Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 23: Kẻ giết người
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Lạc nắm lấy ván giường cúi xuống nhìn một hồi lâu nhưng không thấy gì. Đêm đã khuya, cậu có chút thất vọng.
Nữ quỷ cúp máy, điện thoại tắt lịm. Giang Lạc thở dài, nằm trở lại giường, gửi đoạn ghi âm vừa rồi vào nhóm “Có chuyện xin mời thắp nhang”.
Nhóm chat nhanh chóng sáng lên.
[Cát Chúc: Trước đây tôi từng nghe chuyện ma lưng tựa lưng, có phải cô ấy nằm dưới gầm giường không?]
[Giang Lạc: Gầm giường không có gì cả.]
[Cát Chúc: Khuôn mặt sửng sốt của đạo sĩ.jpg]
[Văn Nhân Liên: Tôi và Khuông Chính vẫn ở bên ngoài, tiến độ hiện tại có vẻ đình trệ.]
Ánh mắt Giang Lạc chuyển đến giường của Từ Nhâm.
Giày của Từ Nhâm để cạnh đầu giường, những vết bùn trên đó ngày càng nhiều. Thời tiết bây giờ đã vào tháng năm, dấu vết của cơn mưa ngày hôm qua đã không còn, trừ khi đến những nơi cực kỳ ẩm ướt, còn không thì sẽ không để lại vết tích như thế.
Ẩm ướt, không dễ khô, vị trí khuất.
[Giang Lạc: Cống thoát nước ở đâu?]
Cống thoát nước?
Văn Nhân Liên vẫn đang tìm kiếm manh mối bên hồ, sững sờ, rồi chợt nhận ra điều gì đó: “Có lý.”
Y ngẩng đầu nhìn Khuông Chính đang chăm chú đi từng vòng quanh hồ, cất cao giọng gọi: “Khuông Chính, đi thôi.”
Khuông Chính ném viên đá trong tay xuống, bước nhanh đến cạnh y, không hỏi gì, cứ như thể Văn Nhân Liên bảo gì hắn làm nấy.
Văn Nhân Liên kể lại những gì Giang Lạc đã nói cho hắn nghe: “Đúng là chúng ta không nghĩ tới đường cống thoát nước.”
Khuông Chính yên lặng gật đầu, nói tiếp: “Tớ xuống dưới, cậu không cần xuống dưới.”
Văn Nhân Liên buồn cười hỏi: “Tại sao thế?”
Đôi mắt đen nhánh của Khuông Chính nhìn y một cái, lại nhìn sang váy trên người y.
“Cái này ấy hả?” Văn Nhân Liên nháy mắt với hắn: “Cái này cũng không ảnh hưởng việc tôi bò trong cống thoát nước đâu.”
Hai người họ tìm được một miệng cống thoát nước ở gần đó. Khuông Chính kéo nắp cống ra, dẫn đầu nhảy vào trong, rồi đưa tay đỡ Văn Nhân Liên xuống theo.
Mặc dù Văn Nhân Liên mặc váy đội tóc giả, nhưng y là một đứa con trai đích thực, thân hình cao ráo cân đối. Khi được Khuông Chính đỡ, y còn sợ mình sẽ đè đau Khuông Chính, nhưng Khuông Chính mặt không đổi sắc, vững vàng đỡ Văn Nhân Liên xuống đất.
Mùi trong cống thoát nước rất khó ngửi, nhưng hai bên dòng nước vẫn khá sạch sẽ. Văn Nhân Liên vừa đặt chân xuống, quả nhiên cảm thấy dẫm phải bùn đất ẩm ướt.
Y nở một nụ cười nhẹ: “Hẳn là chỗ này.”
Hai người giữ vững sự cảnh giác, cẩn thận xuôi theo đường cống thoát nước đi về phía trước. Khuông Chính dẫn đầu, tại mỗi khúc quanh, hắn đều che chắn cho bạn mình ở phía sau.
Bọn họ đi khoảng nửa tiếng, Văn Nhân Liên thấy một vật thể trong nước. Sau khi vớt lên, họ phát hiện đó là một cái lon thiếc màu vàng.
Văn Nhân Liên tìm thấy ngày sản xuất in trên lon thiếc: “Ngày 27 tháng 4… Là mấy ngày trước đúng không?”
Bên trong lon đồ hộp còn sót lại một chút cặn thừa. Khuông Chính cúi đầu ngửi thử, nhìn về hướng cái lon trôi đến: “Đồ hộp vừa được mở ra không lâu.”
Văn Nhân Liên cũng nhìn sang, nhíu mày cười nói: “Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn, xem như có chút thu hoạch.”
Giang Lạc chỉ ngủ được vài tiếng rồi lại mở mắt.
Ký túc xá cấp ba không có điều hòa, ngủ một giấc dậy lưng cậu dính đầy mồ hôi. Giang Lạc tranh thủ đi tắm. Đang tắm thì Văn Nhân Liên gọi điện thoại tới, vui vẻ nói: “Gặp ở nhà kho trường học, có bất ngờ cho cậu.”
Giang Lạc đoán bọn họ đã phát hiện được thứ gì, tắm xong trong năm phút, bước ra khỏi phòng tắm với khuôn mặt ướt nhẹp.
Đúng lúc Bạch Diệp Phong từ bên ngoài trở về ký túc xá. Hơi nước nóng từ người Giang Lạc phả lên mắt kính của hắn, khiến mặt hắn bị sương trắng che mờ, trông lạnh lùng hơn nhiều so với ngày thường.
Giang Lạc lau tóc qua loa vài cái, dùng khăn quấn những sợi tóc còn nhỏ nước lại, cười híp mắt hỏi: “Bạn học Bạch, vừa ra ngoài hả?”
Bạch Diệp Phong bình tĩnh gỡ mắt kính xuống, rút một tờ giấy lau kính. Ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc dường như lướt qua Giang Lạc, nhưng ngoài mặt thì vẫn ấm áp dịu dàng: “Ừ, các cậu cũng định ra ngoài à?”
Giang Lạc gật đầu, ném khăn lên giường, chuẩn bị ra ngoài cùng Trác Trọng Thu. Khi đi ngang qua Bạch Diệp Phong, cậu đột nhiên dừng bước, nghiêng đầu cười nói: “Buổi tối gặp lại, bạn học Bạch.”
Bạch Diệp Phong cười nói: “Buổi tối gặp.”
Mãi đến khi ra khỏi ký túc xá, Trác Trọng Thu mới nhíu mày chần chừ hỏi: “Bạch Diệp Phong…”
Tại sao cô bỗng có cảm giác Bạch Diệp Phong có gì đó là lạ? Mới nãy đi ngang qua Bạch Diệp Phong, Trác Trọng Thu chợt nảy sinh cảm giác sợ hãi đến tận linh hồn.
Trong nháy mắt đó, Trác Trọng Thu thậm chí đã cho rằng mình đang đối mặt với một con quái vật cực kỳ kinh khủng.
Nhưng cô nhìn Giang Lạc, vẻ mặt Giang Lạc bình tĩnh, khóe miệng còn vương nụ cười, cô mới bình tâm lại.
Xét về phương diện này, cảm ứng của Giang Lạc nhạy bén hơn cô nhiều. Nếu Giang Lạc không có phản ứng, vậy cảm giác kia của cô có lẽ chỉ là ảo giác.
Nhà kho trường học nằm phía sau khu dạy học. Lúc Giang Lạc chạy đến, vừa hay thấy Văn Nhân Liên đang đứng cạnh cửa chờ bọn họ.
Trác Trọng Thu hỏi: “Cậu phát hiện cái gì thế?”
Văn Nhân Liên cười quay lại: “Chẳng phải các cậu vào xem sẽ biết ngay thôi sao?”
Trong kho hàng, đám người đang tụ tập ở một góc thì thầm to nhỏ. Giang Lạc vỗ vỗ vai Lục Hữu Nhất, thì thấy ở góc tường là một gã đàn ông bẩn thỉu trông y hệt dã nhân.
Gã đàn ông cực kỳ hoảng sợ, cả người bốc mùi hôi thối nồng nặc, trông như cả trăm năm chưa từng tắm rửa. Giang Lạc cúi xuống nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy người này hơi quen mắt. Cậu dùng khăn giấy bọc tay, nâng mặt gã đàn ông lên, gạt râu ria và tóc tai rũ rượi của gã sang hai bên, cẩn thận quan sát ngoại hình của hắn.
Tên này, không phải chính là một trong ba gã đàn ông đã sát hại Vương Hân Tuệ sao?
Hơn nữa còn là tên chưa từng mở miệng nói chuyện kia.
Giang Lạc thử nói: “Vương Hân Tuệ…”
Nghe thấy cái tên này, gã công nhân bỗng nhiên run rẩy, ôm người co rúm lại, thét chói tai: “Đừng giết tôi, đừng giết tôi…”
Giang Lạc hơi híp mắt, chợt dùng sức túm tóc tên công nhân lên, lạnh giọng hỏi: “Mày và Vương Hân Tuệ có quan hệ gì?”
Công nhân bị dọa không nghe rõ lời của cậu.
Trác Trọng Thu lấy một chậu nước lạnh dội lên đầu gã đàn ông, gã ta sợ run cầm cập, tạm thời tỉnh táo lại. Lục Hữu Nhất và Khuông Chính thân hình cao lớn, hung tợn đứng hai bên gã đàn ông: “Nói!”
Gã đàn ông bị dọa co rúm người lại, ánh mắt sợ hãi. Giang Lạc tìm ảnh Vương Hân Tuệ trong điện thoại rồi đặt trước mặt gã: “Cô ấy và mày có quan hệ gì?”
Cô gái trên tấm ảnh nở nụ cười ngại ngùng, dịu dàng, tóc buộc cao, xinh đẹp trẻ trung.
Gã đàn ông ngơ ngác nhìn ảnh chụp, lẩm bẩm: “Cô ấy là bạn gái của tôi.”
Giang Lạc lại lướt sang ảnh của Phó Viện Nhi: “Cô ấy là ai?”
Gã ta run rẩy: “Cô, cô ấy là bạn gái Liễu Thực.”
Giang Lạc cất điện thoại đi: “Mày và Liễu Thực có quan hệ gì.”
“Tôi và Liễu Thực, là, là anh em tốt.”
…
Đây là tội ác của nhiều người.
Phó Viện Nhi lần đầu yêu đương mà lại là một mối tình thầy trò, cô và thầy giáo anh tuấn yêu nhau. Chuyện này đối với một cô gái ngoan ngoãn không khác gì một quả bom nổ, là một hành vi khác thường.
Nhưng Phó Viện Nhi nhanh chóng đắm chìm trong niềm vui sướng yêu đương.
Cô lại đơn thuần ngây thơ quá mức, hết lần này đến lần khác đặt những giấc mơ của mình lên cuộc sống của Liễu Thực. Gần tới ngày tốt nghiệp cấp ba, cô càng lo lắng bất an, không ngừng ép hỏi Liễu Thực về tương lai của hai người.
Liễu Thực bị cô hỏi đến cực kỳ phiền phức và chán ghét, trong lòng dần sinh ra ý nghĩ muốn thoát khỏi Phó Viện Nhi.
Trong lúc trường học đang xây dựng thêm, bạn tốt Kim Viễn Cao của Liễu Thực thông qua Liễu Thực mà quen biết Phó Viện Nhi.
Thế hệ của Liễu Thực và Kim Viễn Cao có sự chênh lệch rất lớn về tỉ lệ nam nữ, cứ năm người đàn ông thì có ba người độc thân. Tuổi của Kim Viễn Cao không quá lớn, ngoại hình khá ổn, chỉ là không có trình độ học vấn. Gã thấy bạn gái xinh đẹp của bạn thân, trong lòng vừa hâm mộ vừa ghen tị, lúc ăn cơm thật sự bám lấy Phó Viện Nhi, nhờ cô giới thiệu bạn gái cho gã.
Phó Viện Nhi bị bám lấy không còn cách nào khác, chỉ có thể giới thiệu bạn thân Vương Hân Tuệ của mình cho Kim Viễn Cao.
Bạn thân Vương Hân Tuệ của Phó Viện Nhi cũng là một cô gái ngoan ngoãn. Cô đã sớm bị những lời yêu đương ngọt ngào của bạn thân làm cho dao động, sau khi được giới thiệu cho Kim Viễn Cao thì cũng ỡm ờ đồng ý.
Mặc dù Kim Viễn Cao chê ngoại hình bạn gái không đẹp bằng Phó Viện Nhi, nhưng bạn gái cũng coi như xinh xắn đáng yêu. Gã rất vui vẻ đi mua đồ ăn đến nhà trọ giáo viên của Liễu Thực, mời Liễu Thực và Phó Viện Nhi ăn một bữa tối. Kim Viễn Cao uống quá nhiều bia trên bàn cơm, giữa chừng ra ngoài đi vệ sinh. Khi trở về, gã chỉ thấy Liễu Thực đang nắm đầu Phó Viện Nhi đập xuống mặt bàn, Phó Viện Nhi đã tắt thở từ lúc nào không hay.
Kim Viễn Cao sợ đến choáng váng. Liễu Thực mồ hôi đầm đìa, ngẩng đầu nhìn gã: “Viễn Cao, cậu phải giúp tớ.”
Kim Viễn Cao vô thức gật gật đầu.
Khi tỉnh táo lại, Kim Viễn Cao mới cảm thấy hoảng sợ, nhưng Liễu Thực là anh em tốt của gã, gã làm sao có thể để Liễu Thực ngồi tù. Thế là gã gọi điện thoại cho hai công nhân đã lăn lộn lâu năm trong xã hội, gọi bọn họ đến uống rượu ăn cơm.
Đợi đến khi hai tên công nhân uống quá nhiều rượu, Liễu Thực ôm thi thể Phó Viện Nhi ra. Vết thương trên đầu Phó Viện Nhi đã bị khăn che kín, quần áo xốc xếch, không chỉnh tề, dáng vẻ nằm trên ghế sofa giống như đang ngủ vì uống quá nhiều rượu. Liễu Thực còn chưa kịp ám chỉ vài câu thì tên công nhân kia đã thấy sắc nổi dục vọng, nhào tới.
Làm được một nửa, hai tên công nhân mới phát hiện có gì không đúng.
Tại sao người này không kêu cũng không động đậy?
Hai người họ vén khăn lên, thấy khuôn mặt trắng bệch của Phó Viện Nhi, sợ hãi đến mức ngã lăn khỏi người Phó Viện Nhi.
Lúc này thái độ của Liễu Thực thay đổi, lạnh lùng nói: “Bọn mày nhất định phải giúp tao xử lý cái xác đó, nếu không, tao sẽ báo cảnh sát rằng bọn mày đã cưỡng hiếp bạn gái tao đến chết.”
Hai tên công nhân không còn cách nào khác, chỉ đành đồng ý. Lợi dụng đêm tối, bọn họ khiêng xác xuống lầu, đang suy nghĩ xem phải xử lý thế nào thì cảnh tượng đó bị Vương Hân Tuệ nhìn thấy.
Lúc đầu bọn họ không phát hiện Vương Hân Tuệ, nhưng Liễu Thực thấy món trang sức mà Vương Hân Tuệ đánh rơi khi vội vàng chạy trốn. Phát hiện cảnh này đã bị người khác nhìn thấy, nét mặt của bốn gã đàn ông trở nên lạnh lẽo. Liễu Thực cõng Phó Viện Nhi trên lưng, âm trầm nhìn ba người còn lại: “Con nhỏ đó giao cho bọn mày xử lý.”
Một mình Liễu Thực cõng Phó Viện Nhi đi về một hướng khác.
Để bản thân không bị bại lộ, cũng vì để bù đắp cho hai tên công nhân bị gã lừa, Kim Viễn Cao từ đầu đến cuối đều giữ im lặng, trơ mắt nhìn Vương Hân Tuệ chết thê thảm, bị giội xuống bồn cầu trong nhà vệ sinh.
Kim Viễn Cao cũng không biết Liễu Thực giấu xác Phó Viện Nhi ở đâu, nhưng một năm sau khi trường học được mở rộng xong, hai tên công nhân đã cưỡng hiếp đến chết Vương Hân Tuệ cũng lần lượt qua đời.
Kim Viễn Cao bị nỗi sợ giày vò đến suy nhược thần kinh. Gã đến tìm Liễu Thực, Liễu Thực giấu gã xuống đường cống ngầm của trường, chỉ cần nữ quỷ không tìm được gã thì sẽ không có cách nào giết chết gã.
Kim Viễn Cao cứ trốn như vậy, trốn đến tận giờ.
Giang Lạc nói ngay: “Báo cảnh sát.”
Cảnh sát nhanh chóng ập đến nhà kho, đi cùng cảnh sát còn có cả nhân viên công tác. Bọn họ giống như đã chuẩn bị sẵn sàng, không cần Giang Lạc và những người khác nói nhiều lời, liền bắt Kim Viễn Cao đi.
Nhân viên công tác mong đợi hỏi: “Các cậu muốn đưa ra đáp án bây giờ không?”
Giang Lạc lắc đầu: “Chúng em sẽ nộp sau.”
Thời gian đến khi kết thúc cuộc thi còn năm tiếng. Trong ba câu hỏi của vòng này, chỉ còn sót lại một câu quan trọng nhất – Thi thể Phó Viện Nhi bị giấu ở đâu?
Diệp Tầm nói: “Trong những manh mối đã cho, chỉ còn một cái chưa được dùng tới.”
“4-5 nhân gian.” Giang Lạc cười khổ: “Tớ đã nhìn dưới gầm giường, đục tường, đều không tìm thấy xác Phó Viện Nhi, chẳng lẽ lại ở trong bức tường đôi giữa các tầng?”
Lục Hữu Nhất tùy tiện nói: “Văn phòng Liễu Thực chính là phòng của bốn người đó.”
Cát Chúc cười to: “Không lẽ cậu nghĩ người ta sẽ để xác chết trong văn phòng hả?”
Giang Lạc nhớ tới tấm bảng chấm công của Liễu Thực, ánh mắt sáng lên: “Có lý.”
“Liễu Thực giết chết Phó Viện Nhi, còn giấu xác Phó Viện Nhi ngay trong trường, tại sao trong khi không ai phát hiện, hắn lại không rời khỏi trường cấp ba Trường Thanh?” Giang Lạc tăng tốc chạy đến phòng làm việc của Liễu Thực: “Mỗi ngày, dù gió hay mưa, hắn vẫn đến lớp, suốt năm tháng qua không hề đi trễ một ngày. Tư duy của kẻ biến thái không thể dùng suy nghĩ của người thường để lý giải, biết đâu hắn nghĩ rằng để thi thể ngay dưới mí mắt mình mới là nơi an toàn nhất?”
Như thế có thể đề phòng bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra, bởi vì chính hung thủ giết người đang ngày ngày canh giữ bên cạnh cái xác.
Lục Hữu Nhất chạy theo, khó hiểu hỏi: “… Vậy thì sao cậu có thể lý giải suy nghĩ của biến thái chứ.”