Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 3: Ác quỷ
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong ký ức của Giang Lạc trước đây, cậu chưa từng thấy đám sương đen nào như vậy.
Giang Lạc ghi nhớ điều này, rồi cậu đi theo ông chủ đến căn phòng Người đẹp ngủ trong rừng.
Đây là căn phòng ba người, với ba chiếc giường lớn đặt chính giữa, trang trí theo phong cách mộng mơ thiếu nữ. Ở góc tường có một chậu cây xanh tốt, cửa sổ phía tây vừa vặn tránh được hướng cửa sát khí bên ngoài.
Ông chủ đứng cạnh cửa, vẻ mặt hơi e dè khi nhìn vào căn phòng, cứ như thể có quái vật bên trong sẽ nuốt chửng ông vậy.
“Một tháng trước, ba người mất tích đã đặt căn phòng này. Đó là ba cô nữ sinh rất thân thiết, vẫn còn đang đi học. Trước khi camera mất tín hiệu, nó vẫn ghi lại cảnh ba cô gái về phòng nghỉ ngơi. Khi chúng tôi mở cửa kiểm tra thì ba người họ đã biến mất.”
Ông chủ rùng mình liên tục, đôi mắt hiện rõ sự hoảng sợ: “Hai cậu trai ở phòng bên có thể làm chứng, đêm đó ba cô gái ấy không hề ra ngoài, chuẩn bị đi ngủ còn chúc hai người đó ngủ ngon nữa. Sau khi chúng tôi phát hiện họ biến mất, đã nhanh chóng báo cảnh sát, tìm khắp nơi trong khách sạn này rồi nhưng vẫn không thể tìm thấy ba cô gái ấy ở đâu.”
Ba người im lặng nghe, Diệp Tầm hỏi: “Chú có phát hiện gì ở trong phòng không?”
“Không có.” Ông chủ rút một điếu thuốc ra hút một hơi, mới dần dần bình tĩnh lại: “Chỉ khi bên tôi dọn dẹp mới thấy vài sợi tóc trên giường, chứng tỏ đã có người từng ngủ ở đó.”
Hơn nữa, ba cô gái đó giống như chưa từng đến đây.
Khi ông chủ nhắc đến chuyện này, cả người ông cứ run lên không ngừng, khó chịu như có rận bò bên trong: “Bắt đầu từ một năm trước, công việc kinh doanh của chúng tôi đột nhiên tụt dốc không phanh, khách ngày càng ít dần, lời phàn nàn thì nhiều hơn. Khách nào từng đến đây ở kiểu gì cũng sẽ bị vài bệnh vặt, không nặng nhưng nó có gì đó rất tà dị. Chẳng những thế, nửa đêm họ còn nghe thấy tiếng đập bóng da ngoài hành lang, cậu nói xem ai mà nửa đêm không ngủ lại đi đập bóng chứ? Trước đó có một người khách tò mò, khuya khoắt không dám mở cửa ra xem nên nằm sát khe cửa nhìn ra ngoài, thế mà thấy một cái đầu người lăn trên mặt đất!”
Mặt ông ta trắng toát: “Tôi, tôi không biết người khách đó nhìn thấy thật hay không, nhưng tôi chưa thấy bao giờ…”
Diệp Tầm nghe xong, dẫn đầu vào phòng xem xét. Cậu ta nhìn vào nhà bếp và nhà vệ sinh trước. Là một người cũng hơi 'tay ngang' trong chuyện này, Giang Lạc quyết định đi theo sau lưng Diệp Tầm. Sau khi nhìn quanh khắp nơi, Giang Lạc mới tò mò hỏi: “Cậu phát hiện ra điều gì chưa?”
Lục Hữu Nhất lắc đầu: “Tôi chẳng nhìn ra được gì. Diệp Tầm, cậu thì sao?”
Dường như Diệp Tầm đang cân nhắc điều gì đó, cậu ta thản nhiên nói: “Nửa đêm rồi đến xem lại.”
Lục Hữu Nhất bấm đốt ngón tay tính toán một lát, đột nhiên sắc mặt không khỏi trở nên khó coi. Hắn thì thầm: “Ba cô gái mất tích này lành ít dữ nhiều.”
Thật sự Lục Hữu Nhất đã tính ra quẻ 'đại hung', ba cô gái kia khả năng cao là đã chết.
Giang Lạc và Diệp Tầm đều im lặng.
Ông chủ không nghe rõ Lục Hữu Nhất nói gì, nhưng nghe Diệp Tầm nói nửa đêm sẽ quay lại nên vội vàng bảo: “Giờ tôi dẫn các cậu đi ăn cơm trước, phòng cũng đã chuẩn bị xong rồi, chờ khi nào ăn xong tôi sẽ dẫn các cậu đến phòng nghỉ nhé.”
Diệp Tầm ra ngoài đầu tiên: “Ăn cơm thì được nhưng phòng thì không cần đâu ông chủ ạ, tối nay chúng cháu sẽ ở đây.”
Ông chủ nhìn cậu ta cực kỳ nể phục, quả nhiên là một người đã sống hơn tám mươi năm, từng đối phó với vô số quỷ hồn. Ông đồng ý: “Được được được, để tôi đi nhờ người đến thay ga giường cho các cậu.”
Nhìn Lục Hữu Nhất có vẻ rất giàu, Diệp Tầm cũng không kém cạnh, nhưng dáng vẻ lúc ăn cơm thì chẳng khác gì người tị nạn, miệng ăn như hổ đói, ăn sạch đến đâu là hết đồ ăn đến đó. Giang Lạc nhìn hai người ăn mà cũng phải ăn thêm một chén, rồi chống cằm lên bàn nhìn.
Cậu đã ăn xong nhưng hai người kia thì chưa no. Lục Hữu Nhất ném cho cậu một ánh mắt ghét bỏ: “Giang Lạc, sao cậu ăn ít thế?”
Giang Lạc giơ ba ngón tay lên: “Ba chén rồi.”
Diệp Tầm cầm chén cơm ngẩng đầu lên: “Cậu no rồi á?”
Giang Lạc gật đầu.
Diệp Tầm đưa thỏ bông sang cho cậu: “Ôm Tiểu Phấn giúp tớ một chút.” Chú thỏ hồng trông giống như một đứa trẻ ba tuổi bình thường, chỉ cao bằng một nửa người lớn. Giang Lạc ôm thỏ bông vào trong ngực, chợt nhớ tới ông chủ kia nên hỏi đùa: “Có cần phải chú ý gì không?”
“Hửm?” Hình như Diệp Tầm nhớ đến chuyện gì đấy ngẩng đầu lên rồi nói: “Đừng để Tiểu Phấn ăn cái gì là được.”
Gấu bông thì ăn được gì chứ, Giang Lạc hơi khó hiểu nhưng vẫn gật đầu, nắm lấy tay thỏ bông quơ quơ với Diệp Tầm: “Biết rồi.”
Một lúc lâu sau, bà lão cũng ôm cháu trai tới ăn cơm. Giang Lạc liếc mắt nhìn sang, đứa bé đang ngồi trên bàn ăn ngấu nghiến mấy quả trứng gà, ăn một cách dữ tợn, vụn thức ăn còn vương vãi trên mặt.
Giang Lạc chuyển tầm mắt xuống, cậu vẫn thấy một đám sương mù đen ngòm trên cánh tay ngấn mỡ của đứa trẻ.
Màn sương đen đặc đó khiến Giang Lạc cảm thấy không ổn lắm, cậu ôm con thỏ bông tò mò đi qua ngồi bên cạnh đứa nhỏ.
Bà lão còn đang bón đứa bé ăn cơm, mặt mày hiền lành vui vẻ, bà chậm rãi nói: “Ăn nhiều nha, ăn nhiều mới ngoan này.”
Đứa bé say sưa ăn cực kỳ giống Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm. Nhưng Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm là người trưởng thành còn cổ họng của trẻ con thì thường rất nhỏ, ăn như vậy mà không có vấn đề gì ư?
Đứa bé cầm lấy quả trứng gà bà đã bóc vỏ trong tay, những lớp mỡ trên mặt rung rung khiến Giang Lạc không khỏi nhớ đến những con lợn đang chờ được giết thịt trong chuồng.
Cậu quay sang nói với bà lão: “Bà ơi, bây giờ hai bà cháu mới ăn trưa đấy à?”
Bà lão phản ứng một lúc rồi mới đờ đẫn nói: “Cơm trưa hả, ăn rồi chứ! Thằng cháu bà lại đòi ăn thêm.”
À, là bữa xế.
Đứa bé đã ăn no và trượt xuống ghế: “Bà ơi, cháu đi chơi một xíu!”
Bà lão nói ừ rồi cười híp mắt nhìn đứa bé chơi trên cát. Khuôn mặt bà tràn đầy hạnh phúc và vui vẻ, giống như chỉ cần cháu mình được như vậy là đã quá thỏa mãn rồi.
Giang Lạc hỏi vu vơ: “Bà ơi, để trẻ con ăn nhiều trứng gà quá không tốt lắm đâu nhỉ?”
Bà lão khoát tay: “Có sao đâu mà, thích thì để nó ăn. Cháu xem thằng bé khỏe chưa kìa… trắng trẻo mập mạp.”
Giang Lạc nói chuyện với giọng điệu thường ngày: “Thành tích của em nó sao bà ha?”
“Thành tích?” Bà lão bối rối một lúc rồi mỉm cười: “Cũng thường thường thôi. Thành tích không quan trọng, trắng trẻo mập mạp mới quan trọng nhất, ăn được là phúc đức rồi.”
Giang Lạc nở nụ cười: “Bà nói phải ạ.”
Một lúc sau, bà lão run rẩy đứng dậy đi vào bếp lấy thức ăn, vừa đi vừa lẩm bẩm một mình: “Mình phải chuẩn bị cho cháu ăn chút gì thôi, cháu mình lại sắp đói bụng nữa rồi…”
Sau khi bà lão đi khỏi, xung quanh chỉ còn lại Giang Lạc và đứa bé trai.
Giang Lạc lấy trong túi ra một viên kẹo, cho vào miệng, nước đường tan chảy bên trong. Cậu cắn ‘rốp’ một tiếng cắn vỡ cục kẹo. Đứa bé đang ngồi phịch trên cát bị thu hút bởi âm thanh này, nó chạy đến trước mặt Giang Lạc, nuốt nước bọt đầy thèm thuồng.
Giang Lạc lại lấy ra một viên kẹo khác rồi lắc lắc trước mặt thằng bé: “Nhóc con, em muốn ăn kẹo không?”
Đứa nhỏ gật đầu thật mạnh.
Giang Lạc cười đến híp cả mắt, nhẹ giọng dỗ dành: “Muốn ăn thì phải hứa với anh một chuyện nha.”
Đứa nhỏ: “Dạ ~”
Giang Lạc rót một ly nước thật đầy cho thằng bé, giống hệt như sói xám khoác lên mình quần áo của bà ngoại: “Em uống xong ly này rồi hứa với anh đêm nay trước khi ngủ đừng đi vệ sinh, được không?”
Đứa nhỏ khó xử cắn cắn ngón tay: “Mắc tè khó chịu lắm.”
Giang Lạc lại lấy thêm một cục kẹo nữa.
Mắt đứa bé sáng bừng lên, ôm ly nước uống hết, thấy chiếc bụng nhỏ phồng lên, nó còn ợ thêm một cái.
Giang Lạc đưa kẹo cho đứa bé rồi vui vẻ quay lại ngồi vào bàn Lục Hữu Nhất, tiện miệng hỏi: “Có phải nước tiểu trẻ em thì tránh được ma quỷ không?”
Lục Hữu Nhất nói: “Được chứ, đừng nói là tránh ma tránh quỷ, nó còn làm thuốc nữa cơ, có thể luộc trứng gà, cậu chưa ăn trứng gà luộc nước tiểu à?”
Giang Lạc lại tiếp thu thêm kiến thức mới.
Cơm nước xong ba người trở về phòng Công chúa ngủ trong rừng. Bây giờ vẫn chưa đến nửa đêm, Lục Hữu Nhất mở ti vi xem phim thần tượng, Giang Lạc và Diệp Tầm vừa về là nghỉ ngơi luôn.
Cuối cùng Giang Lạc cũng có thời gian sắp xếp lại ký ức của Giang Lạc trước đây.
Cậu lướt qua đoạn ký ức lúc bản thân trước đây đã giết chết Trì Vưu mà không khỏi mỉm cười.
Cái chết của Trì Vưu, quả nhiên có chỗ đáng ngờ.
Đây là một chuyện tốt, chỉ cần có một chút gì đó đáng ngờ, kiểu gì Giang Lạc cũng sẽ tìm ra tận gốc rễ để kẻ đó gánh tiếng oan thay cho cậu. Tất nhiên, nếu không có điểm đáng ngờ nào thì tục ngữ có câu, không có đường thì tự tạo đường, không có cơ hội thì tự tạo cơ hội đấy thôi.
Không có gì đáng ngờ vậy cậu sẽ cho nó một chút đáng ngờ nha.
Trong ký ức của cậu, Trì Vưu vốn là linh thể bẩm sinh, mang trong mình tư chất thiên bẩm vượt trội hơn hẳn. Toàn bộ người trong giới huyền học ai cũng từng nghe thấy tên nhưng lại chưa bao giờ thấy mặt. Trì Vưu là người thừa kế cuối cùng của dòng họ Trì, còn rất trẻ tuổi nhưng đã trở thành người đứng đầu cả gia tộc. Cuộc sống như vậy giống như mọc một cái gai trong mắt người khác, chỉ vì được sinh ra như thế mà lấn át luôn cả những người có cuộc sống vất vả, những kẻ khổ cực học tập.
Chính vì bản thân trước đây ghen ghét cái tư chất thiên bẩm đó của Trì Vưu, ghen ghét đến mức đôi mắt như sắp rỉ máu.
Nếu tư chất của mày có thể cho tao thì tốt biết mấy —- bản thân trước đây đã nghĩ như vậy, nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi.
Mặc dù bản thân trước đây có căm ghét Trì Vưu đến mấy thì ngoài mặt vẫn tỏ ra như không có gì. Nhưng một tuần trước khi Trì Vưu chết, bản thân trước đây đã tình cờ nhìn thấy một cấm thuật trên mạng. Cấm thuật là một phương pháp tà ác có thể đưa linh hồn của người khác vào cơ thể của chính mình. Không chắc chuyện đó là thật hay giả, nhưng linh hồn của bản thân trước đây càng bồn chồn khi xem, cuối cùng không chống lại được sự hấp dẫn của nó, quyết định cướp đoạt linh thể của Trì Vưu. Cậu ta làm theo tất cả những gì cấm thuật chỉ, nhưng khi Trì Vưu chết trong cấm thuật đó —– linh hồn sau khi chết đồng thời bị ngũ mã phanh thây, da thịt tan nát hết cả.
Lúc đầu bản thân trước đây vẫn không sao, nhưng nào ngờ lại chọc giận một tên ác quỷ điên loạn.
Bản thân trước đây chính là hung thủ đã giết chết Trì Vưu, nhưng con dao trong tay cậu càng giống hung thủ thật sự hơn. Hung thủ cầm đao giết người, liệu nó có khả năng là dao quỷ không?
Được thôi, coi như dao có tội đi, vậy dao có thể tìm tới hung thủ thay cho người bị hại, có thể trả lại được hay không?
Giang Lạc sờ sờ mặt, nghĩ thầm, nếu mình là Trì Vưu mình chắc chắn sẽ không đổ tội cho con dao đáng thương này.
Sắc trời nhá nhem, mặt trời xuống núi.
Giang Lạc không suy nghĩ vớ vẩn nữa mà xuống giường mở cửa. Lục Hữu Nhất ở phía sau ngẩng đầu lên nhìn cậu, ánh mắt phức tạp nói: “Giang Lạc, hèn chi tình cảm của anh Trì Vưu đối với cậu lại sâu đậm đến thế.”
Người con trai vừa mới xuống giường, mái tóc đen còn rối bời, gò má ửng hồng, môi vì thiếu nước mà đỏ lên, môi hồng răng trắng, vẻ đẹp khó lòng tả xiết. Chỉ một người như cậu tồn tại thôi cũng có thể khiến cho trăm hoa đua nở rộn ràng.
Xinh đẹp.
Sự xinh đẹp thuộc về một người con trai.
Dù tính cách Giang Lạc có xấu xa ngu ngốc cỡ nào, chỉ cần khuôn mặt này thôi là đủ khiến Trì Vưu yêu cậu.
Giang Lạc vò vò sợi tóc, nghe lời ca ngợi đó của hắn nên cười nhẹ: “Bây giờ chúng ta bắt đầu bắt quỷ được chưa?”
Diệp Tầm cũng lục đục: “Tôi đang chuẩn bị đồ đây.”
Một chiếc bàn dài hình chữ nhật được kê dựa vào bức tường phía Bắc, giữa bức tường được treo một chiếc gương hình vuông lớn. Trên chiếc bàn màu nâu có một bát cơm trắng và một ít nhang chưa thắp.
Lần đầu tiên Giang Lạc thấy cảnh này nên rất phấn khích. Cái gì cậu cũng hỏi, Diệp Tầm cũng kiên nhẫn trả lời cậu từng cái một. Chờ đến khi chuẩn bị xong, Diệp Tầm nhìn đồng hồ rồi nói: “Đợi tới giờ Tý.”
Giờ Tý là mười một giờ đêm đến rạng sáng, thời gian đó âm khí mạnh mẽ nhất. Giang Lạc gật đầu rồi hỏi tiếp: “Tại sao lại treo tấm gương ở giữa vậy?”
“Gương là nơi tích tụ âm khí, có thể chiếu hình của tà ma.” Diệp Tầm nói: “Nếu ở đây thật sự có thứ bẩn thỉu thì âm khí sẽ tràn ra từ trong tấm gương này, lúc đó chúng ta cứ đến nơi âm khí tụ lại là được.”
Giang Lạc có tới mười vạn câu hỏi vì sao: “Ủa vậy sao không dùng la bàn?”
Diệp Tầm đưa la bàn sang cho cậu nhìn, chỉ thấy kim trong la bàn quay loạn khắp nơi, không thể nào chỉ rõ ràng phương hướng. Diệp Tầm nói: “La bàn đã bị nhiễu loạn bởi từ trường ở đây, quanh khu vực khách sạn này không dùng được.”
Giang Lạc như hiểu ra.
Thời gian nói nhanh thì cũng nhanh, thấm thoát đã sắp đến mười một giờ khuya.
Đường vành đai 3 phía Bắc chỉ có thưa thớt vài ngọn đèn, bên ngoài tối đen như đổ một lớp mực lên cửa sổ. Ánh đèn nhạt nhòa chiếu vào phòng, Lục Hữu Nhất cứ ngồi không yên, đột nhiên đứng lên nói: “Tớ đi vệ sinh, có ai đi chung không?”
Diệp Tầm ôm thỏ bông đứng dậy: “Tớ cũng đi.”
Giang Lạc rất rành mấy bộ phim kinh dị nên không chịu ở một mình: “Ké với ké với.”
Ba người con trai cùng chen chúc xếp hàng đi vệ sinh. Thật sự Lục Hữu Nhất chịu không nổi nữa, xông vào nhà vệ sinh trước rồi đóng cửa lại. Nửa phút sau, đột nhiên hắn sợ hãi kêu lên: “CÁI ** MÁ!”
Giang Lạc và Diệp Tầm liếc nhau: “Lục Hữu Nhất?”
Lục Hữu Nhất mở cửa, hốt hoảng nói: “Má nó, mấy cậu xem cái gì đây này?”
Hai người tới xem thử, thấy thứ gì đó bọc trong túi nhựa trắng ở bồn cầu, nhìn sơ qua giống như là tiền.
Lục Hữu Nhất để xuống đất mở ra xem, bên trong không phải tiền nhân dân tệ mà là tiền âm phủ.
Da gà da vịt Giang Lạc nổi hết cả lên: “Trong nhà vệ sinh có tiền âm phủ, là sao?”
“Chắc chắn không phải do chủ ở đây bỏ vào.” Lục Hữu Nhất chạy đi rửa tay cho bớt xui, khó nói hết thành lời: “Bỏ tiền âm phủ vào bồn cầu… quá là tuyệt vời luôn. Nhà vệ sinh là nơi bẩn thỉu nhất, vì là nơi ẩm ướt nên âm khí càng nặng, bồn cầu lại càng bẩn hơn. Để tiền âm phủ trong bồn cầu không phải để loại bỏ vận xui của mình, mà là để tước đoạt vận may của người khác.”
“Từ một năm trước việc kinh doanh ở khách sạn 129 bắt đầu tụt dốc, có liên quan đến cái này không?” Giang Lạc sờ sờ rồi hỏi.
“Có thể lắm.” Lục Hữu Nhất lập tức đồng ý với cậu: “Chờ mai chúng ta sang bồn cầu những phòng khác xem có tiền âm phủ không.”
Sau một phen sợ bóng sợ gió, Lục Hữu Nhất rửa tay xong thì ra ngoài với Giang Lạc. Lục Hữu Nhất còn hơi sợ hãi nên cứ nằng nặc đòi nói chuyện phiếm với Giang Lạc: “Cậu nói xem thứ bẩn thỉu ở đây là gì?”
Giang Lạc nói: “Cậu không biết sao tôi biết.”
Lục Hữu Nhất nghẹn họng lầm bầm: “Không phải do tôi không chắc chắn sao?”
Giang Lạc hơi hồi hộp trong lòng một chút nên cũng khuyên nhủ tận tình: “Lục Hữu Nhất này, tôi không giỏi như cậu, Diệp Tầm không có vóc người vạm vỡ như cậu. Ở đây người giỏi đánh nhau nhất là cậu, lý do tôi nhận nhiệm vụ không phải vì có cậu à. Với tôi, thực lực của cậu không chỉ có vậy đâu. Ngay cả cậu còn không tin bản thân mình, thì chúng ta còn dọn dẹp mấy thứ bẩn thỉu này làm gì nữa?”
Lục Hữu Nhất chưa từng được khen như vậy nên hắn hơi ngượng ngùng: “Thiệt, thiệt hả? Tôi giỏi giang đến vậy sao?”
“Tất nhiên rồi!” Giang Lạc gật đầu lia lịa: “Cậu phải tin vào bản thân, gặp quỷ cũng đừng sợ, cứ xử nó luôn. Ở đây có thêm mấy thứ ghê gớm hơn nữa nhưng chắc chắn không bằng cậu đâu.”
Lục Hữu Nhất cảm động cực kỳ, hắn không ngờ Giang Lạc sẽ tin mình như vậy và rồi tinh thần trách nhiệm cứ thế mà dâng lên. Lục Hữu Nhất nắm chặt tay lại nói: “Được rồi, tôi sẽ bảo vệ các cậu!”
Giang Lạc vui mừng vỗ tay cho hắn, vừa thấy Diệp Tầm từ nhà vệ sinh đi ra, Giang Lạc vội vàng đi vào.
Cậu nhanh nhẹn khóa chốt lại.
Cậu khóa cửa lại cẩn thận, còn ngân nga bài hát đi tới bồn rửa tay.
Ca từ nhí nhảnh nhịp điệu đáng yêu.
Giang Lạc cúi người xuống rửa mặt cho tỉnh táo. Vừa ngẩng đầu, trong gương hiện lên gương mặt của một chàng thanh niên với đôi mắt phượng hơi nhíu lại, những giọt nước trong vắt khẽ đọng trên hàng mi thon dài, tóc mai ôm lấy gương mặt cậu.
Đôi mắt đen láy như mực, khóe môi mang theo nét cười. Một nét đẹp pha trộn giữa cổ điển và hiện đại, thần thái phấn chấn, tươi tắn, sáng ngời.
Nhưng khuôn mặt xinh đẹp này bỗng trở nên biến sắc, bởi trên chiếc cổ thon dài của cậu đột nhiên xuất hiện một dấu tay rất đậm.
Năm dấu vân tay thật gớm ghiếc và kỳ lạ, mạch máu trên cổ Giang Lạc như bị năm ngón tay này siết chặt.
Hô hấp của Giang Lạc nhanh chóng trở nên khó khăn, cậu nhìn về phía tấm gương, trong gương phản chiếu ra duy nhất một mình cậu. Phía sau đột nhiên xuất hiện lớp sương mù.
Âm khí tụ lại thành một bàn tay cứng cáp, giống như cố hết sức bóp cho Giang Lạc tắt thở.
Tử khí dày đặc quanh quẩn bên tai cậu, sương mù từ từ siết chặt bàn tay, có ai đó cười nhẹ hai tiếng rồi hơi phấn khởi mà hỏi: “Từ bao giờ… tôi yêu cậu sâu đậm vậy?”