Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 142
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Lạc chỉ lịch sự cười, nụ cười ấy ẩn chứa chút thắc mắc, không hiểu sao ông chủ này cứ dai dẳng mãi không thôi.
Ông chủ tiệm mai táng nói: "Thôi được rồi, tôi sẽ nói cho cậu nghe về công dụng của chiếc khuyên tai này. Đây là 'Khuyên tai câu hồn', dù mang tên 'Khuyên tai câu hồn', nhưng công dụng thực sự của nó là giúp an thần. Nó có thể giúp thần trí cậu thanh tỉnh, giữ vững bản thân. Không chỉ vậy, nó còn một công dụng nhỏ nữa. Nó có thể giúp chủ nhân nhìn trộm thế giới linh hồn của người khác mỗi ngày một lần, dù sao tên nó cũng là 'câu hồn', không thể câu hồn của cậu thì cũng có thể câu hồn của người khác mà..."
Ông chủ tiệm mai táng thổi phồng chiếc khuyên tai gần như là độc nhất vô nhị. Giang Lạc đợi ông nói xong, mới bình tĩnh hỏi: "Tại sao ông lại nhất định phải bắt tôi đeo?"
Nói một hồi lại quay về vấn đề ban đầu, ông chủ tiệm mai táng sắp sụp đổ đến nơi: "Đồ tốt như vậy mà cậu không hề dao động chút nào hết hả?"
Giang Lạc vẫn nắm chặt chiếc khuyên tai, lắc đầu.
Ông chủ tiệm mai táng nói: "...Được rồi. Tôi bảo cậu đeo là vì muốn tốt cho cậu, vì tôi không muốn cậu giết người đó..." Ông đổi giọng: "Cậu có biết luyện khí sư giỏi nhất trên đời là ai không?"
Giang Lạc chỉ biết một luyện khí sư là Khuông Chánh, cậu tự tin nói: "Khuông Chánh."
Ông chủ tiệm mai táng cười ha ha: "Nó rất tài giỏi, tôi cũng không nhịn được mà chỉ dạy nó vài điều. Nhưng cậu phải biết, tất cả những thứ sinh viên Đại học Bạch Hoa mua đều do tôi tự tay chế tạo, cả Khuyên tai câu hồn trong tay cậu cũng thế."
Giang Lạc không khỏi nhìn về phía ông ta một lần nữa. Ông chủ tiệm mai táng ưỡn ngực, lộ ra vẻ mặt vừa kiêu ngạo nhưng lại khiêm tốn chờ đợi lời khen của cậu.
Nhân sâm tinh trong ngực Giang Lạc 'bép bép' vỗ tay cho ông.
Ông chủ tiệm mai táng khẽ ho một tiếng, đang định nói tiếp, Giang Lạc hỏi: "Vòng âm dương của tôi cũng do ông luyện sao?"
Ông chủ tiệm mai táng mặt đầy vẻ ủ rũ, sững sờ một chốc, nụ cười trên khóe miệng chợt tắt ngúm, rồi từ từ giãn ra: "Không phải."
Ông nhìn sâu vào Giang Lạc: "Đó là do Túc Mệnh Nhân làm."
"Ông ta đặt Vòng âm dương trong tiệm của tôi, đợi người có duyên mang nó đi," Kỷ Diêu Tử nói. "Trên đó có mười hai đạo kim văn mật chú. Được ông ta tự tay khắc, mỗi một đạo kim văn mật chú đều là khắc tinh trời sinh của ác quỷ, đó là món quà mà hắn đã chuẩn bị từ lâu cho một người nào đó."
"Mà cậu, chính là người duy nhất phát hiện ra Vòng âm dương."
Sắc mặt Giang Lạc lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Trước khi Vòng âm dương bị Giang Lạc bóp nát, cậu cau mày nói: "Rõ ràng trên Vòng âm dương có mười ba đạo mật văn."
"Tôi vẫn chưa nói xong," Kỷ Diêu Tử nói. "Thấy Vòng âm dương đã phủ bụi từ lâu, cho nên tôi đã luyện hóa nó một lần nữa, đồng thời thêm vào một đạo mật văn. Bây giờ Vòng âm dương có tác dụng gì thì còn phải xem duyên phận của chủ nhân với nó."
Ông nhún vai: "Tôi cũng không biết rốt cuộc sau khi được cậu mở ra thì Vòng âm dương có năng lực gì, nhưng có lẽ không khác mấy ba công dụng cũ? Xác định phương vị, phân chia cát hung, định âm dương? Nhưng người không có thiên phú xuất chúng, thực lực cũng không mạnh, đặc biệt là những người đến thử mở Vòng âm dương mà không dám thì cũng chẳng thể phát huy được bao nhiêu tác dụng của nó."
Lời này ông chủ tiệm mai táng cũng chỉ nói thuận miệng, nhưng trong chớp mắt, hình như Giang Lạc đã hiểu ra điều gì đó.
Kỷ Diêu Tử chỉ đơn thuần thấy Vòng âm dương đã lâu không có ai dùng, lo nó bị bỏ không đến hỏng mới luyện hóa sao? Không phải, ông ấy chỉ muốn thay đổi thứ vũ khí mà Túc Mệnh Nhân để lại cho "ai đó" một chút, từ đó tạo cho Trì Vưu một con đường sống. Cũng như Khuyên tai câu hồn, ông ấy cũng chỉ không muốn Giang Lạc đã bị Túc Mệnh Nhân tẩy não hoàn toàn mà đi giết Trì Vưu, nên ngược lại đã chuẩn bị đồ cho Giang Lạc.
Vòng âm dương là vũ khí mà Túc Mệnh Nhân để lại cho Giang Lạc từ không biết bao nhiêu năm trước, ba tác dụng trước thì đúng là giống như những gì Kỷ Diêu Tử đã nói. Nhưng cái thứ tư lại là dẫn hồn.
Dẫn linh hồn lớn mạnh nhất trên thế gian đến, linh hồn đó sẽ giúp Giang Lạc làm một chuyện, nhưng Giang Lạc cũng phải hoàn thành bất kỳ yêu cầu gì mà linh hồn này đề ra.
Nếu như linh hồn mạnh mẽ nhất đó là Trì Vưu, giả sử, Giang Lạc thật sự bị Túc Mệnh Nhân tẩy não thành công, cậu và Trì Vưu đánh nhau tới trời long đất lở. Mười hai cầm tinh cũng chỉ có thể giúp cậu và Trì Vưu đánh ngang sức, đến cuối cùng, Giang Lạc bắt đầu dùng tác dụng thứ tư của Vòng âm dương, kết quả quỷ hồn được gọi đến chính là đối thủ của cậu, Trì Vưu...
Khuôn mặt Giang Lạc hơi vặn vẹo.
Cảnh tượng này thật sự quá... đẹp.
Nhưng nói đến đây, Giang Lạc cũng tin tưởng Kỷ Diêu Tử. Nếu ông ấy muốn hại cậu thì chỉ cần dùng một chiếc Vòng âm dương là đã có thể khiến Giang Lạc trở tay không kịp.
Ông đã chân thành nói thẳng ra không ít chuyện, hơn nữa, Kỷ Diêu Tử không tự tay đưa chiếc khuyên tai này cho cậu mà lại giao cho bọn Văn Nhân Liên, phần nào cho thấy ông cũng là thân bất do kỷ, ít nhất bề ngoài, ông không dám công khai trợ giúp Giang Lạc mà thiên về Trì Vưu.
Giang Lạc nhìn Phùng Lệ cùng Vi Hòa đạo trưởng trước mặt, thấy bọn họ không chú ý, Giang Lạc cũng không giả vờ nữa. Dưới bóng râm, cậu quay đầu lại cười một tiếng đầy thâm trầm với Kỷ Diêu Tử.
Trong ánh mắt kinh ngạc tột độ, thanh niên tóc đen cong khóe môi đỏ thắm lên: "Kỷ Diêu Tử, lão Kỷ à, hóa ra chú suy nghĩ cho cháu đến thế, cháu cũng không biết thì ra cháu và chú là châu chấu trên cùng một sợi dây."
Kỷ Diêu Tử: "..."
Ông suýt chút nữa không nói nên lời.
Ông run giọng hỏi: "Cháu, cháu đang giả vờ?"
Kỷ Diêu Tử không thể trái lời Túc Mệnh Nhân, đành phải âm thầm giúp đỡ Giang Lạc. Vốn cho rằng đã đi một vòng lớn, để bọn Văn Nhân Liên mang Khuyên tai câu hồn lên cho cậu là được, kết quả sau khi thấy Giang Lạc đã bị tẩy bỏ dục vọng mà vẫn không chịu dùng Khuyên tai câu hồn, ông vừa sốt ruột một cái là đã tự vạch trần bản thân hoàn toàn.
Xong rồi, lần này ông bại lộ rồi.
Mà người khiến ông bị bại lộ vẫn đang cười khẩy, nói ra mấy câu như ác ma: "Lão Kỷ à, chú dụng tâm lương khổ, lén lút giúp cháu, cháu thật sự rất biết ơn chú. Chú yên tâm, cháu nhất định sẽ không vạch trần chú, tuyệt đối sẽ không nói những chuyện chú đã làm cho người khác biết."
Uy hiếp, đây chính là sự uy hiếp trắng trợn! Rõ ràng ý của cậu là: Nếu chú không đứng về phía cháu, cháu sẽ cho người khác biết chú đã bí mật làm những gì đó nha.
Lòng Kỷ Diêu Tử nguội lạnh hơn phân nửa.
Giang Lạc, cháu có còn là người không?
Không chỉ không bị tẩy sạch dục vọng mà còn tương kế tựu kế để lừa bọn họ?
Hồi lâu, ông cười khổ một tiếng, hoàn toàn nhận mệnh.
Thôi thôi, cũng đáng đời ông.
Không dám công khai phản kháng Túc Mệnh Nhân, nhưng lại muốn âm thầm ngăn cản mọi chuyện phát triển theo chiều hướng xấu. Người trong ngoài bất nhất như vậy thì sớm muộn cũng sẽ có ngày bị người khác hãm hại.
Ông nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc cũng vui vẻ trở lại.
Người tính kế ông là Giang Lạc. Ông cực kỳ thích cái tính tàn nhẫn với bản thân, lại càng tàn nhẫn hơn với người khác của Giang Lạc, không cần sự hỗ trợ từ Khuyên tai câu hồn của ông mà vẫn có thể giữ vững thanh tỉnh, còn lừa gạt họ xoay vòng vòng. Nghĩ vậy, Kỷ Diêu Tử lại tràn ngập lòng tin đối với tương lai.
Nếu đó là Giang Lạc, không chừng có thể thay đổi kết cục trong tương lai.
Ông chủ tiệm mai táng suy nghĩ một chốc, cũng dứt khoát nói: "Ngoài mặt chú không dễ giúp gì cho cháu, nhưng nếu cháu có chuyện gì cần chú làm, cứ việc nói, nếu có thể làm được, chú nhất định sẽ không chối từ."
Vi Hòa đạo trưởng phía trước đã dẫn họ vào phòng, bây giờ không phải là thời cơ tốt để nói chuyện, Giang Lạc lắc đầu, nói: "Về rồi nói sau."
Trong bữa cơm tối này, Giang Lạc đang đói bụng đã được ăn một bữa ngon lành, cậu ăn thịt, nhân sâm tinh gặm rau quả. Hai người đều hài lòng thỏa dạ, ăn no rồi cũng không cản trở các trưởng bối trò chuyện, liền tự chuẩn bị về phòng mình.
Phùng Lệ đặt chén rượu xuống, ngữ khí ra lệnh: "Đừng có chạy loạn, hãy về thẳng phòng của con đi."
Nụ cười của Giang Lạc không hề thay đổi: "Được."
Khi về đến phòng là đã tám giờ tối.
Giang Lạc đặt nhân sâm tinh trong phòng, một mình ra ngoài tìm được một khối băng. Cậu dùng nó để làm đông lạnh tai mình, đến khi dái tai trái đã đông cứng đến mất cảm giác, Giang Lạc đâm Khuyên tai câu hồn xuyên qua phần thịt trên vành tai mà không hề chớp mắt.
Khuyên tai câu hồn dài bằng bàn tay của một người đàn ông trưởng thành, tinh xảo và linh động. Ba sợi tua dài màu đỏ tươi rũ xuống trong mái tóc đen, đen đỏ đan xen, vừa đẹp đẽ vừa đầy quyến rũ.
Khuyên tai câu hồn trông rất nặng, nhưng đeo lên thì lại cực kỳ nhẹ. Không biết dùng chất liệu gì, nhưng chiếc khuyên tai lại giống như một sợi lông vũ tung bay theo gió, hoàn toàn không gây ra bất kỳ gánh nặng nào cho Giang Lạc.
Sau khi đeo Khuyên tai câu hồn lên xong, Giang Lạc ngắm nghía mình trong gương.
Đàn ông xỏ lỗ tai đã không còn hiếm lạ gì nữa. Khuyên tai câu hồn mang phong tình dị vực lại thoắt ẩn thoắt hiện giữa mái tóc cậu, không chỉ không làm giảm sức hấp dẫn của gương mặt Giang Lạc, ngược lại còn thêm mấy phần mê hoặc.
Cả người đàn ông trong gương lẫn chiếc khuyên tai đều cực kỳ đẹp.
Nhưng nếu bị ác quỷ nhìn thấy, chỉ e là hắn sẽ tức giận vì "vành tai" thuộc về hắn lại có thêm một cái lỗ xỏ mà chưa được sự đồng ý của hắn.
Giang Lạc nhìn ánh trăng, ánh mắt lóe lên vài tia sáng. Cậu bắt đầu suy nghĩ xem tối nay có nên lợi dụng ác quỷ hay không.
Cuối cùng, cậu vui vẻ quyết định đêm nay cứ coi như xong.
Đúng lúc Khuyên tai câu hồn tới tay, ngày mai cậu có thể đo lường hiệu quả của Khuyên tai câu hồn một chút. Tiếp theo, mặc dù vẻ tham lam không biết thỏa mãn của ác quỷ khiến Giang Lạc thấy đắc ý vì có thể làm Trì Vưu say đắm mình, nhưng sự chiếm hữu không chút che giấu khi hắn nói về làn da và máu huyết của cậu lại khiến Giang Lạc rất khó chịu.
Cứ dứt khoát treo hắn đi.