124. Chương 124

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm đó, trước khi ngủ, Tần Vân và Liên Tuyết đến an ủi Lý Tiểu trước, đợi cô bé ngủ say cả hai mới leo lên giường nằm xuống.
Liên Tuyết hỏi: "Tần Vân, tớ ngủ bên ngoài nhé?"
Phía ngoài giường gần sát cửa, nếu có chuyện không may xảy ra thì người nằm ngoài là người dễ gặp nguy hiểm nhất.
Tần Vân liền nói: "Tớ ngủ bên ngoài cho."
Cô không cho Liên Tuyết nói thêm gì, chủ động trèo ra phía ngoài nằm. Tần Vân trong lòng bất an, không dám nhìn Liên Tuyết, lúc ngủ cũng không dám ngủ quá sâu, cả đêm tỉnh tỉnh mê mê, trong tiềm thức vẫn ghi nhớ phải chờ đến khuya để đi tìm Đỗ Ca.
Buổi chiều Đỗ Ca hẹn cô khuya nay gặp mặt, bảo là nhất định phải bàn bạc với cô vào đêm nay nhưng không biết chuyện đó là chuyện gì.
Tần Vân theo đuổi Đỗ Ca hai năm trời. Trước khi biết Đỗ Ca, cô cũng quen rất nhiều bạn trai. Tuy nhiên, tính tình của cô hơi cực đoan, càng không chiếm được càng muốn đuổi theo đến cùng. Đỗ Ca càng làm lơ cô, cô càng quyết tâm phải đạt được. Thế nhưng, cô lại là người dễ đứng núi này trông núi nọ. Lúc trước, khi nhìn thấy chủ nhân biệt thự, dù chỉ là khoảnh khắc xuất hiện ngắn ngủi nhưng cô lập tức bị thu hút. Vốn dĩ cô khá có cảm tình với chủ nhân, nhưng bây giờ nhớ lại lại thấy nghi ngờ chồng chất. Vì vậy, cô lại một lần nữa đặt tình cảm vào Đỗ Ca.
Cô rất mong chờ lần gặp mặt đêm nay nhưng vẫn nơm nớp lo sợ. Mặc dù Tần Vân nhớ rõ đêm nay phải đi tìm Đỗ Ca, không hiểu sao cô lại vô thức ngủ quên mất.
Lúc nửa đêm, Tần Vân đột nhiên nghe thấy âm thanh kẽo kẹt quái dị dưới gầm giường.
Vốn dĩ cô định mặc kệ, nhưng tiếng động cứ lớn dần. Tần Vân cau mày mở mắt ra, trong phòng tối đen như mực, không nhìn rõ cả bàn tay mình.
Âm thanh dưới giường lại vang lên, như thể có thứ gì đó đang di chuyển ngay dưới người Tần Vân. Tiếng động giống như tiếng vật sống đang bò trên tấm ván giường, cơn buồn ngủ của Tần Vân lập tức biến mất. Cô vội vàng xoay người lay gọi Liên Tuyết và Lý Tiểu.
"Liên Tuyết, Lý Tiểu, hai cậu tỉnh dậy đi. Hình như trong phòng mình có ma..."
Tần Vân lay Liên Tuyết và Lý Tiểu nhiều lần nhưng cả hai vẫn ngủ say như chết, không hề có chút phản ứng nào. Tần Vân đẩy mạnh hơn nữa, dù tay đã tê dại nhưng vẫn không lay họ dậy được. Cuối cùng cô cảm thấy có gì đó không ổn, Tần Vân cúi đầu xuống, mở to mắt dí sát vào hai người họ. Khi gương mặt của hai người hiện rõ mồn một trước mắt, cô lập tức nhìn thấy sắc thái kinh hoàng trên đó. Làn da Liên Tuyết và Lý Tiểu trắng bệch xen lẫn màu xanh tái, trông hệt như người chết!
Tần Vân nghẹn thở, cô lập tức lùi lại phía sau, tựa vào đầu giường run rẩy bần bật. Âm thanh dưới gầm giường càng lúc càng lớn, Tần Vân có cảm giác như tấm ván giường sắp nứt tung ra. Cô bịt tai lại, nhắm mắt rồi nắm chặt lá bùa trên tay: "Mình không thấy gì cả, không nhìn thấy gì cả..."
Bỗng nhiên có ai đó bên cạnh kéo tóc cô, kéo đến mức da đầu như muốn rời ra. Sợ hãi xen lẫn đau đớn khiến Tần Vân gần như ngã quỵ. Cô hét toáng lên: "Liên Tuyết, Lý Tiểu, hai cậu đừng giật tóc tớ nữa."
Nhưng sau đó Tần Vân lập tức sực tỉnh.
Liên Tuyết, Lý Tiểu còn đang ngủ mà. Vậy ai đang giật tóc cô?
Cô nuốt nước bọt, quay đầu lại thì thấy hai cánh tay đứt lìa, máu tươi đầm đìa đặt ngay bên cạnh cô, bàn tay thì đang nắm chặt tóc cô.
"A a a!"
Tần Vân vừa hét lên thì bị ném mạnh xuống giường, cơn đau nhức ập đến. Cuối cùng cô cũng thấy rõ dưới gầm giường là thứ gì.
Dưới gầm giường dơ bẩn, bừa bộn, một cái đầu lâu dính đầy bùn đất và hai cái chân đang bò lổm ngổm dưới đó. Nhận thấy sự hiện diện của Tần Vân, cái đầu lâu và hai cái chân kia lập tức lao về phía cô. Cái đầu lâu tỏa ra cảm giác sợ hãi và oán hận, đôi mắt trắng dã ghê rợn nhìn chằm chằm Tần Vân.
Đó là đầu của Đoạn Tử.
Tần Vân kinh hoàng tột độ, cô chống tay chân xuống đất bật dậy, sau đó hoảng hốt chạy vọt ra ngoài.
Cửa gỗ bị cô phá toang ra, Tần Vân dùng tốc độ nhanh nhất đời mình để chạy. Sau khi cảm thấy mình đã chạy đủ xa, cô vội vàng quay đầu nhìn lại thì thấy hai cái chân kia vẫn bám sát theo sau không rời.
Tần Vân suýt bật khóc nhưng không dám chạy chậm lại.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ.
Cô chưa muốn chết.
Giang Lạc đâu? Cô có thể cầu cứu Giang Lạc không?
Tại sao Giang Lạc lại cho cô lá bùa không có tác dụng gì cả?
Ngay lúc này Tần Vân bỗng cảm thấy oán hận Giang Lạc. Nhưng cô vẫn thù Đoạn Tử nhất, tại sao hắn ta cứ đòi soi gương vào mười hai giờ đêm làm chi?
Nếu không phải do Đoạn Tử, họ sẽ không bị kéo vào thế giới gương... Lúc trước cô còn cảm thấy day dứt trước cái chết của Đoạn Tử, thậm chí vì hắn mà khóc, hiện tại chỉ còn lại sự hả hê.
Chết thì chết đi, tại sao còn tới hại tôi!
Người giết cậu cũng đâu phải tôi!
Tần Vân chạy một mạch tới bờ hồ, hơi thở gấp gáp. Lúc sức lực gần như kiệt quệ thì cô đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc, dù không nhìn rõ mặt mũi nhưng Tần Vân vẫn nhận ra đó là ai ngay lập tức. Chính là Đỗ Ca, người hẹn cô gặp nhau vào đêm nay!
Ánh mắt Tần Vân lóe lên tia hy vọng, cô hét lên: "Đỗ Ca, tớ ở đây, mau cứu tớ với!"
Đỗ Ca lập tức dừng lại, ngơ ngác nhìn xung quanh. Hình như hắn đang tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
Tần Vân la lớn hơn: "Tớ ở đây nè Đỗ Ca!"
Lần này Đỗ Ca cũng nghe thấy giọng của Tần Vân, hắn cất bước về phía cô nàng.
Niềm hân hoan vui sướng dâng trào khiến cô không để ý xung quanh xuất hiện sương mù từ lúc nào.
Sương mù lan tỏa khắp bờ hồ, phủ lên mấy cây cổ thụ xiêu vẹo khiến chúng âm u đáng sợ vô cùng.
Tần Vân nhìn thoáng qua những bóng cây xù xì, bước chân không khỏi chậm lại. Nội tâm cô cảm thấy hơi hoảng, may sao đúng lúc Đỗ Ca băng qua màn sương mù đến trước mặt cô.
Đỗ Ca lo lắng nhìn cô: "Tần Vân, cậu sao thế?"
Trông thấy người quen thuộc, nỗi sợ trong lòng lập tức vơi bớt đi bao nhiêu. Tần Vân chạy tới trước mặt Đỗ Ca, lo lắng nói: "Đỗ Ca, Đoạn Tử đến tìm tớ."
"Đoạn Tử?" Sự nghi hoặc hiện rõ trên mặt hắn.
Thấy vẻ mặt không tin của Đỗ Ca, Tần Vân quay đầu chỉ về phía sau: "Cậu nhìn đi, chân của cậu ta vẫn luôn đuổi theo tớ..."
Cô im bặt, thì thầm hỏi: "Đâu mất rồi?"
Đỗ Ca liếc nhìn phía sau lưng cô, nhíu mày hỏi: "Tần Vân, có phải cậu đã nhìn nhầm rồi không?"
"Không thể nào!" Tần Vân kích động nắm lấy tay của hắn, nói: "Chắc chắn tôi không nhìn nhầm! Đỗ Ca, cậu phải tin tôi. Thực sự Đoạn Tử đã trở về mà!"
Đỗ Ca nhanh chóng rụt tay lại khỏi cô, từ lâu Tần Vân đã quen với việc Đỗ Ca tránh né mình nên cô cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ, mà chỉ gần như van nài nói: "Đỗ Ca, cậu tin tôi đi. Chắc chắn tôi không nhìn nhầm đâu, những gì tôi đã thấy không phải là ảo giác mà... Đoạn Tử đã biến thành quỷ, nơi này thật sự quá đáng sợ."
Dứt lời, cô bật khóc.
Đỗ Ca thở dài: "Tôi có nói là không tin cậu đâu. Trước tiên chúng ta qua một bên nói chuyện nhé."
Tần Vân nức nở gật đầu, rồi đi cùng Đỗ Ca tới ven hồ. Sau đó cô mới dần bình tĩnh lại và kể mọi chuyện vừa mới xảy ra với Đỗ Ca nhưng lại không kể rõ chi tiết.
Đỗ Ca trầm ngâm nói: "Cậu có mang theo lá bùa trên người không?"
Lúc này Tần Vân đã không còn tin tưởng lá bùa này nữa, cô lôi lá bùa màu vàng từ trong cổ áo ra, nói: "Tôi có mang. Nhưng cái này chẳng có tác dụng gì cả, nếu không phải tôi tỉnh nhanh thì có lẽ đã mất mạng rồi."
Đỗ Ca nhìn chằm chằm lá bùa màu vàng trong tay cô mấy giây, rồi nói: "Cậu vẫn luôn mang theo nó bên mình à?"
"Cậu không mang theo à?" Tần Vân cảm thấy kỳ lạ, hỏi: "Không phải lúc Giang Lạc vẽ bùa đã dặn chúng ta phải luôn mang nó bên mình hay sao? Cậu ấy nói lá bùa này có thể trừ ma tránh quỷ nên đến giờ tôi vẫn đeo."
"Khi ra ngoài tôi quên cầm theo." Đỗ Ca giải thích, rồi lại ngập ngừng hỏi: "Tần Vân, cậu cảm thấy lá bùa này có thể trừ tà được sao?"
Tần Vân siết chặt lá bùa, nói: "Nếu thật sự có thể trừ tà thì tại sao Đoạn Tử còn bò tới tìm tôi?"
"Lúc ra ngoài tôi không mang theo bùa, nhưng không thấy có gì xảy ra cả." Đỗ Ca nói: "Những người khác cũng không có chuyện gì, mà hết lần này đến lần khác đều là cậu gặp phải mấy chuyện như thế..."
Tần Vân cảm thấy hình như hắn có vẻ biết một vài manh mối, trong lòng sợ hãi vội vàng hỏi: "Đỗ Ca, ý của cậu là gì?"
Đỗ Ca nhỏ giọng nói: "Cậu nghĩ thử xem, nếu đây không phải là bùa trừ tà, mà là bùa dẫn dụ quỷ thì sao?"
Tần Vân hoảng hốt: "Cậu nói gì cơ!"
"Tôi cũng không muốn nghi ngờ mấy người Giang Lạc Liên Tuyết đâu, nhưng tối hôm qua Đoạn Tử chết, mà đêm nay cậu cũng suýt nữa bị vậy. Hình như những người bị giết nằm trong số bốn người chúng ta." Đỗ Ca chất vấn: "Đây chỉ là sự trùng hợp thôi sao? Tôi không mang lá bùa theo người, kết quả là chẳng gặp phải cái gì cả. Nhưng cậu mang theo lá bùa thì lại gặp phải quỷ. Tôi nghi ngờ mấy lá bùa này không phải là bùa bảo vệ chúng ta, mà là bùa do Giang Lạc đặc biệt vẽ ra để thu hút ma quỷ!"
Tần Vân một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cô không tự chủ được mà xích lại gần Đỗ Ca hơn, giọng điệu run rẩy hỏi: "Nhưng tại sao cậu ấy phải làm như thế?"
Mặt Đỗ Ca tối sầm lại, nói: "Có lẽ cậu ta coi chúng ta là quân cờ thí mạng, muốn thông qua chúng ta để dẫn dụ tên ác quỷ kia ra."
Suy đoán này rất hợp tình hợp lý, Tần Vân càng nghĩ càng cảm thấy đúng. Cô cúi đầu nhìn lá bùa trong tay mình giống như đang nhìn hồng thủy dã thú. Sắc mặt cô bỗng nhiên thay đổi, cô oán hận xé nát lá bùa rồi vứt vào trong hồ nước: "Tôi sẽ không để cậu ta thành công."
Đỗ Ca nhìn mảnh vụn lả tả trên mặt hồ, lộ ra nụ cười quỷ dị: "Vứt bỏ lá bùa này, cậu sẽ được an toàn."
Tần Vân không chú ý đến vẻ kỳ lạ của hắn, cắn răng nghiến lợi nói: "Đợi đến ngày mai, tôi sẽ hỏi cậu ta cho ra nhẽ. Sao cậu ta dám coi chúng ta là quân cờ thí mạng? Chuyện này chúng ta phải quyết sống mái với hắn ta đến cùng!"
Đỗ Ca đi đến bên cạnh rồi ôm lấy bờ vai của cô, ấm áp nói: "Chuyện này để ngày mai tính sau, bây giờ chúng ta cần làm một chuyện quan trọng hơn."
Mặt Tần Vân đỏ bừng, có chút không tự nhiên, nói: "Đỗ Ca, trên người cậu lạnh quá."
"Vậy à?" Đỗ Ca nói: "Chắc tại trời đang lạnh dần đấy."
Có một tiếng động vang lên bên cạnh bọn họ.
"Tần Vân?"
Tần Vân quay đầu lại nhìn thì thấy Giang Lạc đang chậm rãi đi ra từ màn sương.
Nhìn thấy cậu, trên mặt Tần Vân lộ ra vẻ cảnh giác. Mặc dù vừa nãy nói ác như vậy, nhưng sau khi nhìn thấy Giang Lạc, cô lại cảm thấy sợ hãi đối với người đàn ông mà cô không thể hiểu rõ này. Tần Vân lùi về sau một bước rồi nép hẳn vào lòng Đỗ Ca.
Đúng rồi, còn có Đỗ Ca ở đây mà. Tần Vân lấy hết can đảm trừng mắt nhìn Giang Lạc, mỉa mai nói: "Cậu thấy tôi chưa chết nên mới đến đây muốn ra tay kết liễu sao?"
"Cậu có ý gì?" Giang Lạc nhíu mày, ánh mắt từ gương mặt cô chuyển sang Đỗ Ca.
Tần Vân cười lạnh lùng, nói: "Chúng tôi đã biết tất cả mọi chuyện rồi, cậu vẫn còn giả vờ không biết sao?"
Giang Lạc nói: "Cậu tới đây đi, Đỗ Ca phía sau cậu là quỷ giả dạng thành người."
Tần Vân nhíu mày: "Sao có thể chứ!"
Cô quay đầu nhìn Đỗ Ca và thấy hắn cũng đang cảnh giác nhìn Giang Lạc giống mình. Hắn nói với cô: "Tần Vân, chắc chắn người này vẫn còn nghĩ đến chuyện giết cậu. Hắn cố tình giả dạng thành Giang Lạc để lừa gạt chúng ta, cậu không nên tin hắn."
"Tôi biết." Tần Vân nói: "Tôi sẽ không tin cậu ta."
Thanh niên tóc đen bị cô từ chối nhưng vẫn rất bình tĩnh, như thể sự lựa chọn của Tần Vân chẳng liên quan gì đến cậu. Cậu nói bằng giọng điệu thản nhiên: "Cánh tay đang ôm vai của cậu có phải rất lạnh không? Da của hắn ta cứng như xác chết, đúng không?"
Mỗi một câu hỏi của cậu, Tần Vân càng thêm cứng đờ, bởi vì cô không muốn tin những lời Giang Lạc nói nhưng lại phát hiện ra, tất cả những lời cậu nói đều đúng.
Đỗ Ca nóng nảy nói: "Tần Vân, đừng để bị ma quỷ mê hoặc! Da của tôi lạnh chỉ vì tôi mặc ít áo thôi!"
Giang Lạc nói: "Có phải hắn bảo cậu xé tấm bùa tôi đưa cho cậu không? Và sau khi cậu xé bùa đi thì hắn mới dám đến gần cậu? Bởi vì bùa của tôi có sức mạnh sát thương cực lớn đối với quỷ, nếu bọn chúng muốn giết cậu thì chắc chắn sẽ phải dùng mọi cách để dụ dỗ cậu vứt bỏ lá bùa đi. Ví dụ như tạo ảo giác, hoặc là lừa gạt."
Tần Vân sững sờ.
Cô lạnh run bần bật.
Cổ cô chậm rãi quay đầu nhìn Đỗ Ca, như thể bị rỉ sét, bỗng cô lùi về sau, từng bước từng bước cách xa khỏi Đỗ Ca.
Sắc mặt của Đỗ Ca dần trở nên khó coi, gương mặt của con người bình tĩnh, nhưng lại lộ ra vẻ u ám đáng sợ.
Tần Vân sắp sụp đổ, bây giờ cô không dám tin tưởng bất cứ ai, hoảng hốt trốn ở sau thân cây giữa hai người kia.
Đợi đến khi cô trốn xong, Giang Lạc bắt đầu kết ấn trước người: "Tốt, bây giờ không còn người không liên quan. Để ta nhìn xem mi có phải con ác quỷ mà chúng ta đang muốn tìm hay không."
"Tốn chữ vị, gió."
Một cơn gió lạnh ập tới, Đỗ Ca xoay người muốn chạy trốn, nhưng ngay sau đó hắn đã bị xé toạc bởi luồng gió sắc bén như lưỡi kiếm.
Nhìn cảnh này, Tần Vân kêu "Á" lên rồi nhanh chóng bịt miệng mình lại.
Nhưng điều khiến cô kinh hãi hơn cả là ngay sau đó, da thịt bị xé nát của Đỗ Ca bỗng chốc biến thành băng tuyết. Những bông tuyết bị gió thổi bay, khi gió ngừng, trên mặt đất đã không còn bóng dáng của Đỗ Ca, mà chỉ còn đọng lại một lớp tuyết mỏng bẩn thỉu.
Giang Lạc bước đến bên cạnh lớp tuyết, rồi ngồi xuống bốc tuyết lên chà xát, những bông tuyết nhanh chóng tan thành nước trên đầu ngón tay cậu: "Lại là tuyết..."
Còn chưa dứt lời thì Giang Lạc phát hiện sau lưng có một bóng đen lướt qua. Cậu nghiêng đầu nhìn, trông thấy một người khoác áo choàng đen đang nhanh chóng chạy trốn sau lưng cậu.
Bóng dáng này y hệt như hình ảnh của người ăn mày trước khi chết, Giang Lạc khẽ nhếch môi, đứng lên nói: "Cuối cùng cũng xuất hiện."
Cậu quay người đuổi theo bóng đen, Tần Vân bị bỏ lại đang đứng ngơ ngẩn nhìn nước tuyết thấm vào bùn đất, cô rùng mình một cái rồi cũng đuổi theo.
Tốc độ của Tần Vân chậm hơn Giang Lạc rất nhiều, đến khi cô thở hổn hển đuổi kịp Giang Lạc thì thấy cậu đang đứng trong một cái sân.
"Nơi này là..." Tần Vân nhìn một vòng xung quanh, ngạc nhiên hỏi: "Là sân viện của cậu chủ nhà họ Trì?"
"Chắc chắn, đó chính là hắn! Tôi biết mà!" Tần Vân kích động nói: "Giang Lạc, cậu chủ Trì gia chính là ác quỷ mà chúng ta đang tìm kiếm!"
Giang Lạc không nói gì, chỉ liếc nhìn cô rồi đáp: "Cậu nên trở về."
Tần Vân cắn cắn môi, cuối cùng cô cũng chỉ nhìn cậu một cái giống như muốn nói gì đó, nhưng rồi cũng không nói gì, quay đầu rời khỏi nơi này.
Giang Lạc không có tâm trạng để ý đến sự thay đổi tâm trạng của một người xa lạ. Cậu đứng một mình trong bóng tối một lúc, nhưng đã có người bước ra từ cánh cửa đang sáng đèn.
Trì Vưu cười hỏi: "Phải chăng tối nay thiếu gia Giang không muốn trở về phòng đi ngủ?"
Giang Lạc dừng một chút rồi bước vào trong phòng.
Trì Vưu không hỏi cậu đã đi đâu, và Giang Lạc cũng không có ý định giải thích với hắn. Hai người ăn ý nằm xuống giường, cùng đắp chăn và nhắm mắt lại.
Một đêm trôi qua rất nhanh.
Thời gian trôi qua quá nhanh khiến Giang Lạc cảm thấy vừa nhắm mắt một cái thì trời đã sáng. Cậu mở mắt ra, nhìn Trì Vưu mặc quần áo xong và rời đi, trong lòng mơ hồ cảm giác được dòng thời gian trong thế giới gương đang trôi nhanh hơn.
Là ảo giác sao?
Giang Lạc đứng dậy đi theo.
Sau khi ăn sáng, cậu định ra ngoài điều tra thì nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của hai nha hoàn trên hành lang.
"Nghe nói tối hôm qua lại có người chết."
"Đúng rồi, nhưng mà có hai người chết cơ. Một người là gã sai vặt tên Đỗ Ca trong phủ ta, người còn lại là người gõ mõ canh gác bên ngoài. Nghe nói gã gõ mõ canh gác đấy chết thảm lắm, đầu của hắn bị chặt đứt vứt ở đường Vạn Bảo, nhưng cơ thể không đầu lại bò lổm ngổm trên mặt đất, vết máu kéo dài đến tận cửa phủ của chúng ta!"
"A... Tại sao lại leo đến trước cửa phủ của chúng ta vậy? Không đúng, cơ thể không đầu thì làm sao có thể bò được?"
"Biến thành quỷ thôi." Nha hoàn kể chuyện hạ thấp giọng nói: "Mọi người ở trong thành đều đang đồn rằng ác quỷ giết người gõ mõ canh gác đang trốn trong Trì gia! Người gõ mõ canh gác đã xác nhận đó, bọn họ còn cho rằng tên ác quỷ gây ra náo động trước đó là người của Trì gia!"
Một nha hoàn khác hoảng sợ nói: "Chuyện này..."
Hai nha hoàn nhìn thấy Giang Lạc thì sắc mặt tái nhợt, cúi đầu vội vàng bỏ đi.
Giang Lạc nhìn bọn họ đi khuất rồi mới bước đi đến từ đường Trì gia.
Trì Vưu đi đâu cũng đều là đi đến từ đường.
Đúng như vậy, khi Giang Lạc đi đến từ đường thì nghe thấy tiếng các trưởng bối Trì gia vọng ra từ bên trong.
"Ngươi mau chóng nuốt con oán quỷ này đi."
Nuốt?
Sự tò mò của Giang Lạc trỗi dậy, cậu bước tới trước cửa sổ và nhìn vào trong từ đường.
Trì Vưu đang đứng giữa đại điện, trước mặt hắn là ba vị trưởng lão. Ngoài bốn người họ ra thì còn có một con lệ quỷ với oán khí cực kỳ nồng đậm.
Lệ quỷ mặc một chiếc váy cưới đỏ thẫm, bụng rất lớn. Áo cưới của cô ta bị xé rách tả tơi, phía dưới lộ ra đôi chân trắng bệch. Vết máu không ngừng chảy ra từ giữa hai chân cô ta, lệ quỷ giãy giụa liên tục, gầm rú không ngừng trong vòng tròn được tạo bởi các lá bùa.
Đây là một con quỷ mang thai chết trong ngày kết hôn.
Người phụ nữ qua đời trong ngày vui, oán khí sẽ càng dày đặc hơn gấp bội lần. Lại còn là người mặc váy cưới đỏ, tỷ lệ biến thành lệ quỷ còn cao hơn rất nhiều.
Mà đây rõ ràng là quỷ chết vào đêm tân hôn, và bụng còn rất lớn, chắc chắn là lệ quỷ của lệ quỷ, oán khí dày đặc trên cơ thể như muốn phá tung từ đường.
Nếu như Giang Lạc gặp phải loại quỷ như thế này, cậu sẽ nhanh chóng co cẳng chạy ngay lập tức.
Ba vị trưởng lão ngầm lộ rõ sự sợ hãi khi nhìn về phía nữ quỷ đồ đỏ, bọn họ lớn tiếng thúc giục: "Nhanh dùng quỷ văn của ngươi để nuốt cô ta đi!"
Trì Vưu im lặng nhìn lệ quỷ rồi thản nhiên nói: "Thực lực của cô ta quá mạnh, sẽ khiến ta bị quỷ văn phản phệ, ta không thể nuốt."