134. Chương 134: Giang Lạc khiêu khích, Ác quỷ tháo chạy

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 134: Giang Lạc khiêu khích, Ác quỷ tháo chạy

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ác quỷ bất chợt siết chặt cằm Giang Lạc.
Thế nhưng lúc này, Giang Lạc chẳng hề bận tâm. Không những không để ý, cậu còn càng muốn kích thích đối phương, trong lòng dâng lên một cảm giác đắc ý khó tả.
Sự đắc ý ấy lấn át cả lý trí, khiến những cảm giác xui xẻo, lo lắng và kiêng dè trước việc ác quỷ yêu mình bỗng chốc hóa thành niềm hả hê trên nỗi đau của người khác. Giang Lạc nhếch môi, thu trọn mọi biến đổi trên gương mặt ác quỷ vào tầm mắt.
Thế nhưng, ác quỷ lại không hề thay đổi sắc mặt.
Tuy nhiên, ánh mắt hoàn toàn không thuộc về loài người kia lại khẽ rụt lại. Đôi mắt đen nhánh ẩn chứa quỷ khí âm trầm phản chiếu hình bóng Giang Lạc.
Nụ cười của chàng trai nhân loại càng thêm tự tin, biểu cảm chắc chắn. Từng nét trên khuôn mặt Giang Lạc dường như đang nói: “Tôi đọc được anh như một cuốn sách vậy, Trì Vưu à.”
Ác quỷ và nhân loại giằng co ròng rã một phút.
Khoảnh khắc tĩnh lặng đến mức này gần như đã cho Giang Lạc câu trả lời.
Trì Vưu thích cậu.
Không chỉ là Trì Vưu thiếu niên trong thế giới gương, mà ngay cả ác quỷ chân chính cũng thích cậu.
Thích cậu, “kẻ sát nhân” đã giết hắn.
Sự kích động và hưng phấn của nhân loại xông thẳng lên đầu. Cậu không chút e ngại cảm xúc của ác quỷ, chủ động nâng nửa thân trên lên rồi thỏ thẻ bên tai ác quỷ những lời mập mờ, bao hàm ác ý, như một đóa hoa rực rỡ sinh ra từ bùn lầy: “Trì Vưu, anh thích tôi.”
Ác quỷ nghe thấy tiếng cười khẽ của thanh niên tóc đen. Cậu nhẹ nhàng, dùng giọng điệu chắc nịch khẳng định: “Anh đang cứng trên người tôi.”
Một tiếng nổ vang lên.
Trời đất quay cuồng, Giang Lạc ngay lập tức bị ác quỷ đè lên bức tường đối diện.
Cậu nhìn qua vai ác quỷ thì thấy chiếc giường mình vừa nằm đã biến thành bụi bay đầy trời.
Sau một khoảng im lặng, cuối cùng ác quỷ cũng cười khẩy: “Thích ư?”
Thái độ của hắn không khỏi hững hờ: “Nếu ham muốn và việc muốn lên giường với em được xem là thích, ừm, vậy đúng là tôi thích em.”
Không ai dạy Trì Vưu nguyên tắc là gì, hay thế nào là làm tình và yêu thích. Lúc này nghe Giang Lạc nói vậy, hắn chỉ cảm thấy buồn cười. Hắn đã không còn là người nữa rồi, sao lại xuất hiện thứ tình cảm thấp kém này chứ?
Thế nhưng, nhân loại tựa trên bức tường trắng vẫn cứ nhìn hắn, khóe miệng cong cong, đuôi tóc lắc lư, thậm chí tư thế đứng thoải mái cũng toát lên vẻ “không chút tốn sức”. Nụ cười trên mặt ác quỷ dần biến mất tăm, biểu cảm trở nên lạnh lùng, đôi môi lạnh lẽo nhếch lên, sống mũi cao chìm sâu vào bóng tối, tưởng chừng như trở về dáng vẻ ban sơ của một pho tượng đá.
Thế nhưng, một làn sóng cảm xúc thăng trầm vẫn phảng phất trong đó.
Hắn trầm mặc nhìn Giang Lạc, vẫn giữ dáng vẻ xa cách như cũ.
Ánh mắt hắn trở thành vực thẳm sâu không thấy đáy, cho cảm giác tất cả sinh mệnh sẽ bị hắn nuốt chửng, cả thiện ý và tình cảm cũng sẽ lụi tàn dưới đó. Hắn chỉ khiến người khác run rẩy và khiếp sợ.
Dường như chữ “thích” chẳng liên quan gì đến ác quỷ.
Giang Lạc bỗng nhiên tiến gần hắn.
Trong vòng mười lăm phút, thanh niên tóc đen không hề rời mắt khỏi đôi mắt của ác quỷ, nụ cười nơi khóe miệng cũng chưa có dấu hiệu phai nhạt. Dưới cái nhìn chăm chú, lạnh tanh như mãng xà của ác quỷ, ánh mắt cậu bỗng trở nên khiêu khích, quyến rũ. Cậu ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên má hắn.
Nụ hôn này tiếp tục lướt xuống, vừa vặn chạm vào cánh môi của ác quỷ.
Ác quỷ giống như một pho tượng bất động, mặc kệ nhân loại mấp máy trên cơ thể mình.
Giang Lạc nhẹ nhàng đặt sát cổ ác quỷ những nụ hôn lả lướt như bướm lượn, sau đó chậm rãi chuyển sang phía chính diện, hé môi rồi dịu dàng cắn nhẹ lên yết hầu ác quỷ.
Yết hầu của hắn khẽ giật.
Nụ cười trên khóe miệng Giang Lạc càng sâu hơn, dù là cậu hay ác quỷ đều hiểu, chút động tĩnh này thôi lại giống như đất rung núi chuyển, sơn băng địa liệt, như con đê sạt lở, núi tuyết sụp đổ.
Đây là bằng chứng cho thấy ác quỷ đã thua trong cuộc đối đầu giữa hai người họ.
Giang Lạc ngẩng đầu khỏi cổ ác quỷ một lần nữa, môi cậu và hắn chỉ cách nhau một ngón tay. Lúc nói chuyện, hơi thở mập mờ lưu luyến quấn quanh chóp mũi của cả nhân loại và ác quỷ.
Ánh mắt ác quỷ trở nên âm u, tĩnh mịch hơn lúc trước.
Giang Lạc nhìn hắn, giọng nói nhẹ nhàng như gió thổi, cười nói: “Suýt nữa thì tôi quên mất, trái tim anh vẫn khắc ghi tên của tôi.”
Vào những lúc không thấy Trì Vưu, hiển nhiên Giang Lạc có thể tỉnh táo phân tích những suy nghĩ tồi tệ mà ác quỷ dành cho mình, thậm chí bình tĩnh nhận ra niềm yêu thích của Trì Vưu có thể gây ảnh hưởng và tai họa đến nhường nào cho cậu. Ác quỷ sẽ làm mọi cách để lấy được thứ mình muốn nhằm thỏa mãn bản thân. Phải tích mấy đời âm đức mới “được” hắn thích chứ.
Thế nhưng, sau khi đối mặt với Trì Vưu, sau khi phát hiện ác quỷ thích cậu, đại não Giang Lạc lập tức bị sự hưng phấn nhấn chìm, hoàn toàn không rảnh rỗi để nghĩ về điều gì khác. Trong đầu cậu chỉ lo nghĩ làm sao để bắt ác quỷ thừa nhận hắn thích mình, thừa nhận hắn đã thất bại triệt để, không chừa một chiếc quần nào. Cậu giống như yêu quái đang dụ Đường Tăng ăn thịt, chỉ muốn biết được đáp án, ngay cả hậu quả sau khi biết được đáp án sẽ thành ra như thế nào cậu cũng không màng.
Trong phòng vang lên tiếng động thứ hai.
Cát Vô Trần và Hoa Ly nhanh chóng xông vào phòng, nhưng cả hai chỉ thấy Giang Lạc đang ôm bụng cười tựa trên tường, còn bóng dáng chủ nhân thì không thấy đâu.
Họ đang định hỏi Giang Lạc thì nghe thấy giọng chủ nhân trong đầu. Sau khi nghe xong mệnh lệnh, hai người nhìn nhau. Cát Vô Trần phức tạp liếc về phía Giang Lạc, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên, phá cửa sổ rồi rời khỏi đó cùng Hoa Ly.
“Ha ha ha ha ha.”
Giang Lạc cười ứa nước mắt, cười đến khi hai má và cả bụng đau quặn lên, cậu mới chống tay lên tường cố gắng ngừng cười.
Ngủ lâu quá nên hai chân cậu hơi nhũn ra, nhưng chuyện đó không ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu. Cậu không ngờ, thật sự không ngờ, không ngờ Trì Vưu lại có một ngày chạy trối chết như vậy.
Trên lầu một phát ra tiếng động, là tiếng của nhóm người Liên Tuyết.
“Sư huynh?”
Giang Lạc ho khan một tiếng, lau nước mắt nơi khóe mắt xong rồi dùng tay vuốt mặt, nhịn cười bước đến: “Tới đây.”
***
Trên đỉnh núi.
Bão tố đã dừng được một ngày.
Người số mệnh với mái tóc trắng bạc, gương mặt trẻ tuổi đang vươn tay lấy viên ngọc Nguyên Thiên từ trong chậu nước ra.
Vi Hòa đạo trưởng phía sau hỏi hắn: “Đại nhân, thân thể người sao rồi ạ?”
“Mấy tộc nhân đã ra ngoài của ngươi,” Người số mệnh khẽ nói, “bọn họ rất an toàn.”
Vi Hòa đạo trưởng thở dài một hơi, sau vài giây căng thẳng cuối cùng lão cũng bình tĩnh lại.
Người số mệnh cầm chiếc khăn bông màu trắng, cẩn thận lau đi những giọt nước trên tay mình. Vi Hòa đạo trưởng lại hỏi: “Vậy đại nhân, đám người đó....”
Lời nói của lão bị xen ngang, nhưng Vi Hòa đạo trưởng vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh. Hắn nói: “Chiều nay họ sẽ đến đây.”
Vi Hòa đạo trưởng cung kính đáp: “Tiểu tử đã hiểu rồi.”
Câu nói này nghe vô cùng kỳ quái. So với gương mặt điển trai của người số mệnh thì Vi Hòa đạo trưởng càng giống một bậc trưởng bối hơn bao giờ hết, nhưng thái độ của lão đối với người số mệnh, rõ ràng lại là thái độ của hậu bối đối với trưởng bối.
Thế nhưng cả hai không ai lấy làm lạ. Vi Hòa đạo trưởng thoáng nghĩ rồi cẩn thận hỏi: “Tên nhóc Giang Lạc đó, ngài cảm thấy hắn sẽ đối phó với Trì Vưu của chúng ta ư?”
Người số mệnh buông khăn tay xuống, ngay cả ngọc Nguyên Thiên cũng để sang một bên. Hắn đi đến cạnh cửa sổ, nhìn mảnh đất bị phủ đầy tuyết trắng và phong cảnh phía xa xa, lúc hắn nói cảm giác cũng lạnh lẽo như bông tuyết vậy: “Đúng vậy.”
Hắn cười, vẫn giữ vẻ ngoài cao vời như một vị thần: “Trên đời này, chỉ có cậu ta mới giết được Trì Vưu.”
Vi Hòa đạo trưởng thoáng nhìn viên ngọc Nguyên Thiên trong suốt trên bàn, gương mặt hiện lên nét âu lo.
Bỗng nhiên người số mệnh quay đầu lại, đôi mắt như tuyết hờ hững nhìn về phía lão, trông như đang biết lão suy nghĩ điều gì, hắn nói: “Ta rất xem trọng cậu ta.”
Khi đôi mắt ấy không giống như đang nhìn chằm chằm vào người khác nhưng lại khiến cho họ có cảm giác sợ hãi không dám đối mặt, người số mệnh nói: “Có lẽ cậu ta sẽ trở thành người kế tiếp ta không chừng.”
Vi Hòa đạo trưởng chấn động: “Tiểu tử đã rõ.”
***
Ngoài Giang Lạc, sau khi những người khác thức dậy đều chen chúc trong nhà vệ sinh. Khi nhóm ba người đi xong, phải mất một lúc mới qua cơn chóng mặt vì đói. Nhìn sang nhóm sinh viên đại học, trừ Lý Tiểu ra thì vẫn chưa ai tỉnh lại.
Trong lòng Liên Tuyết rối bời, kéo cơ thể mệt mỏi đi kiểm tra cho từng người xong mới thở phào một hơi. Ba người này vẫn còn thở, chưa chết, chỉ là không biết vì sao mà lại hôn mê.
Ngay lúc đó lại bị Giang Lạc gọi xuống lầu.
Trừ việc nằm hơi lâu nên cơ thể hơi mệt mỏi, cậu không có cảm giác khó chịu nào khác, thậm chí cả dạ dày cũng không trống rỗng. Nhìn bộ dạng không đứng lên nổi của mọi người, Giang Lạc chủ động đi vào phòng bếp.
Tủ lạnh trong bếp có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, vô cùng đa dạng. Giang Lạc không nấu cầu kỳ phức tạp, cậu chỉ dùng gạo nấu cháo hoa, rồi làm thêm ít thức ăn thanh đạm.
Mùi thơm từ trong bếp bay ra, ngay cả Lý Tiểu đang khóc không ngừng vì ba người bạn học hôn mê bất tỉnh cũng dừng lại không khóc nữa, mặt ửng đỏ lấy tay che bụng đang sôi lên. Bọn họ cố gắng đứng dậy, mang đồ ăn để lên bàn rồi bắt đầu vùi đầu ăn.
Một bát cháo vào bụng, dạ dày vốn đang khó chịu cũng trở nên thoải mái hơn. Liên Tuyết nghiêng đầu an ủi Lý Tiểu: “Sư thúc của chúng tôi, đạo trưởng Vi Hòa sống trên đỉnh núi, y thuật rất cao, chắc chắn có thể chữa trị cho ba người bọn họ, em đừng lo lắng quá.”
Trải qua lần này, Lý Tiểu trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cô gật đầu, nén nỗi lo xuống và nói: “Bọn họ không chết đã là may mắn lắm rồi, còn lại xin nhờ mọi người ạ.”
Liên Tuyết cười nói: “Yên tâm đi.”
Trong bốn người bọn họ, sắc mặt của Liên Bỉnh tái nhất, hắn ôm cái đùi đang đau đớn của mình: “Ở trong gương, nửa người dưới của tôi đã bị quỷ ăn hết. Sau khi ra ngoài dù trên người không có vết thương nhưng hai đùi vẫn rất đau.”
“Chắc là linh hồn bị thương rồi, chờ đến chỗ sư thúc thì cậu nghỉ ngơi một thời gian đi.”
Cơm nước xong xuôi, bốn người ngồi nghỉ một lúc rồi sửa soạn quần áo, vác đồ đạc lên lưng rồi cùng nhau đỡ ba người đang bất tỉnh trên mặt đất đi ra khỏi nhà gỗ.
Bên ngoài gió tuyết đã ngừng, khắp nơi mênh mông trắng xóa, nhưng đường núi vẫn rất khó đi. Sau khi đỡ người trên lưng lại càng khó đi hơn.
Thế nhưng bốn người họ không dám để ba người kia ở lại trong phòng.
Chủ nhân biệt thự, Nghiêm quản gia và cả đôi vợ chồng đều đã biến mất không thấy đâu. Cộng thêm việc vừa mới trải qua thế giới gương nguy hiểm chồng chất, bọn họ thà vất vả hơn một chút cũng không muốn để người ở lại trong phòng rồi rời đi gọi cứu viện.
May mắn thay, chặng đường tiếp theo bọn họ không gặp phải trở ngại nào, và đã đi lên đỉnh núi thành công.
Liên Tuyết thở dốc, lau qua mồ hôi trên mặt, nói: “Cuối cùng cũng tới nơi.”
Giang Lạc ngẩng đầu lên, thấy trước cổng giống như một trang viên của Tuyết gia, trên đó có viết ba chữ lớn: “Không tục niệm”.