Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 21: Cùng nhau vào nhà vệ sinh
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi lật xem hết các thông tin, Giang Lạc cẩn thận từng chút một xếp các quyển sổ ghi chép này vào đúng chỗ cũ trên ngăn tủ.
Từ thành tích học tập và lời nhận xét của giáo viên, Phó Viện Nhi chính là đứa trẻ ngoan trong mắt phụ huynh, là học sinh ngoan trong mắt thầy cô. Một cô bé ngoan hiền như vậy, chưa từng trái lời thầy cô bố mẹ, hết giờ là về ký túc xá, không nói chuyện yêu đương không chơi điện thoại, những chuyện không được phép làm thì bình thường cô sẽ không làm.
Người như vậy mặc dù sẽ phải chịu vài gông cùm xiềng xích, nhưng ít ra có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm.
Cấp ba Trường Thanh là trường học theo chế độ ký túc xá, trường nội trú quản lý học sinh rất nghiêm ngặt, đặc biệt về việc đi lại ra vào của học sinh và sự an toàn lại càng cẩn thận hơn.
Dưới tình huống đó, Phó Viện Nhi lại có thể mất tích, chắc chắn có liên quan đến việc xây dựng mở rộng.
Trong khi trường học xây dựng thêm, sẽ có người lạ ra vào khuôn viên trường. Những công nhân này bận rộn tấp nập, trường học cũng vì việc mở rộng mà bận sứt đầu mẻ trán, ắt hẳn sẽ có vài người lợi dụng cơ hội làm một vài chuyện bình thường trường học không cho phép.
Bởi vì bận bịu, đa số những việc làm vi phạm kỷ luật này sẽ không bị phát hiện.
“Các cậu có để ý không?” Giang Lạc chậm rãi suy nghĩ, nhắc lại lời mà nhân viên công tác đã nói trước khi cuộc thi bắt đầu: “Chúng ta có ba nhiệm vụ, thứ nhất là tìm nữ sinh bị mất tích, thứ hai là tìm nguyên nhân cái chết của công nhân, thứ ba là làm rõ năm đó đã xảy ra chuyện gì.”
“Điều thứ nhất rất kỳ lạ.” Giang Lạc đứng thẳng, đối mặt với Trác Trọng Thu và Diệp Tầm: “Tìm ra nữ sinh bị mất tích.”
“Chứng tỏ nữ sinh kia vẫn còn ở trong trường học này.” Trác Trọng Thu hiểu.
Còn một câu cô không nói rõ, nhưng trong lòng tất cả mọi người đều ngầm hiểu.
Thứ bọn họ muốn tìm, có khả năng là thi thể của nữ sinh này.
“Giáo viên dạy lớp mười hai (4) năm đó vẫn đang tiếp tục dạy ở trường cấp ba Trường Thanh”, Diệp Tầm bình thản nói: “Chúng ta đi tìm họ hỏi chuyện.”
Những giáo viên dạy lớp mười hai năm 2012 năm nay tình cờ vẫn đang dạy lớp mười hai. Bọn họ đi từ ký túc xá đến khu dạy học, đúng lúc một giáo viên từng dạy năm đó tan làm.
Giang Lạc và bạn chờ ở cửa lớp, trong lớp có người phát hiện bọn họ, lén lút quay đầu nhìn, xì xào bàn tán.
Người thầy đứng trên bục giảng nói một tiếng: “Trật tự.”
Đám học sinh bên dưới dần yên tĩnh lại.
Người đang dạy là một thầy giáo trông ngoài ba mươi, khuôn mặt vẫn tuấn tú, thân hình không hề phát tướng, chắc hẳn có tập thể hình.
Hiển nhiên các học sinh bên dưới rất yêu quý thầy, trong đó có mấy nữ sinh bất giác đưa tay sửa tóc.
Giang Lạc ngẩn người, bất chợt lấy điện thoại ra, mở ảnh của Phó Viện Nhi.
Cậu dùng hai ngón tay phóng to ảnh của Phó Viện Nhi, Diệp Tầm thấy lạ hỏi: “Giang Lạc, cậu làm gì thế?”
Ngón tay Giang Lạc lướt qua mái tóc, đôi môi và sợi dây chuyền trên cổ Phó Viện Nhi: “Cô ấy thế này, trông có vẻ giống như đang yêu đương đúng không?”
“Hay là có người thích, muốn người mình thích nhìn thấy mình ở trạng thái tốt nhất”, Giang Lạc thì thào: “Tóc cắt ngang trán gọn gàng, trên lông mày hình như cũng được tỉa tót qua, nhưng học sinh ở trường học nội trú muốn cắt tóc đều phải đợi đến ngày nghỉ cuối tháng. Cô ấy không dùng son màu, nhưng nhìn lớp bóng trên môi thì chắc hẳn đã dùng son dưỡng.”
“Còn cả sợi dây chuyền, kiểu dáng mang hơi hướng của phụ nữ trưởng thành, không giống dây chuyền mà con gái tuổi này thường đeo.”
Trác Trọng Thu lại gần xem: “Đúng thật.”
Diệp Tầm suy nghĩ một lát, nói: “Samuel đã thu thập được một thông tin là tỷ lệ nam nữ mất cân bằng.”
Giang Lạc như có điều suy nghĩ, đóng điện thoại lại: “Người tặng cô ấy sợi dây chuyền có lẽ lớn tuổi hơn cô ấy nhiều, thẩm mỹ cũng khá trưởng thành. Độc thân, có thể tiếp xúc gần gũi, như vậy mới có thể bồi dưỡng tình cảm, lại còn phải đẹp trai nữa.”
Một cô gái mười tám tuổi xinh đẹp như vậy, làm sao có thể thích một người đàn ông lớn tuổi, xấu xí được chứ.
Ánh mắt cả ba dần chuyển sang người thầy giáo đang giảng bài.
Trác Trọng Thu: “Chắc sẽ không trùng hợp đến thế đâu.”
Diệp Tầm: “Cũng có thể là công nhân trong thời gian xây dựng mở rộng.”
Bọn họ vừa bàn bạc được vài câu thì lớp đã tan. Người thầy giáo trung niên tuấn tú bước ra: “Các em tìm thầy à?”
Giang Lạc cười híp mắt lại gần: “Thầy giáo, bọn em muốn hỏi thầy vài chuyện.”
Vì vẻ ngoài quá nổi bật của cậu, thầy giáo không khỏi nhìn thêm vài lần: “Đến phòng làm việc của tôi rồi nói chuyện.”
Bọn họ chuẩn bị đi, trong lớp có hai nữ sinh động viên nhau bước tới, ngượng ngùng đưa cho thầy giáo một bình nước, đỏ mặt nói: “Thầy Liễu vất vả rồi ạ.”
Trác Trọng Thu huýt sáo một tiếng, hai nữ sinh nhìn cô một cái càng thêm thẹn thùng, quay lưng chạy đi.
Thầy giáo dở khóc dở cười: “Mấy đứa này thật là…”
Văn phòng giáo viên nam tạm thời chỉ có mình thầy giáo đó trở về, Giang Lạc nhân lúc thầy đi lấy nước cho bọn họ, lật giáo án của thầy, trên đó ghi tên thầy: Liễu Thực.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên một bức tường, trên đó dán thời khóa biểu của từng lớp và bảng chấm công của Liễu Thực.
Trên bảng chấm công chỉ ghi ngày làm việc của năm nay, tất cả đều có dấu tích, cho thấy Liễu Thực chưa từng vắng mặt một ngày nào.
Thật sự không bình thường.
Giang Lạc nhíu mày, không để lại dấu vết, liếc nhìn về phía ngăn kéo của Liễu Thực.
Bị khóa.
Liễu Thực bưng nước về, nói lời xin lỗi: “Thật ngại quá, chỗ này của thầy chỉ có ly giấy thôi.”
Cả nhóm lắc đầu.
“Thầy ơi, bọn em đến đây để hỏi thăm về vụ nữ sinh mất tích năm 2012”, Giang Lạc tươi cười, nhẹ nhàng gợi chuyện, dễ dàng hóa giải sự cảnh giác của người khác: “Bọn em không rõ về chuyện năm đó lắm, xin hỏi lớp thầy dạy có nữ sinh nào bị mất tích không ạ?”
Liễu Thực cau mày suy nghĩ: “Năm 2012… Đúng là thầy có dạy vài lớp, quả thực có chuyện nữ sinh mất tích, nhưng thầy quên mất là lớp nào rồi.”
“Cũng đúng”, Giang Lạc lộ vẻ thông cảm: “Đã qua lâu như vậy rồi, trường học cũng đã thay đổi nhiều, chuyện năm đó quả thực không dễ nhớ lại.”
Liễu Thực thở dài một hơi: “Cảm ơn các em đã thông cảm, thầy sẽ cố gắng nhớ lại một chút, nếu nhớ được điều gì thì thầy sẽ nói cho các em biết.”
Giang Lạc lấy điện thoại ra, cầm trên tay: “Vậy thầy cho bọn em thông tin liên lạc được không ạ?”
Liễu Thực ngẩn người, rồi đọc số điện thoại.
Họ không nán lại lâu ở chỗ Liễu Thực vì mười phút sau, Liễu Thực phải dạy lớp tiếp theo. Ba người men theo đường cũ, chậm rãi đi về.
Ở lầu một ký túc xá, Giang Lạc và Diệp Tầm cùng đi vệ sinh, Trác Trọng Thu ở bên ngoài chờ họ, buồn bực than thở: “Coi như đã biết Phó Viện Nhi có người yêu, nhưng hình như chẳng giúp ích gì cho việc chúng ta vượt qua thử thách cả.”
Giang Lạc buột miệng nói: “Ai nói chứ, lỡ đâu là án mạng vì tình thì sao.”
Diệp Tầm không khỏi run rẩy.
Hắn cạn lời nhìn Giang Lạc, nhớ đến khách sạn 129, nhớ đến cái thể chất hễ buột miệng nói mấy câu xui xẻo là y như rằng trúng phóc của Giang Lạc.
Giữa trưa, nhóm người lại tụ tập ăn trưa cùng nhau, Văn Nhân Liên lắc đầu thở dài: “Hôm qua mới mưa xong, khắp nơi đều ẩm ướt. Chúng tôi đã đi hết các chỗ ẩm ướt ngay cả trước khi mưa to, như bên hồ hay bên vòi nước, nhưng không phát hiện gì cả. Có lẽ phải chờ đến đêm nay hoặc ngày mai sau khi đất khô, mới có thể tìm được nơi Từ Nham đã đến.”
Nhưng mai đã là ngày thứ ba.
Giang Lạc quyết định: “Tôi quyết định đêm nay sẽ đi lục soát văn phòng của Liễu Thực.”
Trác Trọng Thu nói: “Cho tôi đi cùng nữa.”
Họ cũng không lãng phí thời gian buổi chiều, ra ngoài thu thập rất nhiều tin tức. Sau khi màn đêm buông xuống, từng chiếc đèn vàng ấm áp của ký túc xá bật lên, Giang Lạc và Trác Trọng Thu đã sớm tắm rửa xong xuôi, dự định ngủ bù, đợi nửa đêm rời giường đi tìm manh mối.
Một giờ sáng, Giang Lạc mở đôi mắt ngái ngủ, cậu đờ đẫn một lúc rồi tỉnh hẳn, Trác Trọng Thu đã xuống giường ra hiệu nhắc cậu lên đường.
Giang Lạc giơ ngón tay cái ra hiệu OK, ngồi dậy xỏ giày. Vì tiếng chuông nửa đêm hôm qua mà cậu mới ngủ được có vài tiếng, thậm chí hiện tại tinh thần hơi không ổn.
Nhưng nhà thiết kế thức đêm là chuyện thường tình, sau khi rửa mặt, Giang Lạc hoàn toàn tỉnh táo. Cậu mở cửa phòng tắm, suýt thì đâm sầm vào ngực Bạch Diệp Phong.
Bạch Diệp Phong cười híp mắt hỏi: “Hai cậu định ra ngoài à?”
Tên này đúng là âm hồn bất tán, Giang Lạc ngoài cười nhưng trong không cười, qua loa đáp: “Chúng tôi đi vệ sinh.”
“Ồ?” Bạch Diệp Phong sâu xa nhìn Trác Trọng Thu, rồi lại nhìn Giang Lạc: “Hai cậu cùng nhau đi vệ sinh sao?”
Giang Lạc mặt không đổi sắc: “Cô ấy đi theo tôi thôi.”
“Bạn học Trác là nữ cơ mà”, Bạch Diệp Phong cười nói: “Nếu bạn học Giang Lạc sợ hãi, tôi có thể đi cùng cậu, để bạn nữ đi với cậu, có vẻ không hay lắm đâu.”
Nói xong, Bạch Diệp Phong nói với Trác Trọng Thu: “Bạn học Trác, cậu nghỉ ngơi đi, tôi sẽ đi cùng bạn học Giang Lạc vào vệ sinh.”
Đúng là một vẻ lấy giúp người làm niềm vui.
Giang Lạc: “…”
Trác Trọng Thu: “…”
Giang Lạc cười gượng gạo: “Ngoài đi vệ sinh, chúng tôi còn phải ra ngoài làm việc. Bạn học Bạch, cậu tốt nhất tắm rửa xong rồi đi ngủ đi.”
Bạch Diệp Phong lại như không hiểu lời từ chối của người khác, tò mò hỏi: “Chuyện gì vậy? Tôi có thể đi cùng hai cậu không?”
Giang Lạc đang định từ chối, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu nhìn chằm chằm Bạch Diệp Phong, rồi đảo mắt, nở nụ cười: “Được thôi.”
Ba người thu dọn đồ đạc đi ra ngoài, để che đậy lời nói dối của mình, Giang Lạc đặc biệt đi một chuyến đến nhà vệ sinh.
Vậy mà Bạch Diệp Phong còn vào theo cậu.
Trong lòng Giang Lạc thầm mắng Trì Vưu, bình tĩnh kéo khóa quần, lúc nhìn chỗ bồn tiểu lại phát hiện ra điều bất thường.
“Độ cũ mới này…”
Bức tường rất cũ nát, còn bồn tiểu thì mới hơn tường một chút.
Giang Lạc như có điều suy nghĩ: “Hóa ra nam nữ đã đổi ký túc xá cho nhau.”
Bởi vậy nên bồn tiểu mới được lắp muộn hơn so với thời gian xây tường.
Trong trường học, cứ vài năm lại đổi ký túc xá nam nữ là chuyện bình thường. Nhưng điều này có nghĩa là họ đã sử dụng khu ký túc xá này rất lâu, rất có thể mấy nữ sinh mất tích năm 2012 đã từng ở ký túc xá này.
Giang Lạc vừa nghĩ vậy xong, đèn trên trần nhà chợt nhấp nháy.
Trong lúc ánh đèn khi sáng khi tối, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, có tiếng nước dính nhớp nháp chảy trên mặt đất, giống như có thứ gì đó đang đến gần.
Bản năng Giang Lạc cảm thấy nguy hiểm, cậu đứng thẳng dậy, đề cao cảnh giác. Đúng lúc này, Bạch Diệp Phong đang đứng sau lưng chớp mắt vươn tay túm lấy cậu, kéo cậu vào căn phòng vệ sinh tít trong cùng bị ngăn cách bởi một đống đồ đạc linh tinh.
Căn phòng rất nhỏ, sau khi hai nam sinh cao gầy chen vào lại càng chật chội hơn.
Đuôi tóc của Giang Lạc chạm vào mặt và cổ Bạch Diệp Phong, cơn ngứa ngáy từ da thịt ngấm vào tận xương cốt, Bạch Diệp Phong chậm rãi thong thả vươn tay vuốt những sợi tóc của cậu ra sau tai.
Giang Lạc chán ghét quay đầu, đang định nói chuyện thì Bạch Diệp Phong bịt miệng cậu lại.
“Suỵt.”
Giọng nói của Bạch Diệp Phong ôn hòa, nhưng nghe kỹ thì ẩn chứa vài phần hứng thú ác ý thuần túy: “Có thứ gì đó đang đến.”