137. Dấu Máu Giữa Tuyết: Kế Sách Dụ Quỷ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Dấu Máu Giữa Tuyết: Kế Sách Dụ Quỷ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn Nhân Liên cùng các bạn học đã ở lại Liên gia được hai ngày.
Thời hạn ba ngày sắp kết thúc, cuối cùng họ không thể chờ đợi thêm được nữa, ai nấy đều sốt ruột như lửa đốt.
Sáng sớm, sau khi thấy Trác Trọng Thu và Văn Nhân Liên trở về từ chỗ của sư huynh đệ Liên gia, Lục Hữu Nhất dẫn đầu hỏi: "Bọn họ vẫn bảo chúng ta đợi Giang Lạc xuống núi sao?"
Trác Trọng Thu mặt không cảm xúc khẽ gật đầu: "Tôi đã hỏi họ rất nhiều lần, nhưng chỉ có một tiểu bối Liên gia ở đó, các trưởng bối thì đều biến mất tăm. Hai ngày trước họ nói Giang Lạc có thể trở về trong hai hôm nay, bảo chúng ta cứ yên tâm chờ. Nhưng hai ngày đã trôi qua, Giang Lạc vẫn bặt vô âm tín. Tôi và Văn Nhân đi hỏi đạo trưởng Vi Hòa ở đâu trên núi, nhưng họ cũng không nói rõ, chỉ nói cứ đi thẳng lên núi là đến, nhưng lại không biết vị trí cụ thể. Tôi nghi ngờ trên núi có trận pháp, phải có người Liên gia dẫn đường mới lên được."
Nhưng sau trận tuyết lớn mấy ngày trước, chân núi đã bị phong tỏa, không một ai trong Liên gia chịu mạo hiểm dẫn họ lên núi.
Lục Hữu Nhất quýnh đến xoay vòng vòng: "Vậy chúng ta phải làm sao đây? Hay là chúng ta cứ trực tiếp leo lên đi? Tôi đã chờ ở đây đến héo mòn rồi."
"Chỉ đành vậy thôi." Văn Nhân Liên vẻ mặt nặng trĩu, y khẽ vuốt ngực, chiếc khuyên tai được y trân trọng đặt trong túi áo. "Trên núi có rất nhiều nơi có thể sinh sống, nếu tìm lần lượt từng nơi thì sẽ tìm được chỗ đạo trưởng Vi Hòa ở. Chúng ta cứ chờ Giang Lạc ở đây thì quá bị động, cứ lên núi đi."
Cát Chúc hơi do dự: "Nhưng tôi sợ lúc chúng ta lên núi thì Giang Lạc lại xuống núi, chúng ta sẽ bỏ lỡ nhau mất."
Cũng không loại trừ khả năng này, đây chính là nguyên nhân khiến họ do dự hai ngày nay.
"Vậy thì để lại một người ở đây chờ đi." Diệp Tầm đứng dậy, kiên định nhìn Văn Nhân Liên. "Tôi muốn đi tìm Giang Lạc."
*
Chuyện này không thể chậm trễ, họ thu dọn hành trang rồi chạy ra sau núi, đống tuyết dưới chân núi đã cao gần nửa người.
May mắn thay, nhóm Lục Hữu Nhất có thể chất tốt hơn người thường nên việc này cũng không quá gian nan.
Sau khi leo được hai tiếng, Trác Trọng Thu ngẩng đầu nhìn quanh, khắp nơi đều là một màu trắng xóa. Cô liếm đôi môi khô khốc, kìm nén sự sốt ruột và tiếp tục đi về phía trước.
Trước nơi đạo trưởng Vi Hòa ở nhất định sẽ có trận pháp bảo vệ. Nếu họ muốn tìm được nơi đạo trưởng Vi Hòa ở trong vùng núi mênh mông rộng lớn thế này thì chỉ có thể dựa vào sự cố gắng và may mắn thôi.
"Trọng Thu, cô có quen biết với Liên gia, còn là bạn tốt của Liên Tuyết nữa..." Đầu Lục Hữu Nhất đổ đầy mồ hôi, thở hổn hển hỏi: "Đạo trưởng Vi Hòa ư? Ông ấy là người như thế nào? Có khi nào Giang Lạc đi tìm ông ấy sẽ gặp phải nguy hiểm không?"
Họ chỉ có thể đoán là Giang Lạc sẽ gặp nguy hiểm từ lời chủ tiệm mai táng, nhưng họ lại không biết Giang Lạc sẽ gặp phải nguy hiểm kiểu gì.
"Đạo trưởng Vi Hòa ư? Ông ta là một trưởng bối cực kỳ bao che khuyết điểm..." Vẻ mặt Trác Trọng Thu rất kỳ lạ. "Khi lên cấp ba, tôi đã có những suy nghĩ rất riêng. Người ta thì mải mê tán tỉnh trai xinh gái đẹp, còn tôi lại thấy mình cực kỳ khác biệt, chuyên đi trêu chọc nữ quỷ. Như vậy sẽ tự do thoải mái hơn nhiều. Để chứng minh bản thân có thể đối phó cả người lẫn quỷ, tôi còn làm không ít chuyện khiến mình suýt mất mạng. Có lần, tôi gặp một nữ quỷ đang lang thang dưới lầu ký túc xá, cô bé kia trông cực kỳ thuần khiết, tôi không cầm lòng được mà nói chuyện với cô ấy, con ma nữ kia liền quấn lấy tôi."
Cô lộ vẻ không dám nghĩ lại: "Con ma nữ đó đuổi theo tôi về nhà, nhất quyết đòi làm bạn gái tôi, còn cực kỳ ghen ghét những cô gái xuất hiện bên cạnh tôi. Liên Tuyết suýt chút nữa đã bị nữ quỷ này giết chết. Sau khi biết chuyện, đạo trưởng Vi Hòa đã vọt thẳng vào nhà tôi."
Trác Trọng Thu rùng mình một cái: "Ông ta trực tiếp nhét nữ quỷ đó vào bồn cầu, hễ nữ quỷ chui ra là ông ta lại nhấn xả nước, cứ thế lặp đi lặp lại... Cuối cùng còn bắt nữ quỷ đến Liên gia, lấy nước Hồ Thiên Bích tắm cho nữ quỷ mỗi ngày, kiểm soát lượng nước sao cho không khiến nữ quỷ chết nhưng lại khiến cô ta phải chịu thống khổ. Các cậu nghĩ vậy là xong chuyện sao? Vẫn chưa đâu."
"Sau ba tháng, lúc tôi đến Liên gia tìm Liên Tuyết, phát hiện nữ quỷ kia vẫn chưa chết, mà lại biến thành dáng vẻ như sắp thành tiên. Tôi tận mắt thấy cô ta chạy ra phơi mình dưới ánh mặt trời chói chang, nói là muốn tự tiêu diệt bản thân vì hòa bình thế giới, rằng lệ quỷ chỉ tổ gây tai họa cho nhân gian, cô ta cam tâm tình nguyện nhận lấy cái chết, vì người trong thiên hạ mà diệt trừ một con lệ quỷ."
Diệp Tầm lắng tai nghe hết, suy nghĩ chốc lát nói: "Nghe như tẩy não vậy."
Trác Trọng Thu nhún nhún vai: "Tôi luôn cảm thấy nước thánh của Liên gia có tác dụng tẩy não, đến quỷ cũng có thể bị tẩy não đến mức hóa thành não tàn luôn."
Bình thường cô cũng không dám nói lời này với Liên Tuyết.
Đằng Tất yên lặng lắng nghe cuộc đối thoại của họ, đột nhiên chóp mũi khẽ rung, rồi anh ta nhìn về hướng tây bắc.
"Lục Hữu Nhất," anh ta nói, "Có mùi máu tươi."
Đám người lập tức giữ vững tinh thần, ánh mắt sáng rực nhìn anh ta. Lục Hữu Nhất vội hỏi: "Ở đâu ở đâu?"
Đằng Tất nói: "Đi theo tôi."
Anh ta đi về phía trước. Không lâu sau, Đằng Tất dẫn họ đến trước một đống tuyết.
Mặt tuyết nhìn không có gì đặc biệt. Đằng Tất đi thẳng về nơi phát ra mùi máu tươi, sau khi gạt bỏ lớp tuyết phía trên, mọi người thấy được phần tuyết bị máu nhuộm thành màu đỏ thẫm bên dưới.
Đằng Tất đã ngửi được đây là mùi máu của ai. Để chứng thực suy đoán, anh ta ngậm phần tuyết đỏ vào miệng, lập tức đứng dậy nói: "Là máu của Giang Lạc."
Lục Hữu Nhất khẽ hít một hơi lạnh.
Phải bị thương nặng đến mức nào mới đổ nhiều máu tới vậy?
Hắn lập tức luống cuống: "Vậy cậu mau ngửi thử đi, ngửi thử xem giờ Giang Lạc đang ở đâu!"
Đằng Tất đang ngửi.
Nhiệt độ thấp sẽ làm giảm sự khuếch tán mùi hương. Gió dưới núi nhỏ, nhưng trong núi trọc lại là gió táp lạnh buốt. Hoàn cảnh như vậy ảnh hưởng đến Đằng Tất. Anh ta cẩn thận ngửi từng hướng gió, bước nhanh về một con đường khác.
Người phía sau theo sát anh ta.
Đằng Tất nói trong đầu: "Hoa Ly."
Hoa Ly được hình thành từ oán khí của một con hồ ly bị ngược đãi đến chết, một trong những khả năng của gã chính là đối thoại trong tâm trí với người khác. Rất nhanh, giọng nói lạnh nhạt của Hoa Ly vang lên: "Làm sao?"
Đằng Tất không biết có nên nói tin tức này cho chủ nhân hay không, bởi vì anh ta không biết thái độ của chủ nhân đối với Giang Lạc là như thế nào. Không ngờ anh ta lại không hề hy vọng chủ nhân thừa cơ giết Giang Lạc.
Thế này không ổn chút nào, nhưng Đằng Tất vẫn thử thăm dò: "Ngươi đang ở cùng với chủ nhân sao?"
"Chúng ta và chủ nhân đang ở cổ mộ," giọng điệu của Hoa Ly tệ hơn hẳn. "Không biết tên nhân loại kia đã nói gì với chủ nhân mà hôm nay chủ nhân đã ngẩn người rất nhiều lần, thậm chí lần lâu nhất lên tới một giờ đồng hồ. Khi chúng ta vào hang mộ của chủ nhân, chủ nhân vừa nhìn quan tài vừa lẩm bẩm một chữ "Giang..." dù không nói hết, ta cũng biết là đang gọi tên tên nhân loại kia. Không biết rốt cuộc hắn ta đã cho chủ nhân uống bùa mê thuốc lú gì mà khiến chủ nhân biến thành bộ dạng hoàn toàn khác như vậy nữa."
Vậy chắc chủ nhân sẽ không giết Giang Lạc đâu nhỉ.
Đằng Tất dường như thở phào nhẹ nhõm. Anh ta nói: "Ngươi nói lại với chủ nhân rằng Giang Lạc bị thương rồi."
Hoa Ly hễ nghe được tin tức có liên quan đến nhân loại này là đã thấy buồn bực, nhưng khi nghe Giang Lạc bị thương, tâm trạng gã lại hơi phức tạp. Gã không khỏi truy vấn: "Bị thương nặng đến mức nào?"
"Không biết nữa," Đằng Tất nói, "Ta đang tìm tung tích của hắn."
Bên Hoa Ly không nói tiếp nữa.
Đằng Tất cứ nghĩ cuộc trò chuyện đã kết thúc tại đây, nhưng khi bước được hai bước, đột nhiên anh ta nghe được giọng nói đầy hoảng sợ của Hoa Ly, người bên kia nói vừa nhanh vừa gấp gáp: "Đằng Tất, sau khi ngươi tìm được Giang Lạc, nhất định phải báo cho ta biết ngay lập tức!"
"Ta đã biết."
Hướng gió thay đổi.
Mùi máu tươi trong gió lạnh trở nên nồng nặc hơn, tốc độ của Đằng Tất càng lúc càng nhanh. Sau khi đến gần, không chỉ mùi máu, mà dấu chân cũng trở nên ngày càng rõ ràng. Lục Hữu Nhất ngẩng đầu khỏi dấu chân trên mặt đất, sự lo lắng đè nặng trong lòng. Anh ta ngẩng mắt nhìn về phía xa, đột nhiên sững sờ: "Có phải đằng trước có một người đang bị ngất không?"
Diệp Tầm híp mắt nhìn, sắc mặt trắng bệch: "Là Giang Lạc!"
Một đoàn người cong chân lao về phía người bị ngất xỉu, chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi họ đã chạy được một quãng đường dài mấy chục mét. Năm sáu người cùng chạy, chẳng ai chậm hơn ai, họ đồng loạt chạy đến bên cạnh người bị ngất.
Người bị ngất đúng là Giang Lạc.
Giang Lạc co người lại, quần áo tiếp xúc với mặt đất đã bị tuyết làm ẩm ướt. Mặt cậu đỏ bừng, đầu tóc lộn xộn che nửa gương mặt, môi tái xanh không còn chút máu. Lục Hữu Nhất cẩn thận từng li từng tí đỡ cậu dậy, cởi áo khoác lông trên người mình đắp cho Giang Lạc. Bọn họ nhỏ giọng gọi: "Giang Lạc, Giang Lạc?"
Mí mắt Giang Lạc khẽ run.
Trác Trọng Thu chửi thầm một tiếng: "Sớm biết thế đã bảo Cát Chúc lên cùng cậu ấy. Y đạo không phân biệt, ít nhất cậu ấy cũng biết bắt mạch này nọ."
Văn Nhân Liên đưa tay sờ trán Giang Lạc: "Nóng quá."
Mí mắt Giang Lạc lại run lên, cậu mở mắt ra, chống đất ngồi dậy trong ánh mắt vui mừng của mọi người: "Là các cậu à."
Cậu vốn không hề ngất đi, chỉ là phát hiện có người đang đuổi theo phía sau, Giang Lạc lại không có chỗ trốn nên dứt khoát giả vờ ngất, để xem mục đích của đám người đuổi theo mình là gì.
Cậu vừa tỉnh lại, mọi người đã thở phào nhẹ nhõm. Văn Nhân Liên gấp gáp nói: "Cố gắng một chút, chúng tôi sẽ đưa cậu xuống núi."
"Không xuống được đâu." Giang Lạc mệt mỏi nói, "Tôi vừa đi một vòng, trên đỉnh núi có trận pháp và quỷ đả tường, vào được nhưng không ra được. Xuống đến đây đã là tối đa, càng đi thì sẽ càng gần đỉnh tuyết sơn phía trên."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Diệp Tầm sốt ruột, "Có cần Tiểu Phấn thử một lần không?"
"Trở về đi, tôi biết đạo trưởng Vi Hòa đang ở đâu." Giang Lạc ra hiệu Lục Hữu Nhất kéo mình dậy, liếc qua mặt mấy người Trác Trọng Thu. Khi nhìn thấy Đằng Tất, mắt cậu lấp lóe. "Sao các cậu lại tới đây tìm tôi?"
Văn Nhân Liên nói: "Chủ tiệm mai táng nhờ chúng tôi đưa cho cậu một thứ."
Y lấy chiếc khuyên tai hình lúa mạch trong ngực ra và thuật lại những lời chủ tiệm mai táng đã nói cho Giang Lạc nghe. Giang Lạc nhận lấy chiếc khuyên tai, nheo mắt nghĩ: chẳng lẽ chủ tiệm mai táng đã biết trước dục niệm của cậu sẽ bị Hồ Thiên Bích loại bỏ sao?
Nhưng chủ tiệm mai táng có thật sự đáng tin không?
Chiếc khuyên tai này có thể làm cậu bị thương không?
Giang Lạc không hành động hấp tấp, cậu cất chiếc khuyên tai đi, trầm ngâm nói: "Ông ta nói với các cậu mười ngày nữa chính là ngày xét xử, bây giờ còn bao lâu?"
Văn Nhân Liên nói: "Bảy ngày."
Bảy ngày.
Chỉ cần chịu đựng qua bảy ngày này, Giang Lạc đã có thể lấy cớ này để thoải mái xuống núi. Biết đâu còn có thể tương kế tựu kế để xem người nhà họ Liên và Túc Mệnh Nhân muốn làm gì.
Nhưng làm sao để chịu đựng chờ bảy ngày này trôi qua?
Lời chủ tiệm mai táng nói nghe rất mập mờ, Giang Lạc ôm sự hoài nghi với những lời đó của ông ta. Cậu không thể đặt toàn bộ hy vọng vào một chiếc khuyên tai không rõ tác dụng, dù sao cậu và Kỷ Diêu Tử cũng không quá quen thuộc. Vì vậy Giang Lạc vẫn phải tìm cho mình một biện pháp ổn thỏa.
Khóe mắt cậu liếc sang Đằng Tất lần nữa.
Giang Lạc đã phát hiện Đằng Tất khôi phục ký ức từ lâu. Anh ta không còn là một con ma quỷ đần độn, một lòng một dạ với bạn bè nữa. Nhưng Đằng Tất lại ẩn mình cạnh họ, giả thành dáng vẻ của ma quỷ. Nếu nói phía sau không có Trì Vưu sai khiến thì kiểu gì cậu cũng không tin.
Một cách khác của Giang Lạc chính là để Đằng Tất dụ Trì Vưu tới, để cậu có thể dùng Trì Vưu như một kẻ thù nhằm giữ mình thanh tỉnh.
Nhưng lợi dụng ác quỷ rõ ràng đồng nghĩa với việc giữ liên hệ cùng dã thú, đây là một cách làm lưỡng bại câu thương.
Tâm trạng Giang Lạc phức tạp đến lạ.
Bực bội nhưng pha lẫn sự chờ mong sẽ áp chế được ác quỷ. Bất mãn thì có, nhưng trong đó cũng có khát vọng chinh phục.
Cậu hiểu, một khi lợi dụng ác quỷ ở thời điểm này thì rất có thể họ sẽ phải lên giường với nhau.
Dù sao thì điều kiện Trì Vưu đề ra lúc ở thế giới trong gương... chính là lên giường.
Giang Lạc vừa suy nghĩ vừa đi thẳng đến trước cửa trang viên.
Một mặt, cơ thể cậu không thể nào chịu đựng thêm sự đe dọa của cái chết nữa, nên cậu không thể dùng biện pháp cực đoan hơn để giữ cho thần trí thanh tỉnh. Mặt khác, nếu bây giờ cậu đã không thể xuống núi thì không bằng cứ tìm tòi nghiên cứu xem vì sao Kỷ Diêu Tử lại cho cậu một chiếc khuyên tai, đạo trưởng Vi Hòa và Túc Mệnh Nhân muốn làm những gì, và Giang Lạc đang giữ vai trò gì trong đó.
Chỉ ác quỷ mới có thể kích thích dục vọng và ác ý trong khi cậu mang trạng thái vô dục vô cầu. Có vẻ liên hệ với ác quỷ cũng là phương pháp tốt nhất giúp cậu giữ mình.
Dưới sự giằng co của lý trí, Giang Lạc dần dần nghiêng về phía ác quỷ.
Nhưng cậu đã từng chính miệng nói với Trì Vưu rằng "Chỉ lần này thôi". Vốn Giang Lạc còn định sau khi ra khỏi thế giới trong gương sẽ trở mặt vô tình ngay lập tức, phải giáo huấn tên dám đưa ra điều kiện "Lên giường hai lần" với cậu là Trì Vưu.
Nhưng bây giờ...
Giang Lạc hứ một tiếng.
Cậu không phải loại người không biết linh hoạt, nếu không cậu đã không lên giường cùng ác quỷ khi bị bỏ thuốc rồi. Vốn dĩ chuyện gì khiến cậu thấy vui vẻ và kích thích thì cậu sẽ chấp nhận, nhưng bây giờ Giang Lạc lại không muốn ác quỷ được lợi dễ dàng như vậy.
Đánh nhau thì thôi. Nếu thật sự phải lên giường, Giang Lạc tuyệt đối sẽ không chủ động dâng mình lên khiến ác quỷ đắc ý, nhưng cậu lại kiêng dè hiệu quả của Hồ Thiên Bích.
Lỡ như thật sự biến thành dáng vẻ không mang tục niệm thì chẳng phải đến Trì Vưu cũng không thể khiến cậu vui vẻ được sao?
Vậy thì quá đáng sợ.
Càng nghĩ, cho dù phải làm mấy chuyện thân mật với ác quỷ, Giang Lạc cũng không có ý định hạ mình. Cậu muốn dụ Trì Vưu tự động tìm đến, phải khiến Trì Vưu chủ động mở miệng cầu xin mình.
Bằng cách đó, Giang Lạc không chỉ giữ được phong độ mà còn kín đáo giữ gìn sự thanh tỉnh của bản thân.
Dù sao cũng do ác quỷ mở miệng chứ không phải do cậu chủ động, cậu vẫn có thể dùng xong rồi vứt như thường, không phải sao?
Giang Lạc không biết mình thuyết phục bản thân nhiều như vậy để làm gì, nhưng sau khi nghĩ như vậy, trong lòng cậu đúng là đã sảng khoái hơn rất nhiều.
Việc tiếp theo chính là âm thầm dụ dỗ Trì Vưu hiện thân.
Túc Mệnh Nhân trông rất mạnh, có thể Trì Vưu và ma quỷ không vào núi được. Mà làm chuyện thân mật trong hiện thực thì để lại vết tích trên người là điều khó tránh khỏi, Giang Lạc cảm thấy gặp Trì Vưu trong mộng là cách tốt nhất.
Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng phải làm sao để dụ Trì Vưu xuất hiện?
Giang Lạc híp mắt, đã có cách rồi.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Giang Lạc: Đừng hòng khiến tôi hạ mình, do anh chủ động cầu xin tôi hết đó nha. jpg
Trì Vưu - công cụ hình người lên sóng lần ba.