129. Màn trêu chọc ác quỷ và cuộc săn lùng bất ngờ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Màn trêu chọc ác quỷ và cuộc săn lùng bất ngờ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc định trêu chọc Trì Vưu để trả đũa những hành vi quá đáng lần trước hắn đã làm, nhưng không ngờ Trì Vưu thiếu niên đã quay lại.
Với thân phận là thê tử của Trì Vưu thiếu niên, Giang Lạc nhìn bản thân rồi lại nhìn sang người đàn ông đang bình tĩnh nằm ngay mép giường, hai tay bị trói, không hiểu sao lại thấy chột dạ.
Ác quỷ có vẻ mặt khó tả, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái bóng lấp lóe bên ngoài cửa sổ, trông cực kỳ thoải mái, thậm chí còn có chút chờ mong Trì Vưu thiếu niên phát hiện ra.
Giang Lạc suy nghĩ trong hai giây, rồi nhanh chóng xuống giường, cố hết sức tóm cổ áo ác quỷ kéo hắn vào tủ quần áo. Vừa đóng cửa tủ xong, cửa phòng liền bị đẩy ra.
Trì Vưu đã tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, hiện đã thay một bộ quần áo mới.
Đôi mắt hắn không chút cảm xúc. Khi nhìn thấy Giang Lạc, ánh mắt hắn mới dịu đi một chút: “Em Giang, hôm nay anh làm em sợ sao?”
Giang Lạc buông tay khỏi tủ quần áo, xoay người tựa lưng vào đó. Cậu chỉ sợ tên ác quỷ không sợ trời không sợ đất kia vùng ra ngoài: “Ha ha ha, làm gì có chứ.”
Trì Vưu quay người đóng cửa lại rồi bước đến trước mặt cậu.
Trong căn phòng hơi tối, bụi bặm lơ lửng trong không khí. Trì Vưu nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rõ của Giang Lạc, một cảm xúc khó tả bỗng nảy nở như cỏ dại.
Trì Vưu thấp giọng nói: “Giang thiếu gia này, thấy tôi giáo huấn Trì Điền em nghĩ sao?”
Liệu em có sợ không?
Giang Lạc ngạc nhiên nhíu mày, hỏi ngược lại: “Anh mà cũng để ý đến cảm nhận của tôi sao?”
Cậu cười khẩy hai tiếng: “Nếu anh thật sự muốn biết, tôi chỉ thấy chưa đủ ác độc thôi.”
Trì Vưu sững sờ, rồi bất chợt mỉm cười. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngúm, hắn nhìn Giang Lạc chăm chú, bầu không khí trở nên vi diệu. Trì Vưu vươn tay muốn chạm vào mặt Giang Lạc, định tiếp tục chuyện dở dang lần trước.
Tuy nhiên, còn chưa chạm được vào Giang Lạc thì sắc mặt hắn lập tức trở nên lạnh lẽo: “Hình như có người khác trong phòng.”
Hắn ngước mắt lên, ánh mắt thoáng liếc qua tủ quần áo.
Giang Lạc kinh ngạc nói: “Trong phòng có người khác sao? Sao tôi lại không biết chứ. Trì thiếu gia, có khi nào trực giác của anh sai rồi không?”
Trì Vưu nhìn cậu rồi lại nhìn tủ quần áo, nhắm mắt: “Chắc vậy.”
Sau đó hắn đột nhiên vươn tay đẩy Giang Lạc ngồi xuống cái bàn bên cạnh, còn mình thì đi tới trước cái hòm gỗ lớn đặt trong góc: “Giang thiếu gia, vào ngày em thành thân với tôi, tôi có tìm thấy một món quà. Nó rất hợp với em.”
Giang Lạc tò mò: “Quà gì thế?”
Trì Vưu không trả lời ngay mà chỉ ung dung lục lọi cái rương gỗ. Một lát sau, cuối cùng hắn cũng lấy ra một cái hộp gỗ đen giơ trước mặt Giang Lạc.
“Giang thiếu gia, em mở ra xem thử đi.”
Giang Lạc mở hộp, bên trong là khẩu súng lục đen tuyền hoàn toàn mới.
Trì Vưu cầm khẩu súng lục lên, sau đó nạp đạn vào nòng: “Giang thiếu gia, chắc hẳn em chưa dùng thứ này bao giờ. Lại đây tôi chỉ em cách dùng.”
Nói xong, Trì Vưu đột nhiên giơ tay lên. Lúc Giang Lạc chưa kịp phản ứng, hắn nhanh chóng chuyển hướng bắn về phía tủ quần áo.
“Bằng...”
Một tiếng nổ lớn vang lên, tủ quần áo xuất hiện một lỗ đen sì.
Giang Lạc: “...”
Nếu cậu không nhớ lầm, vị trí đó chính là tay của ác quỷ.
Trì Vưu cười dịu dàng với cậu, như thể không có gì xảy ra. Tuy nhiên, tâm trạng hắn lại vui vẻ thấy rõ, còn lên giọng ở cuối câu: “Em thấy rõ chưa?”
Hắn bắn thêm ba phát nữa, tủ quần áo lập tức xuất hiện ba lỗ thủng bốc khói.
Nếu nói Trì Vưu không phát hiện gì thì ngay cả Giang Lạc cũng không tin. Cậu chủ động nói: “Còn hai viên cuối, anh cho tôi thử nha.”
Trì Vưu cau mày, đưa súng lục cho cậu.
Giang Lạc nhận lấy súng lục, cảm giác quen thuộc ùa về. Tốc độ đạn bay rất nhanh, nếu cậu dán lá bùa lên viên đạn thì liệu có thể biến khẩu súng này thành vũ khí chuyên trị ác quỷ không? Như vậy hiệu quả có tốt hơn bùa chú không? Giang Lạc càng nghĩ càng thấy biện pháp này khả thi, dự định khi nào trở về sẽ nhờ Khuông Chính chế tạo cho cậu thứ vũ khí như thế.
Cậu cũng không quên nhiệm vụ của mình, giơ tay liếc nhìn tủ quần áo, cảm thấy không an toàn lắm nên đứng dậy.
Cậu đứng dậy, nhắm khẩu súng chuẩn xác vào tủ quần áo. Giang Lạc do dự mấy lần nhưng vẫn chưa bóp cò, mà đi thẳng đến tủ quần áo đặt đầu súng ngay chỗ hiểm trên ngực ác quỷ, sau đó mới quay đầu cười rạng rỡ với Trì Vưu: “Tôi thấy gần thế này thì đảm bảo hơn.”
Ngược lại, Trì Vưu chỉ biết câm nín.
Giang Lạc không cần Trì Vưu đáp lời, cậu vui vẻ quay đầu lại, nhìn tủ quần áo với ánh mắt ẩn ý, sau đó quả quyết bóp cò. Lúc tiếng súng vang lên, lòng bàn tay Giang Lạc bị chấn động giật nảy, chỗ nòng súng chạm vào khẽ bốc khói nghi ngút.
Thanh niên tóc đen tỉnh bơ giơ tay lên, sau đó di khẩu súng lục lên ngay đầu ác quỷ: “Trì thiếu gia, dù sao tủ quần áo cũng đã tan nát rồi, hay là mình dùng hết số đạn còn lại nhé, cùng lắm chỉ còn phát cuối mà thôi.”
Cứ nghĩ đến cảnh tượng ác quỷ mắc bẫy, giọng nói Giang Lạc không hiểu sao vui hẳn lên. Hình như cậu cũng ý thức được việc đó nên ho khan một tiếng, không đợi Trì Vưu phản ứng liền gọn gàng dứt khoát nổ thêm phát súng nữa.
Giang Lạc nhịn không được bật cười, lại hơi tiếc nuối.
Tay cậu chậm rãi di chuyển xuống, chuyển qua vị trí nhạy cảm của người đàn ông. Cậu khẽ bóp cò, âm thanh trống rỗng vang lên, đạn đã hết.
Chậc, nếu còn một viên nữa thì tốt biết bao.
Đằng sau, Trì Vưu nhìn ánh mắt dần trở nên quái dị của Giang Lạc.
Chẳng lẽ Giang Lạc hận hắn khi lớn đến vậy sao?
Không, không giống hận lắm.
Mà là cảm giác pha trộn giữa khinh thường, lừa dối và hoảng loạn.
Hình như Giang Lạc rất hưởng thụ cảm giác này.
Trì Vưu rũ mắt xuống, che giấu suy nghĩ thầm kín.
Có vẻ Trì Vưu biết hắn của tương lai.
“Thiếu gia, không xong rồi!” Quản gia vội vàng chạy vào: “Bên ngoài tập trung rất đông quần chúng, họ đang nổi giận đòi tìm cho bằng được ác quỷ mà Trì gia che giấu! Trưởng lão đã đến, bảo tôi gọi cậu ra đó.”
Trì Vưu nhíu mày, xem ra hắn lập tức biết được đám trưởng lão đang toan tính điều gì. Vừa nãy, lúc phó quan đưa Trì Điền đến đồn cảnh sát, mấy người bên chi thứ đã nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng đáng sợ. E rằng họ đang ghi thù, muốn tìm cơ hội để dạy cho hắn một bài học.
Chẳng qua không ngờ bài học này lại ập tới sớm thế, chỉ trong chưa đầy một tiếng.
Nhưng Trì Vưu vừa mới nghĩ vậy xong liền ngẩng đầu nhìn lên, ngạc nhiên hỏi: “Trời đã tối rồi sao?”
“Đúng vậy.” Quản gia không hiểu vì sao hắn lại hỏi một vấn đề kỳ lạ như thế, nhưng vẫn trả lời: “Thưa cậu chủ, đã sáu giờ tối rồi.”
Trong phòng có chiếc đồng hồ Tây Dương, Trì Vưu quay đầu nhìn đồng hồ, quả nhiên đã sáu giờ rồi.
Hắn cảm thấy dường như có chỗ nào đó không hợp lý, nhưng sau một lúc cũng chấp nhận sự thật “bây giờ đã là buổi tối”. Trì Vưu gật đầu nói: “Tôi biết.”
Giang Lạc cũng nhận thấy bầu trời đột ngột tối sầm lại, và chắc chắn, tốc độ vận hành của thế giới trong gương đang ngày càng nhanh hơn, và nó bắt nguồn từ... Cậu liếc nhìn tủ quần áo, như thể thời gian bắt đầu tăng tốc kể từ khi ác quỷ tiến vào trong thế giới gương.
Hắn bỏ khẩu súng lục xuống, bước nhanh tới: “Tôi đi cùng với em.”
Hai người đi ra phía cổng, nhưng còn chưa tới nơi thì đã nghe thấy những tiếng cãi vã ồn ào.
Hàng trăm âm thanh đan xen vào nhau khiến người ta phát cáu. Giang Lạc nghe kỹ thì nhận thấy những âm thanh này đến từ dân chúng đang đứng ngoài cửa phủ. Bọn họ nhao nhao đòi Trì gia giao ác quỷ ra.
Dân chúng đứng bên ngoài hò hét ầm ĩ, có người tức giận nói: “Ác quỷ là người của Trì gia các người đúng không, chín phần mười là chỉ có các người mới có năng lực như thế! Chúng tôi đoán được rồi, nếu các người muốn bắt quỷ để kiếm tiền thì chắc chắn ở đây phải có ác quỷ quấy phá. Có phải vì thế mà mấy người cố ý dùng ác quỷ để hại người, sau đó nhân cơ hội đó để kiếm lời cho mình đúng không?”
“Đúng vậy, các người nói xem có đúng là như vậy hay không!”
“Mau giao ác quỷ hại người ra đây!”
“Giao ra! Nếu không giao ra thì chúng tôi sẽ coi người nhà họ Trì là ác quỷ!”
Trưởng lão Trì gia nở một nụ cười miễn cưỡng, cố gắng hết sức để xoa dịu cảm xúc của mọi người: “Ác quỷ không phải là người của Trì gia chúng tôi, chúng tôi cũng là con người mà, sao lại là ác quỷ được chứ? Nhưng chúng tôi đã tìm được hung thủ, những vụ án mạng trước đây đều là do đại thiếu gia nhà chúng tôi không có năng lực, không cẩn thận để xổng mất một con ác quỷ ra ngoài làm xằng bậy. Chúng tôi đã gọi người tới, đương nhiên ngài ấy sẽ xin lỗi mọi người và thu phục ác quỷ. Sau đó nếu có điều gì bất mãn thì mọi người cứ việc nói, chỉ cần không ảnh hưởng tới tính mạng, chúng tôi sẽ làm hết khả năng của mình để ngài ấy nhận lỗi với mọi người.”
Nghe được câu này, Giang Lạc suýt chút nữa nôn ra.
Trưởng lão Trì gia nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu lại nhìn, ánh mắt lão trở nên âm hiểm độc ác, lão cười lạnh, nói: “Trì Vưu, tới đây!”
Những người nhà họ Trì trong thế giới gương không khác gì những nhân vật phản diện.
Trì Vưu bước tới đứng trước ánh mắt của người dân đang đứng bên ngoài.
Hắn gần như có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, vì thế không tránh khỏi cảm thấy mất hứng, nhưng trên khuôn mặt hắn lại hiện lên vẻ hối hận và tội lỗi.
Trì Vưu nuôi không ít quỷ, những con quỷ đó cũng đã hại chết không ít người, nhưng ác quỷ giết chết nha hoàn, gia đinh trong phủ và người cầm canh gõ mõ thực sự không phải là quỷ mà Trì Vưu nuôi.
Trưởng lão Trì gia chỉ tay vào hắn, nói: “Đây là đại thiếu gia của phủ chúng tôi, tất cả đều là do ngài ấy nên mới...”
Lão còn chưa nói xong thì đã bị dân chúng nói xen vào: “Ngươi cho rằng chúng tôi là đồ ngu à? Cậu chủ Trì làm sao có thể làm ra loại chuyện này!”
“Đúng thế, cậu chủ Trì sẽ không bao giờ làm ra chuyện như vậy. Chắc chắn mấy người cố ý đẩy cậu chủ ra để bảo vệ hung thủ thật sự!”
“Chúng tôi không tin hung thủ là cậu chủ Trì. Nhanh lên, các người mau giao ác quỷ ra đây, nếu không chúng tôi sẽ cho các người biết mặt!”
Trưởng lão Trì gia không thể tin nổi: “Là ngài ấy mà...”
Dân chúng càng tức giận hơn: “Lão già này vẫn không chịu nói thật. Anh em, cầm vũ khí lên rồi chúng ta cùng nhau xông vào đi tìm ác quỷ!”
“Cậu chủ Trì đừng sợ, chúng tôi tin tưởng ngài, chắc chắn hung thủ không phải là ngài!”
Không chỉ dòng thứ Trì gia cảm thấy kinh ngạc mà Trì Vưu cũng nhíu mày. Dân chúng chín phần mười đều vẫy tay chào, bọn họ đều tin rằng không có khả năng hắn làm ra chuyện hại người.
Đây rõ ràng là một kết quả tốt nhưng Trì Vưu lại cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Dân chúng muốn xông vào Trì gia, nhóm trưởng lão Trì gia vội vàng ngăn lại, những lão già đã bảy tám mươi tuổi chen lấn trong đám đông lộn xộn, thậm chí còn có người đã bị xô đẩy đến mức hôn mê bất tỉnh.
Bất đắc dĩ khi thấy dân chúng càng lúc càng kích động, trưởng lão Trì gia chỉ có thể sửa lời nói rằng đã hiểu lầm Trì Vưu, hung thủ là một người khác, và hứa sẽ bắt được hung thủ, lúc này mới ổn định được người dân.
Cảnh tượng này diễn ra ngoài dự liệu của mọi người, Giang Lạc cũng không thể tin được rằng chuyện này lại được giải quyết dễ dàng như vậy. Ngay lúc này, bất ngờ có một tiếng thốt lên từ trong đám đông: “Quỷ ở sau lưng chúng ta!”
Trong chốc lát, Giang Lạc nhìn về phía sau đám đông, có một người mặc áo choàng đen và cầm một con dao lạnh lẽo, đứng lặng lẽ sau đám đông, hệt như một bóng ma.
Sau khi nó nhận ra mình đã bị đám người phát hiện thì im lặng, quay người bỏ chạy theo một hướng khác.
Kể từ khi nó lặng lẽ xuất hiện, con người còn cảm thấy hơi sợ hãi, nhưng nhìn thấy nó bỏ chạy thì trong lòng lại bùng lên dũng khí, mấy trăm người đuổi theo nói: “Đừng chạy!”
Giang Lạc dẫn đầu đuổi theo.
Theo sau cậu còn có Liên Bỉnh và Liên Khương.
Tốc độ của con quỷ này rất nhanh nên tốc độ của Giang Lạc cũng càng lúc càng nhanh hơn, dần dần bọn họ đã bỏ xa đám người phía sau. Hai người Liên Khương cắn chặt răng đuổi theo ở phía sau, Liên Bỉnh nhìn xung quanh con đường nhỏ, bỗng nhiên rẽ sang bên phải, nói: “Sư huynh, chúng ta đi đường tắt!”
Con quỷ chạy một mạch đến ngõ nhỏ không người, đang theo đà chạy tiếp thì thấy hai người Liên Khương thở hổn hển xuất hiện trước mặt, hai người bọn họ chống tay lên đầu gối thở dốc, đầu đầy mồ hôi nói: “Ngươi đừng hòng trốn!”
Con quỷ lùi về sau hai người, xoay người thì lại thấy Giang Lạc. Hai tay Giang Lạc kết ấn, nhanh chóng nói: “Cách chữ vị, lửa.”
Một ngọn lửa cuồng nộ ngay lập tức bao vây con quỷ áo choàng đen.
Ngọn lửa không ngừng thu hẹp không gian của ác quỷ, con quỷ áo choàng đen run rẩy rúc vào một góc, trông vô cùng sợ hãi ngọn lửa này. Ngọn lửa ngưng tụ thành một quả cầu lao thẳng về phía nó một cách mãnh liệt, con quỷ áo choàng đen hét lên một tiếng rồi biến mất không hề phản kháng một chút nào, chỉ còn lại một chiếc áo choàng đen rơi xuống mặt đất.
Giang Lạc nhíu mày, thu hồi Ly Hỏa, cậu đi tới cầm áo choàng đen lên thì phát hiện nó đã bị ướt sũng nước, không chỉ cái áo dính nước mà ngay dưới mặt đất cũng có một vũng nước đọng lại.
Dường như Giang Lạc có điều suy nghĩ.
Con quỷ áo choàng đen đụng phải lửa thì lại hóa thành nước?
Hai người Liên Bỉnh chạy đến trước mặt cậu, vừa định hỏi thế nào rồi thì bỗng trợn mắt há hốc mồm chỉ tay vào bầu trời, lắp bắp nói: “Sư, sư huynh, anh nhìn đi!”
Giang Lạc quay đầu lại nhìn, trời sập.
Bầu trời giống như một tấm gương vỡ nát, những mảnh kính trong suốt không ngừng rơi xuống, chúng rơi xuống giữa không trung rồi biến mất. Với tốc độ này thì thế giới gương trụ được năm tiếng nữa rồi sẽ sụp đổ, bọn họ đã có thể ra ngoài.
Người phía sau màn nói “Giết ác quỷ thì có thể trở về”, chẳng lẽ quỷ áo choàng đen là ác quỷ mà bọn họ đang tìm kiếm?
Giang Lạc siết chặt áo choàng đen đứng thẳng lên, nhìn thế giới gương bắt đầu vỡ vụn, trong lòng không hề vui vẻ mà ngược lại, cậu cảm thấy rất thất vọng.
Đơn giản như vậy là có thể ra ngoài luôn sao?
Con quỷ áo choàng đen yếu ớt như vậy mà có thể hại chết ba người trong số bọn họ?
Người phía sau màn muốn Giang Lạc nhìn thấy “Nguồn gốc khởi sinh của tội ác”, là con quỷ áo choàng đen không chịu nổi một đòn này ư?
Giang Lạc chỉ cảm thấy khá nực cười, nhưng sự thật lại là như thế. Cậu xoay người nói: “Đi thôi, chúng ta đi về tìm mấy người Liên Tuyết, chuẩn bị rời khỏi thế giới gương.”