Chương 16: Đêm Hoan Lạc

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 16: Đêm Hoan Lạc

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới đáy lòng cậu cuộn trào sóng gió, con dao trong tay không ngừng cắt đứt mạng nhện trong bóng tối. Mắt cậu không chớp, chăm chú dõi theo từng cử động của nhện mặt người. Toàn bộ thần kinh đều cảm nhận rõ sự nguy hiểm đang gào thét chiếm lấy.
Làm gì có chuyện chết đi sống lại, người tài giỏi đến mấy cũng chỉ có một mạng. Trực giác mách bảo Giang Lạc rằng con nhện mặt người này đã trở thành con rối của Trì Vưu.
Đây mới là điều tồi tệ nhất.
So với nhện mặt người, Trì Vưu lại càng nguy hiểm hơn gấp trăm ngàn lần. Một tháng trước, Giang Lạc còn vừa mới tra tấn Trì Vưu xong, vậy mà một tháng sau tình thế xoay chuyển, cậu lại rơi vào tay Trì Vưu.
Giang Lạc không kìm được thốt lên: “Chết tiệt.”
Tốc độ tay cậu càng lúc càng nhanh. Nhện mặt người chầm chậm bò về phía cậu. Tám cái chân nhện phủ đầy lớp lông vàng đen xen kẽ, trông ghê rợn nhưng nhện mặt người lại có thể di chuyển một cách tao nhã.
Mỗi bước đi của nó như đang lướt trên sợi tơ mỏng manh sắc bén, khiến lòng người run sợ, từng khoảnh khắc đều phải đối mặt trực tiếp với cái chết cận kề.
Kỳ Dã bên cạnh lẩm bẩm: “Sống, vẫn còn sống kìa, không phải nó chết rồi hả? Tại sao lại sống lại?”
Giang Lạc nghĩ thầm, quả nhiên bản chất con người là một cỗ máy lặp lại.
Cậu không có thời gian để suy nghĩ về vấn đề nhảm nhí của Kỳ Dã. Giang Lạc cố gắng nhanh chóng thoát khỏi mạng nhện trên người, thái dương lấm tấm mồ hôi.
Dòng máu tươi trên thân nhện mặt người nhỏ xuống tơ nhện, rồi từ trên mạng nhện chảy thành những tia nhỏ dính nhớp. Trước khi con nhện đến gần, Giang Lạc đã thành công giải thoát cánh tay phải của mình. Nhưng ngay lúc cậu định ngồi dậy, một sợi tơ nhện từ trên không phóng xuống, trói chặt lấy cậu.
Giang Lạc: “…” Hai mắt cậu đầy lửa giận nhìn nhện mặt người.
Giang Lạc gần như có thể hình dung tên Trì Vưu biến thái này đang nghĩ gì. Nhất định là hắn đã thấy động tác nhỏ muốn chạy trốn của Giang Lạc, lại thích thú độc ác không ngăn cản, đợi đến khi Giang Lạc gần như có hy vọng thành công thì mới triệt để hủy diệt hy vọng của cậu.
Đây chính là việc mà Trì Vưu sẽ làm.
Nhện mặt người dưới cái nhìn lom lom của Giang Lạc, giơ cái tay nhỏ máu mò lên mặt Giang Lạc. Mùi máu tanh tưởi dính nhớp trên người nó khiến Giang Lạc phải cố gắng nghiêng mặt, hàm dưới cắn chặt đến mức căng cứng.
Dòng máu xanh cố ý bị bôi lên mặt, lên cổ cậu. Thanh niên tóc đen cố sức tránh né nhưng cậu càng tránh, cái tay hôi thối kia lại càng cứng đầu. Cuối cùng Giang Lạc dứt khoát từ bỏ, sắc mặt u ám nhìn chằm chằm nhện mặt người, mặc kệ nó muốn làm gì trên người mình.
Cậu đã biết tại sao ác quỷ lại khống chế nhện mặt người.
Là vì đặc biệt làm cậu buồn nôn.
Kỳ Dã bên cạnh nghiêm túc hét lên: “Nhện mặt người, nếu mày ngon thì bò về phía tao này!”
Một sợi tơ nhện từ trên không phóng xuống, vững vàng bọc chặt Kỳ Dã như một cái kén.
Giang Lạc mở to mắt.
Cậu nhìn chằm chằm nhện mặt người, chỉ cảm thấy Trì Vưu, kẻ bị cậu làm trọng thương một tháng trước, trong thời gian rất ngắn đã hồi phục lại. Tại sao cảm thấy cái chết không những không làm suy yếu sức mạnh của Trì Vưu, mà ngược lại, dường như hắn đã thoát khỏi một loại trói buộc nào đó, khiến sức mạnh tăng lên?
Máu chảy ngày càng nhiều. Gương mặt và cổ của Giang Lạc, vốn sạch sẽ xinh đẹp, giờ đây giống như một tấm vải bị vẽ chằng chịt chất lỏng màu xanh. Cậu gắt gao mím môi. Ánh mắt của con nhện chuyển xuống dừng trên bờ môi đóng chặt của Giang Lạc, bên trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm lộ ra một tia hứng thú.
Đáng chết.
Giang Lạc gần như đã có thể đoán được động tác tiếp theo của Trì Vưu.
Cậu ra tay trước. Trước khi ngón tay của nhện mặt người chạm vào môi mình, cậu nhanh chóng há to miệng cắn mạnh một cái, hung hăng cắn đứt một ngón tay của nó.
Khó nuốt, mùi máu quá khó nuốt, còn khó ăn hơn cả cơm căn tin trường học.
Giang Lạc đè nén cơn buồn nôn, khiêu khích cười một tiếng với nhện mặt người, rồi nhổ ngón tay dính đầy máu xanh sang một bên.
Nhện mặt người trừng mắt nhìn cậu.
Ánh mắt đó khiến cậu nhớ đến cảm giác bị theo dõi trước đây. Cậu cười lạnh một tiếng: “Mùi máu của mày thật sự quá thối.”
Nhện mặt người không tức giận, ngược lại chà xát qua môi Giang Lạc, rồi như một con nhện thực thụ, nó toét ra nụ cười âm u quỷ dị: “Ngươi rất thích hợp làm ổ ấp trứng cho ta.”
Âm thanh của nó khó nghe, giọng nói khàn đặc, bén nhọn như tiếng quạ kêu bị bóp chặt cuống họng.
Quái vật nhện dữ tợn và người đẹp, hình ảnh quái dị không thể tưởng tượng nổi ấy lại mang một vẻ đẹp quái đản khiến người ta sởn gai ốc.
Giang Lạc sa sầm nét mặt.
Tay của con nhện trượt xuống phần bụng của Giang Lạc. Nó nhẹ nhàng ngâm nga bài hát, giai điệu thông qua giọng hát chói tai biến thành âm thanh ấm ách giễu cợt.
Nó vui vẻ nói: “Trứng của ta, từng cái sẽ tiến vào trong cơ thể ngươi.”
“Trong số chúng chỉ có rất ít có thể sống tiếp, may mắn thì sẽ lớn lên ở chỗ này hoặc chỗ này của ngươi, nó sẽ càng lúc càng lớn.” Ngón tay nhỏ dài của nhện mặt người vẽ một vòng tròn trên bụng Giang Lạc, sau đó chậm rãi trượt lên: “Cho đến khi ăn sạch nội tạng của ngươi, xé toạc bụng ngươi.”
“Hình ảnh đó nhất định sẽ rất đẹp mắt.” Nó nói: “Có đúng không?”
Giang Lạc bỗng mỉm cười: “Ngươi làm thế nào để bỏ trứng vào trong cơ thể ta đây?”
Nhện mặt người hờ hững đáp: “Đương nhiên là xé rách da thịt ngươi rồi bỏ trứng vào.”
“Nhưng ta cảm thấy phương pháp đó quá nhàm chán.” Giang Lạc hạ giọng, như sắp tiết lộ một bí mật mê hoặc nào đó: “Ngươi có muốn biết một phương pháp khác có thể đem trứng bỏ vào cơ thể ta không?”
Nhện mặt người hứng thú nhìn cậu: “Phương pháp gì?”
Giang Lạc nói: “Đầu tiên, ngươi phải thả ta ra khỏi cái lưới nhện chết tiệt này đã.”
Nhện mặt người bình tĩnh nhìn cậu nửa ngày, dường như đang đoán xem Giang Lạc định làm gì. Nó cười trêu tức, nhưng vẫn đưa tay ra xé rách tơ nhện dính phía sau Giang Lạc.
Giang Lạc miễn cưỡng ngồi dậy, trước người cậu vẫn còn dính tơ nhện trói chặt cánh tay và lồng ngực. Giang Lạc nói: “Phương pháp của ta chính là…”
Mấy chữ cuối cùng nhẹ nhàng tan vào trong gió.
Nhện: “Hửm?”
Nó tới gần thêm chút.
Nhưng đột nhiên, hai tay bị trói của Giang Lạc vung lên mạnh mẽ, lao thẳng vào con nhện, kéo theo nó rơi xuống qua cái lỗ trên mạng nhện mà cậu đã dùng để chạy thoát trước đó.
Nhện mặt người nặng nề ngã xuống đất còn Giang Lạc ngã sấp trên người của nó. Giang Lạc dang chân ngồi trên ngực con nhện, nở một nụ cười giễu cợt với nhện mặt người rồi đứng dậy hung hăng đạp con nhện một cái: “Con mẹ nó, mày đi chết đi.”
Nói xong lời ác độc, cậu quay người chạy về phía chiếc máy bay không người lái.
Giang Lạc chạy rất nhanh, gần như đạt tới tốc độ nhanh nhất đời mình. Tay cậu không hề thả lỏng, dùng con dao cắt đứt tơ nhện trên người. Chưa kịp chạy mấy bước, đằng sau lưng đã truyền đến từng đợt tiếng gió rít.
Cậu nghiêng đầu nhìn lại, nhện mặt người phun tơ nhện nhanh nhẹn xuyên thẳng qua rừng cây. Vừa nhìn kỹ, con nhện đã đến gần Giang Lạc thêm mấy mét.
Máy bay không người lái, máy bay không người lái.
Một âm thanh xé gió xẹt qua tai Giang Lạc. Theo bản năng, Giang Lạc xoay người lăn một vòng, trực tiếp ngã thẳng vào bùn đất. Mãi đến khi cậu giãy giụa đứng dậy khỏi lớp bùn, vậy mà lại một lần nữa bị lạc mất phương hướng trong trận bát quái này.
Khắp nơi đều là rừng cây và dòng suối giống y hệt nhau, không thấy bóng dáng chiếc máy bay không người lái đâu. Giang Lạc hung hăng giũ bỏ tơ nhện, quay ra sau xem xét, bất thình lình nhìn thấy nhện mặt người trên cành cây đang mỉm cười nhìn cậu.
Vào nửa đêm, hình ảnh nhện mặt người cực kỳ đáng sợ. Giang Lạc khóe môi giật nhẹ, đột nhiên thả mình nhảy vào dòng suối.
Rừng rậm là chiến trường có lợi cho nhện mặt người. Giang Lạc không thể đánh lại tám cái chân và tơ nhện của nó.
Không, cho dù có đánh nhau, thì nó cũng có thể “chết đi sống lại”.
Giang Lạc nhanh nhẹn di chuyển trong nước. Cơ thể cậu thon gầy, cao ráo. Mặc dù ngày thường trông hơi yếu ớt, nhưng trong lúc này lại là một công cụ bơi lội tuyệt vời.
Thanh niên tóc đen bơi lội như cá, nhanh chóng lao đi. Không lâu sau khi cậu nhảy xuống nước, lại vang lên một tiếng động khác của vật thể rơi xuống nước.
Giang Lạc quay đầu lại nhìn. Đêm tối mờ ảo nên tầm nhìn trong nước rất hạn chế, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một cái bóng màu đen không ngừng theo sát phía sau.
Giang Lạc nhếch khóe miệng, đặc biệt bơi về phía dòng nước chảy xiết với vô số đá tảng. Không biết qua bao lâu, cuối cùng cậu cũng tìm được một chỗ tốt. Giang Lạc nghiêng người nhẹ nhàng lách qua khe hở giữa hai khối đá to. Nhện mặt người đuổi theo sau lưng cậu cũng làm tương tự. Nửa thân trên của nó thuận lợi lọt qua, nhưng những chiếc chân nhện khổng lồ phía sau thì lại bị kẹt vào giữa khe đá.
Giang Lạc từ sau tảng đá bơi đến, nhân cơ hội còn một ngụm dưỡng khí, cậu cầm con dao hung tợn đâm lên người con nhện, làm chảy ra một lượng lớn máu xanh như thuốc nhuộm, đổi màu cả dòng suối.
Chờ đến khi sắp không đủ dưỡng khí, Giang Lạc mới nổi lên mặt nước.
Tóc đen dính nước ướt nhẹp dán vào sau gáy, Giang Lạc thở ra một hơi. Hơi sương mỏng manh thoát ra từ hơi thở của cậu. Đêm khuya tháng năm ở Vân Nam vẫn rét lạnh y như cuối thu.
Cậu chầm chậm bơi về phía bờ. Sau khi lòng bàn chân chạm được đáy sông, cậu liền vắt quần áo ướt sũng rồi đi lên.
Ánh trăng sáng trong. Ngay lúc Giang Lạc sắp bước lên bờ, đột nhiên trước mặt cậu xuất hiện một đôi giày da.
Cậu dừng lại, ngước gương mặt ướt đẫm nước lên nhìn.
Dưới ánh trăng, dung mạo cực kỳ tuấn tú của Trì Vưu toát lên vẻ tà mị. Lông mày dài đến tận thái dương, đẹp đến mức như đang phát ra ánh sáng lấp lánh trong bóng đêm. Bóng cây lắc lư, rải rác từng vệt sáng nhỏ trên người hắn. So sánh với hình ảnh hắn vừa điều khiển con rối, sự khác biệt thật sự một trời một vực.
Ác quỷ mặc âu phục, đi giày da, tư thế vẫn thong dong tự tại.
“Lại gặp mặt.” Ác quỷ nói: “Nửa đêm canh ba rồi, đêm nay còn rất dài.”
Hắn dừng một lát, nhíu mày, thấp giọng cười: “Hy vọng tôi có thể mang đến cho em một đêm… cực kỳ hoan lạc.”