Chương 15: Nhện mặt người hồi sinh

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 15: Nhện mặt người hồi sinh

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đột nhiên Giang Lạc cảm thấy có một ánh mắt nhìn trộm khiến cậu cực kỳ không thoải mái.
Ánh mắt theo dõi này tựa rắn độc, tựa thú dữ, khiến cả người cậu dâng lên cảm giác run rẩy. Giang Lạc nhíu mày, đặt sách xuống rồi ngẩng đầu lên quan sát, đối diện với ánh mắt của nam sinh ngồi đối diện.
Giang Lạc hơi thả lỏng hàng lông mày đang nhíu chặt, thăm dò hỏi: “Cậu nhìn tôi làm gì?”
Kỳ Dã đáp: “Tôi tên Kỳ Dã.”
Giang Lạc nói: “À.”
Lông mày Kỳ Dã lập tức nhăn lại, trên mặt lộ vẻ không thể tin nổi, giống như không ngờ được rằng người trước mặt này sau khi biết hắn là ai mà lại lạnh nhạt đáp một tiếng “À” như vậy.
Dòng bình luận chế giễu không ngớt.
[Ha ha ha, hiện trường Kỳ Dã lật xe cỡ lớn!]
[Kỳ Dã vẻ mặt tức giận: Trên thế giới này thế mà vẫn còn người không biết đến thiên tài ta đây ư?]
“Cậu không biết tôi là ai hả?” Kỳ Dã cất cao giọng hỏi.
Giang Lạc cảm thấy hơi không yên lòng, cậu đứng dậy nhìn trái ngó phải tìm kiếm thứ gì đó trong hoàng hôn dần chìm sâu vào bóng đêm: “Không phải cậu nói mình tên Kỳ Dã à.”
Kỳ Dã nghẹn họng. Một lúc sau lại bị hành động của Giang Lạc làm cho tò mò: “Này, cậu đang tìm gì vậy?”
Ánh mắt Giang Lạc dần dần dừng lại tại một vạt rừng cây. Chỗ ấy không có gió mà vẫn lay động, giống như đang ẩn giấu thứ gì đó. Đột nhiên cậu nhìn về phía Kỳ Dã: “Cậu rất lợi hại đúng không?”
Giọng điệu mang theo chút nghi ngờ, Kỳ Dã bị chọc tức, hắn cười lạnh một tiếng: “Ít nhất mạnh hơn so với cậu.”
Hắn cố ý nhìn thoáng qua quyển sách trong tay Giang Lạc, cười nhạo: “Sách chú giải chi tiết về la bàn? Thật tò mò cậu làm thế nào đi được đến đây.”
Mặc dù ngoài miệng nói thế nhưng Kỳ Dã không hề xem thường Giang Lạc. Nếu như ngay cả la bàn cũng không biết nhìn mà có thể đi đến đây, chứng tỏ người này không phải thiên phú hơn người thì cũng là vận may phi thường.
Có đôi khi vận may cũng là một loại thực lực.
Trong ánh mắt Giang Lạc lộ ra vẻ nghi ngờ ngày càng đậm: “Thật sao?”
Mặc dù cậu không nói lời nào khó nghe nhưng chính cái thái độ này lại càng khiến người khác bực mình. Kỳ Dã đứng bật dậy: “Cậu có ý gì hả?”
“Không có ý gì, chỉ là nếu là việc tôi có thể làm thì tôi tuyệt đối không nói suông.” Giang Lạc nói: “Dù sao khoác lác thì ai cũng nói được. Cậu muốn tôi biết cậu lợi hại thì dù gì cũng phải thể hiện chút tài năng thực sự chứ. Bên trong rừng cây phía trước hình như cất giấu thứ gì ấy, cậu có dám đi vào xem xét không?”
Giang Lạc nói xong lại rất tâm lý mà dặn dò: “Không dám cũng không sao. Dù sao chuyện khoác lác thì cũng chẳng mất mặt gì.”
Kỳ Dã hít một hơi sâu, quay người lập tức đi về phía rừng cây: “Con mẹ nó, xưa giờ ông đây chưa từng khoác lác.”
Giang Lạc: “Ây da, cậu đi qua thật hả? Đừng nha, nguy hiểm lắm, được rồi được rồi, đừng giận dỗi…”
Thấy Kỳ Dã bước đi ngày càng nhanh về phía đáng ngờ, Giang Lạc từ tốn ngậm miệng lại. Cậu ung dung đứng tại chỗ quan sát, nhìn từng cử động của Kỳ Dã.
Ai ngờ chưa tới mười giây, Kỳ Dã trầm mặt chui ra từ phía rừng cây, chạy nhanh về phía Giang Lạc mà hét: “Chạy mau!!! Là nhện mặt người…”
Là cái gì còn chưa nói xong, Giang Lạc đã quay người chạy nhanh như cắt. Kỳ Dã sửng sốt một giây rồi tăng tốc độ chạy theo sau.
Hai người lần lượt chạy ra ngoài đình nghỉ chân. Giang Lạc theo trực giác chạy về hướng bên trái, Kỳ Dã nhớ tới tốc độ của cậu ta trong trận bát quái còn nhanh hơn mình, không chút do dự chạy theo.
Cây cối bụi cỏ ngày càng nhiều, bóng cây dưới ánh trăng vặn vẹo như có sự sống. Giang Lạc càng chạy càng cảm thấy không đúng, mãi đến khi trước mắt xuất hiện cái đình nghỉ chân quen thuộc, cậu mới phát hiện bọn họ lại trở về chỗ cũ.
Âm thanh Kỳ Dã thở hổn hển dừng bên cạnh cậu nhìn thấy đình nghỉ chân, sau đó lại nhìn Giang Lạc, vẻ mặt dần dần trở nên khó coi: “Cậu cố ý chạy về đây hả?”
Giang Lạc: … Thật sự không phải.
Kỳ Dã càng nghĩ càng suy diễn xa vời, hắn lờ mờ mang theo vẻ tức giận hỏi: “Cậu cho rằng tôi đang gạt cậu? Thế nên mới đặc biệt dẫn tôi chạy một vòng về đây xem có phải là nhện mặt người thật không hả?”
Giang Lạc: “…Không.”
Kỳ Dã cười lạnh hai tiếng, kéo Giang Lạc đi về phía rừng cây: “Vậy để cậu xem coi rốt cuộc tôi có lừa gạt cậu không nhé!”
Giang Lạc cảnh giác liếc nhìn hoàn cảnh xung quanh: “Không cần, đi nhanh lên.”
Nói rồi quay lại, vậy mà đã không thấy Kỳ Dã đâu.
Giang Lạc sững sờ. Ngay sau đó, một sợi tơ nhện dính nhớp phun ra từ phía sau quấn lấy Giang Lạc, tiếp đó trời đất quay cuồng, Giang Lạc bị trói trên một cái mạng nhện còn bên cạnh cậu chính là Kỳ Dã cũng bị bắt giữ.
Mạng nhện khổng lồ dường như đã giăng kín khu vực xung quanh bằng một lớp tơ. Một cánh tay của Kỳ Dã giãy ra khỏi mạng nhện dính chặt như keo 502 này, hả hê nhìn Giang Lạc mà nói: “Nhìn đi, tôi không có lừa gạt cậu đúng chứ.”
Tóc Giang Lạc cũng bị dính vào mạng nhện khiến cậu không thể nhúc nhích tí nào. Cậu cố hết sức giải thoát hai tay khỏi tơ nhện trước, không nói nên lời, liếc nhìn Kỳ Dã lẩm bẩm: “Chờ sau khi vượt qua chuyện này, tôi nhất định phải cắt sạch cái mớ tóc đáng ghét này.”
Kỳ Dã nghe vậy quay đầu nhìn cậu một cái. Chàng trai tóc đen rất tập trung gỡ mình khỏi mạng nhện, trên mái tóc đen dính mấy sợi tơ nhện màu trắng, quần áo xộc xệch, chỗ cổ áo hơi lộ ra cần cổ trắng nõn, xinh đẹp lại càng thêm mảnh mai.
Tóc dài thật đẹp mắt…
Kỳ Dã lấy lại tinh thần, hỏi: “Tại sao không thấy nhện mặt người?”
Hắn vừa dứt lời, đột nhiên tấm lưới bên dưới run run.
Tám cái chân nhện đầy lông leo lên mép mạng nhện, một con nhện cực lớn nhanh chóng, thành thạo leo lên sợi tơ nhện mảnh dài.
Con nhện có hai màu vàng đen xen kẽ, cao ngang một người trưởng thành, kỳ dị hơn là nó có một khuôn mặt người và nửa thân trên của con người.
Sắc mặt nhện mặt người xanh trắng, đôi mắt đen thui đáng sợ động đậy, nó chậm rãi bò về phía Giang Lạc và Kỳ Dã. Kỳ Dã ở phía bên ngoài gần hơn Giang Lạc, nhện mặt người bò đến cạnh Kỳ Dã trước. Chân trước duỗi ra, xé rách nửa thân trên quần áo của Kỳ Dã, móng vuốt đầy lông đặt lên bụng Kỳ Dã.
Kỳ Dã vẫn luôn bình tĩnh bỗng chốc biến sắc, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Đậu má, lại là một con nhện đực muốn tìm người ấp trứng thay nó, thật mẹ nó xui xẻo.”
Nếu là bình thường, Kỳ Dã có thể giết chết con nhện mặt người này dễ như trở bàn tay nhưng bây giờ trên người hắn chỉ có một cái la bàn, lại còn bị dính vào một cái mạng nhện cực kỳ lớn, nhất thời không cách nào thoát thân.
Trong lúc con nhện mặt người kiểm tra xem bụng Kỳ Dã có thích hợp để nuôi dưỡng con của nó không, sắc mặt Giang Lạc lại không tốt lắm. Cậu cũng không muốn trở thành công cụ ấp trứng cho nhện. Ánh mắt Giang Lạc liếc qua flycam, xác định flycam bị rừng cây che khuất bên ngoài không nhìn thấy động tác tay của cậu, rồi từ trong ống tay áo trượt ra một con dao gấp, dùng hai ngón tay mở lưỡi dao, dồn sức chém xuống mạng nhện dưới người.
Nhện mặt người đưa lưng về phía Giang Lạc nên không nhìn thấy động tác của Giang Lạc nhưng Kỳ Dã lại thấy rõ ràng. Mặc dù không biết Giang Lạc lấy hàng cấm từ chỗ nào nhưng bây giờ không phải lúc để truy hỏi chuyện này.
Hắn chịu đựng cơn buồn nôn, không nhúc nhích, cố gắng hết sức kéo dài thời gian cho Giang Lạc. May mắn là hình như hắn không phù hợp với yêu cầu của nhện, nhện mặt người thu móng vuốt trên bụng hắn, xoay người nhìn về phía Giang Lạc.
Giang Lạc đã ngồi dậy nửa người, động tác nhanh chóng, chuyên tâm cắt sợi tơ nhện đang trói chặt hai chân. Nhện mặt người nhận ra ý đồ của cậu, tức giận gào thét, tám cái chân khua khoắng, tăng tốc xông về phía Giang Lạc.
Vào giây phút cuối cùng, Giang Lạc thành công cắt đứt tơ nhện, cậu che chắn bộ phận quan trọng rồi rơi xuống khỏi mạng nhện cao hơn ba mét. May mắn bên dưới mạng nhện là một đống lá cây mục nát dày mềm, giảm bớt lực xung kích khi rơi xuống đất.
Thấy cậu thành công, Kỳ Dã lớn tiếng hét: “Đi mau!”
Giang Lạc nhanh nhẹn đứng dậy, làm dấu hiệu OK bằng tay rồi nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
Kỳ Dã: “…” Mặc dù chính hắn bảo Giang Lạc đi nhưng nhìn Giang Lạc thoát thân gọn gàng như vậy, bỗng dưng trong lòng cảm thấy khó chịu.
Nhện mặt người gầm thét vài tiếng trong bất lực, xoay người hung hăng xông về phía Kỳ Dã làm trái tim Kỳ Dã chợt chùng xuống.
Con người bị nhện đực bắt được nếu không làm công cụ ấp trứng của nó thì cũng bị nó xem thành đồ ăn ăn mất. Hai kiểu này không biết cái nào thảm hơn cái nào nhưng để Kỳ Dã chọn thì Kỳ Dã tình nguyện chọn bị ăn thịt, chứ không muốn làm công cụ hình người chứa đầy trứng nhện, cuối cùng lại bị nhện con sau khi ăn hết dạ dày mà phá bụng chui ra.
Chỉ là là người dẫn đầu có thực lực và thiên phú nhất của thế hệ trẻ hiện tại, Kỳ Dã cảm thấy kiểu chết này thật sự mất mặt.
Nhện mặt người đã bò tới trước mặt Kỳ Dã, miệng của nó há to, nước bọt chảy xuống khóe miệng. Kỳ Dã chán ghét nghiêng mặt tránh nước bọt, đột nhiên hai mắt trừng lớn.
Hắn nhìn thấy trên cành cây cao lớn có một chàng trai tóc đen đang đứng.
Chàng trai tóc dài vòng tay phải quanh thân cây, tay trái cầm dao, cậu lẳng lặng ẩn mình trong cành lá, tựa như một thợ săn lão luyện tận dụng bóng đêm để đi săn.
Thấy Kỳ Dã nhìn về phía mình, chàng trai tóc dài cầm dao đặt ngón tay dọc trước môi, ánh dao lóe lên, cậu im lặng “Suỵt” một tiếng.
Kỳ Dã ngây người hai ba giây mới lấy lại tinh thần, hắn cứng đờ dời mắt nhìn chằm chằm gương mặt xấu xí của nhện mặt người.
Nhện mặt người không hề phát hiện nguy hiểm sắp ập tới. Nó há to miệng định cắn xé lồng ngực Kỳ Dã, tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc thì chàng trai tóc đen nhảy từ trên cây xuống, con dao sắc bén nặng nề cắm phập vào não của nhện mặt người.
Dòng máu xanh đặc sệt phun ra, Giang Lạc xoay người cưỡi lên cổ con nhện, hai đùi khóa chặt nó. Cậu dùng sức rút dao ra, sau đó lại hung hăng đâm thêm một nhát nữa vào cổ của nhện mặt người.
Từng mảng lớn máu tươi màu xanh chảy ra, vấy bẩn cả người Giang Lạc, mấy vết máu tươi cũng văng lên mu bàn tay và gương mặt cậu. Giang Lạc ngậm chặt miệng ngăn máu của nhện mặt người bắn vào trong. Đợi tới khi nhện mặt người vùng vẫy rồi ngã sấp, cậu mới bình thản bước xuống khỏi cơ thể nhện mặt người. Từng bước đi cực kỳ khó khăn vì phải giẫm lên mạng nhện dính nhớp ẩm ướt, cậu tiến đến bên cạnh Kỳ Dã, cắt mạng nhện dính chặt dưới người hắn.
Thấy Kỳ Dã đơ người nhìn mình, Giang Lạc lau lau mặt, cười nhạo hỏi: “Sợ đến choáng váng rồi sao?”
Kỳ Dã vô thức đáp: “Làm sao có thể.”
Hắn bực bội nhíu mày đang định nói gì đó, con ngươi bỗng co rụt lại: “Né mau!”
Giang Lạc phản ứng rất nhanh, lăn khỏi chỗ cũ, cậu lại bị dính lên tơ nhện nhưng càng kinh dị hơn là con nhện mặt người đã bị Giang Lạc giết chết, vậy mà hình như đang từ từ chậm rãi bắt đầu chuyển động.
Trên đầu và cổ con nhện mặt người vẫn còn dính máu, sắc mặt tái xanh còn sót lại nỗi kinh hoàng của cái chết, nhưng nó lại bò dậy giống như chưa từng bị Giang Lạc giết.
Giang Lạc nhấc tay lên, tay bị dính chặt, cậu gắt gao nhìn chằm chằm con nhện mặt người “chết đi sống lại” kia, không nhịn được chửi nhỏ một tiếng: “Chết tiệt.”
Con nhện mặt người dường như bị tiếng này hấp dẫn sự chú ý. Đôi mắt trống rỗng của nó từ từ nhìn về phía Giang Lạc, đột nhiên toét ra một nụ cười vặn vẹo, lạnh lẽo.
Nụ cười ấy khiến cho gương mặt vốn bình thường, không có gì xa lạ, thậm chí bị chê là xấu xí của nhện mặt người, được phủ lên một vẻ đẹp kỳ dị và đầy mâu thuẫn thần kinh.