Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Nỗi kinh hoàng của Trì Điền
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trì Điền hôn người phụ nữ, cô ta không hề phản ứng, nhưng gã cũng chẳng bận tâm. Khi bàn tay gã lần mò vào đùi người phụ nữ, lại cảm thấy ướt át.
Gã rụt tay về, liếc qua rồi lẩm bẩm: "Mấy ả này cũng biết tắm rửa à."
Nhưng sao đến giờ người vẫn chưa khô?
Gã mặc kệ, tiếp tục sờ soạng, nhưng nước trên người cô ta càng lúc càng nhiều, thấm ướt ga giường tạo thành hình người.
Rốt cuộc Trì Điền cũng cảm thấy không đúng.
Chân người phụ nữ lạnh băng, gã thử nhéo mạnh, trên đùi trắng toát lập tức xuất hiện vết tím bầm.
Tím bầm...
Chỉ người chết mới như thế!
Trì Điền hơi hoảng sợ, nhưng nghĩ đến người phụ nữ này là do mẹ gã đưa tới, gã tự trấn an mình vài câu. Tuy nhiên, cuối cùng gã vẫn mất hết hứng thú, không định tiếp tục nữa. Khi Trì Điền định rời khỏi người cô ta, gã vô tình phát hiện hai cánh tay cô đặt xuôi hai bên.
Màu sơn móng tay đỏ chói như máu đập vào mắt gã.
Sắc mặt Trì Điền bỗng biến đổi, gã cứng đờ ngẩng đầu, kéo chiếc mũ che mặt người phụ nữ lên. Dưới lớp mũ là một gương mặt xinh đẹp quen thuộc.
Gương mặt này trông khá quen mắt, Trì Điền không nhớ rõ lắm, nhưng rồi chợt hoảng hốt kêu lên: "A a a!"
Là nha hoàn mà gã đã cưỡng hiếp trong đêm tối hôm qua.
Sau khi thân phận bị lộ, khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu của người phụ nữ bỗng nở một nụ cười âm u. Ả ngồi dậy, siết chặt cổ Trì Điền. Trì Điền bị người phụ nữ đẩy dính vào tường, tay ả không ngừng vươn dài, kéo gã nhấc bổng lên cao. Hai chân Trì Điền rời khỏi mặt giường, lơ lửng giữa không trung.
Thiếu oxy khiến Trì Điền mặt mày xanh lét, gã rên rỉ hít thở khó nhọc. Bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, gã vội vàng phun một bãi máu lên người ả. Người phụ nữ bị máu đẩy lùi, ánh mắt oán độc dữ tợn nhìn chằm chằm Trì Điền. Trì Điền bị quăng xuống đất, nhưng gã không dám do dự chút nào, run rẩy nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài.
Nữ quỷ điên cuồng đuổi theo khiến Trì Điền càng thêm khủng hoảng. Bất chợt, gã trông thấy người mẹ đang chờ mình ở phía trước. Gã thầm mắng, đều tại mẹ gã mà mới xuất hiện một nữ quỷ nung nấu ý định giết chết gã. Tuy nhiên, gã vẫn nắm tay mẹ chạy về phía trước.
Mẹ gã nhìn nữ quỷ phía sau, không dám tin thốt lên: "Nó, nó là!"
Trì Điền trừng mắt nhìn mẹ gã, ý muốn nói: "Đừng nói gì cả!"
Mẹ gã run rẩy ngậm miệng, chạy theo Trì Điền. Nhưng đến khúc rẽ, Trì Điền không cẩn thận bị trượt chân, kéo cả mẹ gã cùng ngã vào con hẻm hẻo lánh.
Hai mẹ con gã ôm nhau co ro một chỗ, ánh mắt hoảng sợ nhìn nữ quỷ đang tiến đến trước mặt họ.
Khóe mắt Trì Điền liếc về phía mẹ gã, một tia hung ác chợt lóe lên.
Gã có thể đẩy mẹ mình ra trước mặt nữ quỷ để câu giờ cho mình chạy thoát.
Đúng vậy, gã vẫn còn đường lui này.
Mẹ gã yêu gã như vậy, chắc chắn sẽ không trách gã đâu. Có lẽ bà còn vừa khóc vừa kêu gã chạy nhanh lên ấy chứ, giống như năm năm trước, khi gã và mẹ gã gặp nguy hiểm lúc ra ngoài, gã cũng đã đẩy mẹ vào tay con quỷ đó mà.
Chợt nhận ra.
Năm năm trước, gã đã hại chết mẹ của mình.
Trì Điền cứng đờ quay đầu lại, nhìn người mẹ đang run rẩy trong vòng tay mình.
Mẹ gã nở nụ cười, gương mặt hiền hậu chậm rãi biến thành một cái xác thối rữa. Từng khối thịt máu me be bét rơi xuống từ mặt bà, rơi xuống tay Trì Điền: "Con trai à, con muốn đẩy mẹ thêm một lần nữa sao?"
Cánh tay Trì Điền run lên, mặt gã tái mét, gã thét chói tai buông mẹ gã ra, rồi cố chạy theo hướng khác.
Gã sợ đến mức lạnh toát sống lưng, cả người run rẩy bần bật, nước tiểu không khống chế được mà chảy ra, toàn thân tanh tưởi.
Nữ quỷ đuổi theo gã từ một biến thành hai. Trì Điền tè cả ra quần, mặt mũi tèm lem nước mắt nước mũi. Gã chạy mãi, chợt nhìn thấy phía trước có cảnh sát đang sốt sắng vẫy tay gọi gã: "Tới đây mau, trong cục không an toàn, chúng ta phải ra ngoài!"
Trì Điền như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, gã vội vàng chạy đến chỗ cảnh sát. Cảnh sát cầm chìa khóa trong tay, dẫn gã ra ngoài cửa. Hành lang trở nên yên tĩnh từ lúc nào không hay. Bỗng nhiên, cảnh sát nói: "Để tôi kể cho anh một chuyện xưa."
Trì Điền không muốn nghe chút nào, nhưng bầu không khí yên tĩnh này khiến gã rất sợ hãi, vì thế gã im lặng lắng nghe cảnh sát kể.
Cảnh sát kể cho gã một câu chuyện ma ngắn. Sau khi nghe xong, cả người Trì Điền run lên, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, gã cảm thấy hơi hối hận vì đã không ngăn cảnh sát kể chuyện. Không hiểu sao, câu chuyện ma này quá đáng sợ. Nhân vật chính trong câu chuyện đã tự ăn chính mình cho đến khi chết đi, khiến Trì Điền càng nghĩ càng kinh hãi, cả người run lên.
Đang nói chuyện thì họ đã chạy đến cửa chính. Cảnh sát móc chìa khóa ra mở cửa. Trì Điền xông ra ngoài trước, nhưng sau khi ra ngoài, gã sửng sốt.
Toàn bộ Bốc Chính thành chìm trong ánh lửa.
Vô số ngọn lửa bốc thẳng lên trời, xen lẫn tiếng la hét của con người và cả tiếng cười quỷ quyệt của ma quỷ. Toàn bộ Bốc Chính thành đã biến thành địa ngục trần gian.
Trì Điền không thể tin được cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình, gã ngây người hỏi: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Tất cả ma quỷ đều chạy đến đây, nơi này đã trở thành một quỷ thành." Cảnh sát bước đến bên cạnh gã, nói: "Có người muốn giết chết toàn bộ người dân trong Bốc Chính thành, và hiến tế sinh mạng của họ."
Trì Điền rùng mình, nói: "Giết chết tất cả mọi người, vậy tôi, tôi cũng ở trong đó..."
Cảnh sát nói: "Không phải anh đã chết rồi sao?"
Trong lòng Trì Điền run lên, gã sợ hãi nhìn cảnh sát: "Anh có ý gì!"
Cảnh sát nói: "Anh nhìn chân mình đi."
Trì Điền cúi đầu nhìn, con ngươi như muốn nứt ra, suýt chút nữa ngất xỉu: "Chân tôi, tại sao chân tôi lại bị bẻ ngược thế này!"
Thế mà chân gã lại ngoặt ra đằng sau.
"Anh quên rồi sao?" Giọng điệu cảnh sát đều đều: "Chân anh bị Trì Vưu bẻ gãy, tay bị chặt mất, anh còn cắn nát đầu lưỡi của mình. Trước đó anh không thể nói chuyện nhưng bây giờ lại có thể."
Trì Điền sững sờ. Đúng rồi, gã có thể nói chuyện lại.
Cảnh sát nói: "Anh đã chết rồi."
Trì Điền bất lực hỏi: "Tôi chết rồi sao?"
Cảnh sát nói: "Nếu không tin, anh nhìn đi."
Trì Điền không biết nên nhìn cái gì, nhưng hai tay gã đột nhiên mất khống chế, tự động đưa lên miệng. Miệng gã cũng mất kiểm soát, há thật lớn đến độ sắp trật khớp, sau đó nhai kỹ bàn tay mình.
Ánh mắt gã tràn ngập sợ hãi, nhưng tốc độ nhai của miệng càng lúc càng nhanh. Ngay tức khắc, gã nuốt sạch bàn tay mình, rồi chuyển sang cánh tay còn lại.
Cuối cùng, Trì Điền chết trên mặt đất.
Bụng gã phồng to, trong miệng toàn là máu, gương mặt méo xệch, sợ hãi đến cùng cực.
Hai con quỷ từ trong sở cũng đi ra, mặc kệ Trì Điền đang nằm trên mặt đất, đi đến sau lưng cảnh sát.
Cảnh sát ngửa mặt lên, lộ ra một gương mặt không có ngũ quan. Hắn nhìn nơi lửa cháy mạnh nhất và tiếng kêu gào thảm thiết nhất, nói: "Nhân loại càng ngày càng ít đi. Bây giờ, chúng ta đến Giang gia thôi."
*
Trì Vưu tựa vào đầu giường, khóe môi nhếch lên nụ cười hài lòng, sau đó lật một trang sách.
Giang Lạc đang nằm phía trong trên giường, cậu vốn muốn ngủ, nhưng không hiểu sao mí mắt lại giật giật không ngừng, giống như muốn báo hiệu một điều chẳng lành.
Nhưng Giang Lạc nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được có chuyện gì không ổn, thế nên cậu chủ động nói chuyện với Trì Vưu để xoa dịu cảm xúc: "Cậu đang đọc sách gì thế?"
"Chỉ là vài chủ đề thôi." Trì Vưu đặt sách sang một bên, mỉm cười nhìn cậu: "Cậu không ngủ được sao?"
Giang Lạc thành thật gật đầu.
Trì Vưu lại cười, đột nhiên ngồi dậy nói: "Nếu cậu không ngủ được, vậy chúng ta làm chuyện khác đi."
Giang Lạc nhíu mày, khó hiểu hỏi: "Chuyện khác sao?"
Ánh nến trong phòng bỗng vụt tắt.
Cảnh giác của Giang Lạc bỗng nhiên dâng lên. Cậu cảm giác có một luồng gió từ trước mặt thổi mạnh qua, ngay sau đó liền bị Trì Vưu nắm lấy hai tay, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo.
Giang Lạc không hề hoảng sợ. Trong giây lát, mắt cậu đã thích ứng được với bóng tối, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đây là muốn làm gì?
Muốn "đối tập đâm lê đao" hay là muốn chơi trò mập mờ?
Giang Lạc nắm tay, đây không phải là Trì Vưu đã đánh nhiều trận với cậu sau này. Với lực tay này của hắn, Giang Lạc có thể dễ dàng tránh thoát. Trong lòng Giang Lạc đã nắm chắc, nhưng cậu không vội vàng tránh thoát. Cậu bình tĩnh muốn xem Trì Vưu định làm gì.
Cậu còn có suy nghĩ táo bạo hơn nữa.
Ác quỷ còn đang trốn trong tủ quần áo, ngay trong căn phòng này. Không phải hắn rất để ý việc Giang Lạc tiếp xúc thân mật với Trì Vưu của thế giới gương sao? Hắn đã để ý thì Giang Lạc càng muốn cố ý hành động cho hắn xem tận mắt.
Về phần tại sao ác quỷ lại để ý, rồi sau khi nhìn thấy hắn sẽ có phản ứng như thế nào thì Giang Lạc hoàn toàn không thèm nghĩ tới. Cậu chỉ cảm thấy dây thần kinh tràn ngập hưng phấn, đập rộn ràng như nhịp tim trong bóng tối. Thoạt nhìn cậu đang thả lỏng hai chân, nhưng thực ra cơ bắp cả người cậu đang căng cứng lại. Cậu đang đề phòng những công kích bất ngờ từ Trì Vưu hoặc ác quỷ trong bóng tối.
Có hơi thở đến gần mặt Giang Lạc.
Giang Lạc chờ xem Trì Vưu muốn nói gì, nhưng Trì Vưu bất ngờ tiến sát vào người cậu rồi chạm nhẹ lên môi cậu một cái.
Đôi mắt Giang Lạc trợn to.
Cậu đảo mắt, sau khi ngạc nhiên qua đi, một suy nghĩ "quả nhiên là vậy" hiện lên trong đầu cậu. Đúng là thiếu niên Trì Vưu cũng có loại suy nghĩ này đối với cậu. Giang Lạc bật cười, nhưng cậu thu liễm lại rất nhanh, cố ý sầm mặt cười lạnh hỏi: "Cậu chủ Trì, đây là 'anh em tốt' mà cậu nói đấy à?"
Cậu chủ Trì trầm giọng nói: "Cậu là phu nhân trên danh nghĩa của tôi."
Một thiếu niên ngay cả làm tình cũng không thể, Giang Lạc cảm thấy buồn cười khi nghĩ đến việc hắn đang cố làm ra vẻ với cậu.
Giang Lạc thu chân lại, bắp chân cậu sượt qua người Trì Vưu, vừa đùa cợt vừa khiêu khích hắn: "Phu nhân à, cậu chủ Trì cũng định nói không giữ lời sao? Tôi chỉ định làm bạn bè với cậu thôi, không hề có ý định làm chuyện này với cậu đâu nha."
"Không sao." Cậu chủ Trì nhẹ nhàng đặt lên mí mắt Giang Lạc một nụ hôn: "Tôi vui là được."
Nói xong, môi hắn khẽ lượn lờ trên làn da Giang Lạc, hơi thở nóng bỏng chậm rãi rê xuống cổ cậu: "Tôi có nghe được một vài thứ từ chỗ các trưởng lão, chúng ta cùng nhau thử một lần được không?"
Giang Lạc cứng người. Dù là Trì Vưu bây giờ hay Trì Vưu trong tương lai thì đều giống nhau cả. Cậu chỉ muốn chơi đùa cùng hắn mà thôi. Mới trêu đùa ác quỷ không được bao lâu, sao cậu có thể thực sự thử cùng hắn được chứ?
Cậu đang muốn dùng kỹ năng của mình để tránh thoát hai tay của Trì Vưu thì bỗng cổ tay cậu có thêm một đôi tay lạnh lẽo túm lấy.
Giống như có một đôi tay vô hình của quỷ, chồng lên tay Trì Vưu, cũng nắm lấy tay Giang Lạc như vậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, sau gáy có xúc cảm lạnh như băng truyền tới, giống như có người đang hôn cổ Giang Lạc, nhưng sau lưng cậu lại là bức tường!
Sắc mặt Giang Lạc hơi thay đổi. Thứ đằng sau đã hướng xuống phía sau, chạm vào lưng cậu.
Chắc chắn là Trì Vưu, nhất định là tên ác quỷ ác liệt đó!
Ngay lúc này, Giang Lạc không do dự nữa, cậu dùng sức muốn thoát khỏi tay hắn.
Nhưng hai tay cậu đã bị một đôi tay của con người và một đôi tay của ác quỷ đồng thời khống chế, từ lâu cậu đã không còn chỗ để trốn thoát.
Trước mặt là Trì Vưu, phía sau là ác quỷ, cậu không có một lối thoát nào cả.
Trì Vưu ngẩng đầu, trong đêm tối ánh mắt hắn u ám nhìn Giang Lạc, ý tứ mập mờ: "Cậu muốn từ chối tôi sao?"