Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Phùng Lệ: Lời cảnh cáo và tang lễ Trì gia
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Các chương trình truyền hình thực tế buộc phải công khai với công chúng, nên nếu bất cẩn sẽ khiến giới huyền học bị bại lộ. Viện trưởng Từ đích thân mời chín sinh viên chuyên ngành huyền học đến gặp trực tiếp, thậm chí đặc biệt nhấn mạnh nguyên tắc của nhiệm vụ lần này: Tất cả phải cẩn trọng và kín đáo.
"Các thầy đã thông báo với ê-kíp chương trình trước rồi. Tổng đạo diễn sẽ dặn nhân viên đoàn làm phim cố gắng bỏ qua cảnh quay của các em, biểu diễn tiết mục gì đều có thể lướt qua. Nhớ làm việc kín đáo, đừng để các thí sinh khác phát hiện thân phận thật sự của các em." Viện trưởng Từ nhắc đi nhắc lại hai ba lần: "Ê-kíp chương trình sẽ tạo điều kiện thuận lợi nhất để các em làm việc. Vì an toàn nên một vài người trong ê-kíp cũng biết thân phận của các em. Nếu gặp vấn đề thì mấy em tìm họ xin giúp đỡ nhé."
Giang Lạc xem qua danh sách, tên của một số quản lý đều được ghi chú ở trên.
Nói một cách dễ hiểu, họ đến đây làm người vô hình, giải quyết sự việc tâm linh xong thì nhanh chóng rời đi, sau đó rút khỏi chương trình không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Giang Lạc nhìn thử tên chương trình giải trí, chương trình này tên là "Next stop idol".
Trông cái tên rất quen mắt.
Cậu nghĩ ngợi một hồi thì bỗng chợt nhận ra, không phải đây là chương trình tuyển chọn mà Bạch Thu nhiệt liệt đề cử cậu tham gia sao?
Hai tháng trước, cậu và Trì Vưu giả dạng sư huynh Kiều trợ giúp Bạch Thu, một nữ minh tinh hạng A hóa giải tác dụng bùa yêu do quản lý của cô ta yểm. Sau khi Bạch Thu và Giang Lạc trao đổi thông tin liên lạc, Bạch Thu từng thử thuyết phục cậu bước chân vào giới giải trí, muốn Giang Lạc ký hợp đồng với công ty của cô. Không những vậy, cô còn cho Giang Lạc xem bản kế hoạch ra mắt, mục tiêu đầu tiên là chương trình tuyển chọn "Next stop idol".
Nhưng lần nào Giang Lạc cũng từ chối không chút ngần ngại, không ngờ rằng cuối cùng, chương trình giải trí ấy lại xuất hiện trước mắt cậu.
Vừa nhớ đến Bạch Thu, cậu lập tức nghĩ tới quản lý của Bạch Thu. Giang Lạc lấy điện thoại ra rồi tìm kiếm những tin tức liên quan sau đó.
Bạch Thu hành động rất nhanh. Một tuần sau khi cô tỉnh khỏi tác dụng bùa yêu, quản lý Hà Mông bị cô tống vào tù với rất nhiều tội danh, trong đó nghiêm trọng nhất là sử dụng ma túy, tống tiền và đe dọa.
Tội nào cũng đủ nặng để Hà Mông trực tiếp ngồi tù mòn gông.
Giang Lạc không khỏi cảm thán, phải công nhận, phụ nữ một khi đã trở nên tàn nhẫn thì đàn ông cũng khó lòng sánh kịp.
"Next stop idol" là show tuyển thành viên cho nhóm nhạc nam, Trác Trọng Thu may mắn đứng cạnh viện trưởng, hơi đắc ý nhìn các bạn hỏi: "Vậy ai đi ạ?"
Viện trưởng Từ vuốt chòm râu bạc: "Em hỏi đúng rồi đấy."
Tham gia chương trình thực tế tất nhiên ngoại hình phải đẹp.
Viện trưởng Từ quan sát từng học sinh một, phiền não: Đứa nào cũng đẹp cả, nên chọn thế nào đây?
Nhiệm vụ của nhà trường có thể tăng điểm tích lũy, mà điểm tích lũy dùng để tốt nghiệp, nhận phần thưởng của trường, thậm chí có thể đổi thành tiền mặt. Lục đại môn phái cũng chọn học sinh có điểm cao nhất làm đệ tử chính thức của họ. Vì vậy mỗi nhiệm vụ đều ẩn chứa cả nguy hiểm lẫn cơ duyên.
Viện trưởng Từ không chọn được, đành nói: "Như vậy đi, cho các em bình chọn."
Kết quả sau khi bình chọn, Giang Lạc bất ngờ đứng đầu. Thứ hai, thứ ba là Kỳ Dã và Lục Hữu Nhất. Viện trưởng chỉ định ba người họ, dặn dò: "Ngày kia sẽ có người đến đón các em đi ghi hình chương trình. Các em tập trung tại trường vào tám giờ sáng. Được rồi, hiện tại không còn việc gì nữa, về thôi."
Bước ra khỏi phòng làm việc của viện trưởng, Giang Lạc hỏi với vẻ mặt khó chịu: "Ai bầu tớ?"
Tám cánh tay đồng loạt giơ cao.
Văn Nhân Liên vuốt lọn tóc xoăn, cười nói: "Gương mặt như cậu mà không lên truyền hình thì đúng là phí hoài. Tôi quen mặc đồ nữ rồi nên không tiện. Cát Chúc là đạo sĩ, cậu ấy cũng không được. Khuông Chính vóc dáng quá lớn, cậu ta cũng không thể. Diệp Tầm thì ôm Tiểu Phấn cả ngày, hẳn là ban tổ chức không cho phép mang thú bông theo? Còn Samuel."
Y nhìn quầng thâm dưới mắt, dáng vẻ mệt mỏi của cậu trai tóc xoăn vàng: "... Tốt nhất vẫn nên cho cậu ấy thời gian để ngủ bù cho tử tế đi."
"Đếm đi đếm lại, chỉ còn lại ba người các cậu là hợp nhất."
Giang Lạc nheo mắt nhìn họ, chuyện đã rồi, cậu đành phải chấp nhận thôi. Cậu sờ mặt mình, tự biết bản thân đẹp từ trước đến nay rồi. Nếu gương mặt này được nhiều người chú ý thì cuộc sống sau này chắc chắn sẽ rất phiền phức.
Vì tương lai ra đường không bị vây kín, Giang Lạc sẽ cố gắng giữ mình kín đáo hết mức.
Sau khi buổi học chiều kết thúc, Phùng Lệ gọi Giang Lạc về phủ Thiên Sư.
Thật trùng hợp, Trác Trọng Thu và Kỳ Dã cũng bị nhà họ Trác và nhà họ Kỳ gọi về.
Lúc đến phủ Thiên Sư trời đã gần trưa. Trong phủ Thiên Sư vẫn đông người như mọi khi. Giang Lạc bước vào, đệ tử ghi danh đứng cạnh cửa cung kính chào: "Sư huynh."
Giang Lạc gật đầu, đi vào trong nhà giữa bao ánh mắt ngưỡng mộ.
Phùng Lệ không có mặt ở phủ Thiên Sư nhưng y cử một đệ tử khác là Vương Tam Thán đến sắp xếp cho Giang Lạc. Giang Lạc không gặp người sư huynh này rất lâu rồi, tiện miệng hỏi: "Sư huynh Tam Thán ơi, sao mấy hôm trước anh không tới Tương Tây thi đấu vòng ba vậy?"
Cậu nhớ rõ ràng Vương Tam Thán và một sư huynh khác là Chu Vô Độ đã vượt qua vòng hai.
Vương Tam Thán mặt mày tối sầm: "Bởi vì trong năm người ăn nấm ở Vân Nam bao gồm cả anh."
Giang Lạc: "..." Phụt.
Vương Tam Thán dẫn cậu về phòng, nói: "Sư phụ dặn em luyện năm loại bùa mới. Đúng mười giờ, sư phụ sẽ kiểm tra kết quả qua video."
"Đúng rồi, anh có chuẩn bị cho em một bộ quần áo, anh treo trong tủ rồi." Vương Tam Thán thở dài: "Ngày mai chúng ta phải đi dự tang lễ, em nhớ kỹ ngày mai phải mặc bộ đó nhé."
Sau khi Vương Tam Thán rời đi thì không còn nhiều thời gian. Giang Lạc chăm chỉ luyện vẽ bùa.
Lúc bái Phùng Lệ làm sư phụ, cậu cố ý che giấu thực lực. Nhưng hình như Phùng Lệ phát hiện giới hạn thật sự của Giang Lạc không giống như cậu thể hiện bên ngoài, vì vậy nhiệm vụ giao cho cậu càng ngày càng khó, liên tục ép cậu phải thể hiện thực lực thật sự của mình.
Hiện tại chỉ còn ba tiếng nữa là đến mười giờ, ba tiếng để học vẽ năm loại bùa chú, quả thực y cũng dám ra đề bài khó như vậy.
Thời gian cứ thế trôi qua nhanh chóng. Mười giờ tối, Giang Lạc đúng giờ chờ cuộc gọi video của Phùng Lệ.
Ở đầu dây bên kia, Chu Vô Độ - một đệ tử chân truyền khác của Phùng Lệ - đang loay hoay trước máy tính. Anh chỉnh góc máy cho tốt, gương mặt lạnh nhạt như băng của Phùng Lệ xuất hiện trong ống kính.
Phùng Lệ ngồi trên ghế gỗ chạm trổ, vẻ mặt thờ ơ, không cảm xúc. Hai tay y đan vào nhau, bộ đường trang màu sẫm khiến y toát ra khí thế áp bức, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Chu Vô Độ run rẩy lo sợ đứng sau Phùng Lệ. Anh nháy mắt với Giang Lạc, im lặng ra dấu bằng khẩu hình: Sư phụ đang không vui!
Giang Lạc thầm nghĩ: Thật xui xẻo.
Cậu nghiêm túc nhấc bút lông lên: "Thưa sư phụ, con đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Phùng Lệ nhẹ nhàng gật đầu: "Bắt đầu đi."
Giang Lạc hít sâu một hơi, tập trung vào ngòi bút.
Thiên phú về bùa chú của cậu như thể được trời phú, nếu là người bên ngoài thì có lẽ yêu cầu của Phùng Lệ sẽ khiến người ta phải bật khóc. Nhưng đặt trên người Giang Lạc, cậu lại có thể làm vừa nhanh vừa tốt. Chưa đến nửa tiếng, năm lá bùa mới tinh lần lượt được đặt lên bàn.
Phùng Lệ thấy cậu sử dụng bút một cách trôi chảy, tự nhiên, không hề bị ngắc ngứ, sắc mặt dịu đi đôi chút: "Vô Độ, cậu học bùa chú sớm hơn Giang Lạc mấy năm nhưng không bằng tiến bộ trong một tháng của cậu ấy."
Chu Vô Độ vừa ao ước vừa ghen tị nhìn Giang Lạc đặt bút xuống: "Thưa sư phụ, là sư đệ tài giỏi ạ."
Giang Lạc khiêm tốn đáp lời: "Sư huynh cũng giỏi giang không kém."
Hai người cứ thế khen ngợi lẫn nhau. Phùng Lệ nhìn Giang Lạc, đột nhiên hỏi: "Cậu chưa ăn tối à?"
Giang Lạc: "Vừa về là con luyện vẽ bùa ngay nên chưa kịp dùng bữa ạ."
Vẻ mặt Phùng Lệ lại trầm xuống: "Sư huynh của cậu chăm sóc cậu kiểu gì vậy? Gọi nó đến đây."
Sau khi Vương Tam Thán đến liền bị Phùng Lệ mắng cho một trận. Chàng trai nặng tám mươi cân bị mắng đến suýt khóc, sụt sịt thưa rằng: "Con chuẩn bị đồ ăn cho sư đệ ngay ạ!"
Hai mươi phút sau, anh mang lên một bát mì và một phần đồ ăn kèm cho Giang Lạc. Giang Lạc dùng bữa dưới sự giám sát của Phùng Lệ, đợi cậu no bụng thì Phùng Lệ bèn từ tốn hỏi: "Mấy hôm ta vắng mặt nó có đến tìm cậu không."
Giang Lạc ngầm hiểu trong lòng "nó" là ai.
"Dạ không." Cậu cố ý do dự rồi lắc đầu.
Ánh mắt Phùng Lệ lạnh lẽo: "Giang Lạc, nói thật."
Đôi mắt Giang Lạc lập tức đỏ hoe: "Thưa sư phụ, thật lòng con không thể làm lơ anh ấy được. Con xin người đừng làm tổn thương anh. Lần này là con chủ động đi tìm anh, con nhớ anh rất nhiều... Sư phụ, người tin con đi, chờ con trả thù cho Trì Vưu xong... Con sẽ cố gắng quên anh ấy."
Thanh niên tóc đen gục mặt khóc nức nở: "Con sẽ quên anh ấy thật mà. Xin sư phụ đừng khiến anh hồn siêu phách tán."
Sắc mặt của Phùng Lệ lạnh tanh: "Cậu gặp nó ở đâu?"
Giang Lạc ngậm miệng không nói.
Sát ý trong lòng Phùng Lệ bỗng trỗi dậy.
Chỉ là một con ác quỷ, vậy mà đã ảnh hưởng đến đệ tử của y đến mức này.
Y vốn tưởng sau lần đối đầu trước đó với Trì Vưu, hắn sẽ không dám tới gần Giang Lạc nữa. Nhưng trên thực tế, tên ác quỷ này giống như giòi bám xương, liên tục gây ảnh hưởng sâu sắc đến Giang Lạc.
Trì Vưu...
Y vuốt chiếc nhẫn ngọc trên tay, điềm tĩnh nói: "Cậu không nói thì ta vẫn có biện pháp để biết. Giang Lạc à, ta nhắc lại một lần cuối cùng, người và quỷ vốn khác biệt. Lần sau cậu gặp nó, cậu phải nói cho ta biết ngay lập tức. Nếu như không làm theo lời ta dặn, ta không chỉ khiến nó không thể đầu thai."
Phùng Lệ nhìn về phía Giang Lạc, lạnh lùng nói: "Mà còn đánh gãy chân cậu."
Giang Lạc nở một nụ cười cứng ngắc, không thay đổi sắc mặt mà ngẩng đầu nhìn y.
Đôi mắt của thanh niên tóc đen đỏ hoe, dù không để lộ ra vẻ gì nhưng trên khuôn mặt vẫn vương chút buồn man mác. Phùng Lệ cau mày nói: "Đi rửa mặt đi."
Biểu cảm y cứng rắn, không cho phép phản đối. Giang Lạc cúi mắt xuống, mấy giây sau đứng dậy vào nhà vệ sinh.
Giang Lạc xối nước lạnh lên mặt, lúc ngẩng đầu, thần sắc của thanh niên tóc đen trong gương trông thật u ám.
Giang Lạc ghét thái độ của Phùng Lệ vô cùng.
Từ nhỏ đến lớn Giang Lạc chưa từng bị ai hạn chế mọi hành động, càng không có ai dám hời hợt mà uy hiếp Giang Lạc: Nếu cậu dám làm chuyện này, ta sẽ đánh gãy chân của cậu.
Quan hệ giữa cậu và Phùng Lệ vốn là lợi dụng lẫn nhau. Mặc dù Phùng Lệ không nói nhưng cậu biết thừa y nhận cậu làm đồ đệ chỉ vì thiên phú và thực lực của cậu mà thôi, nhận cậu làm đệ tử chỉ để cậu hết lòng cống hiến cho phủ Thiên Sư.
Phùng Lệ chắc chắn không phải người dễ đối phó, bằng không trong nguyên tác, y đã lạnh lùng trơ mắt nhìn Trì Vưu giày vò nguyên chủ – một đệ tử trong tộc – đến sống không bằng chết, chỉ vì muốn giúp Trì Vưu trả thù.
Tất cả mọi người đều là người hiểu chuyện, có một số việc nên biết điểm dừng. Giang Lạc có thể chấp nhận Phùng Lệ khiến Trì Vưu hồn siêu phách tán, nhưng tuyệt đối không chấp nhận việc Phùng Lệ quản lý cậu.
Giọt nước từ cằm cậu trượt dài xuống, Giang Lạc lau sạch nước xong liền kiềm chế cảm xúc rồi bước ra ngoài.
Phùng Lệ thấy cậu đã khôi phục dáng vẻ như cũ, khí lạnh quanh người y ấm lên rất nhiều.
Chu Vô Độ đứng sau Phùng Lệ bị dọa đến run rẩy, cố gắng ra hiệu cho Vương Tam Thán bằng ánh mắt. Vương Tam Thán nuốt khan, lấy hết dũng khí nói: "Thưa sư phụ, thời gian trễ lắm rồi. Sư phụ nên đi ngủ sớm ạ."
Phùng Lệ lạnh nhạt cất lời: "Tắt đi."
Chu Vô Độ tiến lên tắt video.
Màn hình tối sầm, Giang Lạc ngồi tại chỗ nhìn sang bên cạnh. Vương Tam Thán đang cầm điện thoại nhanh chóng gõ chữ.
"Anh đang hỏi tại sao sư phụ lại tức giận." Dù Phùng Lệ không có ở đây nhưng Vương Tam Thán vẫn không dám nói to: "Chu Vô Độ nói hôm nay sư phụ gặp phải một người phụ nữ điên rồ, vừa đến đã lao về phía sư phụ, trong miệng còn la hét 'Phùng Lệ, em muốn cùng anh bồi dưỡng thế hệ Thiên Sư tiếp theo', suýt chút nữa là ôm được sư phụ rồi."
Giang Lạc thử tưởng tượng cảnh tượng kia, suýt bật cười thành tiếng, trong lòng cậu dễ chịu hơn một chút: "Sau đó sư phụ thế nào?"
"Sắc mặt sư phụ tối sầm lại." Vương Tam Thán rùng mình: "Người phụ nữ kia là người của Trì gia, lúc ấy các trưởng lão Trì gia còn đứng bên cạnh cười híp mắt nhìn, cảm giác như những người đó sẽ hả hê lắm nếu chuyện này thành công."
Chuyện mà thành sao lại không vui được cơ chứ?
Phùng Lệ có danh tiếng, năng lực, thậm chí cả nhan sắc.
Trong mắt người không hiểu rõ Phùng Lệ, Phùng Lệ đúng là người chồng tốt ngàn dặm mới tìm được một.
Tuy nhiên Giang Lạc có thể đảm bảo, đối với vợ tương lai của Phùng Lệ, Phùng Lệ không thích thì thôi nhưng nếu Phùng Lệ đã thích thì nhất định sẽ là kiểu "Nếu em dám đi ra ngoài, tôi sẽ đánh gãy chân em".
Thậm chí có khi còn muốn nhốt người ta trong phủ Thiên Sư, không cho ra ngoài ấy chứ.
Giang Lạc trò chuyện với Vương Tam Thán vài câu nữa thì anh đã ngáp ngủ: "Không nói nữa, em mau ngủ đi, ngày mai chúng ta phải đi sớm, tám giờ phải có mặt ở đó rồi. À sư đệ này, tốt nhất em nên đặt chuông báo thức lúc sáu giờ nhé."
Giang Lạc: "Em biết rồi."
Một đêm bình yên trôi qua. Sáng hôm sau, Giang Lạc thức dậy, cậu và Vương Tam Thán ăn sáng xong rồi ra khỏi nhà.
Quần áo Vương Tam Thán chuẩn bị cho Giang Lạc là một bộ đường trang màu đen, chính anh cũng mặc một bộ đường trang giống hệt. Mặc dù quần áo giống nhau nhưng hai người mặc lại có hiệu ứng hoàn toàn khác biệt.
Sau khi xuống xe, Vương Tam Thán lặng lẽ đứng cách xa Giang Lạc một chút.
Đến nơi rồi Giang Lạc mới biết mình đi tham gia tang lễ của ai. Chính là tang lễ của người thuộc chi thứ Trì gia đã chết trong trận đấu ở Tương Tây.
Trong linh đường, quan tài đặt ngay chính giữa. Ảnh người đã khuất đặt trước bàn thờ, người Trì gia quỳ gối hai bên quan tài, so với lần trước trong tang lễ của Trì Vưu còn khóc thật tâm hơn nhiều.
Giang Lạc và Vương Tam Thán thắp hương, tìm thấy Phùng Lệ giữa đám đông.
Giang Lạc hơi mất tập trung.
Cậu đang suy nghĩ một việc.
Tính ra, người của chi thứ Trì gia này đã chết được bảy ngày. Thời tiết tháng tám, thi thể sẽ phân hủy rất nhanh, tại sao còn chưa mai táng?
Vương Tam Thán bỗng bước nhanh hơn, dẫn theo Giang Lạc đi xuyên qua đám đông, cung kính nói: "Thưa sư phụ, chúng con tới rồi."
Giang Lạc ngước mắt nhìn, thấy Phùng Lệ đứng cạnh mấy vị lão nhân đang trò chuyện với từng người một. Trong số các lão nhân đó có một người cậu đã từng gặp qua ở phủ Thiên Sư, chính là lão nhân Trì gia ngồi cạnh lão Thiên Sư.
Phùng Lệ khẽ gật đầu: "Cậu tới chào hỏi mấy vị trưởng lão đi."
Thân là sư huynh, Vương Tam Thán dẫn đầu nói: "Kính chào các vị trưởng lão, các ngài ngày càng khỏe mạnh hơn trước."
"Các con ngoan." Một lão nhân cười híp mắt, ánh mắt lướt qua Giang Lạc, ánh sáng trong mắt lóe lên: "Đây chính là người đứng đầu cuộc thi phải không? Mau lại đây ta xem nào, ké chút hào quang của quán quân nào."
Giang Lạc tiến lên một bước, mấy ông lão lén lút đánh giá cậu một lượt. Trưởng lão Trác gia chậm rãi đáp: "Thôi, đừng bắt các con ở đây với chúng ta. Trọng Thu và mấy đứa trẻ khác đang chơi ở sân sau, để chúng nó sang đó đi."
Vương Tam Thán nhìn Phùng Lệ, Phùng Lệ đồng ý: "Đi đi."
Hai đệ tử cáo từ rồi rời đi, Phùng Lệ nhìn theo hai người họ. Bộ đường trang của phủ Thiên Sư tuy kín đáo nhưng trong đám đông vẫn dễ nhận ra, Giang Lạc lại càng không có cách nào khiến người khác xem nhẹ, ít nhiều vẫn có người lén lút nhìn Giang Lạc, người ưu tú luôn khiến người khác phải chú ý.
Nhưng bất kể là người sống hay người chết, đối với Phùng Lệ mà nói, những thứ như tình yêu chỉ khiến con người phân tâm, trở nên yếu đuối như vũng nước bùn dơ bẩn. Ngay cả trái tim thanh khiết không vướng bụi trần, một khi đụng vào thứ tình yêu này cũng trở nên vẩn đục.
Y không thích tình yêu, cũng chán ghét người ngoài làm hư đệ tử mà y coi trọng.
Bất kể là người sống hay là người chết.
Phùng Lệ thu lại ánh mắt, lạnh lùng nói: "Cho hỏi các vị trưởng lão có biết đệ tử của ta có một anh bạn trai không bình thường không?"
Mấy trưởng lão liếc nhau, không rõ tại sao đường đường là một Thiên Sư lại nói về chủ đề này với họ: "Ồ? Là ai vậy?"
Phùng Lệ nhìn về phía trưởng lão Trì gia: "Nhắc mới nhớ, người yêu của thằng bé còn có chút quan hệ với Trì gia đấy."
Trưởng lão Trì gia với tướng mạo khắc nghiệt bỗng có dự cảm chẳng lành.
Hai tay khoanh sau lưng của lão hơi run rẩy, vẻ mặt gượng gạo cố tỏ ra mình ổn: "Không lẽ là cô gái nào đó của Trì gia sao?"
Phùng Lệ cười khẩy: "Chính là Trì Vưu, gia chủ Trì gia đã chết sớm. Hắn hóa thành ác quỷ, đã vậy còn quấn lấy đệ tử của ta không buông."
Ầm...
Trưởng lão Trì gia trừng lớn mắt, chiếc chén giữ ấm rơi xuống đất.
***
Sau khi rời khỏi mấy người Phùng Lệ, Giang Lạc cũng không đi tìm nhóm Trác Trọng Thu.
Cậu núp trong một góc, quan sát từng vị khách đến dự tang lễ.
Đây là người đầu tiên của chi thứ Trì gia chết, Giang Lạc không tin Trì Vưu sẽ không đến xem náo nhiệt này.
Tên ác quỷ kia chắc chắn đang núp trong một xó nào đó, quan sát từng cử động của nhóm người trong lễ tang với vẻ ác ý.
Ánh mắt Giang Lạc đảo qua bên cạnh quan tài một lần nữa.
Tiếng khóc thê lương vang vọng hai bên, thậm chí có mấy người khóc đến mức ngã khuỵu, khiến người nghe thương cảm, người nghe rơi lệ.
Trì Vưu đường đường là dòng chính, nhưng lúc người đứng đầu Trì gia chết, cảnh tượng lại không đau thương đến mức này.
Giang Lạc không khỏi bật cười thành tiếng, vì không muốn bị người khác xem là bệnh nhân tâm thần, cậu che miệng lùi lại mấy bước, sợ bị người ngoài nghe thấy mình cười trên nỗi đau của người khác.
Vừa lùi thì lại lùi vào lòng một người khác.
Người này bật cười, hứng thú hỏi: "Em đang cười gì vậy?"