126. Chương 126

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trì Vưu không hiểu vì sao, lần đầu tiên hắn nhìn thấy vị đại thiếu mặc quân phục, trong lòng đã nảy sinh sự thù địch và ghét bỏ đối với anh ta.
Vị đại thiếu mặc quân phục giơ tay lên, những ngón tay được bao bọc bởi găng tay màu trắng đẩy vành mũ của anh ta lên, lộ ra một đôi mắt sâu thẳm từ trong bóng tối. Anh ta chú ý tới ánh mắt của Trì Vưu, nhưng chỉ hờ hững nhìn hắn rồi quay mặt nhìn về phía Giang Lạc.
Ngược lại, phó quan đứng sau anh ta cứ liếc nhìn Trì Vưu như nhìn một sinh vật kỳ lạ.
"Người Trì gia đã đến thì nói qua cho tôi về việc người chết trong nhà của các cậu đi." Vị đại thiếu mặc quân phục gập tờ báo lại rồi mang theo người, sải bước vào Trì gia, tà áo choàng bay phấp phới theo từng bước chân. Bỗng nhiên anh ta dừng lại, quay người dùng tờ báo nâng cằm Giang Lạc lên, nheo mắt hỏi: "Cậu cũng là người nhà họ Trì à? Tôi nhìn thế nào cũng thấy không giống."
Giang Lạc bị ép ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy người đàn ông mặc quân phục trước mắt toát ra một loại khí chất khiến cậu cực kỳ quen thuộc.
Ngay cả đôi mắt mờ mịt nhưng ánh mắt lại đầy vẻ biến thái cũng vô cùng quen thuộc.
Vài giây sau, Giang Lạc nhướng mày, suýt chút nữa thì bật cười.
Chẳng lẽ, bản thể của Trì Vưu cũng nhập vào đây?
Nếu hắn nhập thật, thì hai Trì Vưu một lớn một nhỏ tụ họp một chỗ, cảnh tượng này lập tức trở nên thú vị. Giang Lạc đang muốn cười nhưng rồi nghiến chặt răng lại, đôi mắt cụp xuống như thể sợ hãi.
Tờ báo bị một cái tay khác đẩy ra, người thiếu niên đứng bên cạnh Giang Lạc giơ đôi tay ôm lấy bả vai cậu, Trì Vưu cười nói: "Đại thiếu, cậu ấy họ Giang, tên Giang Lạc, là vợ của tôi. Mặc dù cậu ấy đã kết hôn với tôi nhưng cũng không được tính là người Trì gia chính thống."
Giang Lạc không lên tiếng mà chỉ lặng lẽ nhìn nét mặt của vị đại thiếu mặc quân phục và thiếu niên Trì Vưu.
Đại thiếu bật cười, hỏi: "Vợ của nhóc?"
Trì Vưu nghiêng đầu nhìn Giang Lạc, dấu hôn trên cổ và vết móng tay thoáng hiện ra: "Đại thiếu có lời gì cứ nói với tôi được rồi. Vợ tôi vừa mới về làm dâu Trì gia, nên những chuyện liên quan đến Trì gia thì cậu ấy không biết nhiều đâu."
Nói xong, hắn lo lắng vén tóc của Giang Lạc ra sau tai, nhẹ nhàng hôn lên vành tai của cậu, nói: "Vợ à, em có muốn về phòng nghỉ ngơi trước không?"
Một ánh mắt đầy nguy hiểm đổ dồn lên tai Giang Lạc, khiến cậu có cảm giác vành tai của mình sắp bỏng rát. Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng nghịu, sắc mặt vị đại thiếu mặc quân phục không tốt, mà xung quanh thiếu niên Trì Vưu lại toát ra vẻ dịu dàng, ngọt ngào khiến hai bên như đang đối đầu nhau.
Giang Lạc thích thú xem màn kịch này, cậu sắp không thể nhịn được khóe môi đang muốn cong lên của mình, trong lòng ngứa ngáy muốn đổ thêm dầu vào màn kịch này.
Nói là làm ngay, với những chuyện như thế này, từ trước đến nay Giang Lạc vẫn luôn táo bạo.
Ngay khi Trì Vưu sắp lùi lại thì cậu đã quay đầu, đôi môi gần như lướt qua má của Trì Vưu. Giang Lạc cười nhẹ, trong đôi mắt ẩn chứa khí thế nguy hiểm như có như không, cậu đưa tay sờ sờ vành tai vừa được hôn, cười đùa nói: "Tôi không cần nghỉ ngơi."
Vành tai đầy đặn được cậu vuốt nhẹ, ánh mắt của hai người đồng thời đặt trên người cậu.
Vị đại thiếu mặc quân phục nhìn thẳng vào bọn họ, ánh mắt chậm rãi dời đến cánh tay đang khoác lên vai Giang Lạc của Trì Vưu. Một lúc lâu sau, anh ta mỉm cười, nhưng khí thế tỏa ra từ người anh ta mạnh mẽ đến mức như muốn xé nát người khác.
Người đàn ông nói: "Thú vị."
Giang Lạc vui vẻ.
Chỉ hận không thể hét lên: đánh nhau đi, đánh nhau đi!
Bỗng nhiên phó quan chen lời nói: "Đại thiếu, trước tiên chúng ta đi xem xét tình hình của người chết đã."
Đại thiếu nhìn về phía cửa nhà họ Trì, nói: "Đúng vậy, chúng ta phải giải quyết công việc trước."
Anh ta dẫn đầu đi phía trước, Giang Lạc và Trì Vưu đi theo sau. Nhưng Giang Lạc vừa đi được mấy bước thì đôi chân bỗng nhiên lảo đảo, bất ngờ ngã chúi về phía trước.
Sau lưng cậu, sắc mặt Trì Vưu cứng đờ, vô thức muốn giữ chặt cậu lại nhưng chỉ một giây sau, Giang Lạc đã ngã vào trong lồng ngực của vị đại thiếu mặc quân phục.
Mặt của Giang Lạc đập vào chiếc cúc sắt lạnh lẽo, cứng rắn trước ngực người đàn ông, tà áo choàng màu xám tro từ trên mặt cậu rơi xuống. Người đàn ông ôm chặt cậu vào lòng, trêu chọc: "Đây là không muốn chúng tôi tiến hành điều tra nên mới dùng mỹ nhân kế sao?"
Mỹ nhân kế cái quái gì!
Giang Lạc nhắm mắt lại, vịn vào cánh tay của vị đại thiếu mặc quân phục. Cậu quay đầu nhìn về phía mặt đất, chỗ cậu vừa mới vấp ngã rất bằng phẳng và sạch sẽ, không có bất kỳ dấu vết nào cho thấy có vật gì đó khiến cậu trượt chân.
Nhưng Giang Lạc có thể khẳng định, chắc chắn cậu đã vấp phải thứ gì đó.
Trước đây Trì Vưu cũng từng dùng chiêu này rồi, vào lúc hai sát thủ hắc bạch đối đầu, hắn đã cố ý đặt một cành cây khô dưới chân Lục Hữu Nhất.
Giang Lạc quay đầu lại, bỗng nhiên cười nhẹ, ngay khi tà áo choàng rơi xuống, cậu nhấc chân lên giẫm vào giày của người kia.
"Đại thiếu, xin lỗi, nãy tôi đứng không vững."
Sau khi giẫm xong, thanh niên tóc đen lộ vẻ lo lắng, bất an, áy náy nói.
Dù cậu để tóc dài, dáng dấp có đẹp hơn nữa thì cũng là một người đàn ông cao mét tám, nếu dồn toàn lực mà giẫm xuống thì cũng có thể đạp gãy ngón chân. Nhưng sắc mặt vị đại thiếu mặc quân phục không hề thay đổi, dưới lớp áo choàng, anh ta dùng đầu ngón tay phác họa lên lưng Giang Lạc ngay trước mặt mọi người.
Nếu tinh ý nhận ra, hình như là một hàng chữ.
"Eo thon thật."
Ba chữ ngắn ngủi cũng đủ để Giang Lạc nhớ về con thuyền chòng chành trên sóng biển, trên trán Trì Vưu lấm tấm mồ hôi, giọng nói khàn khàn, vừa gợi cảm vừa tán tỉnh, hắn siết chặt eo cậu, cố ý thì thầm bên tai: "Sao eo em lại nhỏ thế này?"
Vị trí được viết trên lưng Giang Lạc bỗng chốc ngứa ran như bị kiến bò.
Vẻ mặt áy náy của thanh niên tóc đen không hề thay đổi, nhưng cậu nâng đầu gối lên, không chút thương tiếc đá một cái vào hạ bộ của vị đại thiếu mặc quân phục.
Sắc mặt của vị đại thiếu mặc quân phục hơi thay đổi một chút, buông cậu ra.
Trì Vưu nhân cơ hội túm lấy cánh tay Giang Lạc, dùng sức kéo cậu ra khỏi lòng đại thiếu, rồi nhẹ nhàng nói: "Vợ tôi đứng không vững khiến ngài phải bận tâm rồi."
Giang Lạc lại cố ý hất tay của hắn ra, như thể giận cá chém thớt, nói: "Cậu cũng đừng động vào tôi!"
Trì Vưu sững sờ nhìn Giang Lạc thở phì phò bước đi phía trước.
Ngay sau đó, Trì Vưu chú ý tới trong lời nói của cậu có một chữ làm hắn vô cùng để ý.
"Cũng"?
Cái gì gọi là "cũng"?
Chỉ có thể là có một người khác đã động vào cậu, thì cậu mới thốt ra chữ "cũng" này.
Cuối cùng Trì Vưu cũng duy trì được vẻ ngoài giả dối của mình. Hắn thu lại ý cười, mặt không biểu cảm liếc nhìn vị đại thiếu mặc quân phục.
Vị đại thiếu mặc quân phục phát hiện ánh mắt của hắn nhưng cũng không thèm bận tâm, anh ta chỉ nhẹ nhàng bước theo để đuổi kịp Giang Lạc.
Ngược lại, phó quan phía sau anh ta, cũng chính là Cát Vô Trần đang ngụy trang, sắc mặt y tái mét khi chủ nhân tuổi thiếu niên liếc nhìn mình.
Trong những thuộc hạ của Trì Vưu, Cát Vô Trần - người có Thất Khiếu Linh Lung Tâm Phật tử, chắc chắn là người biết nhìn mặt đoán ý nhất. Dù y không thể nào nhìn thấu Trì Vưu, nhưng y cũng biết một số biểu cảm của Trì Vưu thể hiện điều gì.
Giả dụ như ánh mắt của thiếu niên Trì Vưu lúc này, hẳn là đã nảy sinh sát ý với bọn họ.
Nhưng Trì Vưu đã nhanh chóng chuyển tầm mắt về phía hai người phía trước, hắn đuổi kịp Giang Lạc rồi ngăn cách cậu và vị đại thiếu mặc quân phục.
Bầu không khí vô cùng căng thẳng bước vào khoảng lặng trước cơn bão, nhưng một lúc sau, sự bình yên ngắn ngủi này đã bị phá vỡ.
Ở hậu viện có người kinh hãi kêu lên: "Trong hồ vớt ra một thi thể!"
Đoàn người lập tức dừng lại và nhanh chóng bước đến bên hồ.
Sau khi đi đến bên hồ, thi thể mới được vớt lên đặt xuống mặt đất. Giang Lạc nhìn sang, ánh mắt dừng lại trong giây lát.
Móng tay của thi thể rũ xuống trên thảm cỏ xanh, được sơn màu đỏ tươi vô cùng bắt mắt.
Toàn bộ những người phụ nữ trong phủ, chỉ có một người bôi màu sơn móng tay này.
Giang Lạc bước nhanh đến ngồi xuống, gạt mái tóc che kín khuôn mặt người chết sang một bên, lộ ra một gương mặt rất quen thuộc.
Là Tần Vân.
Đôi mắt của Tần Vân mở to, chết không nhắm mắt. Quần áo trên người cô bị xé nát, bên dưới lớp quần áo có những dấu vết tím xanh do giãy giụa, miệng cô sưng phồng, bụng cũng trướng to. Khi Giang Lạc mở miệng của cô ra, bùn cát trào ra ngay lập tức.
Bởi vì trong cơ thể bị nhét đầy bùn cát, nên thi thể Tần Vân không thể nổi lên mặt hồ. Hôm nay vừa hay có một người hầu bị rơi xuống nước nên mới phát hiện ra Tần Vân với đôi mắt trợn tròn như thủy quỷ.
Sắc mặt Giang Lạc không đổi, cậu đứng lên rồi thong thả cầm khăn tay lau tay.
Đoạn Tử đã chết, Đỗ Ca và Tần Vân cũng chết.
Đã có ba người chết.
Cả ba người đều nằm trong số bốn sinh viên trẻ.
Thật sự rất thú vị, tại sao lần nào cũng là ba người này?
Nếu nói không phải cố ý thì Giang Lạc cũng không tin.
Tên hầu phát hiện ra Tần Vân đã bị dọa đến mức thần trí không còn tỉnh táo, được người khác đỡ về phòng nghỉ ngơi. Vị đại thiếu mặc quân phục đi đến cạnh Tần Vân, cúi đầu nhìn thi thể một lượt, giọng điệu đồng tình y hệt thiếu niên Trì Vưu khi nói trước mộ Đoạn Tử ở nghĩa trang: "Thực sự quá đáng thương."
Giang Lạc nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của các nha hoàn và gia đinh đang vây xem.
"Tại sao lại có thêm một người chết?"
"Người tiếp theo sẽ không phải là chúng ta chứ?"
"Ác quỷ có phải là người của Trì gia không?"
Bỗng nhiên, Giang Lạc quay đầu nhìn về phía vị đại thiếu mặc quân phục: "Ngài nghĩ sao?"
Vị đại thiếu mặc quân phục nói: "Ừm?"
"Đó không phải là dấu vết do quỷ giết, mà là do con người." Giang Lạc nhìn quần áo rách rưới của Tần Vân và dấu vết bị lăng nhục trên cơ thể cô, nói: "Có người đã cưỡng hiếp rồi ném xác cô ấy xuống hồ."
Vị đại thiếu mặc quân phục gật đầu nói: "Thật trùng hợp, tôi cũng nghĩ như vậy."
Trì Vưu nhìn bọn họ một hỏi một trả lời, trông chướng mắt vô cùng. Hắn quay đầu nhìn về phía đám người, lạnh giọng hỏi: "Ai là người ở cùng nha hoàn này?"
Sắc mặt Liên Tuyết trắng bệch, bộ dạng sắp ngất, vịn vào Lý Tiểu bước ra từ trong đám người. Cô nhìn Tần Vân với ánh mắt không đành lòng, vừa quay đầu lại vừa nói: "Cậu chủ, là hai chúng tôi."
"Tối qua cô ấy có ra ngoài không?"
Liên Tuyết ngập ngừng một lúc rồi lắc đầu: "Tối qua chúng tôi ngủ rất sâu nên cũng không biết cô ấy có ra ngoài hay không."
Trì Vưu nói: "Quản gia."
Quản gia vội vàng đi tới, nói: "Cậu chủ."
Trì Vưu đang định phân phó gì đó thì bỗng nhìn vào trong đám người.
Đám đông tách ra, một thiếu gia mập mạp đeo đầy vàng bạc vội vàng chạy tới với vẻ mặt bối rối và sợ hãi. Dù thời tiết không quá nóng nhưng cả người hắn đầm đìa mồ hôi. Mồ hôi và dầu tiết ra dính nhớp nháp trên trán trông vô cùng buồn nôn.
Quản gia tò mò hỏi: "Cậu chủ Trì Điền, sao ngài lại tới đây?"
Có tên gia đinh nhỏ giọng hỏi: "Không phải trước giờ cậu chủ dòng thứ này toàn ngủ thẳng đến gần trưa hay sao, thế mà bây giờ lại đến đây?"
"Chắc là thấy nơi này có chuyện náo nhiệt nên muốn đến xem chăng."
Trì Điền bước về phía trước với nụ cười cứng nhắc. Sau khi nhìn thấy hai người mặc quân phục, nét mặt gã thoáng hiện vẻ sợ hãi nhưng ngay sau đó đã xoay người đến nịnh nọt vị đại thiếu mặc quân phục, gã cười lấy lòng, nói: "Đại gia, hai vị đến đây để điều tra chuyện người chết sao?"
Vị đại thiếu mặc quân phục cúi đầu nhìn xuống hắn từ trên cao, nhưng không hề mở miệng trả lời.
Phó quan ho khụ khụ vài tiếng, rồi hỏi: "Ngài có thông tin gì không?"
Trì Điền xoa xoa đỉnh đầu đầy mồ hôi, mắt láo liên nhìn quanh, rồi bỗng nhiên nhìn về phía Trì Vưu, hai mắt gã lóe lên, bày ra bộ dạng nghiến răng nghiến lợi chỉ vào Trì Vưu mà nói: "Chính là hắn, hắn là kẻ sát nhân! Đại gia, ngài mau nhìn đi, hắn chính là kẻ đã giết người rồi ném xác xuống hồ, ngài mau mau bắt hắn ta đi!"
Bóng tối trong ánh mắt Trì Vưu chợt lóe lên, hắn nghiêng người né tránh ngón tay của Trì Điền, bình tĩnh nói: "Không phải tôi."
"Tao đã nói là mày thì chắc chắn là mày!" Trì Điền không ngờ Trì Vưu còn dám phản bác lại gã, gã tức giận đẩy Trì Vưu một cái, gào lên: "Không phải mày thì còn có thể là ai? Chẳng lẽ là tao chắc?"
"Đêm qua tao đã tận mắt chứng kiến mày cưỡng hiếp cô ta rồi ném xuống hồ, mày còn nói tao phải giữ kín bí mật này. Nhưng giờ đã có người đến điều tra, tao sẽ không giúp mày giữ kín bí mật này nữa." Lòng Trì Điền đầy căm phẫn, nói: "Tao đã khuyên mày nên chủ động đi tự thú nhưng mày cứ giả vờ không hiểu. Hôm nay tao sẽ quân pháp bất vị thân* một lần, trong Trì gia không ai không biết mày, Trì Vưu, là một kẻ cực kỳ bẩn thỉu. Bề ngoài luôn giả bộ là người tử tế, nhưng trong ngoài bất nhất, là loại người hình người dạng chó. Mày dám nói chuyện này không phải do mày làm không? Tôi dùng tính mạng của mình ra đảm bảo, hắn chính là kẻ giết người. Trừ khi mày giết tao, ý kiến của tao sẽ không thay đổi!"
Gã xông tới đánh Trì Vưu, toàn bộ lời nói đều vô cùng quen thuộc, như thể hắn đã nói không biết bao nhiêu lần.
Những người xung quanh nhìn chằm chằm vào Trì Vưu.
Có người không tin, nói: "Làm sao cậu chủ có thể làm ra loại chuyện thế này được?"
Vừa nói xong thì lập tức một cụ già phản bác lại: "Từ nhỏ đến lớn, cậu chủ Trì đúng là đã làm rất nhiều chuyện xấu."
"Nghe nói trước kia cậu chủ còn trộm tiền, rồi hại người ta chết cơ. Nghe nói khi còn nhỏ, cậu chủ đi bắt quỷ cho người khác, kết quả là do kỹ năng chưa thành thạo nên đã hại nhà người ta từ già trẻ lớn bé đều chết thảm."
"Chuyện này thực sự... đúng là nhìn không ra mà."
"Không chỉ vậy đâu, tôi nói thẳng luôn là dòng thứ đã đối xử với dòng chính quá tốt. Cậu chủ dòng chính đã làm bao nhiêu chuyện thất đức như vậy mà luôn chiếm giữ vị trí chủ nhà, mỗi một lần cậu chủ làm chuyện xấu xong thì không phải đều do dòng thứ dọn dẹp hậu quả cho cậu chủ hay sao? Tôi nghe người ta nói, trước đây cậu chủ Trì Vưu không chỉ một lần... hại chết bao nhiêu người phụ nữ đấy."
"Nhìn trông thì tốt tính, thực ra cực kỳ đáng sợ, bọn tôi còn không dám đến gần ngài ấy."
"Ôi, hóa ra ngài ấy là loại người như vậy."
Trì Vưu cúi đầu.
Cơn giận bộc phát.
Nhưng so với sự tức giận, thì một cảm giác bối rối khó xử khó tả chiếm phần nhiều trong lòng hắn.
Bởi vì Giang Lạc cũng đang nhìn hắn.
Vị đại thiếu mặc quân phục kia cũng đang đứng bên cạnh nhìn hắn.
Giống như quần áo đang bị lột ra từng mảng một, vết thương xấu xí tột cùng lộ ra trước mặt bọn họ.
Họ sẽ nghĩ thế nào về hắn đây?
Hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, người thiếu niên đứng giữa đám người, đứng im đó hứng chịu mọi lời moi móc về vết nhơ trong quá khứ từ miệng cậu chủ dòng thứ.
Trì Điền hùng hổ dọa người, nói: "Trừ khi mày giết tao, còn không chuyện này chính là do mày làm! Mày dám giết tao không? Dám không hả, Trì Vưu?"
Thực ra trong lòng gã hiểu rất rõ, Trì Vưu không dám.
Trên người Trì Vưu có lời nguyền, trừ khi hắn không muốn sống nữa, nếu không thì dòng chính đừng hòng làm tổn thương được dòng thứ.
Trì Điền đắc ý nghĩ, Trì Vưu vẫn hữu dụng như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, gã đã quen đổ lỗi cho Trì Vưu. Không chỉ có hắn, bên dòng thứ từ trưởng lão tám mươi chín tuổi đến đứa nhóc năm tuổi đều hiểu rằng nếu gây rắc rối thì không cần lo, chỉ cần đẩy tất cả mọi tội lỗi lên người Trì Vưu là được.
Làm sai là Trì Vưu, hại người chết là Trì Vưu, đến bây giờ giết người cũng là do Trì Vưu.
Trì Điền cảm thấy chuyện này không cần gã phải lo lắng nữa, cho nên gã đã nghĩ sang vấn đề khác. Ví dụ như tối nay ăn gì, những cô nàng trong kỹ viện có nhớ thương gã hay không.
Vị đại thiếu mặc quân phục đứng một bên, lạnh lùng nhìn cảnh tượng này.
Ánh mắt không hề có chút dao động, hệt như trong mắt hắn, thiếu niên Trì Vưu, người đang trải qua những gì y hệt trong quá khứ của hắn, không phải là hắn vậy.