì cứ để tôi làm cho.” Khuông Chính nói: “Còn cả tiền thuốc men, tôi sẽ phụ trách.”
Giang Lạc rộng lượng lắc đầu: “Không sao, tôi vẫn còn tay trái mà.”
Khuông Chính im lặng, nhưng thái độ của cậu ta rõ ràng đã quyết tâm muốn chăm sóc Giang Lạc.
Văn Nhân Liên thở dài: “Tại sao hết lần này đến lần khác cứ bị thương tay phải vậy.”
Giang Lạc là người thuận tay phải, lúc vẽ bùa đều dùng tay phải. Nghe thế, trong lòng cậu cười lạnh.
Chẳng phải là vì Trì Vưu bị cậu dán bảy lá bùa, bị cậu phá hỏng tất cả con rối, nên mới tức giận đến thế ư?
“Một tháng sau là đến cuộc thi ở Vân Nam.” Diệp Tầm nói: “Thời gian vẫn đủ để chăm sóc tốt cánh tay.”
Giang Lạc nhẹ nhàng cười, cánh tay bị thương cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của cậu: “Tôi chỉ là đi ké thôi mà, đến lúc đó phải xem biểu hiện của các cậu.”
Giang Lạc thật sự không có hứng thú với cuộc thi này.
Nhưng sau khi xem poster quảng bá của “Kỳ thi Quốc gia của sinh viên Khoa Học Tự Nhiên”, cậu lại nhíu chặt lông mày, ánh mắt nhìn chằm chằm phần thưởng giải đặc biệt.
Đó là một hạt châu.
Chất ngọc gần như trong suốt, lộ ra màu trắng lạnh, bên trong có một lớp sương, cực kỳ giống viên ngọc trong tay chủ tiệm mai táng mà Giang Lạc rất để ý kia.
Trên poster, bên cạnh hạt châu chỉ viết hai dòng.
[Giải đặc biệt: Nguyên Thiên châu]
[Tác dụng: Tăng cường hiệu quả linh thể.]
Hai câu hết sức đơn giản, thậm chí được cho là quá ngắn gọn này lại gần như có thể gây ra sóng to gió lớn trong toàn bộ giới huyền học.
Hiệu quả tăng cường linh thể là gì?
Làm nghề này, thiên phú là quan trọng nhất. Thiết kế cần linh cảm, nhưng ngoài linh cảm thì còn có thể xem mô hình, một trăm tám mươi bộ mô hình dù gì cũng có thể thiết kế ra được một bộ. Nhưng cái nghề này, nếu thiên phú không đủ thì bất kể cố gắng bao nhiêu cũng không làm được gì.
Giang Lạc nhìn hạt châu kia, không thể không liên tưởng đến cấm thuật mà nguyên thân dùng để hại chết Trì Vưu.
Cấm thuật kia và hạt châu này tuy cách làm khác nhau nhưng hiệu quả lại tương đồng, cấm thuật có thể tước đoạt linh thể của người khác mà hạt châu thì có thể tăng cường linh thể.
Viên Nguyên Thiên châu này dường như không chỉ có một viên.
Hạt châu và cấm thuật dụ dỗ nguyên thân mắc bẫy có quan hệ gì?
Hạt châu khiến Giang Lạc rất quan tâm nhưng muốn tiếp xúc gần với hạt châu này thì phải qua được hai vòng thi đấu trước. Trong khoảng thời gian tiếp theo, Giang Lạc ngoại trừ các tiết học và rèn luyện vẽ bùa bằng tay trái, thời gian còn lại cậu đều ở trong tiệm sách.
Cậu liều mạng hấp thụ tất cả tri thức, muốn mạnh lên với tốc độ nhanh nhất.
Chớp mắt một cái đã tới tháng sau, mãi đến khi bị các bạn học lôi đến sân bay, Giang Lạc mới phát hiện đã đến thời gian tham gia thi đấu ở Vân Nam.
Giang Lạc hoảng hốt bị người kéo lên máy bay, Khuông Chính ngồi cạnh thuận tiện chăm sóc cậu.
Tuần này thạch cao trên cánh tay Giang Lạc đã được gỡ ra, không dùng tay phải gần một tháng khó tránh khỏi hơi gượng tay. Cậu đang luyện lại cảm giác viết bằng tay phải, Khuông Chính im lặng đưa một phần tài liệu về vòng âm dương cho Giang Lạc.
Suốt một tháng qua, người đàng hoàng này không ngừng đưa cơm, quét dọn vệ sinh giúp Giang Lạc, hắn còn tế luyện vòng âm dương một lần cho Giang Lạc. Vì Khuông Chính làm toàn những việc khổ cực nên Giang Lạc cũng không nỡ bắt nạt Khuông Chính nữa.
Nhưng Khuông Chính tâm tính thành thật, sau khi nhận định mình làm sai thì kiên trì muốn đền bù. Thậm chí hiện tại Giang Lạc đã tháo thạch cao rồi, hắn cũng chưa rời đi, muốn xác định tay Giang Lạc đã bình phục hoàn toàn chưa.
Giang Lạc sờ mũi, chột dạ nhận lấy tài liệu. Văn Nhân Liên ở đằng sau đi đến cạnh hai người, cười híp mắt, vỗ vỗ bả vai Khuông Chính: “To con, đổi chỗ với ta nhé?”
Hôm nay Văn Nhân Liên mặc một chiếc váy bò dài gọn gàng, mái tóc uốn sóng lọn to, hiên ngang pha lẫn vẻ đẹp mỹ lệ, cực kỳ xinh đẹp, rung động lòng người. Khuông Chính nhìn y một cái, yên lặng ngồi dậy nhường chỗ cho Văn Nhân Liên.
Văn Nhân Liên: “Cảm ơn.”
Y ưu nhã ngồi cạnh Giang Lạc, nghiêng đầu nhìn qua, Khuông Chính vẫn đứng bất động trên hành lang. Văn Nhân Liên không nhịn được cười: “Nếu huynh không muốn đổi chỗ với ta thì chúng ta đổi về nhé.”
Trên gương mặt màu lúa mạch của Khuông Chính hiện lên vài phần cứng ngắc, cậu ta lắc đầu đi sang chỗ ngồi của Văn Nhân Liên.
Giang Lạc và Văn Nhân Liên chào hỏi xong, Văn Nhân Liên chống cằm nhìn Giang Lạc: “Giang Lạc, một tháng này cậu liều mạng thật đó.”
Giang Lạc khiêm tốn đáp: “Vẫn ổn.”
“Tốc độ tiến bộ của cậu đã vượt quá tưởng tượng của chúng tôi.” Văn Nhân Liên thì thào: “Cậu thật giống như…”
Giang Lạc nghe không rõ: “Giống như gì cơ?”
Văn Nhân Liên cười lắc đầu, hất cằm về một hướng: “Nhìn xem to con đã chuẩn bị tài liệu gì cho cậu kìa.”
Giang Lạc lướt qua tài liệu một lần. Vòng âm dương là một pháp khí tùy thân hiếm có, vừa có thể bảo vệ bản thân, vừa có thể trừ tà. Chỉ là muốn sử dụng vòng âm dương thì phải mở nó ra.
Về phần làm sao để mở vòng, luyện khí sư như Khuông Chính cũng không biết.
Sau khi Giang Lạc lật hết tài liệu, không khỏi thở dài. Cậu giơ tay phải lên đung đưa, vòng tay như ngọc, như gỗ trên cổ tay tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Xinh đẹp thì đúng là đẹp thật, nhưng nếu không biết sử dụng thế nào thì xinh đẹp cũng không bằng một lá bùa chú hữu dụng.
Văn Nhân Liên hỏi: “Vẫn không biết dùng như thế nào ư?”
Giang Lạc lắc đầu.
Văn Nhân Liên suy nghĩ một lát: “Thiên sư Phùng gia Phùng Lệ sẽ có mặt ở trận đấu lần này làm giám khảo. Cậu là đệ tử Phùng gia, có muốn đi hỏi thử Phùng Lệ không?”
Giang Lạc ngồi thẳng dậy: “Phùng Lệ là giám khảo ư?”
“Thi đấu của mỗi kỳ, sáu môn phái lớn đều phái một người đảm nhiệm vai trò giám khảo.” Văn Nhân Liên như có như không trào phúng, cười một tiếng: “Xưa nay Phùng Lệ chưa bao giờ nhận lời mời thi đấu, năm nay lại làm giám khảo, chắc chắn thi đấu năm nay cũng sẽ không dễ dàng.”
Mặc dù Văn Nhân Liên không phải người của sáu môn phái lớn, nhưng tin tức cậu ta biết được lại không ít. Cậu ấy đã nói Phùng Lệ sẽ đến, vậy thì Phùng Lệ chắc chắn sẽ đến.
Giang Lạc không hề muốn gặp Phùng Lệ, cậu xoa xoa trán: “Tới lúc đó rồi tính sau.”
Trong <Ác Ma>, Phùng Lệ mưu kế như ma quỷ, lạnh lùng vô cảm. Chỉ riêng việc y là đồng lõa trợ giúp Trì Vưu báo thù nguyên thân, Giang Lạc đã không muốn tùy tiện đối đầu với y.
Ba giờ chiều, máy bay đáp xuống Vân Nam. Thời tiết tháng năm, bầu trời Vân Nam xanh biếc, mây trắng đầy trời, nhìn khắp nơi như một bức tranh sơn dầu.
Nhân viên công tác nhận được điện thoại đã chờ sẵn ở sân bay, đón bọn họ xong, nhanh chóng đi về hướng khách sạn.
Giáo viên dẫn đội của đại học Bạch Hoa là thầy Phương dạy phong thủy, tính tình hiền lành dễ ở chung. Còn chưa tới gần khách sạn nhưng Giang Lạc đã thấy rất nhiều sinh viên trẻ tuổi trên đường. Tại thời điểm không phải nghỉ hè hay ngày nghỉ này, nhóm sinh viên đại học đó đều là những người học chuyên ngành Khoa học Tự nhiên và Nghiên cứu Xã hội từ nhiều trường khác nhau.
Khi nhân viên công tác nhìn thấy một đám sinh viên ra ngoài dạo phố, cất giọng thần bí, hỏi: “Thầy Phương, thầy biết năm nay có bao nhiêu người dự thi không?”
Thầy Phương tò mò hỏi lại: “Bao nhiêu? Đừng nói không tới nổi trăm người chứ.”
Nhân viên công tác: “Năm nay người dự thi lên tới khoảng một trăm tám mươi người! Ngoại trừ sinh viên của mười hai trường đại học còn có không ít đệ tử trẻ của sáu môn phái lớn đến để đủ số, hai lần trước làm gì có con số này.”
Thầy Phương cười ha hả, nói: “Đều tới vì phần thưởng cả.”
Chuyên ngành huyền học đại học Bạch Hoa có tất cả tám sinh viên, tám sinh viên đều đủ hai mươi học phần để dự thi, thành tích này cũng đủ để tỏa sáng. Đến khi đám Giang Lạc xuống xe, nghe thấy người của đại học Bạch Hoa tới, có không ít ánh mắt trong tối ngoài sáng đặt lên người họ.
Giang Lạc vươn vai một cái, tóc dài hơn chút so với tháng trước, đã dài đến chỗ xương cánh bướm trên lưng. Trên máy bay cậu đã ngủ một giấc ngắn. Lúc này mái tóc hơi lộn xộn, sắc mặt lại hồng hào, tràn đầy tinh thần, tỏa sáng chói mắt.
Cậu đã quen bị nhìn chằm chằm, phớt lờ những ánh mắt kia, cầm hành lý đi theo bạn bè lên lầu.
Giang Lạc và Lục Hữu Nhất ở một phòng. Hai người cất kỹ hành lý, rồi Lục Hữu Nhất chạy đến bên cửa sổ kéo màn cửa: “Đẹp quá đi mất.”
Cậu ta tràn ngập hưng phấn, đề nghị: “Giang Lạc, chúng ta đi ăn thử bún qua cầu của địa phương không?”
Giang Lạc cúi đầu cởi quần áo: “Được, chờ tôi thay quần áo khác đã.”
Lục Hữu Nhất nhìn cậu thay quần áo không khỏi cảm thán làn da của Giang Lạc thật tốt, trắng trẻo láng mịn, xinh đẹp, gợi cảm. Mãi đến khi Giang Lạc bắt đầu cởi quần, cậu ta bỗng xấu hổ ngượng ngùng, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên “ĐM” một tiếng: “Giang Lạc, người Phùng gia đến kìa!”
Giang Lạc kéo quần lên, vừa chỉnh sửa quần áo vừa đi về phía cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống.
Từ trên xe, mấy người trẻ tuổi bước xuống. Trong trí nhớ của nguyên thân, mấy người này chính là những người thuộc thế hệ trẻ có thiên phú tốt nhất của Phùng gia.
Giang Lạc như đang suy nghĩ điều gì.
Nhiều người đến như vậy, phần lớn đều tới vì ngọc Nguyên Thiên. Đồ vật có thể cải thiện linh thể đã ít lại càng thêm ít, cơ hội bày ra trước mắt, rất ít người chịu ngồi yên.
Ngoại trừ những người thật sự có thiên phú trác tuyệt, khinh thường việc sử dụng Nguyên Thiên châu.
Người cuối cùng trong xe bước xuống.
Người này mặc một bộ đường trang màu đen, thần sắc lạnh nhạt, khí chất quanh người y giữa đám đông như hạc giữa bầy gà. Học sinh trẻ tuổi phía trước nhường đường cho y, người này chậm rãi bước vào trong khách sạn.
Chính là nhân vật chính diện trong nguyên tác — Phùng Lệ.