135. Dòng Suối Đen và Sự Xuất Hiện Của Túc Mệnh Nhân

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Dòng Suối Đen và Sự Xuất Hiện Của Túc Mệnh Nhân

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vô Tục Niệm" là một cụm từ thường được các trưởng lão Đạo gia dùng để đặt tên cho những nơi tu hành, thiền định. Nhìn thấy ba chữ này, Giang Lạc biết đây chắc chắn là nơi ở của đạo trưởng Vi Hòa. Cả gia đình họ đều có phong cách như vậy.
Liên Tuyết bước đến gõ cửa, một lúc lâu sau, một tiểu đồng ra mở cửa. Cậu bé khoảng mười lăm tuổi, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của nhóm người mà chỉ bình tĩnh nói: "Các sư huynh, sư tỷ, mời mọi người đi theo em. Đạo trưởng đang đợi mọi người ở bên trong."
Tiểu đồng dẫn bọn họ đi vào bên trong, không lâu sau, họ nhìn thấy đạo trưởng Vi Hòa đang ngồi đợi trong căn phòng yên tĩnh.
Năm nay, đạo trưởng Vi Hòa đã hơn năm mươi tuổi, khóe mắt đã hằn lên những vết nhăn, trông ông giống một trưởng bối nghiêm túc, chính trực. Nhìn thấy ba người Liên Tuyết trở về bình an, sắc mặt của đạo trưởng Vi Hòa mới thả lỏng hơn một chút. Ông quan sát mấy người họ một lượt, nói: "Mấy ngày trước, có tin từ dưới núi báo lên, nói các con nhân lúc tuyết tạnh mà lên núi, nhưng ngay sau đó bão tuyết lại ập đến. Mấy ngày nay, không biết bao nhiêu người lo lắng cho các con, may mà các con bình an vô sự trở về gặp ta, nếu không ta sẽ bị sư phụ, sư thúc của các con cằn nhằn đến mức mất nửa cái mạng mất thôi."
Liên Khương cười hì hì nói: "Sư thúc lo lắng cho bọn con thì cứ nói thẳng chứ sao ạ."
"Ta thèm mà lo lắng cho đám nhóc nghịch ngợm các con." Đạo trưởng Vi Hòa dựng râu trừng mắt: "Đã dặn mấy ngày vừa rồi ta sẽ không xuống núi, các con không thể kiên nhẫn ở dưới núi chờ ta được à?"
Lúc nói những lời này, ông đặc biệt liếc Giang Lạc vài lần.
Lúc này, Giang Lạc vẫn còn đang chìm đắm trong sự khoái cảm và hưng phấn khi đã thấu hiểu được tâm tư của ác quỷ đối với mình. Sau khi nhận ra ánh mắt của đạo trưởng, cậu buộc mình phải nhanh chóng bình tĩnh lại và nhớ về những lời ông vừa nói.
Khi đạo trưởng Vi Hòa chuẩn bị bế quan ở sau núi thì đã dặn một tuần sau ông sẽ xuống núi. Nhưng không hiểu sao một tuần sau lại bị kéo dài thêm ba ngày, ba ngày xong thì bão tuyết ập đến và ngọn núi bị bao phủ bởi lớp tuyết dày.
Thời gian chênh lệch quá trùng hợp. Ba người Liên Tuyết không có thói quen ngắm nhìn bầu trời, nhưng đạo trưởng Vi Hòa ngay cả tảng đá trước cửa cũng dùng để trấn nhà, chẳng lẽ ông không thể dự đoán được khi nào trận bão tuyết đến hay sao?
Giang Lạc nghiêng về dự đoán lúc đầu của cậu.
Dù đã đoán trước được, nhưng lại cố ý kéo dài không xuống núi, ý tứ của đạo trưởng Vi Hòa rất rõ ràng, ông không muốn dính líu đến chuyện Giang Lạc bị ô nhiễm. Vậy nên ông đã mượn lý do tuyết rơi dày để tránh xuống núi, nhưng ông ta không nghĩ đến, Liên Tuyết lại chủ động liều mạng bất chấp nguy hiểm đưa bọn họ lên núi.
Nếu như bọn Giang Lạc không lên núi thì sẽ không nhìn thấy biệt thự bằng gỗ, và cũng sẽ không phải bị nhốt vào thế giới gương.
Nhưng cũng có một khả năng khác, Giang Lạc thay đổi chiều hướng suy nghĩ của mình.
Chẳng lẽ đạo trưởng Vi Hòa không hiểu rõ tính cách của Liên Tuyết hay sao? Ông ta ở trong núi chậm chạp không chịu xuống, trong lòng Liên Tuyết sốt ruột thì sẽ làm ra chuyện gì, người hiểu rõ về cô sẽ không đoán được ư?
Nghĩ như vậy, dường như bọn họ đã bị người ta lừa lên trên đỉnh núi.
Giang Lạc không biết đạo trưởng Vi Hòa đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu có thể chắc chắn rằng, trận bão tuyết này và cả trận pháp ở tấm gương trong cái biệt thự kia có lẽ sẽ không tránh khỏi liên quan đến đạo trưởng Vi Hòa.
Dù không phải ông ta gây nên đi chăng nữa thì có thể ông ta cũng biết được điều gì đó.
Có lẽ Liên Tuyết... cũng không vô tội như vậy.
Nghĩ nhiều như vậy nhưng Giang Lạc vẫn luôn giữ nét cười trên gương mặt. Ai cũng không thể nhìn ra việc cậu đã bắt đầu hoài nghi đạo trưởng Vi Hòa và cả mấy người Liên Tuyết.
Liên Tuyết kể lại ngắn gọn tai nạn mà họ gặp phải trên đường đi, rồi chỉ tay về phía ba người Đoạn Tử đang nằm gục trên ghế và nói: "Sư thúc, sau khi bọn họ chết ở trong thế giới gương, ở trong hiện thực gọi như thế nào vẫn không tỉnh lại. Sư thúc nhìn xem có chuyện gì xảy ra với họ hộ con với, ngoài ra còn có Liên Bỉnh bị thương nặng ở trong thế giới gương nữa. Cả đệ tử Phùng thiên sư..."
Liên Tuyết quay đầu nhìn Giang Lạc, Giang Lạc lắc đầu và khiêm tốn nói: "Xem những người bị thương nặng trước đi."
Đạo trưởng Vi Hòa nghe cậu nói vậy thì lông mày đang nhíu cũng hơi giãn ra một chút, có vẻ Giang Lạc là một người tốt bụng và nhân hậu, điều này khiến trong lòng ông ta cảm thấy yên tâm hơn.
Trong lòng đã rõ ràng nên ông trở nên thoải mái hơn rất nhiều. Đạo trưởng Vi Hòa đứng dậy đi tới trước ba người Đoạn Tử rồi bắt mạch, ông trầm tư thật lâu, vẻ mặt dần nghiêm trọng: "Tình hình của ba người này không tốt lắm, nếu không cẩn thận thì đời này cũng không thể mở mắt được nữa. Liên Khương, con dẫn theo hai đồng tử mang bọn họ đến hiệu thuốc trước đã, sau đó ta sẽ khám kỹ hơn."
Liên Khương mang theo người ôm bọn họ ra ngoài, Lý Tiểu lo lắng cho bạn nên cũng rời khỏi gian phòng đi theo bọn họ.
Đạo trưởng Vi Hòa liếc Liên Bỉnh rồi bảo: "Đi ngâm trong nước thánh đi, ít nhất phải ngâm bảy bảy bốn mươi chín ngày thì con mới có thể khỏe lại được."
Liên Bỉnh ngượng ngùng nói: "Sư thúc, sao phải ngâm lâu vậy ạ?"
"Bị thương gân động cốt cũng đã phải dưỡng một thời gian dài. Mà hồn của con còn bị cắn mất nửa, bây giờ có thể đứng được đã là may lắm rồi, con còn ngại lâu à?" Đạo trưởng Vi Hòa quát: "Biến đi ngâm mau!"
Liên Bỉnh vội vàng đi ra ngoài, lúc này, trong gian phòng chỉ còn lại một bệnh nhân là Giang Lạc.
Đạo trưởng Vi Hòa nhìn cậu một lúc, Liên Tuyết đành nói xen vào: "Sư thúc, Giang Lạc sư huynh đến chỗ chúng ta vì để thanh trừ ô uế. Con từng nói với Thiên Sư rằng chỉ một tháng sau có thể giúp sư huynh khôi phục như lúc đầu, mà bây giờ một tháng đã sắp sửa trôi qua, chỉ còn mười ngày nữa thôi, phải làm sao bây giờ ạ?"
"Không cần phải gấp." Đạo trưởng Vi Hòa dẫn hai người họ ra ngoài, nói: "Hai ngày sau, sư phụ của thằng nhóc này sẽ lên núi, con không cần lo lắng cái kỳ hạn một tháng đấy đâu."
Giang Lạc khá ngạc nhiên: "Sư phụ của tôi sao?"
"Đúng, sư phụ của cậu." Đạo trưởng Vi Hòa lại chuyển sang nói với Liên Tuyết: "Liên Tuyết, con đi nhìn sư đệ của con xem thế nào rồi."
Liên Tuyết lo lắng liếc nhìn Giang Lạc, cô nghe lời dừng bước lại, nói: "Vâng."
Đạo trưởng Vi Hòa dẫn Giang Lạc ra cổng lớn và đi về phía Tứ Hợp Viện. Giang Lạc để ý từng bước chân của ông, rồi cẩn thận giẫm từng bước chuẩn xác vào dấu chân của đạo trưởng Vi Hòa, phòng việc cậu bị rơi vào cạm bẫy trong trận pháp.
Đằng sau Tứ Hợp Viện là một lùm cây khô trơ trụi, thỉnh thoảng sẽ có tiếng tuyết rơi từ trên cành cây khi bị đọng lại quá nhiều.
Không lâu sau khi Giang Lạc đi theo đạo trưởng Vi Hòa, cậu phát hiện ra lớp tuyết dày trên gạch dưới chân dần dần trở nên mỏng hơn. Cậu đi thêm mấy chục bước nữa thì ngay cả bóng dáng của bông tuyết cũng không thấy, đất bùn ẩm ướt, thảm cỏ xanh nhỏ bé mềm mại xuất hiện trước mắt.
Cành khô gặp xuân, chồi non nảy lộc. Thẳng một đường giống như đi từ mùa đông đến mùa xuân, hai người đi mãi cho đến khi đi đến một con suối nhỏ đang bốc hơi nóng, sương trắng mờ ảo bên bờ. Lúc này, đạo trưởng Vi Hòa mới dừng lại và nói: "Có hai con suối ngoài hồ Thiên Bích, bên trong tổ trạch là con suối lớn mát lạnh trong suốt. Còn suối nhỏ thì nằm tít sâu trong núi, nước trong dòng suối này là nước nóng. Nước sư đệ Liên Bỉnh của cậu đang ngâm cũng là từ con suối nhỏ này. Liên Tuyết nói cơ thể cậu bị ô uế nặng nề, cậu đi xuống đó đi, để tôi nhìn xem có thể nghiêm trọng đến mức độ nào."
Giang Lạc lịch sự từ chối: "Thế này thì không ổn lắm đâu."
Mặc dù cậu cũng rất muốn ngâm mình trong suối nước nóng, nhưng nếu trực tiếp nhuộm đen cả con suối của người ta thì cậu sợ rằng mình sẽ không bước qua khỏi cửa mất.
Ý tứ của cậu hiện lên rõ ràng trên mặt, đạo trưởng Vi Hòa đương nhiên nhìn ra được, lão nhân gia đã năm mươi bật cười ha ha, hơi kiêu ngạo nói: "Cậu cứ xuống đi, con suối nhỏ này chắc chắn sẽ không bị cậu nhiễm bẩn đâu."
Nếu ông đã nói như vậy thì được thôi.
Giang Lạc nhún vai, cậu để đồ trên người xuống, cởi bỏ quần áo nặng nề, đi vào con suối với một chiếc áo len mỏng.
Hơi nóng ập tới, nước suối cao đến ngang eo của Giang Lạc, cậu tìm một chỗ rồi ngồi xuống, chỉ để lộ bả vai trở lên trên mặt nước. Cậu thoải mái dễ chịu thở ra một hơi.
Mặc dù nước ở suối Thiên Bích có thể khiến khung cảnh xung quanh tựa như mùa xuân hoa nở, nhưng nó lại không thể thay đổi được cái lạnh giá của ngày đông. Giữa mùa đông mà được ngâm mình trong suối nước nóng với khung cảnh tràn đầy sức sống như vậy, cơn đau nhức của Giang Lạc đã giảm đi rất nhiều.
Cậu phẩy tay làm sương mù tràn ngập trên mặt nước tản ra, rồi bắt đầu nhìn làn nước thay đổi.
Đạo trưởng Vi Hòa đứng cạnh bờ cũng đang nhìn.
Nhưng ông ta cũng không lo lắng nhiều. Dù suối nhỏ chỉ có kích thước bằng một phòng bếp nhỏ nhưng hiệu quả mà nó đem lại còn lớn gấp mấy lần so với con suối lớn.
Sở dĩ các trưởng lão nhà họ Liên thích ẩn cư ở núi sau là vì con suối nho nhỏ này. Đạo trưởng Vi Hòa quanh năm ở trên núi, nên ông hiểu rất rõ những công dụng của suối nhỏ này. Dù có ném hai mươi người bị nhiễm tà khí vào trong suối, miễn là hắn có thể đứng vững, suối nhỏ có thể rửa sạch ô uế toàn thân của hắn chỉ trong mười lăm phút.
Không ngoa khi đạo trưởng Vi Hòa cảm thấy rằng không có con suối nào có thể tẩy sạch ô uế trên người tốt hơn con suối này.
Ngoại trừ tẩy rửa vết bẩn thì suối nhỏ còn có một tác dụng quan trọng hơn, là rửa sạch ham muốn và tham vọng của con người từng lớp một.
Mỗi khi ngâm trong suối nhỏ xong, người ta sẽ thấy đầu óc trở nên tỉnh táo minh mẫn, cả người thư giãn, dục vọng cũng giảm xuống. Cũng dễ buông bỏ những uẩn khúc, bất mãn đang vướng mắc trong lòng, nếu ngâm lâu dài thì có thể đạt được cảnh giới "Vô dục vô cầu" mà mọi người trong gia tộc theo đuổi.
Đạo trưởng Vi Hòa hơi thất thần, nhưng sau khi ông tỉnh táo lại và nhìn vào trong suối, ông mở to hai mắt ra nhìn, cảm thấy không thể tin nổi nói: "Chuyện này, sao có thể?"
Trong làn nước trong vắt đến tận đáy, một vòng tròn màu đen kịt từ từ lan tỏa ra từ người Giang Lạc. Vòng tròn đục ngầu ấy chậm rãi lan rộng không ngừng, nước suối không những không thể tẩy sạch được chất ô uế đen kịt này mà còn liên tục bị chúng ăn mòn. Dưới ánh mắt kinh hãi của đạo trưởng Vi Hòa, chỉ trong thoáng chốc, chúng đã "nuốt chửng" mất một nửa nước trong suối nhỏ.
Đạo trưởng Vi Hòa không dám tin vào những gì mình thấy, ông thì thào nói: "Chuyện này sao có thể... Đây là nước của suối Thiên Bích cơ mà, là suối nhỏ..."
Nước đen dần thôn tính cả suối, sẽ không vì là suối nhỏ mà nước đen dừng tốc độ lan tràn của mình.
Giang Lạc lúng túng ho hai cái, thấy đạo trưởng Vi Hòa giận đến mức tay run bần bật lên cậu mới chủ động nói: "Đạo trưởng, hay con ra khỏi đây nhé?"
Đạo trưởng Vi Hòa hít sâu một hơi, ông vung tay lên nhìn chằm chằm vào ao nước: "Cậu đừng nhúc nhích, cứ ngâm đó đi, ít nhất phải ngâm thêm một tiếng nữa."
Mười lăm phút sau, đạo trưởng Vi Hòa nhìn dòng nước suối tĩnh lặng đen ngầu mà không biết phải nói gì thêm: "..."
Râu mép của ông run lên, lúc đột nhiên liếc nhìn xung quanh thì ông sững người, bỗng nhiên bình tĩnh lại rồi nói: "Túc Mệnh Nhân, cậu đến rồi."
Giang Lạc nhìn theo ánh mắt của ông.
Khung cảnh xanh biếc ngập tràn, dường như làm nổi bật làn da trắng tuyết của Túc Mệnh Nhân. Da của hắn tái nhợt, theo lý thuyết thì với làn da trắng như vậy có thể nhìn rõ được mạch máu tím xanh dưới da. Nhưng Giang Lạc chưa từng nhìn thấy những dấu hiệu đó trên người Túc Mệnh Nhân.
Túc Mệnh Nhân có mái tóc dài, lông mày và lông mi của hắn cũng gần như trắng như tuyết.
Hắn không phải người.
Túc Mệnh Nhân đi đến bên dòng suối, hắn liếc mắt nhìn thấy nước suối đã chuyển thành màu đen.
Hơi nóng lượn lờ quanh người hắn, đâu đó Giang Lạc có một loại cảm giác rằng hắn sẽ hòa tan vào trong nước nóng.
Vậy Túc Mệnh Nhân đang ở nơi này sao?
Chẳng phải hắn ở phủ Thiên Sư à?
Đạo trưởng Vi Hòa thở dài, ngại ngùng nói: "Một phút trước, nước đã biến thành thế này rồi."
Chính Giang Lạc cũng cảm thấy sự dơ bẩn trên người cậu có vẻ như đã nghiêm trọng hơn khi ở dưới chân núi rồi.
Lúc tắm trong thùng gỗ dưới chân núi, cậu cũng mất khoảng mười lăm phút mới có thể nhuộm đen cả thùng nước. Vậy mà giờ khi vào suối nước lớn thế này, cũng không mất đến mười lăm phút như vậy.
Nước thay đổi nhiều nhưng thời gian lại không thay đổi là bao.
Túc Mệnh Nhân gật nhẹ đầu.
Hắn mặc trên người chiếc đạo bào màu trắng, dường như chỉ một cơn gió thôi cũng có thể mang hắn đi. Giang Lạc không biết hắn muốn làm gì, nhưng sau một giây, Túc Mệnh Nhân cất bước, nhẹ nhàng bước vào trong dòng suối đen sì.
Đạo trưởng Vi Hòa lập tức nói: "Túc Mệnh Nhân!"
Túc Mệnh Nhân nói: "Không sao."
Hắn bước hẳn vào trong nước.
Động tác đó của hắn khiến làn nước đen ngòm gợn sóng, sóng nước nhấp nhô trên chiếc eo tinh xảo của hắn, Túc Mệnh Nhân ngẩng đầu nhìn Giang Lạc rồi từ từ đi về phía cậu.
Toàn cơ thể Giang Lạc vô thức căng cứng, cảnh giác tăng lên theo bản năng.
Áo bào của Túc Mệnh Nhân đã ướt nhẹp nhưng hắn lại không hề để ý đến chuyện đó.
Khi hắn bước đi, đột nhiên, nước xung quanh người hắn bắt đầu được làm sạch, dòng nước bẩn chốc lát mất đi màu đen và trở lại thành dòng nước trong vắt vốn có. Đến cuối cùng, nước xung quanh Giang Lạc cũng không còn đen nữa.
Túc Mệnh Nhân đã đi đến trước mặt Giang Lạc.
Hắn vươn tay về phía cậu, đôi mắt ấy đã trải qua biết bao thăng trầm sương gió mang theo ý cười dịu dàng, hắn nói: "Lại đây."
Ngón tay Giang Lạc giật giật, lập tức cậu cười híp mắt, rồi đặt tay vào trong tay Túc Mệnh Nhân.
Ngay lúc hai người chạm nhẹ tay vào, ngón tay Giang Lạc vấy giọt nước đen còn sót lại lên tay Túc Mệnh Nhân, hắn cúi đầu nhìn xuống.
Một lúc sau, bắt đầu từ đầu ngón tay của Giang Lạc, mỗi một giọt nước bị nhiễm đen từ trên người cậu đều nhanh chóng trở nên sạch sẽ, trong suốt. Trong nháy mắt, trong suối không còn bóng dáng dù chỉ là một giọt nước bị nhuộm đen.
Đôi mắt của Giang Lạc lấp lánh, bỗng nhiên cậu trở nên tôn kính và ngưỡng mộ. Cậu chủ động nói: "Ngài lợi hại quá đi."
Túc Mệnh Nhân cười cười nói: "Không có gì."
Hắn buông tay của Giang Lạc ra, trên mặt có những giọt nước do sương mù ngưng đọng thành. Bỗng cảm giác khoảng cách đã được rút ngắn đi rất nhiều, thậm chí cậu còn thấy Túc Mệnh Nhân khá hiền lành: "Cậu đi đến chính giữa hồ đi."
Giang Lạc nghe lời hắn đi đến giữa hồ.
Ngay sau khi Túc Mệnh Nhân rời khỏi suối nhỏ, nước đen lại túa ra từ trên cơ thể Giang Lạc. Túc Mệnh Nhân giơ tay lên, ngón tay thon dài buông thõng. Một giọt máu từ đầu ngón giữa tay trái của hắn bay ra, rơi xuống nước hồ.
Dòng nước đen đục ngầu dường như không có sức mạnh để chống cự, mà ngược lại, nó bắt đầu liên tục nuốt chửng và chuyển hóa những thứ bẩn thỉu từ cơ thể Giang Lạc.