Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 20: Lưng kề lưng
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật không ngờ, hoàn toàn không ngờ tới.
Ban đầu Giang Lạc vì những tài liệu kia mà gạt bỏ nghi ngờ với Bạch Diệp Phong, không nghĩ tới lại có cơ hội trùng hợp như vậy để khám phá bí mật của đối phương.
Phát hiện này khiến tâm trạng Giang Lạc tốt hơn hẳn.
Cậu không che giấu được ý cười, lau sạch vết bẩn trên đầu ngón tay. Đúng lúc cậu vừa lau tay xong thì Từ Nham ở bên ngoài trở về.
Không biết Từ Nham đã đi đâu mà giày dính chút bùn. Giang Lạc quay đầu nhìn y một cái, Từ Nham đáp lại bằng ánh mắt cảnh giác.
Giang Lạc cười: “Về rồi hả? Chậm chút nữa thôi là ngoài trời sẽ mưa đấy.”
Tục ngữ có câu không ai nỡ đánh kẻ mặt tươi cười, huống chi Giang Lạc cười xinh đẹp đến vậy. Cậu tỏ ra rất quen thuộc, dễ như trở bàn tay xóa tan không khí căng thẳng giữa hai người. Khiến Từ Nham ngượng ngùng nhìn cậu chằm chằm, rồi cứng nhắc “Ừ” một tiếng.
Giang Lạc cầm phích nước nóng rót hai ly nước, tự nhiên nói: “Ngồi đi, đứng đấy làm gì?”
Từ Nham do dự hồi lâu rồi đi đến cạnh bàn ngồi xuống.
Giang Lạc cũng ngồi xuống, cười híp mắt chống cằm nhìn y. Chiếc khăn xám lau tóc vẫn còn vắt trên mái tóc đen của cậu, khuôn mặt trắng nõn, lông mày thanh tú cùng dung mạo kiều diễm, đôi mắt trong veo đen láy như vẽ, đôi môi đỏ hồng tươi tắn, trông cậu như một thiếu nữ dân tộc môi hồng răng trắng, đầu đội khăn trùm.
“Quen Bạch Diệp Phong đã bao lâu rồi?”
Từ Nham vô thức trả lời: “Sáu năm.”
“Ồ.” Giang Lạc bừng tỉnh, tò mò hỏi tiếp: “Bạch Diệp Phong nhiệt tình và thân thiện như vậy, trước kia cũng giống thế sao?”
Từ Nham nghe cậu khen Bạch Diệp Phong, địch ý đối với cậu giảm đi phần nào: “Bạch ca vẫn luôn tốt như vậy.”
Y nghĩ nghĩ, rồi dần nhận ra dường như trong đầu mình không có ấn tượng rõ ràng nào về Bạch Diệp Phong trước đây: “Trước kia… Trước kia Bạch ca ít được chú ý hơn.”
Giang Lạc: “Tôi nghe nói năm năm trước hắn mới bắt đầu phấn đấu vươn lên, tính ra là năm nhất cấp ba nhỉ? Quả nhiên là người có thiên phú, lớp mười mới bắt đầu cố gắng cũng không muộn.”
“Đúng vậy.” Từ Nham bổ sung thêm một câu: “Trước khi Bạch ca lên cấp ba, chúng ta đều không hề nhận ra Bạch ca có thiên phú đến thế.”
Giang Lạc cười nói: “Thiên tài nha.”
Năm năm trước.
Khi đó Trì Vưu còn chưa chết.
Đây quả thật là một bí mật lớn động trời, Giang Lạc nhảy cẫng muốn lập tức lật tẩy Trì Vưu. Nhưng cậu nhanh chóng nén suy nghĩ này xuống, bí mật lớn như vậy, cậu đương nhiên phải để dành.
Giang Lạc thuận theo tán gẫu sang chủ đề khác với Từ Nham. Sau khi hỏi xong hai câu này, đến khi Bạch Diệp Phong và Trác Trọng Thu từ phòng tắm trở về, liền thấy bọn họ đang trò chuyện trong bầu không khí hòa hợp đến lạ.
Bạch Diệp Phong cười đi tới: “Đang nói chuyện gì thế?”
“Nói về truyền thuyết kinh dị của đại học Sơn Hải.” Giang Lạc đáp: “Trường các cậu thú vị thật đấy.”
Vẻ mặt của cậu không có gì khác lạ, thái độ đối xử với Bạch Diệp Phong lạnh nhạt hơn so với Từ Nham. Thái độ như vậy mới là bình thường, dù sao Giang Lạc mới bị Bạch Diệp Phong dùng thủ đoạn gài bẫy một lần.
Bạch Diệp Phong không chút nghi ngờ, cười nói: “Bạn học Giang Lạc, hoan nghênh cậu đến trường chúng tôi tham quan. Nếu có thể thì chuyển đến trường của chúng tôi luôn cũng là một ý hay.”
Trác Trọng Thu “Chậc” một tiếng: “Công khai ve vãn người của trường khác thế à?”
Đột nhiên một tiếng sấm ầm ầm vang ngoài cửa sổ, tia sét lóe sáng, nhóm người ngẩng đầu nhìn ra ngoài, mưa to bất chợt đổ xuống.
Về sau mưa càng ngày càng lớn, như xé toạc bầu trời rơi xuống mặt đất, va đập liên hồi vào cửa kính, khiến chúng rung bần bật.
Bạch Diệp Phong nhìn mưa to nửa ngày, nói: “Nghỉ ngơi thôi.”
Tín hiệu ở khu phòng học cũ không tốt. Để tránh học sinh sắp thi mải chơi điện thoại, trường học cũng không sửa lại tín hiệu. Điện thoại của bọn họ không thể vào mạng, nhiều nhất chỉ có thể gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn.
Khoảng thời gian không có việc gì để làm khiến người ta dễ buồn ngủ. Nương theo tiếng mưa rơi, Giang Lạc chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Đến tận khi màn đêm buông xuống.
Vào nửa đêm, đột nhiên Giang Lạc bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Cậu ngái ngủ cầm điện thoại lên, trên điện thoại hiển thị một số lạ hoắc.
Trong ký túc xá yên lặng, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ, không có người nói chuyện, một sự tĩnh lặng bao trùm tất cả.
Giang Lạc nhấn nút nghe, nhắm mắt hỏi: “A lô?”
“…”
Giang Lạc: “Cậu là ai?”
“… Ầm… Ầm…”
Âm thanh sóng điện chập chờn, ồn ào. Một giọng nữ như sắp vỡ òa vang lên: “Tôi… Ầm, tôi ở… Tôi ở đây…”
Bỗng nhiên Giang Lạc tỉnh hẳn giấc, cậu ngồi dậy. Một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa sổ. Cậu nắm chặt điện thoại xem xét xung quanh, không có thứ gì.
“Ầm…”
Giọng nữ khô khốc tiếp tục nói: “Tôi và cậu… Lưng kề lưng.”
Đột nhiên điện thoại cúp máy.
Trán Giang Lạc giật thót, gió lạnh thổi qua làm cậu nổi da gà. Cậu ngồi dậy dựa lưng vào bức tường trắng, mở điện thoại ra định xem lịch sử cuộc gọi, nhưng số lạ vừa hiển thị đã biến mất.
Cậu kiểm tra đi kiểm tra lại lịch sử cuộc gọi nhiều lần, không hề thấy cuộc gọi vừa rồi được ghi lại. Giang Lạc khẳng định mình vừa gặp phải chuyện kỳ lạ.
Tôi và cậu, lưng kề lưng?
Cậu chầm chậm xoay người nhìn sau lưng. Sau lưng cậu ngoài một bức tường được trát kín thì không có thứ gì khác. Giang Lạc đang định rụt mắt lại, chợt dừng trên bức tường.
Chẳng lẽ trong tường có cái gì đó?
Phải chăng chính là nữ sinh đã mất tích năm 2012 kia?
Đằng sau Giang Lạc thấy lạnh sống lưng. Cậu ngồi dậy rời khỏi bức tường trắng, mở đèn pin điện thoại lên cẩn thận soi xét kỹ bức tường.
Tường trong phòng ký túc xá không cũ kỹ như tường bên ngoài, trên tường không có lỗ. Giang Lạc nhẹ nhàng gõ gõ mặt tường, âm thanh trầm đục vang lên, không có gì bất thường.
Cậu nghĩ nghĩ, cầm điện thoại chiếu khắp các bức tường khác một vòng. Ngoài ra ba người trong phòng không hề nhúc nhích, vừa nãy chuông điện thoại vang lên to như thế cũng không làm họ tỉnh giấc.
Giang Lạc cúi đầu nhìn đồng hồ, bây giờ mới hai giờ đêm.
“Cậu đang làm gì?”
Đột nhiên một giọng nói vang lên sau lưng.
Da đầu Giang Lạc tê dại. Cậu giật mình lăn ra sau, lấy bùa chú dưới gối đầu ra, kẹp giữa hai ngón tay, giơ ra trước mặt. Dưới ánh sáng lờ mờ từ đèn pin điện thoại cậu thấy mặt của Bạch Diệp Phong.
Bạch Diệp Phong không đeo kính. Gương mặt được chiếc kính gọng bạc làm dịu đi vào ban ngày giờ đây dưới ánh đèn, trông ảm đạm và có vẻ quỷ dị, lạnh lẽo. Nhưng hắn nhanh chóng nở nụ cười: “Hơn nửa đêm rồi sao chưa ngủ?”
Giang Lạc thu lại lá bùa: “Đột nhiên muốn đi vệ sinh.”
“Cùng đi đi.” Bạch Diệp Phong nói: “Đúng lúc tôi cũng muốn đi vệ sinh.”
Trong ký túc xá chỉ có phòng tắm, không có phòng vệ sinh. Nhưng một con ác quỷ đang đội lốt người đi nhà vệ sinh, nhất là ác quỷ này còn không có ý tốt với cậu, Giang Lạc đâu phải đồ ngốc, lẽ nào họ còn có thể thi xem ai đi tiểu xa hơn được sao?
Giang Lạc cúi đầu bấm điện thoại: “Tôi chơi điện thoại một lát, cậu đi trước đi.”
Bạch Diệp Phong cười cười: “Được.”
Tiếng bước chân xa dần, mấy phút sau, Bạch Diệp Phong trở lại.
Trước khi ngủ, kẻ giả dạng này nhắc nhở ân cần Giang Lạc: “Bạn học Giang Lạc, nhịn tiểu không tốt cho cơ thể đâu.”
Giang Lạc: “…” Ha ha.
Nửa đêm còn lại, Giang Lạc không ngủ tiếp nữa. Cậu chờ đợi cho đến khi trời sáng, tiếng mưa rơi mới ngừng.
Lúc Trác Trọng Thu rời giường thấy cậu với quầng thâm mắt ngồi trên giường, kinh ngạc hỏi: “Sao cậu dậy sớm thế?”
Giang Lạc đáp: “Tôi không ngủ được.”
Cậu xoay người xuống giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi nói với Trác Trọng Thu: “Chúng ta đi tìm một cây búa và một cái xẻng.”
Hai người bọn họ xuống chỗ nhân viên quản lý ở lầu một để hỏi mượn dụng cụ rồi trở về lầu sáu. Bạch Diệp Phong và Từ Nham đang ngồi nói chuyện ở bàn, thấy bọn họ cầm dụng cụ đi vào, hai người đều kinh ngạc: “Các cậu định làm gì vậy hả?”
Giang Lạc ngắn gọn đáp: “Đục tường.”
Bấy giờ Trác Trọng Thu mới biết cô sắp làm là việc gì, cô hỏi: “Giang Lạc, đục tường thật hả?”
Giang Lạc gật đầu.
Trác Trọng Thu xoay cổ tay, dứt khoát nói: “Thế thì đục thôi.”
Bạch Diệp Phong khuyên nhủ: “Sau khi chúng ta đi, học sinh quay lại, các cậu đục nát tường thì bọn họ phải làm sao bây giờ?”
Quả nhiên không hổ là một bạch liên hoa lương thiện, chu đáo. Giang Lạc mỉm cười xinh đẹp nhìn Bạch Diệp Phong: “Bọn tôi sẽ sửa lại tường cẩn thận trước khi bọn họ trở về.”
Bạch Diệp Phong thở dài, làm điệu bộ “Xin cứ tự nhiên”.
Giang Lạc và Trác Trọng Thu kéo giường trong ký túc xá ra, bắt đầu đục bức tường trắng. Vách tường trong ký túc xá chẳng tốt lành gì, rất nhanh đã bị đập ra một lỗ hổng nhỏ.
Cuối cùng lỗ thủng đã to bằng một cái thùng rác, nhưng nằm ngoài dự liệu của Giang Lạc, trong bức tường không có xác chết như cậu đã tưởng tượng, chỉ có vài con mối bò lổm ngổm.
Cậu cau mày suy nghĩ, là nữ quỷ lừa cậu, hay là do cậu hiểu sai ý của nữ quỷ?
“Tôi và cậu kề lưng vào nhau.”
Dựa theo cách lý giải thông thường, không phải là trong bức tường ư?
Bạch Diệp Phong ngồi uống nước một bên ung dung hỏi: “Phát hiện được gì không?”
Tư thế của hắn vô cùng ung dung, giống như đã sớm biết trong bức tường sẽ không có thứ gì. Ánh mắt Giang Lạc sáng lên, nhớ tới vết bùn trên chân Từ Nham hôm qua.
Lúc trời còn chưa mưa, phần lớn mặt đất đều khô ráo. Trừ khi Từ Nham được Bạch Diệp Phong sai khiến, nếu không sẽ không tự ý rời khỏi hắn. Cho nên Từ Nham nghe theo Bạch Diệp Phong, mới đến nơi nhiều bùn lầy như vậy?
“Không có.” Giang Lạc tiếc nuối thở dài, hỏi ngược lại: “Bạn học Bạch, cậu phát hiện ra gì rồi?”
Bạch Diệp Phong buồn cười nói: “Bạn học Giang Lạc, cậu đánh giá cao tôi quá. Đến bây giờ tôi còn chưa ra khỏi ký túc xá thì có thể phát hiện cái gì?”
Giang Lạc nói: “Tôi thấy cậu có vẻ không hề gấp rút.”
“À.” Ánh mắt của Bạch Diệp Phong lướt qua đuôi tóc màu đen của Giang Lạc, rồi chuyển qua quầng mắt đỏ lên của cậu sau một đêm không ngủ, hắn khẽ cười: “Gấp cũng vô dụng.”
Giang Lạc liếc nhìn hắn, rời khỏi ký túc xá với Trác Trọng Thu, trả lại dụng cụ đã mượn xong thì đi tìm bạn bè trong nhóm.
Trên đường Trác Trọng Thu hỏi cậu: “Tại sao đột nhiên muốn đi đục tường vậy?”
Giang Lạc kể lại cuộc gọi nhận được lúc nửa đêm hôm qua cho cô nghe. Trác Trọng Thu nghe xong, không bận tâm đến nội dung cuộc gọi mà lại cảm thán về “thể chất” của Giang Lạc: “Cậu đúng là xui xẻo thật đấy.”
Giang Lạc muốn giải thích cho bản thân một chút: “Tôi đâu phải luôn xui xẻo như thế.”
Ít nhất trước đó lúc gặp phải Trì Vưu, Giang Lạc vẫn… cũng rất xui xẻo.
Cậu đổi chủ đề: “Hình như bọn họ đến đông đủ rồi.”
Một đám người tụ tập tại địa điểm gặp mặt hôm qua. Giang Lạc nói phát hiện của mình cho mọi người: “Tôi chuẩn bị đến phòng hồ sơ để tra cứu sổ ghi chép năm 2012, ai muốn đi với tớ?”
Trác Trọng Thu và Diệp Tầm đứng sau lưng Giang Lạc. Lục Hữu Nhất và Samuel cũng giơ tay lên, nhưng Giang Lạc không muốn dẫn theo mấy người ngốc nghếch: “Đi thôi, Trác tỷ, Diệp Tầm, ba người chúng ta cùng đi.”
Văn Nhân Liên nâng cằm suy nghĩ: “Vậy tớ và Khuông Chính sẽ tìm kiếm những nơi có đất bùn.” Y cong môi nở nụ cười hết sức gian xảo: “Bạch Diệp Phong đã để lộ thông tin cho chúng ta, chúng ta không nhận phần “quà” này thì thật có lỗi với hắn.”
Giang Lạc vui mừng gật đầu đồng ý nói: “Tớ cũng cảm thấy vậy.”
Lục Hữu Nhất hỏi: “Còn bọn tớ thì sao?”
Ba người còn lại chăm chú nhìn Giang Lạc.
Giang Lạc cười híp mắt nói: “Các cậu làm giúp tớ một chuyện rất quan trọng… Giúp tớ lấy được số điện thoại của tất cả những người dự thi.”
“Càng nhiều càng tốt.” Giang Lạc nháy mắt mấy cái với họ.
Chia ra ba đường, ba người Giang Lạc đầu tiên tìm đến phòng hồ sơ của trường học. Lúc bọn họ đến, phòng hồ sơ đã có rất nhiều người, có người ôm chồng sổ ghi chép ngồi bệt xuống đất, đầu đầy mồ hôi chăm chú đọc.
Bọn họ đi tới ngăn tủ chứa hồ sơ năm 2012, phần lớn tài liệu bên trên đã bị lấy đi.
Là những người biết trước thông tin về cuộc thi, nhóm Giang Lạc có lợi thế hơn những người khác ở chỗ, mặc dù bọn họ không biết danh tính thực của nữ sinh bị mất tích năm ấy, nhưng bọn họ biết nữ sinh đó học lớp nào.
Lớp mười hai (4).
Bọn họ tìm được sổ ghi chép của lớp mười hai (4), kiểm tra thông tin trên từng tờ một.
Thời điểm mất tích nữ sinh còn chưa tốt nghiệp. Thành tích học tập của cô ấy chắc chắn sẽ bị bỏ trống từ lúc mất tích. Thông tin như vậy rất dễ tìm, bọn họ nhanh chóng tìm được người phù hợp, nhưng lại có tới hai nữ sinh phù hợp với thông tin.
Diệp Tầm thấp giọng nói: “Năm đó sau khi nữ sinh đầu tiên mất tích, tiếp theo lại liên tục mất tích thêm vài người.”
Hai nữ sinh khớp với thông tin, một người là Vương Hân Tuệ, một người là Phó Viện Nhi.
Trong sổ ghi chép có hình của hai người, hai cô bé mới mười tám tuổi xinh đẹp như hoa, ngượng ngùng mỉm cười trước ống kính.
Giang Lạc ghi nhớ ngoại hình của các cô, tiếp tục so sánh thông tin của hai người trong sổ ghi chép.
Hai nữ sinh, một người mất tích trước, một người mất tích sau. Chắc chắn trong phần thông tin của một người sẽ có đoạn thời gian trống nhiều hơn so với của người kia.
Giang Lạc rất nhanh đã xác định được nữ sinh mất tích đầu tiên tên là Phó Viện Nhi.
Cậu cầm điện thoại tìm kiếm tin tức về Phó Viện Nhi.
Trong tấm ảnh, Phó Viện Nhi có vẻ ngoài dịu dàng, hơi hướng nội, trên mặt điểm xuyết vài nốt tàn nhang, đúng là hình mẫu mối tình đầu tuổi thanh xuân trong mắt nhiều người.