123. Giang Lạc trêu chọc, Ác quỷ nổi giận

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Giang Lạc trêu chọc, Ác quỷ nổi giận

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe xong, Văn Nhân Liên nghiêm mặt lại, nghiêm túc hỏi: "Ý của ông là gì?"
Nhưng chủ tiệm mai táng không muốn nói nhiều, ông ném chiếc khuyên tai tua rua vào tay bọn họ, rồi quay người rời đi.
Bỗng nhiên Diệp Tầm hỏi: "Nhất định phải là ba ngày hay sao ạ?"
"Cái này thì," Chủ tiệm mai táng quay đầu nhìn Diệp Tầm và Khuông Chính rồi nói: "Hai người là luyện khí sư, hẳn sẽ hiểu pháp khí có hiệu quả về mặt thời gian, đợi đến khi linh khí tan hết thì chúng sẽ trở nên vô dụng."
"Ba ngày," Chủ tiệm mai táng dần dần đi xa, "Ba ngày sau, hiệu quả của khuyên tai tua rua sẽ yếu dần, nếu qua ba ngày..."
Sau đó bóng lưng ông ta dần khuất.
Cho đến khi đã đi đủ xa, chủ tiệm mai táng mới thầm nhủ: "Ban đầu cứ nghĩ Giang Lạc đến Liên gia sẽ an toàn, ai ngờ giờ đây ta lại đẩy cậu ta vào hiểm cảnh. Đúng là hồ đồ, sao ta lại quên mất điều này? Dù những người Liên gia đã lâu không lộ diện, nhưng lòng sùng bái và trung thành của họ với người kia thì không ai sánh bằng. Chỉ cần người đó phán một lời, Liên gia thậm chí còn không cho con cháu học thuật pháp. Tự mình gây họa, thì phải tự nghĩ cách giải quyết... Ta không thể trực tiếp trao 'khuyên tai Nhiếp Hồn' cho cậu ta, đành phải nhờ đến nhóm người này. Thực ra công dụng của 'khuyên tai Nhiếp Hồn' có thể duy trì năm ngày, nhưng cũng nên tạo chút áp lực cho họ, dù sao càng sớm càng tốt, thời gian không còn nhiều nữa..."
*
Trong gương.
Khi Giang Lạc nhận ra Trì Vưu đang nhìn trộm mình, cậu đã cởi áo.
Tấm lưng trần mềm mại hiện ra mờ ảo dưới ánh đèn vàng ấm, đường nét uyển chuyển vừa đẹp vừa đầy sức sống.
Cậu che đi khóe môi đang cong lên, hai tay đặt bên thắt lưng, nhưng rồi lại chần chừ không làm bước tiếp theo.
Chỉ cách một bức tường sát vách.
Đôi mắt Trì Vưu bất giác dừng lại trên đôi tay Giang Lạc.
Một cảm xúc không tên chậm rãi lan tỏa, khiến thiếu niên không thể cưỡng lại vẻ đẹp bí ẩn này. Khi hắn đang vô cùng chăm chú nhìn, vài sợi ý thức ngoại lai lặng lẽ tiến vào cơ thể hắn.
Những sợi ý thức này vô cùng mạnh mẽ và độc đoán, nhưng dường như chúng vốn dĩ đã thuộc về Trì Vưu. Thậm chí khi làn khói đen hòa làm một với hắn, chúng cũng không làm Trì Vưu kinh động.
Đây là cách ác quỷ xâm nhập vào cơ thể này.
Thật không ngờ lại thuận lợi đến thế, nhưng khi ác quỷ muốn điều khiển cơ thể này, hắn lại nhận ra có điều gì đó không ổn.
Hắn không thể khống chế được cơ thể này.
Chắc hẳn là có chuyện gì đó ngoài dự liệu đã xảy ra với ác quỷ.
Kể cả khi hắn chỉ có thể đưa một tia ý thức vào thế giới gương để tránh làm sụp đổ nó, điều đó cũng không có nghĩa là ngay cả một người hắn cũng không thể thao túng.
Hơn nữa, lúc này hắn không điều khiển con rối, mà là tự mình bám vào cơ thể người này.
Sao có thể xảy ra chuyện này?
Ác quỷ chỉ huy ý thức cướp đoạt cơ thể này một lần nữa, nhưng lại thất bại.
Không những thế, chút ý thức này của hắn dường như đang bị áp chế. Hắn đưa ý thức của mình vào cơ thể người này, những gì người này nhìn và nghe được thì hắn cũng có thể cảm nhận. Giống như một người đa nhân cách, hắn có tất cả những cảm xúc của cơ thể này nhưng lại không cách nào khống chế được nó.
Lần đầu tiên ác quỷ nhập vào người đã thất bại như thế.
Ác quỷ không ngờ tới chuyện này, nhưng ngay sau đó, suy nghĩ muốn gặp người kia bỗng trỗi dậy nhanh chóng, hắn bắt đầu nhận biết hoàn cảnh xung quanh.
Tiếng nước, sương mù, ẩm ướt.
Bên trong phòng tắm.
Ác quỷ kết nối với đôi mắt của cơ thể này.
Sương mù bao phủ, bức tường cũ kỹ cùng ánh đèn mờ nhạt chập chờn.
Kẻ này đang nhìn lén qua một cái lỗ trên tường, ác quỷ hờ hững nhìn theo, bỗng hắn thấy Giang Lạc bán khỏa thân sau cái lỗ đó.
Dường như Giang Lạc không hề phát hiện có người đang nhìn trộm mình, cậu lười biếng cởi đai lưng, tấm lưng căng đầy trắng nõn ẩn hiện như có như không trong tầm mắt. Đai lưng rơi xuống, mái tóc đen mềm mại của cậu xõa tung trên vai, dưới ánh đèn vàng ấm mờ ảo hiện lên vẻ quyến rũ và khêu gợi. Giang Lạc đang chuẩn bị cởi nốt quần áo, điệu bộ thoải mái nhưng cũng không giấu được vẻ mê người.
Ác quỷ nhìn cảnh tượng này, dục vọng tăm tối vốn bị che giấu bỗng chốc bị sát ý che phủ. Ngay lúc này, kẻ bị hắn nhập vào đang nhìn lén Giang Lạc. Thậm chí bây giờ vẫn còn đang nhìn. Cơn giận dữ bùng phát như muốn trào ra khỏi cơ thể, suy nghĩ muốn phá hủy cơ thể này của ác quỷ lấn át mọi suy nghĩ khác. Sao tên này dám!
Sự hung bạo chưa từng có quét qua lục phủ ngũ tạng của ác quỷ.
Ý thức của ác quỷ giãy dụa kịch liệt. Nhưng hắn chỉ mang một chút ý thức lẻn vào thế giới này, trong chốc lát ngay cả muốn giết người thì hắn cũng không thể làm được.
Nhưng cơn tức giận bạo phát khiến ác quỷ không thể chấp nhận tình huống như vậy. Với tất cả sức lực và ý thức, ác quỷ bắt đầu dốc hết sức xâm nhập cơ thể này, chuẩn bị khống chế một cánh tay của kẻ đó.
Vốn đang nhìn Giang Lạc, không hiểu sao Trì Vưu bỗng cảm thấy bồn chồn, cuối cùng hắn cũng phát hiện có gì đó không ổn. Hắn thu mắt lại, cúi đầu nhìn tay phải. Tay phải hắn hơi nâng lên dù hắn không hề điều khiển nó. Là truyền nhân của thuật luyện hồn rối, Trì Vưu có thể cảm nhận rõ ràng rằng hắn đang mất kiểm soát tay phải. Trì Vưu nhìn tay phải với ánh mắt tối tăm.
Nếu không phải chuyện này đang xảy ra ngay trước mắt, hắn cũng sẽ không thể tin được rằng trên đời vẫn tồn tại thứ khiến hắn mất đi quyền kiểm soát đối với chính cơ thể mình. Sao có thể xảy ra chuyện này? Thế mà lại có người khống chế được hắn.
___
Như nhận thấy ánh nhìn của hắn, thứ đang cố gắng chiếm quyền kiểm soát tay phải càng tăng thêm sức lực. Cánh tay này đang dần nâng lên tới gần gương mặt Trì Vưu.
Đây là định làm gì vậy?
Trì Vưu nâng tay trái lên đè tay phải lại, áp suất lạnh lẽo trong giọng nói hắn gần như có thể đóng thành băng: "Ta không thể khống chế được chính mình sao?"
Khi khói đen quấn chặt lấy tay phải, Trì Vưu buông tay trái ra. Nhưng ngay sau đó, khói đen không ngăn cản tay phải như dự liệu của hắn, mà lại mặc cho tay phải từ từ nâng lên, thoáng một cái đã giơ lên trước mặt Trì Vưu. Trì Vưu nhíu mày, cảm thấy hơi bất ngờ. Nhưng hắn lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt lạnh lùng muốn xem cánh tay phải này định làm gì.
Ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay phải trắng nhợt đang nhắm thẳng vào đôi mắt Trì Vưu. Trong nháy mắt, Trì Vưu đã hiểu được mục đích của chúng là muốn đâm mù đôi mắt hắn. Và chắc chắn cánh tay phải này sẽ dùng lực rất mạnh. Hai ngón tay thon dài chạm đến mí mắt Trì Vưu, đang lúc nó không chút do dự muốn đâm mù đôi mắt này rồi moi trái tim của cơ thể này ra, thì ngay sau đó, tay phải bỗng nhiên mềm nhũn rơi xuống bên cạnh hắn.
Thứ đang khống chế tay phải của hắn đã rời đi.
Sự âm u lạnh lẽo trong mắt hắn dần trở nên sâu hơn, hắn nhìn rất lâu rồi mới thu ánh nhìn khỏi cánh tay phải, rồi lại nhìn qua cái lỗ một lần nữa. Tiếc là trên ghế dài chỉ còn lại quần áo đã được Giang Lạc gấp gọn, còn cậu thì đã kéo tấm màn trắng lên và bước vào bồn tắm. Trì Vưu không nói gì nhưng tay trái hắn bỗng dùng sức bóp nát tay vịn của chiếc ghế dài.
*
Lộp bộp.
Ngoại trừ giường chiếu, tất cả đồ đạc trong phòng đều bị nghiền nát thành bột phấn.
Thấy chủ nhân trở về, Cát Vô Trần và Hoa Ly vừa đứng ngoài cửa, chưa kịp vào phòng đã cảm nhận được một áp lực vô hình. Hai người cố nén sợ hãi, nuốt ngụm máu tanh xuống cổ họng rồi vội vàng cúi đầu. Không biết qua bao lâu, âm thanh đáng sợ cuối cùng cũng kết thúc.
Cát Vô Trần và Hoa Ly ngẩng đầu nhìn lên.
Ác quỷ bốc cháy đứng giữa căn phòng, im lặng một khoảng thời gian rất dài. Sương đen sau lưng hắn gần như bao trùm toàn bộ căn phòng. Hoa văn quỷ trước giờ chưa từng sinh trưởng, nay leo lên tận khóe mắt Trì Vưu, khiến dung nhan tuấn mỹ của ác quỷ trở nên dữ tợn và đáng sợ.
Trì Vưu hiếm khi bộc lộ cảm xúc thật, huống chi là dáng vẻ tức giận đến điên cuồng như vậy. Chính điều này khiến Cát Vô Trần run rẩy, y cả gan ngẩng đầu lên nói: "Chủ nhân..."
Ác quỷ nghe thấy tiếng bèn nhìn y, khi chạm vào đôi mắt đỏ ngầu của ác quỷ, Cát Vô Trần lập tức im lặng. Trong sự ngỡ ngàng của họ, ác quỷ đột nhiên thấp giọng cười. Tiếng cười ngày càng kịch liệt, cuối cùng biến thành cười lớn. Nhưng vài giây sau, hắn lập tức thu lại nụ cười ấy.
"Hay lắm..." Hắn lặp lại: "Rất hay."
Sâu trong ánh mắt đen nhánh lóe lên tia sáng đỏ rực. Lửa giận đè nén hòa với lệ khí hỗn tạp triệt để đánh nát ý thức của ác quỷ. Bởi vì khí thế khủng bố của hắn mà ngay cả bão tuyết cũng tạm dừng trong thoáng chốc.
"Chuẩn bị tiến vào thế giới gương lần hai."
Hắn đút hai tay vào túi quần, xương khớp giữa từng ngón tay vang lên âm thanh răng rắc: "Ta phải nhanh lên thôi."
*
Tắm rửa sạch sẽ thoải mái xong, khi rời khỏi đây, Giang Lạc phát hiện Trì Vưu đã tắm từ lúc nào và đang đứng dưới bóng cây chờ cậu. Bây giờ trong thế giới gương, vạn vật trở lại trạng thái mùa xuân. Giữa tiếng ếch ộp ngắt quãng, Giang Lạc với thân mình ấm áp bước tới: "Sao anh nhanh thế?"
Trì Vưu quay đầu nhìn cậu: "Anh chỉ ra sớm hơn em vài phút thôi."
Giang Lạc nhìn hắn đầy ẩn ý, giọng nói thấp thoáng ý cười: "Ồ, sao sắc mặt anh tệ vậy, có chuyện gì xảy ra à?"
Khi cậu cười như vậy, trong đầu Trì Vưu bỗng hiện lên hình ảnh Giang Lạc cởi áo. Dục vọng vừa ngủ say lại tỉnh giấc, thậm chí hắn muốn trói người này lại, thuận theo tâm tư ngắm nhìn thứ thuộc về mình."
Trì Vưu không thích kìm nén bản tính của mình. Nhưng bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để tùy hứng.
Trì Vưu cười nói: "Chắc do cơ thể anh hơi khó chịu."
Khi cả hai cùng nhau sóng vai trở về, Giang Lạc trò chuyện với hắn vài câu: "Tối hôm qua em thấy anh ra ngoài, có phải người lớn trong nhà gọi không?"
Trì Vưu gật đầu: "Anh thường xuyên phải đến nghe trưởng bối dạy dỗ."
Giang Lạc có thể khẳng định cậu không nghe lầm, cậu chắc chắn mình nghe ra được sự trào phúng nồng đậm trong hai từ "dạy dỗ".
Giang Lạc giả vờ tò mò hỏi: "Là dạy gì vậy?"
"Là cái này..." Trì Vưu híp mắt lại: "Nếu em hứng thú, anh có thể dẫn em đi."
Mặc dù Giang Lạc cực kỳ tò mò đó là gì, nhưng cậu không cần người Trì gia đặc biệt quan tâm yêu thích: "Cái này thì thôi."
Về tới phòng, Giang Lạc lau khô mái tóc trước tiên. Sau đó cậu xoay người chỉnh lại giường chiếu, lúc khom lưng xuống, cậu cảm giác tầm mắt của hắn đang âm thầm dính chặt lên người cậu. Nó liên tục đảo quanh xương cụt và đùi của cậu, ánh mắt như hóa thành thực thể, tựa sói và hổ.
Giang Lạc đột ngột quay đầu, bất thình lình hỏi: "Anh đang nhìn gì thế?"
Nhưng Trì Vưu lại không giật mình như tưởng tượng, hắn vẫn bình chân như vại, ánh mắt càng nóng rực và thẳng thắn hơn, cầm chén trà rồi cười nói: "Tôi đang ngắm cậu Giang đây."
Giang Lạc không thích biểu hiện trấn tĩnh lần này của Trì Vưu trẻ tuổi. Cậu thích thú tiến lên, đến trước mặt Trì Vưu rồi ngồi xuống, tay chống lên bàn rồi xoa cằm, đầu hơi nghiêng: "Anh đang ngắm gì của em đấy?"
Dưới ánh nến bên bàn, cậu nhếch đôi môi đỏ quyến rũ mê hoặc lòng người.
Ánh mắt Trì Vưu lại chăm chú nhìn cánh môi ấy: "Cậu Giang không giống với những gì tôi tưởng tượng."
Giang Lạc: "Hửm?"
Ánh nến bập bùng, bầu không khí bỗng trở nên mập mờ rạo rực.
Giang Lạc lại nói: "Ngược lại anh khá giống với những gì em suy nghĩ."
Cậu giơ tay nhẹ nhàng cuốn một lọn tóc, sau đó lập tức thả xuống. Ánh mắt Trì Vưu bám theo từng chuyển động của ngón tay cậu, lúc này rốt cuộc không nhịn được xao động. Trong lòng Giang Lạc khẽ cười một tiếng, thầm nghĩ đúng là trai tơ, chắc là không nhịn nổi chứ gì. Khi tay Trì Vưu sắp chạm vào má cậu, cậu bất ngờ đứng dậy và nói: "Em đi vào nhà vệ sinh chút, cậu chủ cứ ngủ trước nhé."
Nói xong, Giang Lạc đứng dậy rời đi không một câu lưu luyến, nhóc xử nam cứ vậy bị cậu đẩy xuống đất không lời báo trước.
Cánh cửa đóng sập lại, ánh đèn còn mờ mờ, nhưng kẻ làm nên bầu không khí quyến rũ đã không còn nữa.
Bàn tay Trì Vưu vẫn lơ lửng giữa không trung.
Sau một lúc lâu, hắn tự nhủ: "Em cố ý à?"
"..."
"Đúng là có một số chuyện đừng nên tùy tiện khiêu khích thì tốt hơn."
Bên ngoài gió lạnh thổi qua, mặt trăng bị đám mây dày đặc che khuất.
Giang Lạc lấy cớ đi vệ sinh không đơn giản chỉ để đi vệ sinh. Cậu còn chuyện khác muốn làm hơn. Chẳng hạn chờ tên ác quỷ giết người trong đêm kia. Cậu không còn kiên nhẫn ngồi chờ trong thế giới gương nữa rồi. Kể cả cậu có thể khinh thường Trì Vưu thời niên thiếu, nhưng điều đó không có nghĩa Giang Lạc bằng lòng cho kẻ đứng sau màn đào bới ký ức dĩ vãng. Những ký ức mà cậu muốn bỏ quên lại xuất hiện chỉ khiến cậu cực kỳ khó chịu.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Trì Vưu bé (bóp nát tay vịn): Tại mấy thứ khống chế tay ta nên ta mới không xem thay đồ được!
Trì Vưu lớn (nghiền nát phòng ở): Lại có người dám nhìn lén vợ anh!