Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Giang Lạc trong cõi mộng
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trang viên đã hiện ra trước mắt.
Đã lựa chọn quay về, Giang Lạc buộc phải diễn ra vẻ thờ ơ, lãnh đạm sau khi ngâm mình trong Hồ Thiên Bích.
Trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ, Giang Lạc thấy dường như việc dùng thái độ lạnh nhạt này để đối phó với ác quỷ cũng có thể giúp cậu đáp ứng yêu cầu của Điếu Ngư Đài.
Cậu đã bị xóa sạch thất tình lục dục, làm sao có thể lợi dụng ác quỷ để gia tăng dục niệm của mình chứ?
Chỉ có thể là do ác quỷ tự tìm đến thôi.
Giang Lạc dừng bước.
Cậu dừng lại, những người đứng phía sau đương nhiên cũng dừng theo.
Giang Lạc nghiêng đầu, nhìn các đồng đội của mình.
Cùng đi cả một quãng đường dài nhưng trên mặt cậu không hề biểu lộ chút cảm xúc nào. Tuy nhiên, Giang Lạc mất máu quá nhiều, sắc mặt trắng bệch, nên lộ ra vẻ suy yếu hiếm thấy. Sự suy yếu này có bảy phần thật, ba phần giả, một người luôn mạnh mẽ, đáng tin cậy bỗng nhiên trở nên yếu ớt, quả thực khiến bọn Lục Hữu Nhất đau lòng khôn xiết.
Nhưng không hiểu vì sao, từ lúc gặp lại Giang Lạc đến giờ, cậu dường như đã trở nên lạnh nhạt hơn hẳn. Mặc dù vẫn trò chuyện với bọn họ, nhưng khi nhìn thấy họ cũng không quá vui vẻ, thời gian im lặng ngày càng dài.
Lúc này, Giang Lạc lại cất tiếng nói: “Các cậu có biết Túc Mệnh Nhân không?”
Mọi người nhìn nhau: “… Túc Mệnh Nhân?”
Ngay cả Trác Trọng Thu, người thừa kế tương lai của Trác gia, cũng chưa từng nghe đến cái tên này. Bọn họ đưa mắt nhìn về Văn Nhân Liên, người am hiểu tin tức nhất ở đây. Văn Nhân Liên hiếm khi im lặng, đáp: “Tôi chưa từng nghe đến tên gọi này, đó là tên người sao?”
Bọn họ không biết Túc Mệnh Nhân là ai, nhưng Đằng Tất cứng đờ mặt, đồng tử bỗng nhiên co rút.
Giang Lạc nhận ra phản ứng này, nói: “Đúng, ông ấy là người. Mấy giờ trước, ông ấy đã ngâm mình trong Hồ Thiên Bích cùng tôi.”
“Sau khi ngâm xong, quả thực tinh thần sảng khoái hơn hẳn…” Giang Lạc thản nhiên nói, “Nhưng vẫn không mấy hào hứng, cũng không muốn trò chuyện nhiều.”
Cậu đã sớm tạo tiền đề cho sự thay đổi tính cách của mình sau này.
Giang Lạc cũng không muốn nói cho bọn Lục Hữu Nhất biết những chuyện mình đã gặp phải trước đó. Chuyện này càng ít người biết, cậu càng có khả năng tương kế tựu kế, lừa được Túc Mệnh Nhân và đạo trưởng Vi Hòa, ngăn họ biết mình đã khôi phục cảm xúc bình thường.
Mấy người kia đều không nghĩ ngợi nhiều, nói: “Có phải cậu bị cảm rồi không, hay là đau họng?”
“Đúng rồi, sao cậu lại bị thương mất nhiều máu đến vậy?”
Giang Lạc đáp lại qua loa vài câu, quay đầu lại tiếp tục nói đến Túc Mệnh Nhân. Lần này, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng trước đó lại khẽ dao động, trong lời nói pha lẫn chút sùng bái.
Đằng Tất ghi nhớ từng lời cậu nói, càng nghe càng thấy kinh hãi. Đi về phía trước mấy bước một cách bất an, Đằng Tất đột nhiên cảm giác được một nguồn sức mạnh mênh mông đang vọt về phía mình. Chỉ chớp mắt sau, anh ta đã bị trận pháp trước cửa trang viên đẩy văng xa mười mấy mét.
Đằng Tất ôm ngực, máu phun ra từ khóe môi. Lục Hữu Nhất giật mình hô: “Quỷ!”
Đằng Tất nuốt ngụm máu tươi trong cổ họng xuống, nhanh chóng đưa ra quyết định rồi nói: “Trận pháp này người đã chết đi sống lại không thể vào, tôi đợi các cậu dưới chân núi.”
Giang Lạc nói: “Đường xuống núi cũng có trận pháp.”
Đằng Tất đáp: “Tôi đã có cách.”
Anh ta quay người chuẩn bị rời đi, bước chân vội vã, hẳn là muốn đi tìm chủ nhân. Một nụ cười chợt thoáng qua nơi khóe miệng Giang Lạc, cậu đúng lúc nhắc nhở: “Quỷ, anh nhớ xử lý chỗ tuyết dính máu của tôi, đừng để những người khác phát hiện ra.”
Mắt Đằng Tất chợt sáng lên, gật đầu: “Được.”
Nơi đây có trận pháp, đáng lẽ anh ta và chủ nhân đều không thể vào. Nhưng có máu của Giang Lạc thì có thể làm được rất nhiều việc. Ít nhất máu cũng giúp tiến vào giấc mộng của cậu ấy.
Thấy Đằng Tất đã biến mất, Giang Lạc hài lòng thu ánh mắt lại. Sau khi dặn dò bọn Lục Hữu Nhất không được tiết lộ việc mình bị thương, cậu mới vào trang viên cùng các đồng đội.
*
Sau khi nghe bọn Trác Trọng Thu cũng tới, Liên Tuyết vui vẻ ra đón. Đạo trưởng Vi Hòa tuy không ra gặp đám tiểu bối bọn họ nhưng đã dặn dò tiểu đồng chăm sóc họ thật tốt.
Với tư cách chủ nhà, Liên Tuyết muốn dẫn họ đi một vòng. Trên đỉnh núi không có gì để tham quan, lúc đầu Liên Tuyết muốn dẫn họ đi xem suối nhỏ ở Hồ Thiên Bích một chút, nhưng lại phát hiện suối nhỏ phía sau Tứ Hợp Viện đã bị phong tỏa, hôm nay không thể vào trong được.
Liên Tuyết không biết nguyên nhân suối bị phong tỏa, liền dẫn đầu đi tìm đạo trưởng Vi Hòa: “Sư thúc, tại sao suối nhỏ sau núi lại bị phong tỏa vậy ạ?”
Đạo trưởng Vi Hòa ung dung chậm rãi đáp: “Vậy thì con phải hỏi Giang Lạc sư huynh của con đó, ô uế trên người nó không biết từ đâu mà dày đặc đến đáng sợ. Hôm nay nó đã dùng suối nhỏ nên cứ để suối nhỏ nghỉ ngơi một chút, đợi sáng mai khôi phục lại thì đúng lúc để gột rửa ô uế trên người sư huynh Giang Lạc của con.”
Giang Lạc thầm nghĩ, quả nhiên, ngày mai vẫn phải ngâm thứ nước đáng ghê tởm này.
Cậu đã nhận ra sự chú ý của đạo trưởng Vi Hòa. Giang Lạc mặt không đổi sắc, tỏ vẻ không hứng thú với cuộc trò chuyện của họ, luôn giữ vẻ thờ ơ, hững hờ.
Quả nhiên đã có tác dụng…
Đạo trưởng Vi Hòa thở dài, không nhìn cậu nữa.
Liên Tuyết cũng biết Giang Lạc đặc biệt, sau khi nghe được lời giải thích này thì không hỏi thêm gì nữa. Nhưng ngoài hỏi thăm về suối nhỏ, cô vẫn còn chuyện muốn hỏi hơn.
Thấy hai người họ có chuyện muốn nói, những người khác biết điều mà rời khỏi tĩnh thất. Trước khi đi, cánh tay Giang Lạc khẽ động, kim quang không một dấu vết lóe lên, một con chuột không ai chú ý khẽ lách vào góc tường.
Cửa đóng lại, sau khi không còn ai ở đó nữa, Liên Tuyết mới mở miệng nói: “Sư thúc, đệ tử có chuyện nghĩ mãi không ra.”
Đạo trưởng Vi Hòa đặt chén trà xuống, khẽ thở một hơi, đúng như dự đoán, nói: “Con hỏi đi.”
“Vì sao các trưởng bối không dạy bảo chúng con thứ gì ngoài y thuật hết ạ? Thậm chí đến cách thức tự vệ chúng con cũng không biết, nếu vô tình rơi vào tình huống nguy hiểm, chúng con có thật sự giữ được mạng không?”
Từ khi trải qua nguy cơ của bão tuyết, Liên Tuyết đã luôn lo lắng về vấn đề này, bởi vì từ đó, cô thấy được tương lai Liên gia sẽ phải gánh chịu: “Cứ theo đà này, Liên gia chúng ta còn có thể bảo vệ Hồ Thiên Bích không?”
Đạo trưởng Vi Hòa trầm mặc.
“Liên Tuyết…” Ông lão thở dài, dịu giọng nói: “Nào, lại đây trước mặt sư thúc.”
Liên Tuyết mím môi, cất bước đi tới.
Đạo trưởng Vi Hòa sờ lên tóc của cô, buồn bã nói: “Thế hệ trước ta, kể cả thế hệ của ta, những thứ phải học nhiều hơn các con bây giờ rất nhiều. Không chỉ phải học thuật vu y, còn phải rèn luyện thể chất, thông hiểu phép thuật và bùa chú. Sơn, y, mệnh, tướng, bốc, số người tinh thông ngũ thuật này cũng không hề ít. Liên Bồng, sư thúc tổ của con còn là một nhân vật làm mưa làm gió trong giới huyền học trăm năm trước nữa.”
“Nhưng giờ đã khác xưa…” Đạo trưởng Vi Hòa lấy lại bình tĩnh, nhìn Liên Tuyết vừa trìu mến vừa xót xa: “Thế hệ của các con, không thích hợp để học những thứ khác.”
Liên Tuyết nhíu mày: “Ai nói không thích hợp?”
Đạo trưởng Vi Hòa tránh né câu trả lời, nói luyên thuyên: “Nhưng các con đừng sợ, nếu thật sự đến thời khắc sinh tử, người có thể bảo vệ các con sẽ xuất hiện, tuyệt đối sẽ không để các con gặp chuyện bất trắc… Đó chính là lúc ‘Không thể nói không’.”
Liên Tuyết không hiểu lắm: “Sư thúc?”
Đạo trưởng Vi Hòa nói: “Ra ngoài đi.”
Liên Tuyết do dự một lúc lâu, chậm rãi quay người rời đi. Chú chuột màu vàng lướt qua chân cô, cùng cô chạy ra cửa.
*
Giang Lạc nghe hết cuộc đối thoại trong tĩnh thất.
Ngón tay cậu vuốt vuốt đỉnh đầu chú chuột như một lời khen, chú chuột nheo mắt, hóa thành mật văn quay về vòng âm dương.
Giang Lạc phát hiện, hình như mỗi gia tộc trong sáu đại gia tộc này đều có không ít bí mật.
Trong Phủ Thiên Sư, phụ mẫu của Phùng Lệ được xem như là một cấm kỵ, dưới phòng tạm giam vẫn còn một địa lao giam người; Trong Phật giáo, Cát Vô Trần phản bội cửa Phật, giết sư phụ và sư thúc; Kỳ gia, Trì gia càng khỏi cần phải nói, hai gia tộc của bọn họ cấu kết làm việc xấu, không ai thoát khỏi ai. Thậm chí đến cả Liên gia trông có vẻ thanh tâm quả dục này cũng có bí mật mà người ngoài không cách nào dò xét được.
Phía sau bọn họ có mối liên hệ nào không?
Giang Lạc lơ đãng suy nghĩ, thỉnh thoảng ngẩng đầu xem xét bên ngoài. Kim đồng hồ chậm rãi chỉ đến bảy giờ tối, vào mùa đông, bảy giờ tối trời đã tối đen như mực.
Đã đến lúc đi ngủ rồi.
Ánh mắt Giang Lạc lóe lên, không rõ trong đó là chờ đợi hay là một cảm xúc khác. Cậu chầm chậm nằm xuống giường. Đắp chăn lên người, sau khi nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om một lúc, cậu ung dung nhắm mắt lại.
Đã đến lúc lợi dụng ác quỷ rồi.
Trong bóng tối, khóe miệng của chàng thanh niên chợt cong lên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày.
*
Khi tỉnh dậy, Giang Lạc nghe thấy tiếng quạt trần quay “kẽo kẹt, kẽo kẹt” trên đỉnh đầu.
Cậu cũng không lập tức mở mắt ra, mà là tiếp tục lắng nghe các âm thanh xung quanh.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, ngoài tiếng quạt còn có tiếng xì xào bàn tán của những người khác. Là tiếng của bọn Lục Hữu Nhất, Trác Trọng Thu.
Trong không khí, mùi mồ hôi hòa lẫn mùi đồ ăn, quyện vào nhau tạo thành một thứ mùi vị thanh xuân quen thuộc lan tỏa khắp nơi.
Ngón tay Giang Lạc giật giật. Mặt bàn vuông vức bóng loáng, đầu ngón tay cậu vươn về phía trước, chạm phải một quyển sách.
Đây là phòng học.
Rốt cuộc Giang Lạc cũng mở mắt ra.
Cậu ngẩng đầu dậy từ mặt bàn với vẻ mặt nhàn nhạt. Từng gương mặt quen thuộc xung quanh phản chiếu trong mắt cậu, đúng là Diệp Tầm và những người khác.
Nhưng ánh mắt bọn họ nhìn Giang Lạc cũng đầy vẻ căm ghét. Họ tụ tập thành nhóm năm ba người, như thể đang cô lập cậu. Lục Hữu Nhất còn đặc biệt lườm cậu vài lần. Đó rõ ràng là thái độ của họ đối với nguyên chủ trong ký ức.
Thân là quỷ, hù dọa người ta trong mơ chính là kỹ năng cơ bản của mỗi con quỷ. Ác quỷ kéo người ta vào mộng, cảnh tượng trong giấc mộng đương nhiên không do Giang Lạc định đoạt.
Đây là trở về lớp học một năm trước sao?
“Các bạn học,” phía trước vang lên giọng nói trầm thấp quen thuộc, “Để thầy kiểm tra kết quả học tập của các em trong tiết trước nào.”
Giọng nói này…
Giang Lạc cau mày, ngẩng đầu nhìn lên.
Chạm mắt với một đôi mắt dính nhớp như rắn độc.
Trì Vưu vận tây trang chỉnh tề, chiếc cài áo hoa hồng mà Giang Lạc đã ném xuống hồ lại xuất hiện trên người hắn. Không chỉ thế, hắn còn đeo một chiếc kính gọng vàng, tay cầm bút chỉ bảng, đeo đôi găng tay trắng tinh mới, rất ra dáng một giáo viên mẫu mực.
Lúc nhìn Giang Lạc, đôi mắt dưới cặp kính dường như có chút gợn sóng.
Đây là dáng vẻ lúc Trì Vưu làm trợ giảng cho họ tại Đại học Bạch Hoa.
Sau khi Giang Lạc cẩn thận đánh giá hắn xong, cậu suýt chút nữa đã bật cười.
Không thể không nói, hắn ta đúng là nhân mô cẩu dạng.
Nhưng một Giang Lạc đang đóng vai lạnh nhạt chỉ bình tĩnh nhìn Trì Vưu, hệt như Trì Vưu cũng không thể khơi dậy hứng thú của cậu.
Ngón tay của thầy giáo đẹp trai khẽ nhúc nhích, thước chỉ dài nhỏ lắc lư trước mặt mọi người một lát. Hắn khẽ cười, nhưng nụ cười lại ẩn chứa sự nguy hiểm và quái dị. Hắn dùng thước chỉ bài chỉ về bảng đen, vị trợ giảng điển trai cất giọng: “Nếu em đã không trả lời được nội dung tiết trước, vậy thì viết ra đáp án của câu hỏi này đi.”
“Nếu lần này mà còn không viết ra được ——” hắn dài giọng nói, “Thầy đây không thể không đưa ra vài biện pháp để em chăm chỉ học hành.”
Giang Lạc nhìn lên bảng đen.
Không biết từ khi nào trên bảng đã có thêm một câu hỏi: Khi thầy đưa em ra khỏi thế giới trong gương, em đã đồng ý với điều kiện gì?
Phía dưới là một hàng trống đang chờ được điền vào.
Trong số học sinh phía dưới, không biết là ai đã đọc câu hỏi lên.
“… Đồng ý với thầy điều kiện gì?”
“Ừm? Tôi tò mò quá, không biết là điều kiện gì nhỉ? Thầy và Giang Lạc đã giao dịch gì vậy?”
Cảm giác xấu hổ trước mặt mọi người sẽ khiến người ta chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống.
Giang Lạc biết, ác quỷ đang muốn kích thích cảm xúc trong cậu, khiến cậu thoát khỏi trạng thái vô dục vô cầu, sinh ra những gợn sóng cảm xúc. Nhưng hắn càng như vậy, Giang Lạc càng muốn giả vờ như một hồ nước tĩnh lặng.
—— Dù sao giấc mơ này cũng chỉ mới bắt đầu, Giang Lạc không vội, cậu có thể thỏa mãn thú vui xấu xa của mình trước.
Cậu bình tĩnh nhìn đề bài một lát, đúng lúc Trì Vưu nghĩ cậu không viết ra được, Giang Lạc lại cầm phấn lên.
Tiếng phấn ma sát lên bảng đen mạnh mẽ và rõ ràng.
Người bên dưới tiếp tục thì thầm theo dõi: “Thầy, yêu cầu, làm, tình, với thầy.”
Giang Lạc buông phấn xuống, quay đầu nhìn Trì Vưu, thản nhiên nói: “Đây chính là điều kiện mà thầy yêu cầu.”