132. Chương 132

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hèn chi mí mắt phải của Giang Lạc cứ giật liên hồi, hóa ra là có điềm chẳng lành!
Ác quỷ biến hóa khôn lường, cậu không ngờ được hắn ta lại núp sau bức tường.
Thậm chí còn hợp tác với Trì Vưu chặn đường cậu cả trước lẫn sau chứ?
Thấy cậu không nói lời nào, giọng điệu Trì Vưu càng lạnh lùng: "Không thể trả lời tôi sao?"
Hôm nay cảm giác Trì Vưu rất lạ lẫm, như thể có thứ gì kích thích hắn. Giang Lạc vừa mở miệng thì bất ngờ giật mình thon thót, cơ thể cứng đờ đổ về phía trước: "Đụ..."
Răng môi của con quỷ vô hình phía sau như xuyên qua lớp quần áo của Giang Lạc. Lúc này hắn đang cắn rồi liếm khắp vai cậu. Cảm giác bị thứ dơ bẩn vô hình xâm phạm khiến Giang Lạc sởn gai ốc, cảm giác lạnh lẽo khó chịu lập tức khiến khóe mắt cậu đỏ hoe.
Nhưng Trì Vưu lại cho rằng cậu đang từ chối,
Ánh sáng trong mắt thiếu niên vụt tắt, sau một lúc lâu, hắn chậm rãi nở nụ cười. Khí đen từ người hắn tràn ra, biến thành đôi tay siết chặt cánh tay Giang Lạc. Còn đôi tay thật của Trì Vưu tiếp tục lần xuống dưới.
Hắn im lặng, đôi tay nhanh chóng mà ổn định cởi sạch quần áo Giang Lạc.
Trước mặt là hổ, sau lưng là sói.
Mà có vẻ hổ và sói chưa để ý đến đối phương. Cảnh tượng hoang đường đến mức Giang Lạc ngỡ mình đang nằm mơ.
"Anh..." Giang Lạc giật giật mí mắt, đột nhiên mỉm cười với Trì Vưu. Khuôn mặt diễm lệ, nụ cười nửa vời: "Cậu chủ Trì, có chuyện thì cứ nói ra đi. Nếu anh khiến tôi sung sướng, biết đâu tôi lại đồng ý đấy?"
Cậu dự định buông lỏng cảnh giác của Trì Vưu trước, sau đó mới tìm kiếm cơ hội chạy thoát. So với con ác quỷ sau lưng mình, hiển nhiên Trì Vưu phía trước dễ đối phó hơn.
Mặc dù không biết hôm nay Trì Vưu xảy ra chuyện gì nhưng chỉ cần câu giờ thêm năm tiếng nữa thôi, sau năm tiếng Giang Lạc sẽ rời đi ngay lập tức.
Nghe nói như thế, Trì Vưu dừng tay lại.
Nhưng hai chiếc cúc áo trên cổ đã được cởi ra, dưới lớp áo là chiếc cổ thon dài như thiên nga và xương quai xanh tinh xảo. Giang Lạc cúi đầu liếc nhìn, không mấy bận tâm đến làn da trần trụi, ngược lại còn lợi dụng nó. Trong phạm vi có thể cử động, Giang Lạc đổi sang tư thế thoải mái hơn. Mái tóc đen dài buông xõa xuống xương quai xanh, trên gương mặt thấp thoáng ý cười.
"Thì anh cũng bảo chúng ta là vợ chồng mà." Giang Lạc nói: "Nhưng trước đó chúng ta vẫn luôn sống như anh em, từ anh em chuyển thành vợ chồng có phải hơi nhanh quá không?"
Hai chân cậu dang ra, vị trí nhạy cảm lộ rõ dưới mắt Trì Vưu. Mà trong mắt đàn ông, đây chính là dáng vẻ vô cùng quyến rũ.
Giang Lạc hạ giọng, nỉ non khuyên nhủ. Lúc nói chuyện, môi lưỡi hé mở, càng lúc càng ửng đỏ.
Trì Vưu nhìn cậu, không khỏi ngẩn người.
Hắn biết Giang Lạc đang bày trò gì.
Bề ngoài dịu dàng cười nhưng thực chất là sát thủ xinh đẹp cầm dao tẩm độc. Ừ thì Giang Lạc nguy hiểm thật, nhưng nghĩ đến biểu cảm ngạc nhiên của cậu khi phát hiện mình không thể rời khỏi thế giới này trong năm tiếng tới, hắn lập tức cảm thấy sung sướng và thỏa mãn.
Vì viễn cảnh đó, hắn không ngại trò chuyện thêm với Giang Lạc vài câu, vẻ mặt dịu đi không ít: "Vậy Giang công tử muốn chuyển sang trạng thái như thế nào?"
Trong khi tính toán làm sao để kéo dài thời gian, cậu tặng thiếu niên Trì Vưu một nụ cười vô cùng chân thành: "Thì tâm sự, uống chút rượu rồi tìm hiểu nhau?"
"Còn có..."
Giang Lạc bỗng kêu lên đau đớn, khó chịu khom người xuống.
Vẻ ung dung nhàn nhã trên mặt cậu rút đi như thủy triều, sau đó thay bằng sắc đỏ tươi. Hai bên tóc mai của Giang Lạc đẫm mồ hôi, mái tóc bết dính trông cực kỳ chật vật.
Hoang mang, lo sợ và xấu hổ dâng trào trong mắt, ngay sau đó ánh mắt lóe lên như một lưỡi kiếm băng lãnh.
Hai chữ bật ra giữa kẽ răng: "Trì, Vưu!"
Nghiến răng nghiến lợi.
Thậm chí ẩn chứa sự cảnh cáo và chút ngại ngùng.
Hai chữ vừa thốt ra khỏi miệng còn khiến người khác tai đỏ tim đập hơn cả dáng vẻ ung dung tự tại kia của Giang Lạc. Trái tim trong lồng ngực Trì Vưu vốn đang từ từ tăng tốc từ lúc bắt đầu, giờ có xu hướng đập nhanh hơn. Hắn không nhịn được tới gần, cúi đầu thì thầm bên tai Giang Lạc: "Tôi nghe."
Giang Lạc nhắm mắt lại, khóe mắt nóng bỏng, môi cũng đỏ bừng. Cậu cắn chặt môi, biểu cảm... vừa đau đớn vừa khó tả.
Người cậu nhắc đến vốn dĩ không phải thiếu niên Trì Vưu.
Mà là ác quỷ gan to bằng trời, không sợ người khác nhìn thấy, đang núp sau lưng cậu!
Ác quỷ đặt môi hôn lên tấm lưng trần của cậu, hôn mãi đến tận khe mông tròn.
Chết tiệt...
Ngay cả Giang Lạc cũng có thể cảm nhận được hơi nóng hổi trên khuôn mặt, cậu không muốn tưởng tượng ác quỷ định làm gì tiếp theo. Cậu nghiêng người về phía trước rồi vùng vẫy dữ dội, lưng eo siết chặt.
Bây giờ Giang Lạc hận không thể giết chết ác quỷ. Cậu không chỉ căm hận ác quỷ sau lưng mình mà còn nảy sát tâm với cả Trì Vưu trước mặt.
Dù không giết được thiếu niên Trì Vưu thì cậu cũng phải móc mắt hắn ra!
Tuy rằng cậu biết thiếu niên Trì Vưu không nhìn thấy ác quỷ, không biết ác quỷ làm gì sau lưng cậu. Nhưng kể cả khi thiếu niên Trì Vưu chỉ là nhân vật giả tưởng trong thế giới gương, Giang Lạc vẫn không chịu nổi cảnh mình bị đùa bỡn đến chật vật mà bị người khác trông thấy.
Giang Lạc gục mặt im lặng thở dốc, mồ hôi trên trán nhỏ xuống tấm chăn màu đỏ, sau đó bị ga giường thấm hút.
Trong mắt cậu hiện lên vẻ ngoan độc.
Bỗng bên tai Giang Lạc vang lên tiếng cười khẽ khàng.
"Á à?" Khoa trương kinh ngạc: "Em đây muốn giết một "tôi" khác sao, em ác thật đấy. Cái miệng này, một giây trước còn bảo muốn làm bạn làm vợ người ta cơ mà."
Là ác quỷ cố ý trêu chọc cậu.
Ánh mắt Giang Lạc càng lúc càng u ám, vì sợ tiếng trò chuyện bị thiếu niên Trì Vưu nghe thấy nên cậu chịu đựng cơn ngứa ngáy sau lưng, chỉ cười lạnh lùng như một câu trả lời không hề có ý tốt.
Vẻ tàn nhẫn và lạnh lẽo hiện rõ trên mặt nhưng cậu lại không nhìn thấy hình bóng chợt lóe lên trong cặp mắt si mê của ác quỷ vô hình kia.
Phía trước, Trì Vưu nâng cằm Giang Lạc lên.
Ngắm nhìn khuôn mặt bỗng dưng gợi tình, dần dần mất kiểm soát của thanh niên tóc đen.
Hắn giữ chặt Giang Lạc, giọng điệu đanh thép: "Mới nói một câu rồi im lặng bất thình lình, đây là chuyển trạng thái mà em nói đấy hả?"
Hắn siết chặt tay. Đôi môi chưa uống ngụm nước nào hôm nay bị hắn bóp tạo thành vết thương nhỏ. Máu chưa kịp chảy đã nhanh chóng khô lại trên cánh môi cậu.
Sự chú ý của Trì Vưu thoáng chuyển dời, không biết hắn đang nghĩ gì khi ngắm môi Giang Lạc, chỉ thấy hắn bỗng giơ tay lên, ngón tay lướt qua môi cậu một cách mạnh bạo.
Đôi môi đáng thương vừa ngừng chảy máu lập tức trở nặng, vỡ thành mấy mảng máu nhỏ. Hắn dùng ngón tay cái xoa vết máu đó, không những nhuốm đỏ môi dưới mà còn bôi ra mặt, sau đó vẽ một mặt cười quái dị trên mặt cậu.
Giang Lạc mím môi thật chặt, lần nữa suy nghĩ hôm nay Trì Vưu hành động không bình thường.
Vừa nghĩ xong, một làn gió lạnh thổi qua tai: "Bởi vì nó biết em muốn rời đi."
Cái gì?
Giang Lạc khẽ giật mình.
Ác quỷ từ tốn, thì thầm như bóng ma: "Không chỉ vậy, nó tìm cách giữ em ở lại thế giới này. Nó biến thế giới này thành thành phố quỷ, dùng cách thức quỷ dị giết sạch người ở đây, biến họ thành cống phẩm, tất cả chỉ vì muốn níu em lại."
"Không tới một giờ nữa, hắn sẽ thành công giết tất cả mọi người, cậu vĩnh viễn sẽ bị mắc kẹt trong thế giới gương này, không thể thoát ra."
Khuôn mặt thanh niên tóc đen ngây ra một lúc, sau đó nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Ác quỷ từ tốn nói: "Hắn đã viết cấm chế trên tường của căn phòng này. Người ở bên trong không ra được và cũng không thể nghe thấy âm thanh bên ngoài. Tương tự, người và quỷ bên ngoài cũng sẽ không vào được... Kể cả tôi, cũng đã mất rất nhiều công sức mới vào được trong phòng này với bộ dạng như thế này."
Lúc đầu Giang Lạc còn nghi ngờ lời nói của ác quỷ, nhưng sau khi nghe những lời đó, cậu tập trung lắng nghe âm thanh ngoài cửa phòng.
Ngoài cửa vô cùng yên tĩnh.
Không có tiếng người, cũng không có tiếng ếch nhái hay tiếng ve kêu, ngay cả tiếng gió thổi cũng không có.
Quá yên tĩnh, ngược lại, nó cho thấy có điều gì đó không ổn.
Sắc mặt Giang Lạc trở nên ngưng trọng, cậu hiểu, có lẽ lời của ác quỷ là sự thật.
Cậu thu hồi sự chú ý của mình, bình tĩnh nhìn Trì Vưu, không những không giận mà còn nở nụ cười: "Cậu chủ Trì, chúng ta có thể đi dạo ngắm trăng, bồi dưỡng tình cảm trước có phải hay hơn không?"
Trì Vưu nói: "Cũng hợp lý." Hắn bình tĩnh bổ sung: "Nhưng đêm nay thì không được."
"Tại sao không được?" Giang Lạc hỏi.
Được rồi, lúc trước cậu còn hơi đau lòng vì hắn, cảm thấy hai người bọn họ đúng là kẻ tám lạng người nửa cân. Kết quả ác quỷ chính là ác quỷ, không lúc nào không khiến Giang Lạc phải lau mắt mà nhìn.
Dù hắn giết tất cả mọi người trong thế giới gương, hoặc là quỷ thì Giang Lạc cũng không thèm để ý. Điều duy nhất hắn không nên làm là cưỡng ép Giang Lạc ở lại nơi này.
Ngay cả che giấu mà Trì Vưu cũng chẳng buồn, hắn mỉm cười nói: "Qua đêm nay, chúng ta còn rất nhiều thời gian để làm những chuyện như thế."
Giang Lạc bắt đầu lo lắng.
Trì Vưu nói thẳng ra như vậy, nếu hắn không có tự tin một trăm phần trăm vào bản thân mình thì đương nhiên hắn sẽ không thể nói chắc chắn như vậy.
Diễn biến của chuyện này không tốt cho lắm.
Ngay lúc này, tiếng của ác quỷ lại vang lên bên tai Giang Lạc: "Làm sao bây giờ? Số người sống trong thành không đến mấy trăm người, hắn sắp thành công rồi."
Hắn giả vờ lo lắng, nhưng giọng điệu lại không giấu được sự đắc thắng. Lưng của cậu được quần áo che khuất rải rác dấu hôn của ác quỷ, cậu bị lạnh đến mức xương cụt cũng run lên. Cậu ngẩng đầu, hơi lạnh trên cổ như lưỡi rắn liếm qua.
"Tôi biết anh có cách." Môi Giang Lạc mấp máy gần như không thể nhìn thấy, giọng nói của cậu nhỏ như tiếng muỗi: "Không thể tin được, hắn và tôi thân mật mà anh không giết hắn."
Ác quỷ cười nói: "Đúng là tôi muốn giết hắn thật. Nhưng tôi luôn là một người lương thiện, ngay cả khi hắn là tôi trong gương thì vẫn là một tôi khác, sao tôi có thể giết hắn được?"
"Hơn nữa, giữ lại hắn thì mới có thể khiến cậu đến cầu xin tôi chứ."
Trọng điểm là câu cuối chứ gì.
Lúc này cậu hoàn toàn không muốn so đo với ác quỷ, không khách sáo nói: "Đưa tôi ra ngoài."
Ác quỷ cố ý ra vẻ khổ sở nói: "Trong căn phòng này có cấm chế, khó ra lắm đó..."
Giang Lạc hít sâu nói: "Điều kiện tùy anh."
Thiếu niên Trì Vưu cảnh giác hỏi: "Cậu đang nói chuyện với ai?"
Khóe mắt Giang Lạc liếc hắn một cái, không biết cậu nghe thấy gì mà cúi đầu sang một bên xấu hổ hé môi.
Hình như cậu đang bị thứ gì đó hôn, hoặc đang bị trêu đùa bởi ngón tay của ai đó. Trong miệng bị nhét đồ vật, Giang Lạc đau đớn kêu lên, nước bọt trong suốt từ khóe miệng tràn ra.
Sắc mặt Trì Vưu trở nên tăm tối, hắn nhận ra trong phòng này còn có người thứ ba.
Mà người này, đang đùa bỡn Giang Lạc ngay dưới mí mắt hắn.
Ác quỷ rời khỏi bờ môi Giang Lạc, hắn xoay mặt Giang Lạc lại nhìn thẳng vào Trì Vưu, ác ý phun trào: "Ngoan, nói với hắn một câu từ biệt khiến tôi vui vẻ đi."
Khóe miệng Giang Lạc nhếch lên nụ cười lạnh lùng, cậu mở to mắt nhìn Trì Vưu, nói: "Trước khi đi, để tôi móc mắt hắn."
Bỗng nhiên con ngươi Trì Vưu co rút lại.
Ác quỷ cười ha ha, ngay sau đó hắn bế Giang Lạc bay lên không trung. Khi sắp đụng phải trần nhà thì Giang Lạc đã đưa tay ra đỡ theo bản năng, sau một tiếng động lớn, bỗng có gió lạnh thổi vù vù bên tai cậu.
Mùi khét và mùi máu tanh nồng hòa lẫn vào trong không khí, và còn có cả tiếng la khóc bị gió thổi tới.
Giang Lạc mở mắt ra, cậu được ác quỷ ôm trên cao, bọn họ giẫm chân trên bầu trời, cúi đầu nhìn xuống thành phố đang dần trở thành phế tích trong ngọn lửa.