56. Xích Khóa Hồn và Nhiệm Vụ Mới

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Xích Khóa Hồn và Nhiệm Vụ Mới

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập: Nguyệt Mẫn
Chỉnh sửa: Red Tea | Đọc kiểm: Bí Đao
Lúc họ nói chuyện, Samuel vẫn còn đang ngủ. Lần này Giang Lạc không gọi hắn dậy nữa mà chỉ bảo mọi người tạm dừng nói chuyện, im lặng ngồi xuống tiếp tục câu cá.
Ba tiếng sau, Samuel tỉnh lại. Trời đã tối hẳn, trăng treo đầu cành. Samuel từ từ mở mắt, ánh mắt vô hồn. Thấy hắn tỉnh, Giang Lạc không nói gì, chỉ thả cá vào lại hồ: "Đi thôi, ăn cơm nào."
Rốt cuộc Samuel cũng coi như có chút tinh thần. Thế nhưng vừa cơm nước xong hắn lại gật gù như sắp ngủ gục đến nơi.
Lúc này Giang Lạc cảm thấy mình hơi căng thẳng thần kinh. Chỉ cần có gì đó hơi kỳ lạ xảy ra bên cạnh, cậu sẽ không khỏi nghĩ liệu nó có liên quan đến Trì Vưu hay không.
Nghĩ đến Trì Vưu, mí mắt cậu lập tức giật nhẹ. Lo lắng đây lại là một cái bẫy của hắn, Giang Lạc nói thẳng: "Dáng vẻ của Samuel rất lạ. Đợi đêm nay cậu ấy ngủ, chúng ta qua kiểm tra xem rốt cuộc cậu ấy bị gì đi."
Mọi người không có ý kiến gì với lời nói của cậu. Tối hôm đó, Samuel về giường đắp kín chăn, mọi người vây quanh đánh tú lơ khơ gần giường hắn. Cậu trai tóc vàng xoăn tít cũng muốn chơi với họ, nhưng nằm trên giường chẳng được bao lâu thì đã ngáy khò khò.
Hơn nửa đêm cũng không xảy ra chuyện gì, vừa đến hai giờ sáng, mọi người lần lượt buồn ngủ. Mí mắt Giang Lạc nặng trĩu, cơn buồn ngủ ập đến vừa đột ngột vừa mãnh liệt.
Trong lòng cứ cảm thấy không đúng, cậu cố gắng chống cự lại cơn buồn ngủ đột xuất này. Giang Lạc nhéo mình thật mạnh, cơn đau đó khiến cho tinh thần cậu tỉnh táo phần nào. Vào lúc này, cậu cảm thấy có bóng người lướt qua.
Tâm trí cậu cứ nửa tỉnh nửa mê, Giang Lạc cắn mạnh đầu lưỡi không chút do dự, mùi máu tanh xộc lên, cậu chợt mở mắt. Samuel bật dậy khỏi giường, ngơ ngác đi qua mặt bọn họ, giống như cái xác không hồn thẫn thờ biến mất sau cánh cửa.
Giang Lạc cố gắng đánh thức mấy người Lục Hữu Nhất nhưng ai cũng ngủ say như chết. Cậu cũng chẳng phí công nữa, lấy đồ rồi đuổi theo.
Ngoài trời, sương mù giăng kín. Hai giờ sáng, ánh trăng ảm đạm. Samuel ra suối nước nóng ở trang viên rồi đi về phía làng núi gần đó.
Giang Lạc vẫn bình tĩnh theo sát sau cậu ta, sương mù xung quanh càng ngày càng dày đặc. Bóng Samuel chỉ còn là một chấm đen mờ ảo trong màn sương, đi được một lúc lâu, đột nhiên có một bóng đen khác xuất hiện trong làn sương đó.
Bóng người đến gần Samuel nhưng hình như Samuel không phát hiện mà cứ đi thẳng về phía trước. Mãi đến khi cái bóng đen buông thứ gì đó xuống, Samuel mới lấy lại tinh thần, khẽ kêu lên một tiếng "A" ngắn ngủi.
Giang Lạc chờ đợi cực kỳ kiên nhẫn. Bây giờ Samuel chưa đến mức nguy hiểm mà cậu cần ra tay, Giang Lạc đánh giá.
Làn sương trắng dần dần tan đi, không biết từ khi nào trong tay Samuel xuất hiện một sợi xích sắt vô cùng dài. Dây xích trong tay hắn rủ xuống mặt đất, to như cánh tay của một đứa trẻ con.
Giọng Samuel như sắp khóc: "Tôi không muốn thứ này đâu."
Bóng đen cao gầy nói: "Nếu cậu Sam đã nhậm chức thì phải làm tốt chức vụ của mình. Đây là vũ khí của cậu, trước giờ rất mạnh. Cậu cứ yên tâm, đừng sợ gì cả, chỉ cần đúng giờ đến có mặt thì tôi sẽ giúp cậu trở về đúng giờ."
Cậu bé tóc xoăn vàng im lặng một lúc lâu mới mếu máo nói: "Tôi không hiểu anh nói gì hết QAQ."
Bóng đen cao gầy: "..."
Bóng đen cao gầy vừa mở miệng thì Giang Lạc đã biết ngay anh ta không phải Trì Vưu. Cậu nghe hai người nói chuyện, suýt nữa bật cười thành tiếng.
Giang Lạc khoái những thứ thú vị và kích thích, cậu nghiêng người về phía trước rồi nhanh chóng nhìn cái bóng đen đó một chút. Nhưng vừa nhìn bóng đen cao gầy đó thì anh ta lập tức phát hiện.
Anh ta nghiêm giọng nói: "Cậu Sam, cậu mang người đến kìa."
Samuel vội vàng nhìn quanh một vòng nhưng chẳng thấy ai, đang lúc nóng vội lại bật ra tiếng mẹ đẻ: "Where?!"
"Nghiêm nhi?" Bóng quỷ trầm ngâm một hồi: "Là sao?"
Lúc đầu Giang Lạc còn căng thẳng nhưng giờ bao nhiêu nôn nóng cũng tiêu tan. Nếu đã bị phát hiện rồi, cậu thoải mái bước ra ngay.
Thanh niên tóc đen cười cười, nụ cười của cậu nồng ấm như một loại rượu êm dịu, mang vẻ gần gũi say lòng người.
Samuel thấy cậu như đứa trẻ tìm thấy cha mẹ, chạy như bay về phía cậu: "Giang ơi!"
"Tớ phát hiện nửa đêm cậu ra ngoài, lo sẽ gặp nguy hiểm nên đi theo xem sao." Giang Lạc cười dịu dàng: "Samuel, chuyện gì thế này?"
Sau đó liếc mắt sang bóng đen đang lại gần: "Vị này là?"
Bóng đen nói: "Cậu có thể nhìn thấy tôi."
Anh ta đi ra từ làn sương trắng, lộ ra hình dáng chân thực nhất. Mặc một chiếc áo choàng dài màu đen, đầu đội mũ cao màu đen, tay cầm gậy đại tang, sắc mặt trắng bệch nhưng dung mạo anh tuấn, rõ ràng là dáng vẻ của một con quỷ sai.
Con ngươi Giang Lạc khẽ co lại.
Cách ăn mặc của người này khiến cậu không khỏi suy nghĩ thêm, đây là Hắc vô thường à? Cậu lập tức cúi đầu nhìn thứ trong tay Samuel, là dây xích. Không lẽ đây là xích kéo hồn của Bạch vô thường ư?
Truyền thuyết kể rằng Hắc vô thường chuyên bắt cô hồn dã quỷ, còn Bạch vô thường thay mặt Minh phủ lên dương gian bắt người sống làm tay sai cho Minh giới. Bởi vì người sống có dương khí, mà họ không sợ dương khí bên trong cơ thể người sắp chết, chính vì lẽ đó mà họ phụ trách bắt lấy hồn phách của người sắp chết sau đó áp giải chúng cho Hắc vô thường để mang về âm phủ.
Mà việc này gọi là Tẩu vô thường: Người mượn thân xác người phàm để làm việc của âm gian.
Giang Lạc vốn tưởng rằng Tẩu vô thường chỉ là truyền thuyết nhưng không ngờ lại có thể gặp gỡ ở nơi đây. Người hầu bị bắt đi không phải ai khác mà lại là cậu bạn người nước ngoài Samuel.
Hắc vô thường nghiêm túc cẩn thận đánh giá Giang Lạc: "Cậu rất kỳ lạ."
"Dường như sinh hồn của cậu không thuộc về thế giới này." Hắc vô thường nhíu mày, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu được trong cốt lõi của Giang Lạc: "Vượt khỏi tam giới, không thuộc về địa phủ, quả nhiên có gì đó kỳ lạ."
Giang Lạc nhìn anh ta đề phòng, lùi lại một bước. Nhưng Samuel đang trốn sau cậu, bước lùi bất cẩn của Giang Lạc lại vừa vặn giẫm lên xích kéo hồn của hắn.
Xích kéo hồn vẫn im ắng bỗng giờ lại đột nhiên dao động. Có vẻ nó ngửi thấy mùi vị đặc biệt nào đó, xích kéo hồn quấn lấy mắt cá chân Giang Lạc. Sợi xích trườn đi như một con rắn đen, Hắc vô thường lập tức chú ý đến sự khác thường của nó, sắc mặt anh ta thay đổi, cao giọng nói: "Cậu Sam, kéo xích kéo hồn lùi lại!"
Samuel không kịp phản ứng: "Hả?"
Ngay giây tiếp theo xích kéo hồn như bị Hắc vô thường dọa sợ. Nó nhanh chóng tách làm hai nửa, hóa thành hai sợi dây xích sắt dày bằng hai ngón tay. Lúc chưa ai kịp phản ứng thì một sợi trong đó đã bay về phía Giang Lạc, ngay khi cậu còn đang bất ngờ, sợi dây xích xuyên qua ngực Giang Lạc rồi chui vào trong cơ thể.
Giang Lạc ngây người, cậu cúi đầu nhìn ngực mình, giơ tay sờ soạng nhưng không thấy gì cả, cứ như chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.
Sắc mặt Hắc vô thường đen lại: "Không ổn rồi!"
Samuel hoảng hốt nhìn Giang Lạc, phản ứng tiếp theo là hỏi dồn dập Hắc vô thường: "Anh Hắc, Giang không sao đấy chứ?!"
"Xích kéo hồn là vũ khí dùng để kéo linh hồn, người đời ít ai biết rằng có một vũ khí song sinh nữa tên là xích khóa hồn." Hắc vô thường nhíu chặt mày, nói tiếp: "Từ khi sinh ra, xích khóa hồn đã đặc biệt yêu thích những sinh hồn kỳ lạ. Nó đã xem trọng sinh hồn nào thì sẽ quấn chặt lấy không buông."
Thời khắc này, Hắc vô thường có thể thấy rõ ràng sợi xích khóa hồn đó đã quấn chặt lấy linh hồn Giang Lạc.
Từ xưa đến nay những tình huống như vậy đều hiếm thấy. Bởi lẽ xích kéo hồn kéo rất nhiều hồn phách nên xích khóa hồn đã được những hồn phách muôn hình vạn trạng nuôi dưỡng đến mức kén chọn. Nào ngờ lại khéo như thế, hôm nay nó gặp được một sinh hồn mà nó thích rồi.
Mà sinh hồn của thanh niên tóc đen này cũng thật quái lạ.
Hắc vô thường không phải chưa nghĩ đến chuyện mượn xác hoàn hồn, nhưng hồn phách cậu trai và tướng mạo của cơ thể này như đúc ra từ một khuôn, điều này phải giải thích như thế nào đây?
Hắc vô thường làm việc cẩn thận, trăm năm nay chưa hề có sai lầm. Nhưng bây giờ bị lật thuyền, anh ta nhịn không được thở dài não nùng.
Nói như thế cũng khiến Samuel nước mắt lưng tròng, đôi chân cậu trai tóc vàng xoăn tít bủn rủn: "Anh Hắc, cứu Giang đi anh!"
Trong lòng Giang Lạc cũng trầm xuống: "Xích khóa hồn khóa hồn phách tôi rồi, chẳng phải muốn nói rằng tôi sắp chết sao?"
Rốt cuộc Hắc vô thường cũng hiểu cảm giác "đau đầu" mà con người nhắc đến là gì. Anh ta đỡ Samuel đang chực ngã xuống đất: "Cậu Sam, không cần phải nghiêm trọng vậy đâu. Cậu Giang đây có xích khóa hồn, mất cái này nhưng lại được cái khác."
Samuel nức nở vịn vào anh ta đứng dậy: "Tôi nghe không hiểu."
Hắc vô thường: "... Cậu Giang sẽ không chết."
Thân là một người mê công việc, Hắc vô thường giải thích qua loa xong liền lấy một cuốn vở nhỏ trong tay áo ra, nghiêm mặt nói với Samuel: "Cậu Sam, bà Dương Tú Xuân ở phòng thứ hai bên trái hộ số 204 trong làng này sẽ chết trong mười lăm phút nữa. Cậu mau đi kéo hồn của bà ấy đi, nào xong việc chính tôi sẽ nói cụ thể với các cậu."
Samuel thấp thỏm đi kéo hồn, cẩn thận bước từng bước vào trong làng. Thậm chí Giang Lạc còn cảm thấy trên người Samuel có một cảm giác bi thảm như đang chờ chết.
Hắc vô thường đi theo cũng nhìn thấy, mãi đến khi bóng dáng Samuel khuất dạng anh ta mới quay người nhìn Giang Lạc.
"Cậu Giang." Hắc vô thường trịnh trọng nói: "Xích khóa hồn sẽ không làm tổn thương sinh hồn của cậu, chờ đến khi cậu chết tôi sẽ đến tìm cậu, đích thân gỡ nó ra khỏi sinh hồn cậu."
"Anh Hắc vô thường này, tôi nghĩ là mình hiểu ý "mất cái này được cái khác" của anh đấy." Giang Lạc thoạt nhìn rất bình tĩnh, khiến Hắc vô thường không khỏi nhìn cậu bằng ánh mắt khác: "Nó mất ở đâu và cần thu ở đâu?"
Hắc vô thường đáp: "Chuyện này nói ra dài lắm."
Giang Lạc cười tủm tỉm: "Không sao đâu, tôi rảnh mà, anh cứ từ từ kể."
Nghe vậy Hắc vô thường lập tức chậm rãi kể. Theo như những gì anh ta nói thì một khi xích khóa hồn này ở trên người Giang Lạc, trừ khi Giang Lạc có thể khống chế được xích khóa hồn, bằng không cả đời cũng không thể tháo xuống. Có xích khóa hồn trên người, tất cả những thứ có tác dụng bồi bổ linh hồn cho Giang Lạc đều vô dụng. Nó giống như một chén nước đã bị đậy nắp, dù có múc nước đổ vào bát cũng không lọt được giọt nào.
Tuy nhiên nó lại có một cái lợi ích như gân gà. Xích khóa hồn giam cầm Giang Lạc, đồng thời bảo vệ Giang Lạc. Nếu ai đó có ý định với linh hồn cậu thì chỉ có thể mang tay không trở về.
Thoáng chốc Giang Lạc chợt nhớ đến thuật luyện hồn rối của Trì Vưu. Vẻ mặt của cậu hơi thay đổi: "Nói như vậy, thuật luyện hồn rối vô dụng với tôi sao?"
Hắc vô thường gật gật đầu, nhìn Giang Lạc với vẻ tiếc nuối. Với anh ta thì rõ ràng xích khóa hồn này hại nhiều hơn lợi: "Tiếc thật, viên ngọc trên người cậu vốn có thể tăng cường linh thể, nhưng giờ thì vô dụng rồi."
Giang Lạc chỉ muốn cười to.
"Có gì đâu mà tiếc, tôi không thấy tiếc chút nào." Cậu lấy Ngọc Nguyên Thiên ra rồi bóp mạnh: "Nó vô dụng đối với tôi vậy tôi bóp vỡ nó là xong."
Trời mới biết mỗi ngày Giang Lạc luôn lo lắng sau khi tỉnh dậy sẽ bị Trì Vưu khống chế. Mỗi tối trước khi đi ngủ cậu phải đặt một lá bùa dưới gối, rồi một lá trên người. Khi thức dậy cậu vội vàng kiểm tra xem tay chân mình có bị ai chạm vào không, nhớ lại xem hôm qua có bị ai giở trò không.
Chỉ khi chạm vào vòng Âm Dương cậu mới dám thả lỏng. Suy cho cùng, năng lực của Trì Vưu khiến cậu cảm thấy như có vật gì nghẹn ở cổ họng.
Cậu vừa yêu vừa hận viên Ngọc Nguyên Thiên này. Yêu vì nó giúp cậu mạnh mẽ hơn, hận vì nó chính là một trong những hồn phách của Trì Vưu. Vừa nghĩ tới việc nuốt hồn phách Trì Vưu vào bụng và để nó quấn quýt lấy linh hồn mình, Giang Lạc xin phép được chối từ. Dù Ngọc Nguyên Thiên có thể giúp cậu mạnh lên nhưng cậu mất hết hứng thú để dùng nó.
Cho nên cậu giữ Ngọc Nguyên Thiên nhưng không sử dụng. Và rồi chuyện ngoài ý muốn xảy ra, Ngọc Nguyên Thiên đã không có tác dụng với cậu, nên Giang Lạc cũng không cần phải bận tâm nữa.
Ngón tay Giang Lạc đè mạnh, nhưng đáng xấu hổ hơn là Ngọc Nguyên Thiên lại không bị cậu bóp nát.
Giang Lạc bình tĩnh triệu hồi Dần Hổ, ném viên ngọc vào miệng nó.
Dần Hổ dùng sức nhai thử nhưng lại tỏ vẻ đau răng. Nó tủi thân cọ vào hông Giang Lạc, sau đó nhả Ngọc Nguyên Thiên ra.
Giang Lạc hít thật sâu rồi cất Ngọc Nguyên Thiên đi.
Hắc vô thường tốt bụng nói: "Viên ngọc này cũng cứng thật, thay vì cố bóp nát, cậu cứ cất nó đi thì hơn."
Giang Lạc cười khách sáo với anh ta: "Cảm ơn đã chỉ, tôi hiểu rồi."
Mười lăm phút sau, Samuel rời khỏi làng đúng giờ. Trên xích kéo hồn là linh hồn ngơ ngác của bà cụ. Hắc vô thường áp chế hồn phách rồi nói với Samuel: "Cậu Sam, cậu còn 506 linh hồn cần phải kéo."
Samuel cảm thấy chẳng còn gì để luyến tiếc trên đời này nữa: "Anh Hắc ơi, tôi không hợp với công việc này đâu, thật đó."
Hắc vô thường nhíu mi lại, không đồng ý nói: "Cậu Sam, kết cục đã định rồi."
Samuel chỉ thấy tai ù đi, trước mắt choáng váng. Hắn vò mái tóc vàng rối bù, đáng thương nói: "Thật sự em không hiểu anh nói cái gì cả, do you understand?"
Hắc vô thường nói: "... Cậu Sam, tôi cũng không hiểu cậu nói gì."
Ở đây không còn gì để Giang Lạc hóng chuyện, cậu chuẩn bị tạm biệt rồi rời đi: "Mọi người cứ cố gắng lên nhé, tôi về trước đây."
"Từ từ, cậu Giang." Hắc vô thường gọi cậu: "Tẩu vô thường là người sống, đây là một bí mật, nếu bị người ngoài biết được thì đó chính là tai họa cho Samuel."
Giang Lạc hiểu đạo lý này. Nếu có người biết Samuel là Bạch vô thường, có thể kéo hồn của họ thì sẽ có biết bao nhiêu người vì thế mà phát điên, Samuel sẽ phải trải qua những gì thì không cần nói cũng biết.
Hắc vô thường nói: "Một khi tôi lấy lại xích kéo hồn trong tay cậu Sam thì chính cả cậu ấy cũng sẽ quên sạch những chuyện liên quan đến Tẩu vô thường."
Giang Lạc cảm thấy có gì đó không đúng: "Ý anh là trên đời này người biết Samuel là Bạch vô thường chỉ có một mình tôi sao?"
Hắc vô thường nghiêm túc gật đầu.
Giang Lạc xoa ấn đường, cảm thấy đau đầu.
Chẳng lẽ vì cậu là người xuyên không nên mới nhận được đặc quyền này?
"Có vẻ cậu Sam không quá thông minh." Hắc vô thường không vòng vo mà nói thẳng: "Chỉ mong cậu Giang có thể giữ kín chuyện này giúp tôi."
Giang Lạc gật gật đầu, "Anh yên tâm đi, cho dù anh không nói tôi cũng không kể chuyện này với ai đâu."
"Dù sao..." Cậu lẩm bẩm: "Chúng tôi là bạn bè mà."
Lời nói nhỏ đến mức gió thổi là bay đi, không một ai có thể nghe thấy.
Sau khi tạm biệt họ, Giang Lạc về phòng một mình. Những người khác ngủ say như chết trong phòng Samuel.
Sáng hôm sau, Samuel trở về với đôi mắt vô hồn. Nếu là trước đây có khi Giang Lạc sẽ nghi ngờ hắn trúng tà thuật, nhưng bây giờ biết rồi, rõ ràng đây là biểu hiện mệt mỏi của việc làm ca đêm.
Trong lúc nói chuyện cậu thử thăm dò Samuel vài lần, quả nhiên hắn chẳng nhớ được tối qua đã xảy ra chuyện gì. Giang Lạc cũng từ bỏ, giúp hắn che giấu mọi người. Sau ngày cuối cùng ở trang viên suối nước nóng, cả nhóm lại quay về trường học.
Lúc trở lại trường, họ vừa nghỉ ngơi vài ngày thì được nhà trường giao nhiệm vụ mới.
Vài ngày trước khi ghi hình cho một chương trình thực tế sinh tồn, không hiểu sao ba thực tập sinh được chọn lại đột tử, một nhân viên hậu đài cũng tử vong.
Khi chương trình chuẩn bị phát sóng đã được quảng bá rầm rộ, không ngờ lại xảy ra chuyện như thế. Tuy nhiên vì liên quan đến mạng người, sau khi tổ đạo diễn cân nhắc kỹ lưỡng, mặc dù thiệt hại nghiêm trọng nhưng họ dự định ngừng phát sóng. Song tối đến, một vị phó đạo diễn bị treo cổ ngay trường quay.
Bức tường trong phòng thu còn có một dòng chữ bằng máu, là dòng chữ đe dọa không rõ do ai để lại.
"Nếu dừng chương trình thì tất cả mọi người sẽ chết."
Lúc đầu đội ngũ sản xuất chương trình không tin nhưng sau đó liên tục xảy ra những sự kiện quỷ dị này, cuối cùng họ cũng phải tin. Dưới sự đe dọa, chương trình tuyển chọn đành phải phát sóng đúng hạn.
Cảnh sát không xử lý được chuyện này nên đã chuyển giao nhiệm vụ cho Đại học Bạch Hoa. Nhà trường quyết định chọn ba người để thay thế ba thực tập sinh đã chết, ẩn mình trong chương trình. Lợi dụng lúc không ai chú ý sẽ tìm ra nguồn gốc của những chuyện kỳ quái ấy.
***