58. Chương 58

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc không hề hoảng sợ mà rất tự nhiên nghiêng đầu, đôi mắt hơi nhướn lên, đôi môi nở nụ cười nhẹ nhàng: "Tôi cười vì có kẻ chết, nhưng không một ai trong Trì gia vì hắn mà rơi một giọt nước mắt."
Đuôi mắt của mỹ nhân tóc đen tràn đầy ý cười, bờ môi đỏ mọng, mái tóc đen buông xõa nửa bên mặt rồi trượt xuống bộ đường trang như dải lụa mềm mại.
Kẻ đứng trong bóng tối phía sau lưng cậu, cúi đầu nói: "Nước mắt của bọn họ thật dơ bẩn, nhưng của em thì không giống."
Trì Vưu vòng tay ôm lấy eo Giang Lạc rồi kéo cậu vào lòng. Ngón tay còn lại chỉ về phía quan tài, ác quỷ cười khe khẽ: "Nhớ ngày đó em quỳ gối khóc trước mặt tôi, trong số tất cả những người có mặt, em là người khóc đau đớn nhất và cũng là người khóc xinh đẹp nhất."
Không gian của họ như tách hẳn với thế giới bên ngoài, ánh đèn như bị ác quỷ phía sau lưng hắn hút cạn. Bóng tối như một màn sương đen đặc bao trùm lấy mỹ nhân mặc đường trang.
Giang Lạc lảo đảo hai bước, giày vải bị bóng tối vùi lấp.
Trì Vưu to gan hơn cậu nghĩ nhiều.
Ở đây khắp nơi đều là người trong giới huyền học, thế mà hắn lại dám xuất hiện một cách trắng trợn như vậy. Giang Lạc cho rằng hắn sẽ nhập vào một vị khách mới đến hoặc điều khiển một con rối đến tham dự tang lễ, nào ngờ Trì Vưu lại đích thân đến.
Hắn tự mình đến nhưng người Trì gia lại không hề phát hiện ra. Đây chính là một cái tát thẳng vào mặt Trì gia, là sự xúc phạm và khinh bỉ lớn nhất.
Giang Lạc liếc mắt nhìn về phía Phùng Lệ.
Phùng Lệ ẩn mình trong đám khách viếng cách đó không quá xa. Giang Lạc chỉ cần lên tiếng thì Phùng Lệ sẽ phát hiện ra Trì Vưu ngay lập tức.
Thực ra, Giang Lạc thật sự muốn nhìn thấy Phùng Lệ và Trì Vưu giao chiến với nhau.
Cậu nhàn nhã đáp: "Trì Vưu, anh không sợ Phùng Lệ phát hiện à? Tiên sinh vẫn luôn cảnh cáo tôi, nếu tiên sinh thấy anh bám lấy tôi thì người sẽ khiến anh hồn bay phách tán đấy."
Ác quỷ cười nhẹ: "Nghe như thể chúng ta đang yêu đương vụng trộm vậy."
"Vậy cứ để hắn khiến tôi hồn bay phách tán đi." Ác quỷ cười hững hờ: "Tôi cũng muốn biết liệu thiên sư có bản lĩnh đó không."
Yêu đương vụng trộm?
Hình dung này khiến Giang Lạc giật cả mình, da đầu cũng tê rần.
Cậu vội vàng chuyển sang chủ đề khác, khiêu khích nói: "Anh đáng thương thật đấy. Trong đám tang này, chỉ có mình tôi khóc thương cho anh thôi, tuy nhiên những giọt nước mắt đó đều là giả."
"Vậy tôi càng muốn xem khoảnh khắc em sống thật với bản thân thì dáng vẻ em khi khóc sẽ ra sao." Giọng điệu Trì Vưu càng ngả ngớn, hắn cầm ngón tay Giang Lạc hướng về đám người Trì gia đang khóc tang: "Nhưng dù chỉ giả vờ khóc thì tiếng khóc của em cũng đủ lay động lòng người rồi."
Giang Lạc nhìn về phía đoàn người Trì gia.
Ngay cả cậu cũng nhìn thấy sự giả dối trong những tiếng khóc khoa trương đó, cậu thầm nghĩ: Không hẳn thế.
Cậu cảm thấy mình chắc chắn là người khóc chân thật nhất.
Ác quỷ khẽ khom lưng rồi ôm lấy thanh niên tóc đen. Đôi mắt hắn quét qua những người trong tộc một cách lạnh lùng: "Nếu em nhìn bọn hắn nghiêm túc, em sẽ phát hiện một bất ngờ thú vị."
"Đầu tiên nhìn gã kia đi." Trì Vưu cầm ngón tay Giang Lạc chỉ vào một gã đàn ông trung niên: "Nhìn thật kỹ nhé."
Giang Lạc cau mày nhìn gã.
Gã đàn ông trung niên là bố của người mất. Lúc này râu ria xồm xoàm trên mặt gã, dáng vẻ đấm ngực dậm chân trông cực kỳ bi thương.
Nhưng khoan đã, Giang Lạc thấy một làn sương đen đặc từ từ bao lấy người gã đàn ông. Làn khí đen này khác hẳn với sương đen của ác quỷ. Sương đen của ác quỷ dày đặc ẩn chứa hơi thở chết chóc đến lạ. Còn khí đen tỏa ra từ người gã đàn ông trung niên thì lại như bùn nhão thịt thối, bốc mùi ghê tởm khiến cậu sắp nôn tới nơi.
"Đây chính là ác ý." Trì Vưu dẫn dắt: "Trái tim tà thần có thể giúp em nhìn thấy những suy nghĩ xấu xa này. Em nhìn gã thật kỹ vào... để thấy được gã buồn nôn đến nhường nào."
Ánh mắt của Giang Lạc không rời, càng nhìn cậu càng chìm vào làn khí đen đó.
Ác ý truyền ra suy nghĩ của gã: "Con trai chết rồi, mình và mẹ nó chỉ có một đứa con, thôi rồi, thừa kế Trì gia chắc chắn không đến lượt nhà mình nữa, chết rồi, đêm nay mình và mẹ nó phải cố gắng sinh thêm đứa nữa."
"Sao không phải đứa khác chết mà lại là nó? Đúng là phiền phức. Hiện tại mẹ nó gầy quắt queo làm mình không có chút cảm giác nào. Thà đón đứa con riêng nuôi bên ngoài về nhà, tiết kiệm được bao công sức nuôi nấng."
Sau đó Trì Vưu bảo cậu nhìn người đàn bà bên cạnh: "Em lại nhìn người này đi."
Bà ta là mẹ của người đã mất, bà ta khóc như muốn ngất đi. Nhưng tay lại len lén che cái bụng dưới, thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn năm người đàn ông.
Ác ý trên người bà cũng ghê tởm không kém.
"Tối nay mình phải tìm chú của nó để bàn bạc xem phải giải quyết đứa bé trong bụng thế nào... Bằng cách nào đó cũng phải sinh đứa bé này ra, dù sao đây vẫn là máu mủ nhà họ Trì. Chỉ cần giấu nhẹm chuyện đứa bé không phải con hắn là được chứ gì?"
Giang Lạc khẽ bật cười.
Trì Vưu cũng cười, hắn buông tay Giang Lạc ra: "Ác ý cấp thấp đơn giản của những tên này chẳng có gì thú vị, nhìn thoáng thôi đã thấy hết."
"Nhưng em thì khác." Trì Vưu vùi mặt vào tóc Giang Lạc, ngửi mùi thơm trên mái tóc đen tuyền: "Tôi không hiểu gì về em cả, em hấp dẫn hơn bọn hắn nhiều."
Giang Lạc cười nhạo: "Anh cho tôi xem ác ý của bọn họ chỉ để nói mấy lời này với tôi thôi sao?"
"Tất nhiên là không rồi." Trì Vưu nói: "Tôi thấy em trốn trong góc nên không nhịn được mà đến chia sẻ với em một vài bất ngờ mà thôi. Không biết bất ngờ này có lay động được em không? Nếu như có thể khiến em hủy diệt Trì gia cùng tôi, vậy thì còn gì tuyệt vời hơn."
"Đây mà là bất ngờ à?" Giang Lạc cười lạnh phản bác: "Xin lỗi nhé, cho dù Trì gia có nát đến tận xương tủy cũng chẳng liên quan đến tôi một chút nào cả."
Trì Vưu bỗng nở nụ cười kỳ lạ: "Không, thân là tình nhân của tôi, em vẫn có chút liên quan đấy."
Giang Lạc nhướng mày, vẻ mặt nghi ngờ.
Trì Vưu thấy cậu như vậy, khẽ cười rồi thì thầm vào tai Giang Lạc: "Mong chờ ngày nào đó em về phe tôi, chúng ta cùng nhau hủy diệt Trì gia."
Giang Lạc nói chắc như đinh đóng cột: "Không có khả năng đó đâu."
"Trì Vưu, tôi không muốn chơi cái trò chơi nhạt nhẽo này với anh." Thanh niên tóc đen mất kiên nhẫn rút lọn tóc của mình ra khỏi tay ác quỷ, cảnh cáo: "Với cả, anh áp sát tôi quá rồi, đừng có đụng vào tóc tôi."
Ác quỷ tiếc nuối nhìn mái tóc đen trong tay mình trượt đi mất: "Vậy cược một lần đi."
"Tôi sẽ gặp lại em sớm thôi." Trì Vưu nói: "Đến lúc đó, nếu em có thể đoán ra được tôi là ai, nếu em vẫn không muốn phá hủy Trì gia thì coi như tôi thua. Tôi sẽ nói cho em một... bí mật động trời."
Hắn nắm chặt đôi tay của thanh niên tóc đen đang đặt trước ngực mình, giống như muốn hòa tan người này vào cơ thể. Ác quỷ bừng bừng hứng thú, hạ thấp giọng: "Nếu em thua thì thật đáng tiếc."
"Em phải nói cho tôi biết rốt cuộc em là ai."
Con ngươi Giang Lạc thắt lại, cậu chống khuỷu tay đẩy ra sau, vội vàng thoát khỏi cái ôm của Trì Vưu.
Lúc cậu quay đầu nhìn lại, nụ cười thanh nhã trên gương mặt hắn bỗng chìm vào trong làn sương đen đặc, một thoáng đã biến mất không thấy đâu.
Ánh mắt cậu tối sầm lại.
Sau một lúc lâu, cậu mới lạnh lùng cười.
Quá tuyệt vời, Trì Vưu phát hiện ra bí mật lớn nhất của cậu rồi.
Nó hoàn toàn khơi dậy khát vọng chiến thắng trong cậu.
Nhất định cậu phải đào cho ra bí mật lớn nhất của Trì Vưu rồi ném vào mặt hắn.
Ván bài này, nhất định cậu phải thắng.
***
Trong đình viện, Trì Điền, đệ tử duy nhất có thiên phú không tệ của chi thứ, đang bị đám đông bao vây.
Bề ngoài Trì Điền tai to mặt lớn, gương mặt bóng loáng. Phía trước là tang lễ của anh họ gã thế mà gã lại đứng đây cười tít cả mắt. Đám bạn bè ăn chơi cũng cười hùa, còn có người nịnh hót: "Lúc trước Trì Hành vào được vòng ba, với cái kiểu ngang ngược đó của nó, nó cứ tưởng mình là người giỏi nhất trên đời. Thậm chí có ai đó nói nó là người nắm quyền đời tiếp theo của Trì gia nữa chứ. Rồi kết quả thì sao, chẳng phải chết ngắc ở vòng thứ ba à."
Từng thớ thịt dữ tợn trên mặt Trì Điền khẽ rung rinh: "Thật là tiếc quá, sao anh ta lại chết chứ."
Gã nở nụ cười, ánh mắt đắc ý và thâm độc: "Cái hồi tao không vào được vòng ba ấy, anh ta hống hách quen thói rồi, suýt nữa chà đạp tao. Bây giờ thì sao nào?"
Bây giờ Trì Hành nằm trong quan tài, mà gã thì lại nghênh ngang xem trò vui.
Số phận, đều là số phận cả.
Trì gia không còn ai có năng lực khác, ngoài Trì Điền ra thì còn có thể là ai?
Tiếng chúc tụng cứ lũ lượt vang lên đến mức Trì Điền nghe sướng tai. Trong những câu từ nịnh nọt có một người tò mò nói: "Tao nghe nói hạng nhất cuộc thi lần này, vị đệ tử của thiên sư Phùng cũng đến Trì gia cúng viếng mà nhỉ?"
Trì Điền không thích so sánh với người giỏi hơn gã, vừa nhắc thôi trong lòng gã như dâng lên một cỗ chua xót, đố kị cùng cực. Gã cười nhạt: "Thiên sư cũng nể mặt nhà tao lắm, đệ tử của y tất nhiên cũng phải theo rồi."
"À." Người nói chuyện chợt bừng tỉnh: "Nhắc mới nhớ, tao nghe không ít tin đồn về tên Giang Lạc đứng đầu bảng đó đấy. Đầu tiên là quan hệ giữa nó với Trì Vưu, nghe nói lúc Trì Vưu đến đại học Bạch Hoa làm trợ giảng đã thầm mến Giang Lạc rất lâu và có quan hệ yêu đương với Giang Lạc. Sau khi Trì Vưu chết, Giang Lạc còn muốn chết theo nữa chứ, cuối cùng bị ngăn lại. Cái chết của Trì Vưu như một nhát dao cứa vào lòng Giang Lạc khiến nó quyết tâm trở nên mạnh mẽ hơn, nói là muốn tìm ra kẻ đã giết chết Trì Vưu, báo thù cho Trì Vưu."
"Cái chết của Trì Vưu thật sự có vấn đề à? Nhưng cho dù là thật đi chăng nữa thì theo thực lực của Giang Lạc thế này, chắc cũng sớm báo thù cho Trì Vưu được thôi... Haizz, Trì Điền, sao mặt mày lại trắng bệch thế?"
...
Sau khi Trì Điền vội vàng rời đi, những người khác cũng giải tán. Một trong số đó rời khỏi nhà Trì gia bằng cửa sau rồi đi đến một góc khuất gần đó.
"Chủ nhân, tin mà ngài muốn tôi tung ra đã được loan đi rồi, tối nay Trì gia hẳn sẽ bàn bạc đối sách và tìm cách đối phó với Giang Lạc." Người này ngẩng đầu lên, chính là người cản thi tên là Liêu Tư. Cậu ta thở dài: "Thật sự tôi không ngờ là ngài và Giang Lạc lại có chuyện này, nếu biết sớm..." Nếu biết sớm thì cậu ta đã không coi trọng cơ thể của Giang Lạc đến mức đó, đắc tội Giang Lạc chỉ vì ngọc Nguyên Thiên.
Dù gì người ta cũng là người yêu của chủ nhân mà.
Kết quả bây giờ mất cả chì lẫn chài. Loan tin đồn chỉ là chuyện nhỏ nhặt, lúc đầu dùng con rối là được rồi. Chủ nhân lại bảo cậu ta phải tự thân vận động, Liêu Tư nghĩ thế nào cũng thấy mình bị chủ nhân trừng phạt vì đã xúc phạm Giang Lạc.
Với cơ thể tàn tạ của Liêu Tư, cậu bay từ Tương Tây đến đây cũng suýt mất nửa cái mạng rồi.
Nhưng chủ nhân cũng ác ghê.
Chỉ vì ép Giang Lạc đứng về phe mình mà đẩy Giang Lạc lên đầu sóng ngọn gió. Phải biết rằng, kẻ hại chết chủ nhân không chỉ riêng Trì gia... Việc truyền tin Giang Lạc muốn báo thù cho chủ nhân sẽ khiến những kẻ đã sát hại chủ nhân đứng ngồi không yên.
Dù thực lực của Giang Lạc chưa đủ để khiến bọn họ lung lay, nhưng để đề phòng bất trắc thì cứ ra tay trước vẫn tốt hơn.
Liêu Tư tặc lưỡi cảm thán, đột nhiên chợt hiểu ra. Cậu vỗ tay: "Chủ nhân, chẳng lẽ ngài muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân hả?"
"Anh hùng cứu mỹ nhân?" Trong bóng tối, một đôi giày da xuất hiện đột ngột. Giọng Trì Vưu vang lên trong không gian yên tĩnh: "Không đâu Liêu Tư, ngươi coi thường em ấy rồi."
"Em ấy không cần bất kỳ kẻ nào đến cứu, nhưng mà..."
Giang Lạc là một trong số ít những người mà Trì Vưu rất coi trọng.
Cậu trưởng thành quá nhanh, không hề sợ hãi Trì Vưu dù chỉ một chút, thậm chí còn khiến hắn phải nếm trái đắng vài lần. Trải nghiệm vừa xa lạ vừa mới mẻ như thế, thậm chí mỗi một lần chạm mặt Giang Lạc cũng thắp lên trong lòng hắn một ngọn lửa hưng phấn tột độ.
Mà người như Giang Lạc rõ ràng không phải là một kẻ yếu đuối chỉ biết chờ người đến cứu những lúc nguy nan.
Có điều những lời của Liêu Tư kích thích khao khát trong Trì Vưu. Dồn Giang Lạc vào đường cùng, để cậu phải đối mặt với sự sống và cái chết, để cậu phải rơi vào địa ngục giống như Trì Vưu.
Sau đó Trì Vưu xuất hiện và từ từ cứu rỗi cậu.
Lúc ấy, Trì Vưu có thể thưởng thức được dáng vẻ nhếch nhác của thanh niên tóc đen rồi. Không biết Giang Lạc sẽ phản ứng ra sao khi biết người cứu cậu là hắn.
Hẳn là vừa giận dữ vừa nhục nhã nhỉ. Trong lòng không muốn cầu cứu ác quỷ, nhưng trên thực tế lại không thể không cầu xin hắn vươn tay ra cứu giúp. Trên gương mặt ấy chắc chắn sẽ xuất hiện đủ sắc thái khiến hắn thích thú.
Ác quỷ thấp giọng nói: "Đề nghị cũng không tệ."
Trì Vưu nghĩ đến cảnh tượng đó, hắn híp mắt lại rồi nói: "Liêu Tư, ngươi đến Kỳ gia một chuyến đi."
***
Trên đường trở về từ tang lễ, mí mắt Giang Lạc cứ giật liên tục.
Cậu vừa nghĩ đến vẻ mặt của Trì Vưu ở tang lễ thì không khỏi nghiến răng, nhưng thái độ của Trì Vưu đối với Phùng Lệ lại hờ hững khiến cậu hơi kiêng kị.
Mấy tháng ở chung đủ để Giang Lạc thấy rõ Phùng Lệ mạnh đến mức nào.
Lúc trước cậu từng suy đoán trong nguyên tác Phùng Lệ bị Trì Vưu khống chế. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng rất có khả năng, tuy nhiên xác suất lại không quá cao.
Dù sao Phùng Lệ cũng là cao thủ hàng đầu của giới huyền học, trong giới chẳng mấy ai có thể chống lại y được. Huống hồ Phùng Lệ là đại diện cho phủ thiên sư, sau lưng y còn có Lão Thiên Sư, Trì Vưu muốn khống chế Phùng Lệ lại càng thêm khó.
Thêm cả càng tiếp xúc với Trì Vưu nhiều Giang Lạc càng không dám tin, làm sao Trì Vưu trong nguyên tác lại có thể trở thành 'thụ' được nhỉ?
Vì yêu nên làm 0 sao?
...
Lông mi Giang Lạc run lên, không dám nghĩ tiếp nữa.
Quá nhiều điểm không hài hòa khiến người ta sợ hãi.
Giang Lạc từ tang lễ về trường, một lát sau Trác Trọng Thu cũng tới. Cả người Trác Trọng Thu nồng nặc mùi rượu, mang đến một tin xấu: "Kỳ Dã bị Kỳ gia giữ lại rồi."
Giang Lạc: "Là sao?"
Trác Trọng Thu bực bội ném chiếc mũ lưỡi trai lên mắc áo, chiếc mũ xoay hai vòng, chuẩn xác mắc vào móc phía trên: "Nghe nói bên Kỳ gia có chuyện cần Kỳ Dã làm nên trong một tuần sẽ không đến trường đâu. Tớ bảo họ rằng Kỳ Dã có nhiệm vụ của trường phải làm nhưng họ lại nhờ tớ nói một tiếng với trường rằng Kỳ Dã không thể tham gia được."
Lục Hữu Nhất cả giận nói: "Họ nghĩ gì thế không biết. Bộ nhiệm vụ muốn làm thì làm, không muốn thì nghỉ sao?"
"Cho nên tớ từ chối rồi, để họ tự đi thương lượng với nhà trường." Trác Trọng Thu nhíu mày lại: "Để tớ xem cuối cùng có đổi người không."
"Giờ đổi ai được nữa?"
Diệp Tầm liếc mắt nhìn hai bên rồi im lặng giơ tay lên: "Để tớ đi cho."
Lục Hữu Nhất kích động ôm lấy cậu: "Diệp Tầm, quả nhiên cậu là anh em tốt của tôi!"
"Nghe nói chương trình này có thể nghe ngóng được nhiều chuyện hay ho." Diệp Tầm chậm rãi nói: "Tớ muốn nghe."
Giang Lạc không quan tâm ai làm nhiệm vụ với ai, nhưng chắc chắn Diệp Tầm phù hợp hơn Kỳ Dã, dù sao nhiệm vụ đầu tiên khi cậu đến thế giới này là hoàn thành cùng với Diệp Tầm: "Diệp Tầm có thể mang con búp bê đó vào chương trình không?"
Trác Trọng Thu nói: "Tớ gọi điện thoại cho tổng đạo diễn hỏi xem thử."
Năm phút sau, Trác Trọng Thu gọi điện thoại xong trở vào, vẻ mặt có chút lạnh nhạt: "Tổng đạo diễn nói là được, chú ấy đã dặn dò nhóm cameraman cố gắng quay lướt qua ba cậu."
Diệp Tầm thở dài, cậu cúi đầu nhìn Tiểu Phấn: "Tiểu Phấn, chúng ta sẽ biểu diễn cùng nhau đó."
"Nghe giọng điệu của cậu trông có vẻ mong chờ lắm nhỉ?" Giang Lạc nhíu mày, cười xấu xa nói: "Diệp Tầm nè, có phải cậu muốn tham gia từ lâu rồi không?"
Diệp Tầm duỗi hai ngón tay, chừa ra một khe hở tầm 1cm: "Một chút xíu thôi."
Giang Lạc thấy cậu đáng yêu quá.
Sáng hôm sau, ba chàng trai cùng nhau ngồi xe bus của trường đi đến địa điểm ghi hình chương trình «Next stop, idol».
Lần đầu tham gia nhiệm vụ như vậy khiến Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm hơi mất tự nhiên. Nhưng Giang Lạc lại vô cùng thoải mái, sau khi xuống xe cậu đi vào trong đầu tiên, đến ký túc xá thực tập sinh.
Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất lấy hành lý theo sát cậu.
Để tổng đạo diễn ra tiếp đón trực tiếp thì không tiện cho lắm nên ông sai trợ lý thân thiết nhất dẫn họ vào tòa nhà. Trợ lý vừa thấy ba người ánh mắt lập tức sáng bừng, đứng sững một lát mới nhớ ra ba vị này là đại sư cả, không phải là thực tập sinh đến tham gia tuyển chọn thật.
Anh thầm tiếc nuối nhưng không dám chậm trễ, tất bật nhận hành lý trong tay Giang Lạc: "Đại sư, để tôi cầm cho các cậu."
"Không cần đâu." Giang Lạc tránh đi, cười với trợ lý: "Anh cứ coi chúng tôi như "thực tập sinh" bình thường là được."
Lúc cậu cười, trợ lý gần như không thể rời mắt được. Lục Hữu Nhất ở phía sau hào sảng đáp: "Đúng, anh tuyệt đối đừng làm lộ thân phận của chúng tôi cho người khác."
Ba người này, một người chói mắt, xinh đẹp rạng ngời. Một người là thiếu niên sắc sảo, người còn lại là anh chàng đẹp trai thể thao khỏe khoắn. Ba phong cách khác biệt, mỗi người đều rất thu hút sự chú ý của người khác.
Nếu họ tham gia chương trình tuyển chọn thật, thể nào cũng đi được đến vòng cuối cùng. Trợ lý thở dài, nghĩ đến chuyện phải cắt bỏ ba gương mặt thu hút lượng truy cập đến thế này khiến hắn đau đớn đến mức khó thở.
Hắn lén nhìn họ: "Ba cậu đã chọn tên giả chưa?"
"Chọn rồi." Giang Lạc nói bừa: "Lát đưa tên cho anh nhé."
Ba người Giang Lạc vội vàng đảo mắt nhìn xung quanh, tạm thời không thấy có vấn đề gì. Diệp Tầm nói: "Trường quay nơi đạo diễn Phó chết ở đâu?"
Trợ lý đưa cậu chìa khóa trường quay và sơ đồ bố trí cảnh quay: "Trường quay đó bị niêm phong rồi, chờ lúc không có ai thì các cậu hãy vào."
Bây giờ đang là thời gian nghỉ trưa, các thực tập sinh đều đang nghỉ ngơi. Lúc trợ lý dắt ba vị đại sư lên lầu thì có một thực tập sinh chạy vội từ trên cầu thang xuống, vừa hay chạm mặt bọn họ.
Tuổi của thực tập sinh này không lớn, trên ngực viết hai chữ "Tùy Nhuận".
Tùy Nhuận là một cậu thiếu niên quá lắm cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi. Hắn thấy trên cầu thang có người nên lập tức vội tóm lấy tay vịn để giảm tốc độ, lúc thấy rõ từng người mới kinh ngạc trợn mắt.
"Các cậu là..."
"Ba người này là thực tập sinh mới." Trợ lý nghiêm túc nói: "Lát nữa các em có thể làm quen với nhau. Bây giờ em muốn xuống lầu mua đồ hả? Vậy cứ đi xuống trước đi."
Tùy Nhuận ngơ ngác gật đầu rồi đi xuống cầu thang như xác không hồn. Sau khi thấy ba người ấy, hắn không nhịn được mà ngoái đầu lại nhìn.
Khuôn mặt ba thực tập sinh đẹp trai kia thật sự rất xuất sắc, vóc dáng lại cao ráo. Nhìn tỉ lệ cơ thể ấy, cứ như thể toàn thân là chân vậy.
Đặc biệt là cậu nam sinh tóc dài kia.
Đây không phải lần đầu tiên Tùy Nhuận thấy con trai để tóc dài, nhưng có thể toát lên vẻ đẹp diễm lệ nhưng không thiếu khí chất hào hùng, giống như nhân vật từ anime bước ra thì vẫn là lần đầu tiên.
"Địch mẹ, còn so sánh gì nữa không biết..."
Chỉ cần gương mặt này lộ ra, cho dù cậu chỉ là bình hoa di động thì đứng yên thôi cũng đủ gây sốt.
***
Tin tức về ba thực tập sinh mới tới nhanh chóng lan truyền khắp ký túc xá.
Những thực tập sinh với lòng tò mò mạnh mẽ đều đi hóng chuyện.
Mỗi người đều thò đầu ra ngoài rồi xôn xao bàn tán.
"U là trời, họ đẹp quá."
"Đây là vương tạc hả? Chắc chắn là vương tạc rồi. Thôi toang luôn, còn bao nhiêu suất nữa đâu, tớ làm sao mà ra mắt được bây giờ."
"Tớ vừa thử lại gần nhìn. Người ta để mặt mộc, là mặt mộc thật đó!"
Lục Hữu Nhất bị mọi người vây xem không khỏi mất tự nhiên: "Hình như mọi người hơi nhiệt tình quá."
Trợ lý bật cười: "Mấy đứa nhỏ này tuổi vẫn còn bé, bình thường ồn ào lắm nhưng đứa nào cũng ngoan cả. Các cậu đừng để ý tới các em ấy, có việc gì cứ giao cho tôi làm là được rồi."
"Ký túc xá của ba cậu là ký túc xá của ba thực tập sinh kia, những thực tập sinh khác vẫn chưa biết sự thật. Biện pháp đối phó với bên ngoài mà chúng ta đưa ra là tuyên bố các em ấy đã bỏ thi." Trợ lý nói nhỏ: "Ký túc xá của ba cậu không nằm cùng một chỗ, ba cậu thấy ổn chứ? Nếu không được thì tôi sẽ tìm cho các cậu một căn ký túc xá độc lập."
"Không cần đâu." Giang Lạc nói: "Chúng tôi chỉ ở đây vài ngày thôi."
Trợ lý tỏ vẻ tiếc nuối, không nói thêm nữa: "Được rồi, vậy giờ tôi dẫn các cậu đến ký túc xá."
Tuy ký túc xá ba người không nằm gần nhau nhưng vẫn nằm trên cùng một tầng. Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất lần lượt vào phòng, còn trợ lý thì dẫn Giang Lạc đến căn phòng cuối cùng.
"Cậu Giang." Trợ lý ngại ngùng: "Bạn cùng phòng của cậu là Phó Vệ, top 1 của chương trình. Tính cách của em ấy... hơi khó chịu. Nếu cậu thấy ở chung không quen thì tôi sẽ đổi cho cậu sang phòng khác."
Giang Lạc khẽ nhăn mặt.
Là một trong những đối tượng của nhiệm vụ, tối qua cậu đã tìm hiểu một vài thông tin liên quan đến «Next stop, idol», tất nhiên biết Phó Vệ là ai.
Top 1 danh xứng với thực, thực tập sinh có số lượng phiếu bầu chênh lệch vô cùng lớn với top 2.
Thích ở một mình, chảnh chọe, vô số thói xấu, bị chụp lại cảnh uống rượu hút thuốc không chỉ một lần. Tuy nhiên ai bảo hắn đẹp trai chứ, càng "bad boy" lại càng được nhiều người thích. Fan hâm mộ của Phó Vệ và những kẻ bôi nhọ hắn phải chiếm một nửa lượng người xem «Next stop, idol».
Tóm lại, vô cùng cá tính.
Trợ lý mở cửa cho Giang Lạc. Cậu nhìn vào trong phòng thì thấy Phó Vệ đang dựa lưng vào tường, tay cầm một xấp giấy trắng, đang viết ca khúc gì đó.
Tóc Phó Vệ hơi dài, xoăn nhẹ rủ xuống hai bên thái dương. Ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc vừa châm, đầu thuốc cháy âm ỉ. Hắn chậm rãi cúi đầu nhìn ra cửa.
Thân hình cao lớn nằm dài trên giường. Đôi chân dài rủ xuống gần đến giữa chiếc giường tầng dưới.
"Tân binh." Giọng nói của Phó Vệ khàn khàn, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm cậu: "Ngoại hình không tệ."
Chất giọng khàn khàn có thể thôi miên đôi tai người nghe ngay tức khắc.