Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Sự thay đổi khó hiểu của Giang Lạc
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Được ích gì chứ.
Giang Lạc suýt nữa không nhịn được mà trợn mắt.
Giới huyền học có bị hủy diệt hay tồn tại thì liên quan gì đến Giang Lạc cậu chứ?
Ngoài việc cười nhạo, Giang Lạc cũng nhanh chóng nhận ra sự bất thường của Túc Mệnh Nhân.
Giang Lạc không thể nghĩ ra ai khác ngoài Trì Vưu là 'hắn' mà Túc Mệnh Nhân nhắc đến.
Nhưng ngoài điểm này, điều khiến Giang Lạc để ý hơn hết chính là giọng điệu của Túc Mệnh Nhân. Trong lời nói của hắn với Giang Lạc ẩn chứa một ý vị khó tả, tựa như lời phán của thần thánh giáng trần. Vừa xa xăm, thần bí, lại kiên định, khiến người ta không thể không coi lời hắn là chân lý mà tuân theo.
Cảm giác quen thuộc này hệt như người đứng sau màn của thế giới trong gương.
Ánh mắt Giang Lạc tối sầm lại, nhưng ngay lập tức trở về trạng thái bình thường.
Giang Lạc luôn khắc ghi kẻ đứng sau màn của thế giới trong gương trong lòng.
Chẳng ai thích quá khứ chật vật của mình bị khơi gợi một cách dửng dưng. Kẻ đứng sau màn biết những gì Giang Lạc đã trải qua ở thế giới thực, còn tái hiện lại trong thế giới trong gương. Những ký ức bẩn thỉu nhất, xấu hổ, tồi tệ nhất bị người khác nhìn thấy, quả thực đã khiến lệ khí trong lòng Giang Lạc trỗi dậy mạnh mẽ.
Từ thế giới trong gương cho đến nay, Túc Mệnh Nhân luôn muốn Giang Lạc nhìn rõ bản tính đầy tội lỗi của Trì Vưu, dụ dỗ cậu giết Trì Vưu. Quả thật Giang Lạc muốn giết Trì Vưu, muốn chinh phục ác quỷ, khiến ác quỷ phải phủ phục nhận thua dưới chân mình, nhưng cậu lại cực kỳ chán ghét việc bị người khác khống chế làm những chuyện này.
Ông là cái thá gì mà đòi chỉ đạo tôi?
Thù mới chồng chất hận cũ, Túc Mệnh Nhân một bước lên mây, thành công trở thành người mà Giang Lạc muốn diệt trừ nhất.
Trong lòng Giang Lạc sóng cả cuộn trào, nhưng trên mặt lại thất thần nhìn Túc Mệnh Nhân, tựa như đã mất đi thần trí.
Túc Mệnh Nhân nắm tay cậu, kéo Giang Lạc đứng dậy từ trong hồ suối nhỏ, rồi chậm rãi bước ra ngoài.
Quần áo trên người Giang Lạc ướt đẫm, dòng nước từ ống quần tuột xuống, nhưng cậu lại không hề thấy lạnh. Túc Mệnh Nhân dẫn cậu rời đi theo một con đường nhỏ, mỗi bước chân, cảnh sắc xung quanh đều biến đổi cực lớn.
Núi non, sông ngòi lướt qua bên họ.
Giang Lạc nhìn thấy từng huyễn cảnh hiện lên hai bên đường.
Từ quá trình người nguyên thủy tìm kiếm hang động khi đi săn, đến Hà Đồ Lạc Thư, rồi đến lúc Tiên Thiên Bát Quái, Hậu Thiên Bát Quái ra đời. Từ kiến trúc Hoàng gia đến phong thủy lăng tẩm, từ lịch thiên văn đến khí tượng nông nghiệp. Những trải nghiệm sinh tử của các vị tiền bối trong giới huyền học, từ đời này sang đời khác, nhỏ thì xem kiến trúc nhà cửa, lớn thì xem vận nước, vận nhà. Tinh tú lập lòe biến động, trăm vạn vì sao đổi chỗ thịnh dương, đột ngột hiện ra trên đỉnh đầu Giang Lạc.
Giang Lạc ngẩng đầu nhìn lên trời.
Sao trên trời hợp thành Thái Cực, ánh sáng bạc khẽ động, rồi lại biến thành một bản đồ bát quái.
Thiên, địa, lôi, phong.
Hỏa, thủy, sơn, trạch.
Sự biến hóa của ngàn vạn sao trời khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Cảnh tượng này cực kỳ chấn động, Giang Lạc thấy cổ đau nhức, cậu cúi đầu nhìn xuống đất, chợt nhận ra mình đang đứng trong một ngọn núi tuyết phủ trắng trời.
Tuyết lớn trắng xóa thổi tung tóc cậu, Giang Lạc nhìn về phía Túc Mệnh Nhân, hắn vẫn đang dẫn cậu tiến về phía trước. Dấu chân hai người để lại thành một đường dài, bước tiếp theo, cảnh sắc núi tuyết rút đi, dung nham cực nóng kèm theo tia lửa ập đến.
Họ đã đến nơi sâu nhất của núi lửa.
Lửa đỏ hung mãnh xông tới, Giang Lạc nhắm mắt lại, Túc Mệnh Nhân kéo cậu nhảy vào dung nham, chốc lát sau lại rơi xuống đáy biển xanh thẳm.
Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, Giang Lạc đã được chiêm ngưỡng sự kỳ diệu và đặc sắc của thế giới ở cùng trời cuối đất.
Cuối cùng, Túc Mệnh Nhân dẫn cậu đứng dưới cực quang, quay đầu nhìn cậu, khẽ nói: 'Nếu những thứ này bị hủy diệt, chẳng phải là đáng tiếc lắm sao?'
Đến khi Giang Lạc mở mắt ra lần nữa, cậu phát hiện mình vẫn còn ngâm trong hồ suối nhỏ.
Túc Mệnh Nhân đứng cạnh hồ, mở miệng nói: 'Thời gian cũng đủ rồi, cậu có thể ra ngoài.'
Giang Lạc khựng lại trong trạng thái hơi bàng hoàng, chậm rãi ra khỏi hồ suối, thay quần áo mới rồi đi cùng Túc Mệnh Nhân.
Vừa nãy Túc Mệnh Nhân đã dùng thủ đoạn gì?
Đó còn là chuyện mà một con người có thể làm được sao?
Đại não căng phồng lên như một chiếc máy tính bị ép buộc nhồi nhét quá nhiều thông tin, không thể tiêu hóa nổi. Đầu Giang Lạc hơi choáng váng, những lời Túc Mệnh Nhân nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, phiền đến mức Giang Lạc phải cắn răng chống cự.
'Chỉ tiêu diệt tội ác thì mọi thứ mới có thể lắng xuống.'
'Chỉ có cậu mới có thể chấm dứt tai họa.'
'Chỉ có cậu, mới có thể giết hắn ta.'
Đừng nói nữa.
Câm miệng.
Túc Mệnh Nhân bỗng quay đầu nhìn về phía thanh niên tóc đen đang thất tha thất thểu phía sau.
Thanh niên tóc đen ánh mắt vô thần, cậu vội vịn vào thân cây. Gương mặt lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, dưới lớp mồ hôi ấy, gương mặt cậu ửng đỏ vì hơi nóng.
Đôi mày đẹp đẽ khó chịu nhăn lại, như một bông tuyết bị sương mù bao phủ.
Túc Mệnh Nhân lặng lẽ nhìn cậu, rồi bước về phía cậu.
Giang Lạc phát hiện hắn đã đến gần mình, vẻ suy yếu trên mặt tăng lên, hữu khí vô lực ngước mắt nhìn hắn một cái.
Cái nhìn thanh thanh đạm đạm, gợn sóng trong mắt không quá rõ ràng. Nhưng dưới vỏ bọc thanh tao như tiên nhân lại ẩn chứa mấy phần hắc ám như một lớp bùn ma mị. Trong mắt Túc Mệnh Nhân thoáng lóe lên một vài cảm xúc, hắn khẽ thở dài, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào tai Giang Lạc, 'Tĩnh tâm.'
Tiếng ồn dần dần ngừng lại.
Giang Lạc giả vờ khó chịu vuốt vuốt thái dương, 'Túc Mệnh Nhân...'
Túc Mệnh Nhân nói: 'Đến lúc cậu phải trở về rồi.'
*
Giang Lạc mang theo một bụng nghi vấn trở về nơi ở, sau đó bị đám người Lục Hữu Nhất đã đợi sẵn ở đây bắt gặp.
Đúng lúc đã đến giờ ăn trưa, Lục Hữu Nhất kéo cậu vào phòng ăn, 'Giang Lạc, bệnh cảm của cậu đã khá hơn chút nào chưa?'
Giang Lạc nhàn nhạt gật đầu, 'Ừm.'
Lục Hữu Nhất cảm thấy cậu hơi là lạ, nhưng lại không thể nói rõ lạ ở chỗ nào, nên cứ cho rằng cổ họng cậu không thoải mái nên mới không muốn nói chuyện. Đặc biệt múc cho cậu một bát cháo, 'Cậu ăn cháo nhiều hơn chút đi, tốt cho cơ thể.'
Giang Lạc hơi buồn cười, nhưng phải nhịn xuống.
Trên bàn cơm có thêm vài người, họ trò chuyện rôm rả. Liên Tuyết vùi đầu ăn cơm, khi nghe Trác Trọng Thu hỏi về thương thế của Liên Bỉnh, cô thở dài, 'Sư đệ của tôi bị thương không nặng, nhưng mấy sinh viên này vẫn còn hôn mê bất tỉnh, linh hồn của họ đều chết trong gương rồi, có lẽ sau này đều phải sống trong trạng thái người thực vật.'
'Sư thúc cũng hết cách, ông ấy định thử cố gắng thêm lần nữa, nếu thực sự không cứu được thì cũng chỉ đành vậy.'
Giang Lạc đột nhiên hỏi: 'Đến giờ họ vẫn chưa trở về, người nhà của họ không đến sao?'
'Chắc là vẫn chưa phát hiện họ đã gặp chuyện,' Liên Tuyết nói, 'Lý Tiểu kể họ thường nhân dịp nghỉ đông để ra ngoài sưu tầm dân ca, người nhà cũng đã quen rồi.'
Túc Mệnh Nhân là kẻ đứng sau thế giới trong gương, vậy thì Đoạn Tử chủ động bảo họ đi soi gương vào mười hai giờ đêm rất đáng ngờ.
Giang Lạc không tin đó chỉ là trùng hợp, cậu cảm thấy mình cần phải đi xem bọn Đoạn Tử một chút.
Sau giờ cơm trưa, Giang Lạc đã bảo mấy người Văn Nhân Liên tranh thủ rời đi khỏi đây.
Cậu không muốn khiến họ bị cuốn vào những chuyện này, hơn nữa, Giang Lạc cũng ngại diễn với người quen.
Mấy người Văn Nhân Liên cũng không đòi ở lại, đạo trưởng Vi Hòa biết họ muốn đi, đặc biệt phái tiểu đồng dẫn họ xuống núi.
Trước khi đi, mấy người lặp đi lặp lại căn dặn: 'Đừng quên thời gian tòa án xét xử của chúng ta.'
Giang Lạc gật đầu, nhất quyết tiễn họ ra cửa.
Đến tận khi bóng lưng của họ biến mất không thấy tăm hơi, Giang Lạc mới về phòng chuẩn bị ngủ bù cho thời gian phóng túng tối hôm qua.
*
Chạng vạng tối, 'Vô Tục Niệm' đón tiếp hai vị khách không tầm thường.
Tiểu đồng dẫn đường lạnh lùng dẫn Thiên Sư và ông chủ tiệm mai táng đến tĩnh thất. Sau khi nói mấy câu với đạo trưởng Vi Hòa, Phùng Lệ đã mất hết kiên nhẫn, đứng lên nói: 'Nó đâu rồi? Tôi đi gặp nó một chút.'
Đạo trưởng Vi Hòa cho ông ta biết vị trí, Phùng Lệ cũng không cần người khác dẫn đường, đi thẳng ra ngoài.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú tỏ vẻ lạnh lùng của Thiên Sư, đạo trưởng Vi Hòa cười nhạo nói: 'Tâm trạng ông ta không tốt à?'
'Ông có thấy gương mặt vui vẻ của ông ta khi trở về đây bao giờ chưa?' Ông chủ tiệm mai táng chậm rãi trả lời, 'Liên gia dưới núi thì bỏ đi, nếu hỏi Phùng Lệ ghét nơi nào nhất, bảy tám phần chính là đỉnh núi này của ông đó. Từ khi ông ta biết đồ đệ của mình cũng bị ông đưa lên đỉnh núi đến giờ, gương mặt kia vừa dài vừa đen đến dọa người.'
Đạo trưởng Vi Hòa lầm bầm nói: 'Bộ do tôi một hai bắt đồ đệ của ông ta phải lên núi hả? Không phải tôi còn...'
Phần còn lại bị ông ta nuốt xuống, ông chủ tiệm mai táng cũng vờ như không nghe thấy. Ông chuyển sang hỏi: 'Mấy ngày nay còn ai khác lên núi không?'
'Con gái của Trác Chính Vũ dẫn theo mấy bạn học lên núi, ở đây một đêm rồi rời đi,' đạo trưởng Vi Hòa không để tâm nói, 'Còn những người khác hả? Những người khác thì không có.'
Ông chủ tiệm mai táng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn kiểu này thì chắc là đã đưa được đồ cho cậu ấy rồi.
*
Lúc Phùng Lệ tới, Giang Lạc vẫn đang ngủ.
Ông đứng cạnh giường nhìn Giang Lạc một lát, sau khi thấy cậu không bị thương tích gì thì chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi đi, Phùng Lệ lại phát hiện sự bất thường của Giang Lạc.
Khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi khô khốc. Mí mắt mỏng manh của cậu nhắm nghiền lại, tóc đen uốn lượn trên cổ, hơi nóng lan thẳng tới mang tai, thanh niên ôm chăn mền, hô hấp nặng nề, trông vô cùng đáng thương.
Phùng Lệ hơi do dự, đặt tay lên trán Giang Lạc, quả nhiên là đã phát sốt.
Ông thu tay lại, nhìn quanh một chút, lấy một cái khăn mặt xuống, ra ngoài thấm nước lạnh, gấp lại đặt lên trán Giang Lạc.
Nhưng sau một hồi, hơi nóng trên mặt Giang Lạc không hề giảm xuống, ngược lại đến khăn lạnh cũng bị nóng đến bốc hơi. Phùng Lệ cau mày, đưa mắt nhìn Giang Lạc đang ngủ say hồi lâu, sau đó bước ra ngoài.
Giang Lạc ngủ một giấc mà miệng đắng lưỡi khô, khi cậu mở mắt ra, khắp phòng đều chìm trong bóng tối.
Có lẽ là đã qua giờ cơm tối, Giang Lạc mệt mỏi lười biếng xoay người, rồi đột nhiên cứng đờ.
Đầu giường, một bóng dáng cao lớn đứng đó từ bao giờ. Khi thấy cậu tỉnh lại, người đó đưa thứ gì đó đến trước miệng Giang Lạc, 'Ăn.'
Là giọng của Phùng Lệ.
Giang Lạc chần chờ một lát, 'Tiên sinh ạ?'
Phùng Lệ tiến về phía trước một bước, khuôn mặt sắc sảo hiện lên trong đêm tối. Có gì đó nhảy từ trong ngực ông lên người Giang Lạc, 'Hu hu hu', nó nức nở.
Giang Lạc thấy thứ này khá quen, cậu sờ soạng bắt lấy nó xem một chút, hóa ra là búp bê nhân sâm đang mặc một cái yếm đỏ.
Búp bê nhân sâm khóc cực kỳ thê thảm, nước mắt màu vàng của nó lăn xuống như những hạt trân châu, nó dụi dụi vào cánh tay Giang Lạc, vừa khóc vừa làm nũng: 'Ba ba.'
Rõ ràng trên đầu nhân sâm tinh bị thiếu mất một cái râu, Giang Lạc đã rõ thứ Phùng Lệ cho mình ăn là gì. Cậu quay đầu nhìn lại, quả nhiên đó là một cái rễ sâm.
Giang Lạc cúi đầu ăn không chút do dự.
Hơi thở nóng rực phả vào lòng bàn tay Phùng Lệ, nhưng chỉ một giây sau Giang Lạc đã rụt lại.
Phùng Lệ thu tay về, ngón tay vuốt ve lòng bàn tay, vẻ mặt nhàn nhạt, 'Con bị bệnh rồi.'
Giang Lạc nghĩ không biết có thể mượn lý do bị bệnh này để Phùng Lệ dẫn mình xuống núi hay không, nhưng sau khi cân nhắc đến việc nhân sâm tinh cũng đã ở đây, cái cớ này đương nhiên không thể dùng được. Cậu cứ tiếp tục giả bộ hờ hững lạnh nhạt, cười một tiếng, 'Sinh bệnh chỉ là sự tôi luyện dành cho đệ tử, đệ tử không sao, sư phụ không cần lo lắng.'
Phùng Lệ chú ý tới sự khác lạ của cậu, giọng nói trở nên lạnh lùng, 'Con đã ngâm hồ suối nhỏ mấy lần rồi?'
'Hai lần,' Giang Lạc nói, 'Mỗi lần một giờ, Túc Mệnh Nhân còn nhỏ máu vào trong nữa.'
Hơi thở trên người Phùng Lệ càng thêm đáng sợ, ông quay người sải bước rời đi. Vừa đến trước cửa, ông quay đầu nhìn về phía Giang Lạc, 'Lại đây.'
Giang Lạc xoay người xuống giường, mang theo nhân sâm tinh đi sau lưng hắn một khoảng không xa không gần.
Cậu nhìn ra dáng vẻ muốn đi kiếm chuyện của Phùng Lệ, ý xấu khi xem kịch vui trỗi lên từng chút một, nóng lòng mong đợi Phùng Lệ đi đánh nhau với Túc Mệnh Nhân thật nhanh.
Nhưng Phùng Lệ có thể đánh bại Túc Mệnh Nhân không?
Nhân sâm tinh ghé vào ngực Giang Lạc, không ai dỗ dành nó nên cuối cùng nó cũng không rơi lệ nữa. Nó nắm lấy quần áo Giang Lạc muốn trèo lên trên, Giang Lạc cũng không ngăn nó, chỉ chớp mắt, nhân sâm tinh đã bò lên đầu vai Giang Lạc y như một bé mèo con.
Nó nịnh nọt bên tai Giang Lạc: 'Ba ba, ba vẫn chưa thoải mái sao ạ?'
Thật ra Giang Lạc không bị bệnh, chỉ là khi cắt cổ tay bị mất một lượng máu lớn, cộng thêm mộng xuân suốt cả đêm làm cậu hơi rã rời chút thôi. Cậu bị mất máu quá nhiều, dù nhân sâm tinh là thứ đại bổ thì cũng không thể bổ máu cho cậu ngay lập tức được. Giang Lạc đã khá hơn nhiều, nhưng cũng không hẳn là khỏe.
Nhưng vết thương trên cổ tay đã bắt đầu ngứa lên, chắc cũng sắp kết vảy lành sẹo rồi.
Thế cũng rất tốt, hai ngày nay, dù trong mơ Giang Lạc cũng che giấu vết thương này rất kỹ. Một mặt là không muốn để đám người Túc Mệnh Nhân phát hiện mình vẫn thanh tỉnh, mặt khác thì đây là minh chứng cho việc Giang Lạc vẫn còn yếu đuối, cậu tuyệt đối không muốn để lộ vết thương này trước mặt bất kỳ ai.
Thậm chí lúc nằm trên bục giảng trong mộng, cậu vẫn mặc quần áo của mình trên người, sống chết gì cũng phải bảo vệ phần cổ tay.
Giang Lạc muốn cắn nhân sâm tinh một miếng nữa để bồi bổ thêm một chút, nhưng lại sợ bổ quá lại gây hại cho cơ thể nên chỉ có thể nhìn nó nhảy nhót tưng bừng đầy tiếc nuối, 'Vẫn ổn, sao vậy?'
Nhân sâm nhỏ không hề biết ba ba nó muốn cắn nó, nó cười khúc khích, thúc giục, 'Ba ba, ba há miệng ra đi.'
Giang Lạc lười biếng liếc nhìn nó, 'Tại sao tôi phải há miệng?'
Bé nhân sâm tinh cẩn thận từng li từng tí vung cái yếm đỏ của mình lên, bày ra tư thế vắt quần áo, 'Hồi nãy con khóc cẩn thận lắm, nước mắt đều rơi lên yếm hết nè, để con vắt nước ra cho ba uống nha, cái này hiệu quả lắm.'
Giang Lạc: '...'
Bé nhân sâm tinh kiêu ngạo nói: 'Ba ba, nước mắt của con còn hữu dụng hơn rễ nữa, nếu ba thấy tốt thì sau này nói sư phụ của ba đừng ngắt rễ của con mà đổi sang dùng nước mắt của con có được không?'
Thấy Giang Lạc không dao động, nó sốt ruột, 'Thật sự rất hữu dụng, đến cụ già bảy tám chục tuổi uống vào cũng có thể mọc ra tóc đen đó.'
'... Vắt nước mắt lên tóc tôi đi.' Giang Lạc.
Bây giờ sắc trời đã tối đen, nhưng thực tế chỉ mới hơn sáu giờ thôi. Cho dù trên đỉnh núi không có bất kỳ trò tiêu khiển gì thì cũng không có ai lại đi ngủ vào giờ này.
Phùng Lệ dẫn Giang Lạc đi tìm đạo trưởng Vi Hòa.
Ông chủ tiệm mai táng vẫn còn đang tán gẫu với đạo trưởng Vi Hòa, thấy hai người bước tới, họ sững sờ cả người. Sắc mặt Phùng Lệ trầm xuống, áp suất quanh người hạ thấp, 'Hắn đâu.'
Tuy y không nói thẳng, nhưng hai người bị hỏi đều biết 'Hắn' là ai. Đạo trưởng Vi Hòa ho khan một tiếng, mắt nhìn về phía Giang Lạc, 'Hắn không sống ở đây.'
Giọng điệu Phùng Lệ lạnh hơn, 'Vậy hắn sống ở đâu?'
Đạo trưởng Vi Hòa ấp úng, không thể đưa ra đáp án.
Giang Lạc nghe cuộc đối thoại của hai người họ, cảm giác ông chủ tiệm mai táng đang cẩn thận từng li từng tí nhìn mình. Cậu nhớ đến chiếc khuyên tai kia, trong lòng hơi động, gương mặt cậu càng thêm lạnh nhạt, không cảm xúc nhìn lại ông.
Ông chủ tiệm mai táng nhìn dáng vẻ rõ ràng đã bị xóa đi dục vọng của Giang Lạc, trong lòng hoảng hốt, trên mặt cũng lộ ra mấy phần kinh ngạc. Ông giơ ngón tay lên chỉ vào Giang Lạc, 'Cậu cậu cậu —— '
Sao Giang Lạc lại trở nên như vậy!
Thấy Phùng Lệ và đạo trưởng Vi Hòa đều nhìn mình, ông chủ tiệm mai táng vội nói: 'Phùng Lệ, sao đồ đệ của ông lại biến thành cái dạng này! Trông còn nghiêm trọng hơn hồi ông ngâm trong hồ suối nhỏ nữa.'
Phùng Lệ cười lạnh một tiếng, 'Vậy ông phải hỏi hắn rồi.'
Đạo trưởng Vi Hòa thở dài một tiếng, lên tiếng xoa dịu tình hình: 'Đồ đệ của ông vẫn chưa ăn cơm có phải không? Đi thôi đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, uống chút rượu, đừng dọa thằng bé.'
Phùng Lệ lại bất động.
Đạo trưởng Vi Hòa khuyên nhủ: 'Thiên Sư, bây giờ ông đi tìm cũng không tìm được hắn đâu.'
Rốt cuộc Phùng Lệ quay đầu nhìn Giang Lạc, 'Đói bụng không?'
Giang Lạc khẽ gật đầu.
Lửa giận của Phùng Lệ hơi dịu lại, y lạnh lùng liếc nhìn đạo trưởng Vi Hòa: 'Dẫn đường.'
Trong lòng đạo trưởng Vi Hòa biết mình đang bị giận cá chém thớt, ông cười khổ hai tiếng, dẫn đầu ra cửa, 'Đi đi đi, đi uống rượu.'
Giang Lạc cố ý đi cuối cùng, không ngoài dự đoán, ông chủ tiệm mai táng đi tới đi lui một hồi rồi đến bên cạnh cậu.
Ông chủ tiệm mai táng lại cẩn thận nhìn vẻ mặt Giang Lạc, nhìn một hồi, mặt nhăn nhó thành một trái khổ qua.
'Giang Lạc?' Ông cất giọng thăm dò, 'Giờ cậu có còn muốn học thông linh thuật không?'
Giang Lạc bình tĩnh ung dung cười cười, 'Đó đều là vật ngoài thân, có học hay không thì cũng vậy.'
Trong lòng ông chủ tiệm mai táng phát lạnh, lại nghĩ tới sự cố chấp với Vòng Âm Dương của Giang Lạc lúc trước, vội vàng nói: 'Vòng Âm Dương thì sao, cậu còn thích Vòng Âm Dương không?'
Giang Lạc dừng lại, nâng tay phải lên nói: 'Chú nói đến cái này sao?'
Ông chủ tiệm mai táng liên tục gật đầu.
Giang Lạc giả vờ muốn cởi Vòng Âm Dương ra, 'Mấy thứ này đối với tôi không có gì khác biệt, nếu chú thích thì tôi đưa chú.'
Ông chủ tiệm mai táng: '... Không cần, không cần.'
Ông đã hoàn toàn tin tưởng Giang Lạc đã bị tẩy não, than thở hồi lâu, 'Chẳng lẽ cậu vẫn chưa nhận được khuyên tai câu hồn tôi đưa sao?'
Giang Lạc lấy chiếc khuyên tai từ trong túi ra, 'Khuyên tai câu hồn? Là cái này sao?'
Mắt ông chủ tiệm mai táng sáng lên, 'Sao cậu không đeo nó lên?'
Giang Lạc hỏi lại: 'Sao tôi lại phải đeo?'
Ông chủ tiệm mai táng sốt ruột, 'Đeo nó có lợi cho cậu.'
Giang Lạc khẽ cười một tiếng, 'Bây giờ tôi đang rất tốt.'
Hiện tại cậu mềm cứng không ăn, dầu muối không thấm. Ông chủ tiệm mai táng lại không thể nói thẳng rằng vật này có thể giúp cậu tránh khỏi sự ảnh hưởng của Hồ Thiên Bích, bởi vì Giang Lạc đã bị ảnh hưởng rồi.
Ông chủ tiệm mai táng sầu đến nghiến răng nghiến lợi, 'Cậu nói đi, giờ phải làm sao cậu mới chịu đeo?'