Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 4: Nhiều hơn một người
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Lạc khó khăn nhìn về phía tấm gương.
Giọng cười đó lại vang lên thêm hai lần cùng với sự thích thú: “Câu chuyện này đúng là thú vị thật.”
Trì Vưu lại xuất hiện ngay lúc này!
Hai chân Giang Lạc cách mặt đất, cậu cố gắng kiễng mũi chân, hai tay bắt lấy cổ, cố gắng chống cự với làn sương mù để có thêm dưỡng khí. Nhưng cậu liên tiếp thất bại, sắc mặt cậu dần tái nhợt.
Làn sương mù không tạo thành hình dạng cụ thể, khi Giang Lạc vùng vẫy không ngừng. Thứ âm thanh u ám đáng sợ này còn khẽ ngân nga lại bài mà Giang Lạc vừa hát, bài hát từ tươi sáng bỗng trở nên quái dị, giai điệu đáng yêu trở nên lạnh lẽo méo mó.
Theo lý mà nói, đáng ra bây giờ Trì Vưu không thể nào hiện thân được, cho dù đến thất tuần hắn cũng chẳng thể nào hiện hồn.
Không khí trong phổi Giang Lạc càng lúc càng cạn, mồ hôi dính lên tóc, sắc mặt dần tím tái đi. Chàng trai xinh đẹp này dù đang trong lúc hỗn loạn nhất vẫn cứ đẹp như thế, cậu vùng vẫy rồi dùng sức chống cự với làn sương mù dày đặc chẳng khác nào một đóa hoa yếu ớt đáng thương.
Trơ mắt nhìn đóa hoa sinh mệnh lụi tàn trong tay mình, nhiều người sẽ cảm thấy thật đáng tiếc. Nhưng với một số ít người mà nói, thì đây là cách để thưởng thức vẻ đẹp này.
Bất kể thứ gì xinh đẹp, một giây trước khi cái chết ập đến cũng sẽ khiến trái tim người ta rung động.
Mà Trì Vưu chính là một trong số ít đó.
Tiếng ngân nga của hắn càng vui vẻ hơn, bàn tay trong làn sương mù siết chặt, Giang Lạc đã bước một chân vào cõi chết.
Trì Vưu thật sự muốn giết cậu.
Khốn kiếp, đúng là tên điên, rõ ràng hứng thú với cậu nhưng lại giết cậu còn sớm hơn cả trong nguyên tác.
Giang Lạc cố gắng nhìn về phía tấm gương, ngay giây phút đó đầu óc cậu vô cùng tỉnh táo, thậm chí còn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cậu nhớ Diệp Tầm có nói, gương có khả năng phản xạ, lại thuần âm, nhà vệ sinh vốn là nơi ô uế, gương trong nhà vệ sinh lại càng thêm xui xẻo. Bây giờ đang là giờ Tý, âm khí dày đặc, có thể đó là lý do mà Trì Vưu có thể xuất hiện.
Nếu phá tấm gương, liệu Trì Vưu có biến mất theo không?
Suy nghĩ này như một ván cược, mà ván cược này quá sức nguy hiểm.
Không làm thì chỉ còn đường chết.
Giang Lạc không tin chắc tên ác quỷ đã lộ bản tính này sẽ đột nhiên nổi lòng từ bi mà thả cậu.
Mặt gương hình vuông đã thu trọn cảnh tượng giằng co đáng sợ này. Giang Lạc nhấc một chân lên rồi giẫm trên bồn rửa tay, từ lưng xuống đôi chân thon thả uốn thành một đường cong dài đẹp đẽ. Mái tóc đen của cậu xõa qua vai, những sợi tóc vừa được chải chuốt đã rối bù. Mồ hôi trên mặt Giang Lạc trượt xuống cằm, cậu cố gắng hớp lấy chút dưỡng khí, rồi bất ngờ mỉm cười với tấm gương thật ngọt ngào.
Vì thiếu oxy nên gương mặt cậu đỏ hồng như một kẻ say. Giang Lạc nheo mắt lại, khép đôi mi, ánh mắt lấp lánh, chan chứa tình cảm ngọt ngào như ngọn nến lay động: “Trì Vưu…”
Cậu khó nhọc, dùng khẩu hình miệng nói: “Anh yêu tôi nhiều vậy mà. Anh xem, anh còn có lòng đến tìm tôi.”
Nụ cười vẫn giữ nguyên, nhưng khuôn mặt lại tràn đầy vẻ đùa cợt và khiêu khích.
Giang Lạc bịa chuyện chỉ là để lừa những người sống không rõ chân tướng, tất nhiên cậu biết mình không gạt được Trì Vưu.
Vốn cậu cũng chẳng muốn lừa Trì Vưu làm gì.
Khi đối mặt với hắn, Giang Lạc bộc lộ bản tính ác độc thuần túy nhất của mình, cậu nhìn tên ác quỷ này mà nụ cười trên môi càng lúc càng sâu hơn: “Ai cũng biết anh yêu tôi nhiều lắm.”
Từng tế bào mạch máu trong người cậu bắt đầu sôi trào không thể kiểm soát, vội vã gào thét trấn áp Trì Vưu, bắt tên ác quỷ này phải cúi đầu nhận thua.
Ý nghĩ này đến rất dữ dội và nhanh chóng, vừa xuất hiện đã lập tức phá vỡ mọi kế hoạch khác của Giang Lạc. Như một chậu nước lạnh dội ào từ đỉnh đầu xuống, cơn run rẩy phút chốc lan khắp toàn thân.
Yếu kém, tỏ ra yếu kém làm gì?
Tỏ ra vô tội làm gì?
Mặc dù không phải cậu giết Trì Vưu, nhưng cậu đã trở thành nguyên chủ, vậy cậu sẽ phải gánh hết tất cả những chuyện tốt và không tốt của người này.
Cậu cũng chẳng vô tội, cũng lười tỏ vẻ đáng thương nực cười đó trước mặt Trì Vưu.
Vì Trì Vưu đã biết rõ tâm địa cậu, vì hắn hứng thú với cậu nhưng vẫn muốn giết cậu, vậy cần gì phải làm chuyện vô ích nữa.
Hắn là một người đã chết, sẽ không thể nào mở miệng được.
Dù có hận tôi, trong mắt người khác cũng sẽ là hình ảnh yêu tôi quá nhiều.
Hắn muốn giết tôi, sẽ có vô số người sống đứng trước mặt và bảo vệ tôi.
Trên khuôn mặt của chàng trai xinh đẹp toát ra vẻ kiêu ngạo, nói thẳng ra là láo xược, sức hút của vẻ đẹp cổ điển bị phá vỡ hoàn toàn, gương mặt so với lúc trước thì có thêm một vẻ gai góc đầy thu hút. Tiếng cười trong sương mù dừng lại, dường như đang nghi hoặc điều gì đó chăng.
Giang Lạc nhìn vào gương rồi nở một nụ cười thật chói lòa, sau đó lập tức dùng sức đá một cú, xoay người đạp thẳng vào tấm gương.
—– Nếu một cú này không được thì cổ của cậu sẽ bị Trì Vưu bẻ gãy.
Choang!
Tiếng kính vỡ sắc nhọn chói tai, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm ngoài cửa vội vàng lao vào: “Giang Lạc!”
Giang Lạc ngã nhào lên những mảnh kính vỡ, Lục Hữu Nhất chạy tới đỡ cậu, Diệp Tầm đứng chắn trước mặt hai người họ với vẻ mặt nghiêm túc.
Giang Lạc phủi mảnh kính vỡ trên người, Lục Hữu Nhất lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Bả vai Giang Lạc run khẽ, Lục Hữu Nhất còn tưởng cậu đang khóc, nhưng Giang Lạc lại mỉm cười ngẩng đầu lên, hai gò má ửng hồng như say, cậu sờ cái dấu xanh tím trên cổ, dùng chất giọng mơ màng như vừa tỉnh ngủ: “Trì Vưu vừa đến tìm tôi.”
Lục Hữu Nhất tròn mắt: “Cái gì?!”
Diệp Tầm phút chốc quay đầu chăm chú nhìn Giang Lạc.
Ngón tay Giang Lạc chậm rãi vuốt ve vết thương trên cổ, cười nói: “Anh ấy nói nhớ tôi, muốn tôi đi theo anh ấy.”
Vết thương trên cổ cậu không thể nào là giả được, Lục Hữu Nhất cứng họng nhìn cậu, lắp bắp nói: “Thật, thật á?”
Giang Lạc chớp chớp mắt với cậu vui vẻ trả lời: “Thật mà.”
Cậu càng vui thì tim của Lục Hữu Nhất càng trầm xuống, hắn không dám tin, hình tượng Trì Vưu trong lòng hắn đã sụp đổ hơn phân nửa: “Quá... quá hoang đường…”
“Người quỷ không thể chung đường.” Diệp Tầm nghiêm mặt lại, liếc Giang Lạc một cái nhìn cảnh cáo: “Người đã chết thì không thể sống lại được. Giống như việc người sống không thể ở bên người chết, đó là quy luật âm dương bất biến.”
Hai mắt Lục Hữu Nhất nhìn Diệp Tầm, đờ đẫn nói: “Đúng, Diệp Tầm nói rất đúng… sao thầy Trì Vưu có thể làm ra chuyện đó được…”
Thầy Trì Vưu hiền lành và hòa đồng như vậy, sao có thể làm ra chuyện đó?
Lục Hữu Nhất suy nghĩ miên man, cả ba người ra khỏi nhà vệ sinh. Dường như Diệp Tầm sợ Giang Lạc nghĩ quẩn nên cố ý mở TV tìm một kênh có nội dung tích cực, để cậu hiểu cuộc sống này đáng quý đến mức nào.
Tiếng TV vang lên nhưng trong lòng ba người đều ôm một nỗi niềm riêng. Chờ cuộc phỏng vấn một công nhân xây dựng kết thúc, Diệp Tầm tắt TV, đưa thỏ bông cho Giang Lạc ôm, còn bản thân thì đứng trước bàn.
Giang Lạc ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ, đã mười một giờ mười lăm.
Giờ Tý đã điểm.
Diệp Tầm thắp một cây nhang, giơ lên rồi cắm thẳng vào chén gạo trắng. Cây nhang dựng thẳng trước tấm gương, sau khi thắp nhang, Diệp Tầm nhanh tay cầm một tấm bùa vàng đưa lên cây nhang để đốt, rồi thả lá bùa vàng đã cháy một nửa vào bát nước trong.
Giang Lạc có nhìn thoáng qua lá bùa, trên đó ghi chữ ‘bùa tìm quỷ’.
Kỳ lạ là, lá bùa sau khi thả vào nước vẫn tiếp tục cháy, đến khi bùa cháy tàn thì nước cũng đổi thành màu xám đen.
Diệp Tầm cung kính bưng ly nước đổ vào chén gạo trắng, sau đó nhìn chằm chằm cây nhang.
Khói hương lượn lờ mờ ảo, nhẹ nhàng lay lắt bay lên.
Khi thần kinh của ba người đều đang rất căng thẳng thì đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Giọng một người già vang lên: “Các cháu đã ngủ chưa?”
Đầu Lục Hữu Nhất toát mồ hôi, hắn chạy ra mở cửa: “Bà ơi, có chuyện gì không ạ?”
Bà lão đứng ngoài cửa cười dè dặt, trên tay bưng một cái mâm: “Bà sợ mấy đứa cháu lớn tướng các cháu đói nên mang một chút đồ ăn sang.”
Lục Hữu Nhất nhận mâm, hít một hơi thật sâu mùi thức ăn thơm lừng, sướng muốn khóc: “Cháu cảm ơn bà nhiều lắm ạ.”
Bà lão cười cười nhìn hắn, rồi dặn dò vọng vào trong phòng: “Ngủ sớm đi, đừng thức khuya đấy.”
Lục Hữu Nhất gật đầu liên hồi, định tiễn bà lão ra thì đột nhiên nói: “À đúng rồi bà ơi, bà ở đây bao lâu rồi ạ?”
Bà lão nghĩ một chút rồi từ từ đáp: “Chắc một tháng.”
Lục Hữu Nhất: “Vậy bà đã từng gặp chuyện gì kỳ lạ chưa?”
Bà lão lắc đầu, nhưng chợt như nhớ đến gì đó, động tác lắc đầu của bà dừng lại, vẻ mặt trở nên do dự.
Lục Hữu Nhất thấy một chút hi vọng nên lập tức hỏi tới: “Bà ơi, bà kể cho con chuyện kỳ lạ mà bà gặp phải đi ạ?”
Bà cứ từ từ nhìn trái nhìn phải một chút, đôi mắt nhìn Lục Hữu Nhất hơi do dự, khẽ nói: “Con dâu bà cứ có gì đó không ổn.”
Lục Hữu Nhất sững sờ: “Cái gì không ổn ạ?”
Bà lão tiến lên hai bước, che miệng rồi lẩm bẩm: “Nó không cho cháu bà ăn uống gì… cả tháng nay, càng lúc càng khó chịu, thường xuyên nổi giận với thằng bé, còn đánh cháu bà nữa.”
“Bà, bà thấy nó là sợ…” Bà lão nói.
Lục Hữu Nhất cau mày, cảm ơn bà lão rồi bưng mâm đồ ăn về phòng. Hắn bèn kể chuyện này cho Giang Lạc và Diệp Tầm nghe.
Diệp Tầm trầm tư thật lâu: “Một tháng trước, thời gian ba cô gái kia mất tích cũng trùng hợp là một tháng trước.”
Lục Hữu Nhất nói: “Đúng là quá trùng hợp.”
Bà lão mang mì, cho hai quả trứng luộc vào tô, còn thêm khoai tây bào sợi nóng hổi thơm phức. Giang Lạc không đói bụng nhưng cũng thấy thèm nên ăn một chút.
“Khoai tây bào sợi người ta làm ngon ghê.”
Lục Hữu Nhất ăn càng nhiều thì lời oán trách càng rõ ràng hơn: “Đồ ăn ở trường chúng ta tệ thật đấy.”
“Trường mình nghèo quá.” Diệp Tầm nói: “Cậu giàu vậy sao không quyên cho nhà trường cái căn-tin đi.”
“Tôi giàu á?” Lục Hữu Nhất ngơ ngác, cái đồng hồ hiệu hắn đeo trên tay cũng có giá sáu chữ số: “Tớ không biết, tớ không hứng thú với tiền bạc.”
Diệp Tầm: “…”
Giang Lạc: “…”
Giang Lạc suýt nữa thì phun nước bọt vào Lục Hữu Nhất. Vào khoảnh khắc mấu chốt, cậu nhìn sang lư hương trên bàn, biểu cảm thay đổi: “Nhang thay đổi rồi!”
Làn khói trắng từ bát hương đang bay lên đột nhiên tản ra bay tán loạn về phía cửa phòng.
Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất lập tức đứng dậy, Diệp Tầm rửa tay một chút, bưng bát hương ra ngoài. Lục Hữu Nhất kéo Giang Lạc vào giữa, còn bản thân hắn thì đi sau cùng.
Thế nhưng vừa ra cửa, sợi khói trên cây nhang lập tức rẽ làm hai hướng.
Diệp Tầm nhìn sang trái rồi lại nhìn sang phải, im lặng một lúc mới nói: “Chúng ta đi bên nào?”
Lục Hữu Nhất nói đại: “Bên trái đi.”
Diệp Tầm: “Lỡ như bên trái là cái bẫy do ma quỷ giăng ra thì sao.”
Lục Hữu Nhất cũng không có ý kiến gì: “Vậy đi bên phải.”
Diệp Tầm: “Rồi lỡ bên phải cũng có bẫy?”
Lục Hữu Nhất: “…”
Giang Lạc đề nghị: “Tách ra đi?”
Diệp Tầm im lặng một hồi lâu rồi lắc đầu nói: “Được rồi, đi bên trái trước.”
Giang Lạc quay đầu hỏi: “Diệp Tầm mắc chứng khó chọn lựa à?”
Lục Hữu Nhất lắc đầu với vẻ rất phức tạp: “Lời khuyên của người từng trải, tuyệt đối đừng bao giờ đi mua sắm cùng cậu ta.”
Nửa đêm, đèn trên hành lang sáng trưng, bọn họ đi trong hành lang dài dằng dặc. Lúc đi theo làn khói lên cầu thang, chợt họ nghe thấy tiếng ‘bịch bịch’.
Âm thanh đó giống như quả bóng cao su lăn xuống cầu thang, nảy lên rồi nện xuống, đã hơn nửa đêm rồi đột nhiên lại có âm thanh như vậy không khỏi khiến cả nhóm dừng chân lại.
Bất thình lình, đèn ở cầu thang vụt tắt.
Tối tăm đến mức không nhìn thấy năm đầu ngón tay, Lục Hữu Nhất run rẩy hỏi: “Diệp Tầm, Giang Lạc?”
Diệp Tầm tỉnh táo ‘ừ’ một tiếng, Giang Lạc đáp: “Tớ đây, tớ đây.”
Lục Hữu Nhất an tâm hơn một chút: “Sao tự dưng đèn lại tắt á ——“
Đang nói thì chợt im bặt.
Vì âm thanh của quả bóng cao su đang vang phía trên lầu đột nhiên dừng hẳn, sau một khoảng lặng im, nó đã tiến tới gần bọn họ với tốc độ nhanh gấp ba, gấp bốn lần.
‘Bịch, bịch bịch, bịch bịch bịch.’
Quả bóng lăn vù xuống, âm thanh càng lúc càng dồn dập hơn.
Lục Hữu Nhất rùng mình, không tự chủ được nắm chặt áo Giang Lạc. Giang Lạc buồn cười nói: “Lục Hữu Nhất, cậu còn sợ hơn tớ nữa.”
Lục Hữu Nhất run lẩy bẩy nói: “Tớ sợ bóng tối.”
Giang Lạc: “…” Được rồi.
Khi hai người đang trò chuyện thì tiếng bóng cao su đã tới cầu thang tầng trên. Nhịp tim của Giang Lạc và Lục Hữu Nhất càng lúc càng nhanh, ngay lúc cả bọn chuẩn bị sẵn sàng đối phó thì âm thanh đó lại biến mất.
Sự yên tĩnh lại bao trùm một lần nữa.
Nhưng thứ yên tĩnh này không khác gì sự yên tĩnh trước cơn giông bão, khiến người ta sởn cả da gà.
Đột nhiên Diệp Tầm nói: “Khói của cây nhang bay nhẹ lại rồi.”
Lục Hữu Nhất nói: “Cậu thấy được à?”
Diệp Tầm trả lời: “Tớ ngửi được.”
Vậy chứng tỏ vừa rồi có một thứ gì đó vừa lướt qua bọn họ.
“Về thôi.” Giang Lạc liếm đôi môi khô của mình, nhìn chằm chằm vào màn đêm: “Tớ nhớ cầu dao tổng ở ngay cầu thang, hay giờ tớ ra xem thử cầu dao có bị sập không.”
Ba người lại xoay người, cẩn thận từng li từng tí đi về phía đó.
Quả nhiên cầu dao tổng ở cầu thang, trí nhớ của Giang Lạc tốt, lại quen thuộc kết cấu thiết kế nhà, cậu sờ lên nhưng rồi lại thất vọng nói: “Không phải bị đứt cầu dao mà là mất điện.”
Ba người đứng đó suy nghĩ một lát, bỗng dưng tai Giang Lạc giật giật, nhạy cảm nói: “Có tiếng gì đó!”
Tiếng điện thoại reo reng reng ở đầu hành lang.
Lục Hữu Nhất: “Đệt!”
Họ nhìn về phía phát ra tiếng, tối đen như mực, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Nhưng nhìn hồi lâu, giống như có một con quái vật ẩn nấp trong bóng tối, có thể nuốt chửng họ bất cứ lúc nào.
Diệp Tầm dẫn đầu đi tới, bình tĩnh bảo: “Cậu ra nghe điện thoại đi, tớ cầm bát hương nên không nghe được.”
Giang Lạc bị Lục Hữu Nhất đẩy một cái, bất đắc dĩ cầm điện thoại lên: ”Alo?”
Đầu dây bên kia là tiếng ông chủ: “Alo alo alo, là cậu Giang hả?”
Giang Lạc lập tức cảm giác như từ địa ngục trở về trần gian: “Cháu đây, ông chủ, tòa nhà chúng cháu bị cúp điện rồi.”
“Ừ, tôi cũng định nói với mấy cậu chuyện này.” Ông chủ ngại ngùng nói: “Ban ngày quên nói, mấy nay bên tôi đang sửa đường nên mạch điện không ổn định, có thể sẽ cúp điện. Khách sạn có nguồn điện dự phòng trong phòng studio, các cậu cứ vào mở chốt là được.”
Giang Lạc lau trán, đau đầu nói: “Vâng, chúng cháu biết rồi ạ.”
Giang Lạc nhớ vị trí phòng studio. Ba người lần mò đi về phía đó, vì sợ không nhìn thấy sẽ ngã đè lên nhau, thế là ba người xếp hàng nắm lấy vạt áo của người đi trước. Giang Lạc cảm thấy Lục Hữu Nhất đi phía sau kéo vạt áo cậu rất mạnh như muốn kéo rách cả áo: “Lục Hữu Nhất, cậu kéo nhẹ thôi.”
Lục Hữu Nhất đáp: “Ờ ờ ờ.”
Vài giây sau Giang Lạc vẫn cảm thấy khó chịu: “Cậu có chắc là hiểu ý tớ không đấy?”
Cậu quay đầu lại, nhưng lại vô tình giẫm phải chân người phía sau.
Giang Lạc định buột miệng xin lỗi nhưng lại thấy Lục Hữu Nhất không phản ứng gì, chỉ giận dỗi nói: “Mắc gì tớ không hiểu ý cậu, chẳng phải tớ đã kéo nhẹ hơn rồi à?”
Tất cả những gì Giang Lạc muốn nói đều nghẹn ở cuống họng, mồ hôi lạnh túa ra từ chóp mũi: “Lục Hữu Nhất, cậu không đau à?”
Lục Hữu Nhất kỳ quái hỏi: “Sao lại đau?”
Giang Lạc im lặng một lúc rồi mới đáp lại: “Lục Hữu Nhất.”
Lục Hữu Nhất: “Hửm?”
Giang Lạc nói: “Hình như ở đây có thêm một người.”