24. Khúc Dạo Đầu Phản Kích

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Khúc Dạo Đầu Phản Kích

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả nhóm người lao như điên về khu nhà học. Trên đường đi, những thí sinh khác với vẻ mặt ủ rũ, phờ phạc ngẩng đầu nhìn họ rồi lại tiều tụy, đau khổ cúi xuống.
Samuel vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa chạy vừa ngơ ngác hỏi: “Sao chúng ta phải chạy vậy? Giang Lạc đang nói gì thế? Tại sao những người kia lại khó chịu?”
Văn Nhân Liên trìu mến nhìn cậu ta: “Chúng tôi đang đưa cậu đi giành giải nhất.”
Samuel kinh ngạc một lúc lâu, rồi ngây ngô nở nụ cười: “Chúng ta thắng rồi ư?”
Cát Chúc thốt lên: “Samuel, cậu thật là may mắn. Chẳng làm gì cả mà cũng vượt qua thử thách.”
Khi họ chạy đến văn phòng, Liễu Thực đã bị cảnh sát bắt giữ. Rõ ràng hắn không ngờ mình lại bị bắt bất ngờ đến vậy, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ giờ bù xù, vẻ mặt bơ phờ, chật vật bị cảnh sát áp giải lên xe.
Các giáo viên khác xì xào bàn tán: “Đồng chí cảnh sát, tại sao lại bắt thầy Liễu? Thầy Liễu chưa từng làm chuyện phạm pháp nào mà.”
Giang Lạc đứng bên ngoài đám đông đang vây xem cảnh tượng này.
Rõ ràng ban tổ chức đã biết nơi đây từng xảy ra án mạng, thậm chí còn biết quá trình vụ án diễn ra, hung thủ là ai và người bị hại là ai.
Họ đã gọi cho cảnh sát từ lâu, bất kể cuối cùng học sinh có đưa ra được đáp án hay không thì cảnh sát cũng sẽ xông vào trường học bắt giữ hung thủ vào thời điểm kết thúc cuộc thi.
Vừa không làm kinh động hung thủ, thậm chí không cần tiến hành điều tra mà đã có thể suy đoán ra toàn bộ chuỗi sự kiện một cách mạch lạc, ngoài mấy vị giáo viên ban giám khảo kia, Giang Lạc không thể nghĩ ra ai khác.
Cậu sờ lên chiếc vòng Âm Dương vẫn chưa tháo ra, lấy lại bình tĩnh cùng các bạn xuyên qua đám đông đi vào văn phòng.
Nhưng ngoài dự kiến, khi họ đến nơi thì người của Đại học Sơn Hải đã bắt đầu đục tường.
Bàn làm việc của Liễu Thực ở gần cửa sổ, phía sau không còn bàn nào khác mà là một khoảng trống, tiếp theo đó là bức tường trắng.
Độ rộng bình thường của tường là 240 mm, nhưng Giang Lạc vừa nhìn đã biết bức tường này rộng đến 360 mm, hoàn toàn có thể nhét vừa một người vào, thậm chí còn thừa chỗ.
Bạch Diệp Phong đang ngồi tại bàn làm việc của Liễu Thực.
Hắn nhàn nhã lật một tờ báo, ánh sáng của đèn sợi đốt chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, tạo thành hai nửa sáng tối chia cắt không đều trên mặt.
Nếu như Bạch Diệp Phong mặc một bộ âu phục mới tinh cùng giày da, vậy chính là hình mẫu chuẩn mực của một giáo viên.
“Các cậu tới rồi.” Bạch Diệp Phong đặt tờ báo xuống, mỉm cười liếc nhìn nhóm người Đại học Bạch Hoa đang thở hồng hộc: “Sao lại vội vã quá vậy?”
Sắc mặt Giang Lạc hơi đỏ lên do chạy, thái dương lấm tấm vài giọt mồ hôi trong suốt, cậu cười như không cười hỏi: “Bạn học Bạch, các cậu định làm gì thế?”
Bạch Diệp Phong “À” một tiếng: “Chúng tôi đang tìm đáp án.”
“Thật tình cờ.” Nét mặt Giang Lạc tươi rói như hoa, cậu xuyên qua đám người của Đại học Sơn Hải, nhẹ nhàng đặt tay lên mặt tường: “Bọn tôi cũng đang tìm đáp án.”
Giang Lạc vốn không có chấp niệm gì về vị trí đầu tiên.
Nhưng khi phát hiện Bạch Diệp Phong muốn giành hạng nhất, thì vị trí đầu tiên này cậu không thể không giành được.
Mục đích Trì Vưu điều khiển Bạch Diệp Phong tham gia trận đấu này chỉ có thể là vì Nguyên Thiên Châu, thứ mà ác quỷ phải hao phí nhiều công sức đến vậy mới đáng giá.
Điều đó chứng tỏ Nguyên Thiên Châu thật sự là thứ tốt, khiến ác quỷ cũng không chịu nổi sức cám dỗ. Giang Lạc liền theo dòng suy nghĩ về Nguyên Thiên Châu, nhớ tới hôm đầu tiên Trì Vưu xuất hiện, ông chủ tiệm tang lễ đã bị mất Nguyên Thiên Châu.
Hôm đó Nguyên Thiên Châu bị mất có phải là do Trì Vưu lấy đi không? Phải chăng vì hấp thụ viên Nguyên Thiên Châu đó mà hôm đó Trì Vưu mới có thể trở nên mạnh mẽ đến vậy?
Nếu đúng là thật, Giang Lạc chắc chắn sẽ không để Trì Vưu tiếp tục lấy được Nguyên Thiên Châu.
Cậu cười sờ lên tường: “Bạn học Bạch, hai đêm trước tôi liên tiếp nhận được hai cuộc gọi từ người nữ sinh đầu tiên bị mất tích năm đó, cô ấy hi vọng tôi có thể đưa thi thể mình ra ngoài, giúp cô ấy giải thoát. Tôi đã đáp ứng cô ấy sẽ làm được, bây giờ cậu thế này khiến tôi cảm thấy hơi khó xử.”
Người của Đại học Sơn Hải há hốc mồm muốn mắng cậu, nhưng người đẹp thì luôn có chút đặc quyền, họ đối mặt với nụ cười của Giang Lạc, bĩu môi thì thầm mãi cũng không nói được lời nào, từng người quay đầu nhìn Bạch Diệp Phong.
Bạch Diệp Phong đứng dậy, bước từng bước đến trước mặt Giang Lạc, cười nhẹ nói: “Bạn học Giang, việc gì cũng phải chú ý đến thứ tự trước sau.”
Giang Lạc bình tĩnh nhìn hắn, đôi mắt đẹp chậm rãi ngước lên, khóe môi cũng từ từ nhếch lên: “Bạch Diệp Phong, hóa ra cậu cũng biết thứ tự trước sau à.”
Cậu liếc nhìn đám sinh viên Đại học Sơn Hải, mỉm cười nhàn nhạt nói: “Tối hôm qua cậu rõ ràng đã nghe được cuộc nói chuyện giữa tôi và nữ quỷ, từ đó biết chỗ giấu xác của nữ quỷ. Kết quả hôm nay cậu trực tiếp dẫn người đến thẳng đây, lại đòi nói về nguyên tắc tới trước tới sau ư?”
“Đừng nói rằng cậu không nghe thấy, tôi không tin lời nói dối của cậu.” Giang Lạc nhìn sang một nam sinh bên Đại học Sơn Hải: “Này, Bạch Diệp Phong làm cách nào dẫn các cậu tới đây hả? Là theo dõi manh mối cẩn thận điều tra, hay là bất ngờ biết được đáp án ở đây?”
“Chuyện này…” Mồ hôi chảy từ trán nam sinh xuống, hắn không biết nên trả lời thế nào.
Bởi vì những gì Giang Lạc nói là thật, Bạch Diệp Phong quả thật không nói một lời nào mà trực tiếp dẫn họ đến văn phòng.
Thậm chí lúc họ chuẩn bị đục tường vẫn không biết đục tường để làm gì.
Ăn cắp đáp án của người khác biến thành của mình, tuy nói vì chiến thắng có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào nhưng trong mắt đám sinh viên còn chưa tốt nghiệp này, hành động như vậy quá đỗi trơ trẽn.
Đây quả thật là chuyện Bạch Diệp Phong sẽ làm ư?
Từ Nham há hốc miệng, muốn nói giúp Bạch Diệp Phong, Văn Nhân Liên đi đến cạnh Từ Nham nhẹ nhàng vỗ vai y: “Bạn học, làm người phải thành thật, các cậu thật sự tìm thấy manh mối về việc thi thể bị giấu trong tường sao?”
Từ Nham chần chừ, cuối cùng ngậm miệng lại.
Giang Lạc nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng đặt ánh mắt lên người Bạch Diệp Phong, nhàn nhạt mỉm cười: “Bạn học Bạch, cậu nói xem ai tới trước ai tới sau nhỉ?”
Bạch Diệp Phong âm trầm nhìn Giang Lạc, ánh mắt kia giống như bóng tối, chậm rãi ăn mòn và bao trùm Giang Lạc.
Đột nhiên một người trong nhóm đục tường ném dụng cụ đi, mặt đỏ bừng, quật cường nói: “Tôi không đục, đây không phải manh mối do chúng ta phát hiện, cho tôi tôi cũng không cần.”
Người bên cạnh kéo cậu ta lại, nam sinh càng lớn tiếng hơn: “Cậu kéo tôi làm gì? Thua thì thua thôi, tôi không thẹn với lương tâm!”
Sắc mặt những người khác dao động, họ chật vật nhìn bức tường, rồi lại nhìn dụng cụ trong tay.
Đang lúc vô cùng khó xử, Giang Lạc bỗng thở dài một hơi: “Được rồi, chúng ta đều lùi một bước, xem như cùng nhau tìm ra đáp án.”
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cậu.
Giang Lạc cười khổ sở nói: “Tôi tin rằng bạn học Bạch làm chuyện này cũng có nguyên do riêng, hắn chỉ muốn dẫn các cậu vượt qua cửa ải tiếp theo mà thôi. Người của hai trường chúng ta cộng lại vẫn chưa tới hai mươi người, mọi người đã ở đây hết rồi thì thà hợp tác với nhau cùng vượt qua cửa ải tiếp theo.”
Lời nói này vô cùng rộng lượng, khiến cho người của Đại học Sơn Hải vô cùng xấu hổ. Trước đó họ còn thù ghét Giang Lạc, mắng nhiếc cậu sau lưng, không ngờ Giang Lạc lại thoải mái như thế, không những không truy cứu chuyện trước kia mà còn trực tiếp dâng một nửa đáp án cho họ.
Trong lòng họ vừa cảm kích vừa hổ thẹn, nhất thời há miệng nhưng không biết nên nói gì.
Trác Trọng Thu hoạt động cổ tay: “Vậy là cùng nhau làm đúng không? Trước tiên chúng ta lấy thi thể ra đã.”
Thấy không có ai phản đối, họ đang định ra tay thì lại bị người của Đại học Sơn Hải ngăn lại. Những thanh niên này buồn bực, ấp úng nói: “Bọn tôi đục, các cậu cứ đứng xem là được rồi.”
Dứt lời, họ liền cùng nhau đục bờ tường.
Mặt tường nhanh chóng bị đục ra vài lỗ nhỏ, khe hở vừa nứt, giòi bọ lập tức bám theo khe hở chui ra. Sinh viên Đại học Sơn Hải kinh hãi thốt lên rồi càng ra sức đục bức tường.
Giang Lạc ung dung, bình tĩnh đứng một bên quan sát, rõ ràng suýt nữa bị người khác giành mất chiến thắng, bây giờ lại lừa người ta cam tâm tình nguyện, lòng mang áy náy mà đục tường hộ mình, cậu chẳng hề cảm thấy ngượng ngùng.
Một người nhẹ nhàng bước đến bên cạnh cậu.
Bạch Diệp Phong nhìn bức tường, tự lẩm bẩm: “Cái miệng này của em, quả thật làm người ta kinh ngạc.”
Giang Lạc nghiêng đầu cười với hắn, bờ môi hồng nhuận, rực rỡ, mê người, vừa mềm mại vừa xinh đẹp, cậu nói: “Cảm ơn đã khích lệ.”
Bức tường bị đục vỡ, lộ ra bốn cái xác. Sau khi cộng thêm Vương Hân Tuệ, vừa vặn trùng khớp với số lượng nữ sinh bị mất tích năm 2012.
Các cô quay lưng về phía đám người, tóc tai và thi thể đã mọc đầy giòi bọ, mùi thối rữa tanh tưởi ngay lập tức tràn ngập trong văn phòng.
Trong đó có một nữ sinh quay lưng thẳng về phía bàn làm việc của Liễu Thực.
Câu hỏi cuối cùng đã được giải đáp, Giang Lạc lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn, quay đầu nhìn Bạch Diệp Phong, cất tiếng nhẹ nhàng hỏi: “Bạn học Bạch, tôi còn mấy nghi vấn vẫn chưa rõ, cậu có thể đi tìm manh mối với tôi không?”
Bạch Diệp Phong mỉm cười đáp: “Đương nhiên có thể.”
Trải qua chuyện vừa nãy, dường như hắn không những không bị Giang Lạc chọc giận mà ngược lại càng có vẻ hứng thú hơn.
Nhưng nội tâm của ác quỷ, ai biết được sẽ có những suy nghĩ tàn nhẫn, đáng sợ nào.
Hai người cùng nhau rời khỏi văn phòng.
Bầu trời hôm nay đầy mây, mây mù xanh thẫm che phủ bầu trời phía xa rồi dần tụ lại bao phủ trường cấp ba Trường Thanh ở giữa.
“Khu nhà học cũ có một cái bể bơi,” Giang Lạc cười nói: “Kim Viễn Cao từng nói, gã và nữ quỷ khi còn sống từng hẹn hò ở đó, gã cũng từ đường cống ngầm ở bể bơi mà trốn xuống dưới đất. Tôi rất tò mò tại sao sau khi Kim Viễn Cao trốn vào cống thoát nước, nữ quỷ lại không giết gã. Bạn học Bạch hiểu biết rộng, cùng đi kiểm tra xem sao nhé?”
Bể bơi nằm ở sau trường, bên trong vẫn còn nước. Trong bể bơi yên tĩnh, mặt nước lặng lẽ gợn sóng.
Nhưng họ lại thấy ở giữa bể bơi hình như có một người.
Người kia chìm dưới đáy bể, giống như đã chết đuối.
Là một người thiện lương, nhiệt huyết, Bạch Diệp Phong không để lộ dấu vết nhíu mày, trong mắt chẳng chút gợn sóng nhưng vẫn nhảy xuống nước cứu người.
Hắn hành động nhanh nhẹn, chớp nhoáng, bắt được người định kéo lên trên. Nhưng không ngờ hắn chỉ bắt được một bộ quần áo trống không.
Bạch Diệp Phong sững sờ, sắc mặt chợt âm trầm, hắn lần theo đường cũ trở về, vừa mới ló đầu lên khỏi mặt nước liền bị một cái chân đi giày Martin đạp lên vai.
Mặt trên chiếc giày Martin sạch sẽ, không dính chút tro bụi nào, dưới đế giày lại dính đầy bùn đất trên đường, in đầy những vệt xám xịt trên bả vai của Bạch Diệp Phong.
Bạch Diệp Phong mặt không đổi sắc dọc theo chiếc giày ngẩng đầu nhìn lên, lướt qua bộ quần áo lao động trên người Giang Lạc, dừng lại trên mặt Giang Lạc.
Giang Lạc từ trên cao nhìn xuống hắn, mái tóc dài xõa ngang vai.
Trong tay cậu cầm một con dao găm, mũi dao bọc bùa chú, chĩa thẳng vào giữa lông mày Bạch Diệp Phong.
Nốt ruồi son trên mu bàn tay trái của chàng trai tóc đen, đỏ như vừa nhỏ máu, cậu nâng một chân lên, mạnh mẽ, vững vàng giẫm Bạch Diệp Phong xuống nước hồ lạnh lẽo.
Con dao găm cầm trong tay phải được buộc vào một cái vòng, cái vòng kia lại được đeo trên cổ tay trắng nõn, xương cổ tay hơi nhô ra giữ chặt cái vòng lại, lần này nếu ai muốn cướp dao khỏi tay cậu thì chắc chắn phải chặt cả tay cậu xuống.
“Nhìn xem, thầy giáo ác quỷ của chúng ta.” Giang Lạc nghiêng đầu, khuôn mặt diễm lệ, kiêu ngạo nở nụ cười trào phúng: “Hắn mắc lừa rồi.”