128. Chương 128

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhánh chính của Trì gia căm ghét hoa văn quỷ tận xương tủy, mà cảm giác của Trì Vưu đối với nó cũng vô cùng phức tạp. Tuy nhiên, mục tiêu từ trước đến nay của hắn là tách hoa văn quỷ ra rồi trở thành một “người” còn sống.
Hắn không muốn trở thành một con quỷ.
Nhưng tương lai của hắn lại làm hắn thất vọng. Sau này, Trì Vưu trở thành một ác quỷ mất hết nhân tính, điên cuồng và vặn vẹo.
Trì Vưu khó nhọc nắm lấy ống quần của quân trang đại thiếu, kéo chân hắn xuống rồi lạnh lùng thốt lên: “Anh không còn là người nữa rồi.”
Quân trang đại thiếu ngẩng đầu nhìn cây cổ thụ bên cạnh, một con chim sẻ đang đậu trên cành cây khô. Đôi mắt đen như mực của nó nhìn chằm chằm hai người họ.
Sự im lặng bao trùm lấy hắn. Sau đó, hắn bất chợt bật cười, nụ cười mang theo vẻ thích thú và vui vẻ: “Đúng là một ý tưởng ngây thơ.”
Hắn nói: “Cái chết chỉ khiến ta trùng sinh.”
...
Sau khi thấy thời gian không sai biệt lắm, Giang Lạc liền cầm lấy giấy bút trở lại bên hồ. Lúc cậu tới nơi, Trì Vưu đã leo lên mặt đất, ngoài trừ bùn đất và nước máu dính trên người thì không hề thấy biểu cảm đau đớn trên gương mặt hắn.
Thậm chí hắn còn mỉm cười nhận lấy giấy bút: “Cảm ơn Giang thiếu gia nhé.”
Nói xong hắn đứng cạnh Trì Điền.
Lúc nâng bút viết chữ, tay hắn hơi run rẩy. Trì Vưu lạnh lùng né tránh ánh mắt của Giang Lạc, tiếp theo cực kỳ bình tĩnh viết thật nhanh một bức thư thú tội.
Ngay sau đó, hắn cầm tay Trì Điền xoa lên vết máu dính trên mặt gã rồi ký tên xuống lá thư thú tội.
Trì Vưu cẩn thận cất thư thú tội vào, có vẻ cảm thấy chưa hả hê nên hắn lột sạch áo trên người gã. Vô số vết móng tay sâu hoắm lan rộng trên lưng gã, đó chính là hậu quả do một người phụ nữ giãy giụa, chống cự dữ dội gây ra. Suy cho cùng, đây là minh chứng rõ ràng nhất.
Hắn vừa làm xong thì có một nhóm người đi theo gã sai vặt vội vàng chạy đến.
Từng bước chân của nhóm trưởng lão Trì gia loạng choạng, khuôn mặt thì tràn đầy giận dữ, thoạt nhìn như sắp gây chuyện. Hiện tại nhìn thấy họ chỉ khiến Giang Lạc thêm phiền phức và chán nản. Ở thế giới bên ngoài, cậu vừa lên bờ đã bị Phùng Lệ đưa đến Liên gia nên chưa kịp trả thù Trì gia. Kết quả ở trong thế giới gương này, một đám người Trì gia càng khiến mọi chuyện thêm trầm trọng, làm cạn kiệt toàn bộ sự kiên nhẫn của người khác.
Nếu có thể giết chết tất cả trong một lần thì tốt quá.
Hình như Trì Vưu cảm nhận được tâm trạng thiếu kiên nhẫn của cậu, lập tức nói: “Em về phòng chờ tôi đi.”
“Em đừng lo…” Ánh mắt Trì Vưu dần trở nên u ám: “Tôi sẽ về với em ngay thôi.”
Sau này Trì Vưu là một tên ác quỷ, còn bây giờ hắn là một con rắn độc. Bất kể là Trì Vưu nào thì Giang Lạc đều không hề lo lắng.
Hơn nữa cậu cũng không có hứng thú để xem vở kịch khiến Trì Vưu tức giận này, vì vậy dứt khoát rời đi. Tuy nhiên cậu không về phòng ngay mà đi tìm nhóm Liên Tuyết.
Liên Tuyết vừa an ủi Lý Tiểu xong, sau khi thấy Giang Lạc liền thở dài: “Lý Tiểu đang hoảng sợ lắm, cậu ấy sợ mình sẽ là người chết tiếp theo.”
“Chẳng qua nếu là em, em cũng sợ. Ai bảo người chết đều có liên quan đến cậu ấy chứ…” Liên Tuyết: “Sư huynh ơi, chúng ta vẫn nên nhanh chóng nghĩ cách rời khỏi thế giới gương thôi. Em càng lúc càng cảm thấy bất an.”
Giang Lạc cũng đồng ý với suy nghĩ của cô. Sau khi quay về phòng, việc đầu tiên mà cậu làm là liệt kê tất cả những gì cậu biết, sắp xếp rõ ràng, sau đó liền cầm tờ giấy để trên ngọn nến rồi đốt cháy.
Bên ngoài bỗng vang lên ba tiếng gõ cửa.
“Cốc, cốc, cốc.”
Một bóng đen đứng trước cửa.
Bây giờ vẫn là ban ngày nhưng quỷ chỉ xuất hiện vào buổi tối trong thế giới gương, nên Giang Lạc yên tâm ra mở cửa. Nhưng cửa vừa mở, bên ngoài không phải là quỷ quái với bộ mặt đáng sợ mà là tên ác quỷ còn khủng khiếp hơn cả quỷ.
Quân trang đại thiếu bước vào phòng, cửa phòng sau lưng hắn lập tức khóa chặt.
Giang Lạc chỉ cau mày một chút rồi lại nhanh chóng nhập vai, nghi hoặc lùi về sau vài bước: “Sao đại thiếu lại tới đây vậy?”
Đại thiếu cởi mũ quân đội xuống rồi nhẹ nhàng đặt nó lên bàn, sau đó nhàn nhã ngồi xuống, Ác quỷ không vội vạch trần vở kịch của Giang Lạc, cũng thuận theo cậu mà mỉm cười: “Trì phu nhân, tôi tới đây tất nhiên là để hỏi thăm chồng của cậu rồi.” Nói đến đây, hắn dừng lại, ngập ngừng một lát rồi mới nói tiếp: “Rốt cuộc có chuyện cậu ta giết người vào tối qua không?”
Cảm giác bị Trì Vưu tương lai gọi là “Trì phu nhân” vô cùng kỳ lạ. Giang Lạc cụp mắt, hoàn toàn nhập vào vai diễn. Cậu nhướng mày, muốn nổi giận nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại: “Thưa đại thiếu, lúc bên bờ hồ tôi đã nói rồi, tối qua anh ấy ở cùng tôi suốt đêm, tôi có thể làm chứng, cả đêm anh ấy không hề đi ra ngoài.”
Đại thiếu hỏi: “Thế cậu làm chứng như thế nào?”
Giang Lạc nói: “Dấu hôn trên cổ anh ấy vẫn chưa đủ à?”
Đại thiếu mỉm cười, nụ cười ẩn chứa đầy ý vị. Hắn gõ xuống bàn, kéo dài giọng nói: “Được lắm.”
Hắn đứng dậy, cởi áo choàng. Quân trang màu xám tro vừa vặn, toát lên vẻ áp lực như một lưỡi dao, bước từng bước về phía Giang Lạc: “Vậy từ giờ trở đi cậu cứ xem tôi là Trì Vưu tối qua, để tôi xem rốt cuộc đêm qua hai người đã làm những gì.”
Giang Lạc mở to hai mắt: “Như vậy sao được?”
“Cậu không đồng ý?” Bước chân đại thiếu dừng lại, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Giang Lạc, cảm giác áp bách mãnh liệt: “Nếu cậu đã không bằng lòng hợp tác, tôi đành phải xem xét thật kỹ những gì cậu nói có đúng hay không. Tôi nghĩ thiếu gia nhà họ Trì cũng đồng ý theo tôi một chuyến.”
Đúng là một vở kịch gay cấn!
Giang Lạc suýt chút nữa thì lộ rõ vẻ vui mừng. Cậu nổi giận nói: “Anh!”
Đại thiếu dù bận rộn nhưng vẫn ung dung: “Giang thiếu gia thấy sao?”
Giang Lạc phân vân một lát, sắc mặt trắng bệch, gật đầu nói: “Được thôi.”
Đại thiếu đi tới trước mặt cậu.
Giang Lạc giơ tay chạm vào bả vai của hắn, vẻ hoảng hốt trên mặt cậu biến mất, cậu cười nhẹ nói: “Cậu chủ Trì, đã muộn rồi, lên giường ngủ đi.”
“Đúng là nên nghỉ ngơi.” Ác quỷ vòng tay ôm lấy eo cậu, dẫn cậu chậm rãi đi đến giường ngủ: “Hôm nay phu nhân đã làm những gì?”
Bước chân của hai người hòa quyện, động tác thong thả giống như một bản song ca khiêu vũ duyên dáng và đẹp đẽ.
Giang Lạc vuốt ve từ sau đầu xuống đến cổ của ác quỷ: “Làm rất nhiều chuyện nhàm chán, không có chuyện nào thú vị như khi ở cạnh cậu chủ Trì.”
Ác quỷ cười, bỗng nhiên đè Giang Lạc xuống giường, nói: “Thật sao.”
Tóc đen xõa tung trên tấm đệm chăn đỏ thẫm, đôi chân dài của Giang Lạc thì một chân bị đè trên giường, một chân buông thõng bên cạnh giường, ngón chân không chạm đất.
Cậu không hoảng sợ một chút nào, thậm chí còn hào hứng diễn tiếp: “Cậu chủ Trì, anh còn nhớ ban ngày đã đồng ý với em điều gì không?”
Ác quỷ đặt Giang Lạc dưới thân, cả cơ thể hắn bao trùm lấy Giang Lạc. Quỷ khí trên người hắn tỏa ra khí thế uy nghiêm đáng sợ rõ rệt, bị ác quỷ vây trong tư thế tràn ngập sự chiếm hữu nguy hiểm như vậy khiến Giang Lạc không khỏi nhớ đến lần trước cùng hắn tiếp xúc thân mật trên giường.
Vào lúc đó, cậu còn không biết hóa ra quá khứ của Trì Vưu lại như thế này.
Khống chế ác quỷ trên giường quả là một chuyện rất thú vị, lúc này Giang Lạc lại nảy sinh ý nghĩ xấu xa.
Cậu muốn trêu chọc Trì Vưu một chút, khiến hắn muốn mà không được.
Ác quỷ hỏi: “Lời gì?”
Giang Lạc chớp mắt mấy cái, ranh mãnh nói: “Học cách chó con kêu.”
Ác quỷ nheo mắt.
Giang Lạc nói: “Cậu chủ Trì tính thất hứa với em à?”
Tất nhiên theo “Phương pháp tái tạo kịch bản” này, Giang Lạc nói gì thì là nấy. Ác quỷ ung dung thuận theo lời Giang Lạc mà nói: “Đúng vậy, tôi không nói đâu.”
Giang Lạc nghẹn lời, không khỏi trợn tròn mắt, nặng nề nói với hắn: “Đại thiếu, tối hôm qua cậu chủ Trì đã ngoan ngoãn học cách chó con kêu đó.”
Ác quỷ cúi đầu nhìn Giang Lạc, từ tốn nói: “Phải không?”
Giang Lạc chân thành gật đầu nhẹ, ác quỷ nói: “Thiếu gia Giang à, chúng ta bỏ qua đoạn đối thoại vô bổ này. Nên đi thẳng vào vấn đề sẽ tốt hơn.”
“Ví dụ như,” Ác quỷ cúi đầu, con ngươi đen nhánh dần dần dí sát lại gần mặt Giang Lạc, “Sau đó, hai người đã làm cái gì?”
Giang Lạc nhìn thấy trong đôi mắt của hắn đang có một cơn bão đang dần hình thành, thoạt nhìn thì bình lặng, nhưng thực tế trong đó sóng lớn đã cuộn trào, có thể dễ dàng đánh nát vạn vật.
Giống như là hắn rất để ý việc Giang Lạc có làm chuyện thân mật với Trì Vưu trong thế giới gương hay không.
Đột nhiên Giang Lạc thấy kích động.
Cậu luôn luôn thích làm những chuyện kích thích Trì Vưu, Trì Vưu càng không thích thì cậu càng thích thú. Chuyện có thể khiến ác quỷ không vui, vậy thì cậu càng muốn làm.
“Bọn tôi làm rất nhiều.” Giang Lạc cười lười biếng với Trì Vưu, cậu đột ngột nắm lấy tay của ác quỷ, rồi áp lên gương mặt của mình, sau đó cầm bàn tay đó dịch xuống dưới, từ cằm đến yết hầu của mình, cậu nói: “Cậu chủ Trì, anh quên rồi sao? Tối hôm qua, anh từ nơi này của em…”
Cậu cầm tay của ác quỷ dịch xuống ngực mình, rồi trượt một đường xuống vòng eo mượt mà: “Đến nơi này.”
Thanh niên tóc đen nằm trên tấm đệm chăn, đôi môi đỏ thắm khẽ cười, cơ thể cậu căng thẳng, ác quỷ có thể cảm nhận được sự rung động từ cổ họng cậu khi nói chuyện, lồng ngực run rẩy, còn có làn da căng mịn mềm mại dưới ngón tay.
Ác quỷ không khỏi càng lúc càng tập trung cao độ, như thể hắn đã thực sự trở thành nhân vật mà hắn đang thủ vai.
Mỗi cử chỉ chuyển động của Giang Lạc đều là cố ý tạo ra, nhưng dù biết đó là cạm bẫy, người thợ săn vẫn sẵn lòng dấn thân vào.
Cậu đánh trúng tất cả các dây thần kinh đang căng của ác quỷ một cách chính xác.
Ngọn lửa u tối bốc cháy trong đôi mắt của ác quỷ, sức lực trên cổ tay Giang Lạc càng lúc càng tăng thêm.
Dục vọng mà hắn đang giấu kín trong lòng lại bị lộ ra dưới lực tay mạnh bạo của hắn, toát ra mãnh liệt và dày đặc.
“Sau đó…”
Giang Lạc chậm rãi nâng nửa người lên, ác quỷ cũng hơi đứng dậy theo, sau đó hai người cùng ngồi dậy. Giang Lạc cười đầy ẩn ý nhìn ác quỷ, cầm lấy một sợi dây buộc rèm, rồi trói hai tay của ác quỷ ra sau lưng, nói: “Sau đó, cậu chủ Trì bị em trói lại.”
Ác quỷ để mặc cậu làm, hắn thản nhiên dựa vào thành giường, giọng điệu thoải mái: “Ồ, sau đó làm gì nữa?”
Giang Lạc cười ngượng ngùng: “Chuyện sau đó thì không thích hợp làm cùng đại thiếu.”
Đôi môi mỏng của đại thiếu nhếch lên, hỏi: “Nhưng em không làm, thì sao tôi biết hai người đã làm gì?”
Giang Lạc nhíu mày, đang muốn nói gì đó thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân ở ngoài cửa. Một bóng người lướt qua cửa sổ và sắp đi tới cửa.
Bóng dáng ấy rất quen thuộc, là Trì Vưu trong thế giới gương trở về.