125. Chương 125

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rõ ràng ba vị trưởng lão Trì gia không mấy hài lòng với việc Trì Vưu từ chối.
"Đây là trách nhiệm của dòng chính, giúp gia tộc xử lý âm vật là bổn phận của các cậu!"
"Cậu mới mười tám, sợ gì hoa văn quỷ phản phệ chứ. Cho dù có phản phệ lúc này cũng đâu thể chết được, sao không mau ra tay đi?"
"Đây, đây là ánh mắt gì vậy!"
Có trưởng lão sợ hãi nói.
Trì Vưu thu lại ánh mắt, chậm rãi bước đến bên cạnh lệ quỷ váy đỏ. Giang Lạc tò mò nhìn lại thì thấy Trì Vưu đang đặt tay lên người nàng. Hoa văn quỷ lan từ cổ xuống cánh tay hắn, rồi từ mu bàn tay kéo dài đến đầu ngón tay.
Hoa văn quỷ càng đến gần nữ quỷ, nàng càng hét lên một tiếng thê lương. Ấy vậy mà hoa văn quỷ màu đen lại rời khỏi cơ thể Trì Vưu, hóa thành một chất lỏng đen bắt đầu nuốt chửng cả người nữ quỷ váy đỏ.
Nữ quỷ váy đỏ hoảng sợ gào thét, tiếng kêu sắp xuyên thủng màng nhĩ của Giang Lạc. Toàn thân cô ta bị quỷ văn chèn ép nhấc bổng lên không trung, từ trên người xuống dưới bụng, từng chút một biến mất trong quỷ văn.
Các trưởng lão Trì gia thở phào, vuốt cằm nói: "Như vậy mới phải chứ."
Nhưng bọn họ vừa dứt lời thì quỷ con trong bụng nữ quỷ váy đỏ đã chui ra, một khối máu thịt be bét rơi xuống đất. Không để các trưởng lão Trì gia kịp phản ứng, nó đã bật dậy cắn mạnh vào cổ của một người!
Vị trưởng lão bị cắn vào chỗ yếu hại đau đớn kêu lên: "A a a!"
Hắn cố gắng lôi quỷ con khỏi cổ mình, sắc mặt tái xanh vì ngạt thở, nhưng quỷ con quấn chặt hai tay hai chân lên cổ hắn, như thể nó mọc ra từ đó. Trưởng lão Trì gia sợ hãi nhìn về phía hai người còn lại, nói: "Hai người mau đến cứu tôi!"
Nhưng hai người kia đã run lẩy bẩy trốn đi từ lúc nào.
Sắc mặt hắn bỗng chốc tối sầm lại, cái chết đang gần kề. Hắn dùng sức kéo quỷ thai trên cổ mình xuống, khiến một miếng thịt trên cổ hắn cũng bị xé rách theo. Hắn ta đau đến mức kêu "ôi ôi" vài tiếng, dây thanh quản bị tổn thương, giờ có muốn nói cũng không thể thốt nên lời. Cuối cùng hắn trợn mắt lên vì đau đớn, nặng nề đổ ập xuống đất.
Trì Vưu cười một cách quái dị.
Sau khi một người bị giết chết, đôi mắt trống rỗng của quỷ con lia tới chỗ hai người còn lại. Tim bọn họ đập liên hồi khi thấy quỷ con đã nhảy lên trần nhà rồi vọt tới chỗ họ.
Sức bật của quỷ con cực mạnh, nó bám lên tường và trần nhà rồi nhảy vọt đến, thỉnh thoảng còn lao xuống cắn xé tấn công. Chỉ một lát sau, hai trưởng lão còn lại đã bị quỷ con cắn đến mức cả người đầy vết thương, co giật ngã xuống đất, toàn thân bê bết máu.
Thấy bọn họ sắp chết, lúc này Trì Vưu mới nuốt chửng nữ quỷ hoàn toàn, rồi bước tới dùng quỷ văn nuốt chửng luôn cả quỷ con vừa tấn công mấy vị trưởng lão. Làm xong mọi thứ, sắc mặt Trì Vưu tái nhợt, hắn ho khan vài tiếng, nói: "Không còn chuyện gì nữa thì tôi về nghỉ ngơi trước đây."
Vị trưởng lão hơn năm mươi tuổi đang nằm trên đất, mắt bị máu che kín nhìn chằm chằm vào Trì Vưu, ngón tay không ngừng run rẩy, thúc giục hắn mau đến cứu bọn họ.
Trì Vưu liếc nhìn bọn họ, trong nháy mắt hắn bỗng dịu dàng nói: "Yên tâm, tôi sẽ gọi người đến cứu các vị, chắc chắn sẽ không để các vị chết đâu mà."
"Các vị làm sao có thể chết được?" Hắn xoay người đi ra khỏi từ đường, vui vẻ nói: "Sao có thể chết dưới tay người khác được chứ."
Sau khi bóng lưng Trì Vưu biến mất hoàn toàn, Giang Lạc mới lặng lẽ lẻn vào từ đường.
Ba trưởng lão gần như đã tắt thở, máu tươi đọng lại thành vũng dưới người họ. Hai người ngất, chỉ còn một người còn tỉnh táo. Lúc Giang Lạc đi tới bên cạnh hắn, vị trưởng lão Trì gia tóc bạc trắng mới phát hiện ra có người đến. Ánh mắt hắn dấy lên tia hy vọng sống sót nhưng ngay sau đó, người vừa đến đã ngồi xổm xuống trước mặt hắn và bóp chặt lấy cổ hắn một cách chuẩn xác.
"Nhắm mắt lại." Giọng nói lạnh lùng của người đó vang lên: "Nếu như tôi phát hiện ông mở mắt ra thì tôi sẽ móc hai con mắt này của ông xuống đấy."
Vị trưởng lão Trì gia hoảng sợ nói: "Cậu là ai?"
Người đó không nói lời nào, nhưng ngón tay càng dùng sức hơn. Thậm chí bàn tay còn đâm vào phần bụng bị quỷ con cắn mất miếng thịt của hắn, gần như sắp chạm đến ruột hắn.
Trưởng lão Trì gia bối rối nói: "Đừng giết tôi, đừng giết tôi! Cậu muốn cái gì tôi đều có thể cho cậu, đừng giết tôi!"
"Tôi có vài chuyện muốn hỏi ông, nếu ông trả lời tốt thì có lẽ tôi sẽ tha cho ông một mạng." Cổ tay cậu tăng thêm lực khiến trưởng lão Trì gia không kiểm soát được mà ho dữ dội: "Nghe hiểu chưa?"
"Tôi nói, tôi sẽ khai ra hết!"
"Quỷ văn dòng chính là gì?"
Răng vị trưởng lão Trì gia va vào nhau cầm cập, nói: "Quỷ văn, quỷ văn là thứ mà mỗi người trong dòng chính Trì gia đều có. Khi không sử dụng, chúng sẽ bị phong ấn trong ba nốt ruồi. Còn khi sử dụng thì chúng sẽ bò ra từ trong nốt ruồi, quỷ văn là át chủ bài của dòng chính!"
Giang Lạc hỏi: "Ưu điểm và nhược điểm của quỷ văn là gì?"
"Quỷ văn có thể nuốt chửng mọi thứ! Sau khi nuốt những oán linh mạnh mẽ, sức mạnh của quỷ văn sẽ càng ngày càng tăng thêm. Nhưng quỷ văn sẽ phản phệ cơ thể con người, sử dụng quỷ văn càng nhiều, sự phản phệ sẽ càng mạnh mẽ hơn. Rồi đến một ngày, quỷ văn sẽ ăn sạch người mà nó bám vào. Mỗi lần người trong dòng chính sử dụng quỷ văn, sự phản phệ sẽ khiến cả người bọn họ đau nhức, đến khi phản phệ kết thúc thì bọn họ sẽ phải bước vào thời kỳ suy yếu."
Giang Lạc bỗng nhiên hiểu ra.
Chẳng trách sau lần giúp cậu giết quái vật vô diện trong ký túc xá của thực tập sinh xong, lần tiếp theo Trì Vưu xuất hiện trông hắn có vẻ yếu đi rất nhiều.
Đây chẳng phải là thời kỳ suy yếu sau khi sử dụng quỷ văn mà lão già này nói hay sao?
"Vậy tại sao các ông lại ép Trì Vưu nuốt lệ quỷ kia?"
Gương mặt vị trưởng lão Trì gia rúm ró lại, nói: "Trì gia chúng tôi nhờ thanh trừ oán linh mới thành danh, Trì Vưu thuộc dòng chính thì cậu ta phải có trách nhiệm gánh vác trọng trách chấn hưng gia tộc. Chúng tôi đã bắt oán linh đến thì cậu ta phải giải quyết chứ. Những thời đại trước dòng chính đều làm như vậy cả, nếu già rồi thì trước khi chết phải có người kế nghiệp, dù sao thì quỷ văn cũng sẽ mãi mãi bám vào trong cơ thể của những người thuộc dòng chính Trì gia mà..."
Giang Lạc hiểu rõ, nói: "Hóa ra là xem dòng chính như cái thùng rác, các ông khốn nạn thật đó."
Bọn họ đút lệ quỷ cho dòng chính, sau đó dòng chính bị quỷ văn phản phệ không ngừng rồi dẫn đến cái chết. Chẳng phải dòng chính Trì gia bị coi như cái thùng rác còn gì?
Cậu châm một điếu thuốc, ngồi thẳng xuống đất và tiếp tục hỏi: "Tại sao quỷ văn lại xuất hiện ở dòng chính?"
"Mấy, mấy năm trước," Vị trưởng lão Trì gia nơm nớp lo sợ kể, "Dòng chính Trì gia cứu, cứu một người đàn ông. Sau đó người đàn ông ấy đã tặng quỷ văn cho dòng chính để bày tỏ lòng biết ơn. Lúc trước, tổ tông dòng chính và quỷ văn hợp lại làm một thì sức mạnh đã tăng lên rất nhiều, sau đó đã đưa Trì gia đến đỉnh cao. Quỷ văn chuyển sinh từ thế hệ này sang thế hệ khác giúp cho con cháu dòng chính đều mang tư chất thiên tài có một không hai, linh thể xuất chúng! Chỉ có bọn họ mới có thể học thuật luyện hồn rối..."
"Người đàn ông đó là ai?"
"Là..."
Vị trưởng lão Trì gia há hốc mồm như muốn nói gì đó, nhưng hắn hé miệng mấy lần đều không thể nói ra dù chỉ một chữ, cuối cùng đầu nghiêng sang một bên rồi chết.
Giang Lạc nhíu mày, vươn tay đặt dưới mũi hắn nhưng hắn đã không còn thở nữa rồi.
Người đàn ông đó là ai, cũng là bí mật không thể nói sao?
Thực ra những điều người này nói Giang Lạc cũng sẽ không tin tưởng hoàn toàn. Bởi vì đây là thế giới gương, mà trong thế giới này còn có một người đứng sau màn.
Những bí mật trong thế giới này không nhất thiết phải hoàn toàn chính xác. Nhỡ đâu đây là lời mà người sau màn cố ý nói cho cậu nghe để gây nhiễu sự chú ý của cậu thì sao?
Giang Lạc đứng dậy và đi ra khỏi từ đường.
Nhưng vừa ra khỏi cửa cậu đã thấy Trì Vưu đang đứng đó.
Khoảng cách giữa cậu và Trì Vưu cùng lắm là ba mét, không biết hắn đã đứng ở đó từ lúc nào, đã nghe được bao lâu. Bóng cây bao phủ thân hình hắn, Trì Vưu vô cùng hứng thú nói với Giang Lạc: "Nếu cậu có vấn đề gì muốn hỏi thì có thể trực tiếp hỏi tôi."
Tim Giang Lạc nhảy lên một cái, nhưng cậu vẫn giữ nguyên nét mặt, thuận miệng hỏi hắn: "May quá, vậy anh giải đáp cho tôi biết, tại sao những người phụ nữ được gả cho dòng chính Trì gia đều chết trước tuổi ba mươi?"
"Bởi vì họ sẽ mang thai và sinh ra cháu trai cho dòng chính." Trì Vưu bước thêm mấy bước, bóng tối từ trên người hắn rút đi. Giang Lạc đứng im tại chỗ đợi Trì Vưu bước tới trước mặt cậu, hắn nói tiếp: "Đứa bé trai được sinh ra là nhân quỷ chi thân, sức mạnh của quỷ văn vô cùng lớn mạnh, nên trong quá trình mang thai, cơ thể người mẹ đã bị quỷ văn từng chút một hút đi sự sống. Đến khi đứa bé được sinh ra, người mẹ sẽ không chịu đựng được mà chết."
"Dòng chính không muốn để con cháu mình bị quỷ văn tra tấn, nhưng dòng thứ lại không đồng ý. Trong mắt bọn họ, dòng chính là vũ khí mạnh nhất để ổn định địa vị của gia tộc. Vì che giấu tâm tư ác độc của mình, nên mỗi lần dòng chính cưới vợ thì bọn họ bắt đầu xem bói bát tự, ép dòng chính cưới người phụ nữ đoản mệnh, sẵn sàng sinh ra con nối dõi cho dòng chính. Sau đó bọn họ lại rêu rao lời nguyền "ba mươi tuổi sẽ chết", khiến danh tiếng của dòng chính thối nát không thể ngửi được."
Trì Vưu cúi đầu nhìn Giang Lạc từ khoảng cách gần, đôi mắt trông như ác quỷ mang theo vẻ uy nghiêm đáng sợ, nhưng Trì Vưu lại mỉm cười, và hỏi cậu với thái độ vui vẻ: "Thiếu gia Giang còn điều gì muốn hỏi nữa không?"
Trong hơi thở của Giang Lạc có xen lẫn mùi thuốc lá, cậu bình tĩnh trả lời: "Còn rất nhiều ấy chứ."
Hai người gay gắt đối chọi trong âm thầm, ai cũng không chịu lùi một bước. Ngay lúc này từ đằng xa có một người hầu vội vàng chạy tới, nói: "Cậu chủ, có người đến điều tra chuyện trong phủ chúng ta có người chết!"
Trì Vưu đứng thẳng rồi lùi về sau một bước, cười như không cười nói: "Thiếu gia Giang, cùng tôi đi xem với."
Giang Lạc nhún vai, bước nhanh theo hắn đi đến chỗ cổng chính.
Xa xa có hai người mặc quân phục đang đứng ở cổng chính Trì gia.
Người đứng ở phía trước mặc một bộ quân phục màu xám sẫm được thiết kế riêng, một chiếc áo choàng chắn cát bụi, thắt lưng da quanh hông và một chiếc roi đầy gai treo phía trên. Hắn đang cúi đầu đọc tờ báo, ống quần thẳng tắp, đôi giày cao cổ ôm lấy bắp chân rắn chắc, dáng người to lớn của hắn gần như đã chắn toàn bộ lối đi. Cả người hắn trông như một con dao găm sắc bén và tàn nhẫn, khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Giang Lạc và Trì Vưu bước đến trước mặt hắn, phó quan đứng phía sau liếc mắt nhìn bọn họ rồi mới nhỏ giọng nhắc nhở: "Đại thiếu, có người đến."
Đại thiếu mặc quân trang ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, chiếc mũ che khuất gương mặt hắn, chỉ lộ ra đường cong cương nghị ở cằm dưới, và đôi môi mỏng hơi nhếch lên của hắn.
Hắn đeo găng tay trắng, nhẹ nhàng gập tờ báo lại, nói: "Chủ nhân Trì gia, là hai thằng nhóc này sao?"