59. Chương 59

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc không để ý đến lời nói ấy, chỉ nhìn xuống chiếc giường phía dưới Phó Vệ.
Đây là căn phòng bốn người được lắp giường tầng. Giường dưới của Phó Vệ trống không, trên khung gỗ ghi tên của một trong ba thực tập sinh đã chết.
Trợ lý dẫn Giang Lạc qua nhưng chiếc giường bị một đôi chân dài chắn kín mít, muốn đi vào thì phải cúi người luồn qua dưới chân Phó Vệ.
Giang Lạc ngẩng đầu nhìn Phó Vệ: "Cậu chắn giường tôi rồi."
Nhìn từ góc độ này, ánh mắt Giang Lạc lướt qua vùng tam giác, lên đến lồng ngực vạm vỡ và yết hầu của Phó Vệ, những đường cong cơ bắp cuồn cuộn như đồi núi. Ngược lại, hành động của người con trai rất tùy tiện. Hắn cúi đầu nhìn Giang Lạc, làm khói từ môi hắn nhẹ nhàng lướt qua đỉnh đầu Giang Lạc. Nhìn chán chê rồi hắn mới chậm rãi thu chân, giẫm lên lan can sắt của giường bên cạnh.
Giang Lạc ném ba lô lên giường, đảo mắt khắp phòng đánh giá.
Trong phòng cũng có camera, nhưng lại bị một bộ quần áo bịt kín. Trợ lý cằn nhằn không ngớt với Phó Vệ, lo lắng đến rụng cả tóc: "Phó Vệ, em có thể chú ý đến mức độ ảnh hưởng của em một chút được không? Có máy quay mà em cũng dám hút thuốc uống rượu, lỡ như bị cắt ghép phát tán, càng nhiều người kêu gọi tẩy chay khiến em phải bỏ thi thì phải làm sao?"
Phó Vệ hơi mất kiên nhẫn, gảy tàn thuốc: "Thế thì bịt camera lại."
Trợ lý ngừng nhắc nhở, một lát sau, lại nhỏ giọng nói vài câu. Từ thái độ của anh ta, Giang Lạc có thể nhìn ra địa vị của Phó Vệ tại «Thần Tượng Tiếp Theo».
Nếu Phó Vệ muốn bỏ thi thật thì có lẽ «Thần Tượng Tiếp Theo» cũng lập tức tan tành mất.
Trong ký túc xá có người, trợ lý không tiện nói gì với Giang Lạc: "Vậy em ở đây luôn nhé, sau này có việc gì thì cứ đến tìm anh."
Giang Lạc: "Vâng."
Trợ lý đi rồi, Giang Lạc sắp xếp xong chỗ ngủ thì đứng bên giường nhìn tấm bảng tên gắn trên khung giường.
Chủ nhân ban đầu của chiếc giường này là "Trần Liễu Tri".
Giang Lạc có trí nhớ tốt, cậu vẫn nhớ rõ danh sách bình chọn của tập đầu tiên khi nó được phát sóng.
Trong tập đầu tiên của «Thần Tượng Tiếp Theo», ngoại hình Trần Liễu Tri khá ổn, dù màn trình diễn trên sân khấu mắc lỗi, nhưng cậu ta lại là người hài hước, hở ra là tấu hài. Chính nhờ sự hài hước đó mà cậu ta tạo được không khí vui vẻ, khiến khán giả nhớ đến. Số phiếu của Trần Liễu Tri vừa vặn nằm ở vị trí ra mắt cuối cùng.
Chương trình này sẽ cho tám người ra mắt.
Nhắc mới nhớ, hai thực tập sinh khác đã chết cũng có thứ hạng khá cao, đều rất gần với vị trí ra mắt.
Phó Vệ xuống giường, đi tới bên bàn đọc sách ngồi xuống. Ký túc xá vốn không lớn lập tức trông càng chật chội. Dáng người Phó Vệ cao, tính cách mạnh mẽ, đầy uy thế. Chỉ qua vài giây tiếp xúc ngắn ngủi, cậu đã nhận ra hắn không hề thân thiện.
Song Giang Lạc cũng chẳng phải tới đây để tham gia tuyển chọn thật, cậu không định giao thiệp sâu sắc với người đứng đầu. Tuy nhiên, đối phương là bạn cùng phòng với Trần Liễu Tri, chắc hẳn sẽ biết một vài điều về cậu ta.
"Chào cậu." Giang Lạc nhìn Phó Vệ, giơ tay chỉ cái giường, "Người trước đây ngủ giường này tên là Trần Liễu Tri đúng không, cậu có quen cậu ấy không?"
Phó Vệ: "Cậu muốn hỏi gì."
"Tôi chỉ tò mò lý do cậu ấy bỏ thi đấu thôi." Giang Lạc nói: "Các cậu ở cùng phòng, trước khi cậu ấy bỏ thi đấu có biểu hiện bất thường nào không?"
Phó Vệ uể oải quay mặt đi, không có hứng thú nhìn bản nhạc đang cầm trên tay: "Cậu hỏi nhầm người rồi. Tôi mặc kệ lý do cậu ta rời chương trình là gì. Nhưng tại sao cậu lại để ý đến cậu ta."
Giang Lạc nhìn nét mặt hắn, Phó Vệ không nói dối.
Ngoài cửa vang lên tiếng của Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm: "Giang Lạc ơi."
Giang Lạc ra ngoài.
Hai người Diệp Tầm cũng đã hỏi thăm bạn cùng phòng về ba thực tập sinh đã chết, ít nhiều cũng biết được vài chuyện. Ba thực tập sinh đã chết đều có một điểm chung là thực lực không mạnh nhưng lại rất có duyên với khán giả.
"Duyên khán giả là thứ rất mơ hồ, không có thực lực nhưng lại được yêu mến, nghe thôi cũng đủ khiến người ta không cam lòng, thậm chí ghen ghét." Giang Lạc suy tư.
Nổi tiếng hay không là chuyện rất tâm linh, mỗi ngày có vô số minh tinh tìm đến phủ thiên sư cầu mong sự nổi tiếng. Nhiệm vụ lần này rất có thể liên quan đến khía cạnh này.
Chương trình không được phát sóng thì ai chịu thiệt hại nặng nề nhất? Theo lẽ thường mà suy nghĩ thì chính là những thực tập sinh chưa được ra mắt.
Nếu hung thủ đứng sau là con người thì cũng hợp lý. Nhưng những sự kiện xảy ra trong chương trình lại không giống những gì con người có thể làm.
Môi Giang Lạc khô nứt, cậu đi đến máy bán hàng tự động bên cạnh mua một chai nước khoáng: "Tối nay chúng ta đến trường quay xem thử nhé?"
Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất tất nhiên không phản đối.
Sau bữa tối, Giang Lạc trở về ký túc xá. Lúc này, phần lớn các thực tập sinh đều đã trở về. Chuyện về ba người Giang Lạc lan truyền rất nhanh. Khi đi ngang qua hành lang, cậu cảm nhận rất nhiều ánh mắt tò mò hoặc không mấy thiện cảm.
Bởi lẽ chẳng mấy ai có thể thân thiện với một đối thủ tài năng vừa 'nhảy dù' xuống.
Bỗng nhiên Giang Lạc cảm thấy bị người khác ghen ghét cũng là một cách.
Dựa theo điểm chung của những thực tập sinh đã chết, rõ ràng hung thủ đứng sau không ưa gì những 'bình hoa di động' có danh tiếng không xứng với thực lực. Mà ba người Giang Lạc có thể vẽ bùa bắt quỷ xem phong thủy, nhưng hát hò nhảy múa á hả? Tập thể dục theo đài có được tính không?
Ở đây, họ được gọi tắt là "bình hoa vô dụng", là sự tồn tại khiến người khác chướng mắt.
Giang Lạc vừa đi đến cửa ký túc xá lập tức nghe thấy âm thanh của vài người bên trong. Cậu đẩy cửa ra, có hai người đang ngồi bên bàn đọc sách, đều là những gương mặt lạ lẫm.
Hai nam sinh có ngoại hình đáng yêu, phong cách trẻ trung, tươi tắn, hoàn toàn khác biệt với Phó Vệ. Họ nhìn Giang Lạc bằng ánh mắt sáng lấp lánh, nam sinh tóc nâu khen ngợi: "Oa, cậu đẹp thật đấy."
"Đúng rồi, cậu là..." Cậu ta vô thức nhìn về phía giường của Giang Lạc, nhưng thấy tấm bảng tên trên giường vẫn ghi "Trần Liễu Tri", cậu ta ngượng ngùng cười cười: "Xin lỗi, cậu tên gì nhỉ?"
Giang Lạc không dấu vết đánh giá bọn họ: "Tôi tên Giang Hoán."
"Giang nào, Hoán nào?"
Giang Lạc tìm được một cây bút để ký tên trên bàn, viết hai chữ "Giang Hoán" bên dưới tên "Trần Liễu Tri" trên tấm bảng cạnh giường.
Nét chữ bay bổng, phóng khoáng. Giang Lạc đóng nắp bút lại rồi chỉ vào ba chữ "Trần Liễu Tri", hỏi bâng quơ: "Đúng rồi, các cậu biết tại sao cậu ấy bỏ thi đấu không?"
Cậu cười cười: "Lúc tớ nhận được thông báo bổ sung, tớ vẫn rất kinh ngạc."
Hai nam sinh liếc nhau: "Bọn tớ còn giật mình nữa là."
"Trần Liễu Tri ở chung với bọn tớ khá tốt, ngoại trừ..." Một nam sinh lén lút nhìn về phía phòng tắm: "... Cậu ấy nói đến mùa thu phải giảm cân nên bọn tớ đâu ngờ là cậu ấy sẽ bỏ thi đấu chứ."
Giang Lạc không bỏ qua ánh mắt của cậu ta. Cậu nhìn thoáng qua phía phòng tắm, thấy một bóng người cao lớn lấp ló sau cánh cửa.
Quan hệ giữa Trần Liễu Tri và Phó Vệ không tốt?
Một người khác bèn kéo áo nam sinh tóc nâu, ra hiệu cho cậu ta đừng nói nữa.
Giang Lạc nhìn bảng tên trên áo của họ, tóc nâu tên là Trương Tranh, còn người có khuôn mặt hơi tròn là Triệu Ban.
Thực lực hai người họ khá tốt. Lúc đánh giá, thứ hạng của họ cao hơn Trần Liễu Tri, nhưng lại thua về số phiếu bầu của khán giả.
"Tớ đến hơi muộn, hiện tại chương trình đã bắt đầu phát sóng." Giang Lạc cụp mắt, chậm rãi nói: "Danh tiếng của chương trình rất tốt. Tớ nhận ra hai cậu, thứ hạng của hai cậu rất cao."
Trương Tranh vui ra mặt, hớn hở hỏi: "Thật không?!"
Trên mặt Triệu Ban cũng hiện vẻ vui mừng, nhưng nhanh chóng bị cậu ta kìm lại. Hắn nhỏ giọng nói với Giang Lạc: "Đạo diễn không cho phép bàn tán về chuyện này, cậu đừng nói nữa, đúng rồi, điện thoại của cậu đã bị tịch thu chưa?"
Đương nhiên là không bị thu, nhưng Giang Lạc đời nào nói thật: "Bị thu mất rồi."
Cậu tựa vào mặt bàn, quay lưng về phía camera: "Các cậu chỉ cần cố gắng thêm một chút là có thể giành được vị trí ra mắt. Tuy nhiên, người được hoan nghênh nhất vẫn là..." Cậu liếc mắt nhìn sang giường của Phó Vệ, khóe miệng khẽ nhếch, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ bé nào của hai nam sinh: "Người đứng đầu. Số phiếu cách biệt, con số khiến người ta phải kinh ngạc."
Trương Tranh và Triệu Ban không nói gì, hiển nhiên họ đã sớm đoán ra việc Phó Vệ rất được hoan nghênh.
"Hút thuốc uống rượu mà vẫn có người thích sao?" Trương Tranh lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức Giang Lạc cũng suýt không nghe thấy.
Hai người họ đều không ưa Phó Vệ.
Giang Lạc đang định nói chuyện khác thì cửa phòng tắm mở ra, Phó Vệ bước ra.
Hắn không mặc áo, để trần. Những đường cong cơ bắp săn chắc, mạnh mẽ. Mái tóc Phó Vệ ướt sũng dán vào trán, mi mắt mỏng khép hờ. Quần cũng không cài kỹ, để lộ một phần quần lót màu trắng bên trong, toát lên vẻ gợi cảm.
Toát ra đầy vẻ nam tính.
Ánh mắt Trương Tranh lóe lên vẻ ghen tị, rồi tốt bụng nhắc nhở: "Phó Vệ, sao cậu chưa mặc áo đã đi ra vậy?"
Phó Vệ ngẩng đầu liếc qua camera, không khỏi nhíu chặt mày. Sự không vui trong giọng nói khiến người ta dễ dàng nhận ra: "Quần áo tôi che camera đâu rồi?"
Trương Tranh và Triệu Ban đỏ mặt, không nói thêm lời nào.
Mọi sinh hoạt trong ký túc xá đều được ghi hình, người khác còn mong có thêm cảnh quay. Chẳng ai lại đi che camera cả, nên vừa về họ đã cởi quần áo xuống. Đúng là họ biết Phó Vệ đang tắm nhưng không nghĩ hắn cứ thế mà bước ra.
Phó Vệ nhếch môi, mở to mắt nhìn Trương Tranh và Triệu Ban vài lần, sau đó quay đầu vào phòng tắm.
Trương Tranh và Triệu Bân vô thức nín thở. Giang Lạc nhìn biểu hiện của họ, không khỏi bật cười.
Chờ đến khi hai nam sinh khó hiểu nhìn cậu, cậu mới nín cười xua tay: "Không có gì, chỉ là tớ bỗng nhớ ra một câu chuyện cười."
Cậu đứng dậy đi đến cạnh giường, làm như đang tìm quần áo, thực chất là đang tìm bùa chú của mình.
Bọc bùa bằng quần áo xong, Giang Lạc cũng đi vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, Phó Vệ đã mặc xong áo, chiếc áo thun trắng hơi dính vào người hắn ở những chỗ còn ướt nước. Hơi nóng lượn lờ trong phòng tắm, sàn gạch ẩm ướt, tấm gương bị phủ đầy hơi nước trắng xóa.
Phó Vệ nghe thấy tiếng động, liếc nhìn Giang Lạc. Đôi môi đỏ thắm của chàng trai tóc đen vẫn giữ nụ cười. Khi Phó Vệ vứt hộp thuốc lá trống rỗng vào thùng rác, hắn thấy Giang Lạc đang ôm quần áo trong lòng: "Bây giờ không có nước nóng."
Không thể không nói, giọng của Phó Vệ thật sự rất cuốn hút. Nghe hắn nói cứ như bị trêu chọc, Giang Lạc "À" một tiếng: "Thế tôi đi vệ sinh."
Phó Vệ đốt thuốc, bản thân hắn không hề có ý định rời đi.
Giang Lạc bước tới, mở cửa sổ phòng tắm ra: "Thật ngại quá, tôi không chịu được mùi khói."
Cậu quay đầu nhìn Phó Vệ, nhìn hắn từ trên cao nhìn xuống, trông vô cùng thách thức: "Phòng tắm là nơi dùng chung, chú ý một chút đi."
Quan hệ giữa Trần Liễu Tri và Phó Vệ không tốt.
Trần Liễu Tri chết rồi.
Tất cả mọi người ở đây đều có điểm đáng ngờ, hung thủ đứng sau không nhất thiết là quỷ, có thể là người ra lệnh cho quỷ. Phó Vệ cũng có điểm đáng ngờ, Giang Lạc định khiêu khích hắn để xem hắn phản ứng thế nào.
Phó Vệ dập thuốc rồi nhìn Giang Lạc.
Vẻ mặt chàng trai tóc đen đầy khiêu khích, cậu rất thông minh, biết nên thể hiện biểu cảm gì để có thể khơi dậy sự tức giận của Phó Vệ. Ánh mắt Phó Vệ tối sầm lại, nhìn Giang Lạc với vẻ đầy ẩn ý.
Giang Lạc kéo dài giọng, bắt chước lời nói của trợ lý buổi sáng khiến Phó Vệ bực mình: "Đây là nơi quay hình, tệ nạn thế này thì còn đến làm thần tượng làm gì? Nếu muốn làm thiếu niên hư hỏng thì tôi đề nghị cậu đến làm diễn viên cho kênh pháp luật ấy."
Cuối cùng Phó Vệ cũng di chuyển, hắn đi về phía Giang Lạc.
Giang Lạc đứng yên đó chờ hắn.
Đợi đến khi Phó Vệ đến trước mặt Giang Lạc, đột nhiên hắn vươn tay nắm chặt cổ áo Giang Lạc, dùng sức kéo cậu đến trước mặt mình, hơi thở mùi thuốc lá ập tới.
"Không chịu được à..." Hắn nói: "Vậy cậu ngửi nhiều vào cho quen nhé."
***