63. Trò đùa của ác quỷ và gương mặt trống rỗng

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Trò đùa của ác quỷ và gương mặt trống rỗng

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Trì Vưu.
Nhưng rất nhanh, Giang Lạc lại nói tiếp: "Thú thật, tôi hết hứng thú với trò chơi này rồi."
Giang Lạc dựa vào bồn rửa tay, nghịch chiếc bật lửa, tiếng kim loại lách cách rõ ràng, ngọn lửa bùng lên rồi vụt tắt. "Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi cảm thấy những bí mật anh nhắc đến chẳng có gì thú vị cả."
Cậu nói dối.
Không ai muốn biết bí mật của Trì Vưu hơn Giang Lạc.
Trong lòng Giang Lạc như có một móng vuốt mèo không ngừng cào cấu, thôi thúc cậu xé toạc lớp vỏ bọc bí ẩn của Trì Vưu, lột bỏ vẻ ngoài nhã nhặn nhưng bại hoại của tên ác quỷ, để hắn phải phơi bày bộ dạng ghê tởm, đầy những họa tiết quỷ dị.
Thế nhưng, diễn xuất của cậu lại quá đỗi chân thực: "Trì Vưu, quyền chủ động nằm trong tay tôi. Tôi thích thì tôi chơi, không thích thì tôi mặc kệ, huống hồ anh còn không đủ thành ý."
Ác quỷ nhíu mày: "Ý em là sao?"
Giang Lạc đáp: "Anh bắt tôi đi tìm anh, nhưng anh đâu chỉ là một người duy nhất."
"Ái chà, bị em phát hiện rồi." Ác quỷ tiếc nuối đáp.
Giang Lạc cười lạnh nói: "Con rối của anh là anh, kẻ bị anh nhập hồn cũng là anh... Nếu luật chơi chỉ yêu cầu tôi tùy ý bắt được anh trong số đó, vậy tôi rất sẵn lòng tiếp tục trò này."
Ác quỷ nói: "Không thể được. Người em cần tìm là tôi đích thực."
Hắn suy nghĩ rồi ân cần nói thêm: "Là tôi sau khi chiếm đoạt cơ thể con người."
Giang Lạc lạnh lùng ngắt cuộc gọi.
Mười giây sau, điện thoại lại reo và kết nối lại, ác quỷ thở dài: "Thôi được rồi, tôi cho em một gợi ý cuối cùng."
Giang Lạc nhận được một bức ảnh.
Trong ảnh là đôi môi đang mỉm cười.
Đôi môi của người đàn ông cong lên, căng mọng, hồng hào đầy sức sống.
Ác quỷ nói: "Một phút."
Giang Lạc chăm chú nhìn vào bức ảnh này.
Cậu nhanh chóng so sánh đôi môi này với từng khuôn mặt cậu đã thấy, thế nhưng nụ cười của Trì Vưu khiến cậu khó nhận diện hơn. Mặc dù trí nhớ của Giang Lạc rất tốt nhưng vẫn chưa đạt đến mức độ nhận ra người khác chỉ qua một nụ cười.
Nửa phút sau, cậu sáng suốt từ bỏ ý định tìm ra Trì Vưu ngay tối nay, thay vào đó nghĩ xem hình phạt của hắn sẽ là gì. Đằng nào cũng không tránh được, chi bằng tìm cách lợi dụng.
Giang Lạc cụp mắt đăm chiêu, một phút trôi qua nhanh chóng, ác quỷ khẽ cất giọng nói: "Đến lúc em đưa ra đáp án rồi."
Giang Lạc cực kỳ bình tĩnh, khác hẳn với vẻ sốt ruột của Trì Vưu. Cậu thăm dò nói: "Nếu tôi trả lời sai thì anh sẽ làm gì?"
"Một hình phạt nhỏ thôi ư?" Trì Vưu cố ý trêu chọc: "Ai mà biết được."
Như vậy vẫn tốt hơn là một món quà bí ẩn, dù biết nó chẳng phải thứ gì tốt đẹp, nhưng ít nhất cậu còn có thể đoán được mức độ tồi tệ của nó. Giang Lạc vắt khăn tắm lên cổ, nói thẳng cái tên mà mình nghi ngờ.
"Tịch Tư."
Người đứng thứ hai trong «Next Stop, Idol», một người hiền lành và dịu dàng. Cũng chính vì Trì Vưu mà bây giờ, hễ gặp ai tỏ ra tốt bụng, không toan tính, Giang Lạc đều cảm thấy họ vô cùng giả tạo, bởi lẽ Trì Vưu rất thích những người như vậy.
Ác quỷ trầm ngâm nói: "Ừm..."
Nhịp tim của Giang Lạc bỗng đập nhanh hơn.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ác quỷ tiếc nuối báo đáp án cho cậu: "Tiếc thật, em chỉ đúng một nửa."
À, vậy ra Tịch Tư chỉ là con rối của hắn, chứ không phải người hắn nhập hồn.
Tuy rằng Giang Lạc đã chuẩn bị sẵn tâm lý thất bại, nhưng sau khi tận tai nghe ác quỷ thừa nhận, mặt cậu không khỏi tối sầm lại.
"Sao ở đâu cũng có người của anh thế." Giang Lạc nói: "Trì Vưu à, đừng nói là tất cả thực tập sinh ở đây đều có dấu răng của anh đấy nhé?"
Trì Vưu chậm rãi nói: "Đây đúng là một ý tưởng hay."
Hắn giả vờ giả vịt nói: "Không ngờ em lại đoán sai đó... Dù không nỡ, tôi đành phải nhẫn tâm tặng em một hình phạt nho nhỏ thôi."
"Dù sao tôi cũng là một người rất có tinh thần chơi game mà." Hắn nói.
Miệng nói cần phải làm, nhưng ngữ khí của hắn lại càng thêm kích động, sự điên cuồng vặn vẹo bị đè nén chỉ có thể bộc phát qua một kẽ hở, hơn nữa còn mang ý vị của một tên sát nhân điên rồ, biến thái.
Mí mắt Giang Lạc giật giật, cuộc trò chuyện kết thúc.
Nước trong bồn vẫn còn nguyên, cả phòng tắm chìm vào im ắng. Giang Lạc căng thẳng chờ đợi thêm vài phút nhưng vẫn không có gì xảy ra. Cậu dứt khoát bước ra khỏi phòng tắm, nhưng ngay khoảnh khắc cậu đặt chân ra ngoài, căn phòng ngủ sạch sẽ và ngăn nắp bỗng chốc biến thành một tòa nhà đổ nát, u ám.
Vài con chuột bò trên sàn, rèm cửa vàng ố và vải vóc chất chồng dưới đất. Giang Lạc cúi đầu, bên cạnh chân cậu có một con nhện đang bò đến.
Cậu giẫm chết con nhện, đảo mắt nhìn quanh phòng.
Đây giống như khung cảnh điển hình của phim kinh dị, hình ảnh này mà được đưa vào phim chắc chắn có thể tạo ra hiệu ứng cực kỳ khủng bố.
Giang Lạc nhắm mắt lại, dựa theo ký ức nhớ lại bố cục căn phòng, sau đó cất bước về phía giường ngủ.
Khoảng cách giữa giường và phòng tắm là ba mét, ra cửa thì rẽ phải. Đi đủ ba mét, Giang Lạc mở mắt.
Trước mặt cậu là một vũng nước, bên trong những con rắn quấn vào nhau, nhúc nhích lổm ngổm.
Đàn rắn lúc nhúc luồn qua nhau như sợi dây thừng thắt nút, thoạt nhìn phải đến hàng trăm con.
Giang Lạc cực kỳ chắc chắn đây chỉ là ảo cảnh ác quỷ tạo ra cho cậu nhìn.
Lệ Quỷ giết người phần lớn đều dựa vào ảo cảnh, khơi dậy nỗi sợ hãi trong lòng con người rồi dùng chính nỗi sợ hãi đó để giết chết đối phương.
Nhưng cậu ghét cảm giác buồn nôn này.
Hàng trăm con rắn cạp nia bò trườn, lưỡi rít lên những tiếng "xì xì". Giang Lạc đứng bên cạnh vũng nước quan sát một lát, sau đó xoay người dang hai tay rồi ngả lưng xuống vũng nước.
Gió thổi tung mái tóc cậu, ngay sau đó Giang Lạc ngã xuống chiếc giường mềm mại.
Đúng như cậu dự đoán.
Ảo cảnh thôi mà, cậu cứ nhắm mắt lại là xong chứ gì?
Chỉ cần không nhìn, không tin, coi tất cả như mây khói, thì ảo cảnh này sẽ vô dụng đối với Giang Lạc.
Ngược lại, nếu tấn công hay sợ hãi, cậu sẽ dễ dàng rơi vào cạm bẫy của ác quỷ.
Giang Lạc liên tục nhắc nhở bản thân cứ mặc kệ mọi thứ.
Khoảnh khắc tiếp theo, cậu cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đang nắm chặt lấy mắt cá chân cậu.
Giang Lạc không chút dao động, coi bàn tay đó như không tồn tại.
Nhưng lại có thêm vài bàn tay quỷ nữa vươn ra trói chặt tay chân Giang Lạc, ép thiếu niên tóc đen nằm thành hình chữ "đại (大)", cảm giác này hơi sai sai.
Mí mắt Giang Lạc nảy lên, rốt cuộc không nhịn được mở mắt ra.
Hàng trăm bàn tay quỷ trắng xanh từ hai bên giường mò lên. Những bàn tay quỷ như đang đợi cậu mở mắt, khi hô hấp Giang Lạc trì trệ, chúng đồng loạt ùa vào người cậu, phủ kín thiếu niên tóc đen từ đầu đến chân, chỉ trừ đôi mắt.
Cuối cùng một bàn tay từ trên trời chậm rãi áp sát vào mắt Giang Lạc, cậu nghe thấy tiếng Trì Vưu cười thầm: "Tôi tốt bụng như vậy, làm sao nỡ nhẫn tâm trừng phạt "tình yêu" của tôi cơ chứ."
Hắn "lo lắng" nói: "Tôi quyết định rồi, tôi sẽ cho em một cơ hội để tìm ra tôi."
"Giữa trăm ngàn bàn tay quỷ, em đoán xem đâu là tay của tôi?"
"Là cái này..." Một bàn tay ngả ngớn xoa nhẹ eo Giang Lạc: "Hay là cái này?"
Một bàn tay lạnh lẽo khác chậm rãi lướt qua đùi cậu.
Trên chiếc giường to lớn, thiếu niên tóc đen bị hàng nghìn bàn tay quỷ ôm chặt cứng, không nhúc nhích nổi. Dưới đống bàn tay quỷ, thiếu niên tóc đen ra sức giãy giụa nhưng không mấy tác dụng.
Cảnh tượng này vừa khủng bố vừa kinh dị, phía dưới đống bàn tay quỷ chỉ còn vài sợi tóc đen rủ xuống ngay mép giường. Một bàn tay chạm vào quần áo Giang Lạc, chiếc áo choàng tắm lập tức nhăn nhúm như đống phế liệu.
"Mẹ nó!" Giang Lạc khó khăn mắng qua kẽ hở: "Trì Vưu!"
Sau gáy Giang Lạc bị ai đó véo một cái: "Đừng chửi bậy chứ."
***
Đêm dần về khuya, Lục Hữu Nhất và Ma Quỷ ngồi trong phòng Diệp Tầm một lát rồi về phòng của mình trước.
Diệp Tầm vẫn đợi Trương Phong quay lại, tay liên tục lau khô lông cho Tiểu Phấn. Đến khi Tiểu Phấn khô ráo, cuối cùng Trương Phong cũng trở về.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Diệp Tầm bèn ngó ra ngoài, nhưng sau khi nhìn rõ Trương Phong, con ngươi cậu đột nhiên co rút lại.
"Cậu về rồi à?" Một thực tập sinh cùng phòng cất tiếng chào: "Trương Phong, trời mưa to vậy mà cậu chạy đi đâu thế?"
Trương Phong cười nói: "Tớ ra ngoài đi dạo. Người tớ ướt nhẹp rồi, tớ đi tắm đây."
Hắn nhàn nhã đi đến trước tủ tìm quần áo mới, miệng còn khẽ ngân nga ca khúc chủ đề của «Next Stop, Idol».
Dáng vẻ hiện tại của Trương Phong khác hẳn lúc trước, tất cả áp lực, khủng hoảng và giận dữ ẩn chứa trong gã đều biến mất không dấu vết. Dường như gã đã giải quyết được mọi chuyện phiền lòng, ai nhìn vào cũng thấy tâm trạng gã đang rất tốt.
Trên chóp mũi Diệp Tầm chậm rãi lấm tấm mồ hôi.
Trương Phong lấy quần áo xong liền quay người đi vào phòng tắm, thấy Diệp Tầm nhìn mình, hắn cũng quay đầu nhìn lại. Thái độ của gã đối với Diệp Tầm không còn thù địch và gai góc nữa, ngược lại rất hòa nhã nói: "Diệp Nam, sao lại nhìn tớ thế?"
"Chẳng lẽ trên mặt tớ dính gì hả?" Gã ngẩng đầu sờ sờ mặt mình.
Diệp Nam là tên giả của Diệp Tầm.
Diệp Tầm nuốt nước bọt, cảm giác ớn lạnh chạy khắp sống lưng.
Trên mặt Trương Phong không có gì cả, vô cùng sạch sẽ.
Làn da nhẵn nhụi, tinh tế, không có vết mụn, không bị lõm hay sưng tấy.
Đồng thời, ngũ quan cũng không có.
Rõ ràng đó là một khuôn mặt trống không.
***
Thế nhưng, Trương Phong và bạn cùng phòng lại không hề phát hiện ra điều kỳ lạ này.
Trương Phong cầm lấy một tấm gương, dí sát khuôn mặt không ngũ quan vào mặt kính, lẩm bẩm: "Có gì bẩn đâu nhỉ?"
Gã soi tất cả các góc, cẩn thận sờ lên khuôn mặt trống không của mình. Da đầu Diệp Tầm không khỏi tê dại. Cậu cố gắng tỏ ra thật bình tĩnh nhìn Trương Phong đặt gương xuống rồi đi vào phòng tắm.
Sau khi Trương Phong đóng cửa lại, Diệp Tầm mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cậu đi đến chỗ bàn bạn cùng phòng đang ngồi học, nói nhỏ: "Có phải Trương Phong bị sốt không, tớ thấy mắt cậu ấy hơi đỏ."
"Có hả?" Bạn cùng phòng ngơ ngác hỏi: "Không phải cậu ta vẫn giống hệt hồi sáng à? Tớ có thấy mắt cậu ta đỏ đâu."
Diệp Tầm đứng tại chỗ một lát, lắc đầu rồi trở về giường ôm Tiểu Phấn. Cậu lấy điện thoại ra nhắn tin cho Giang Lạc và những người khác.
Nhưng tin nhắn chưa kịp gửi thì bên ngoài lại có tiếng gõ cửa vang vọng.
Diệp Tầm khựng lại, ôm chặt Tiểu Phấn đến gần cửa. Vừa định mở cửa thì cậu dừng lại, sau đó rụt tay về: "Ai đó?"
Trương Phong đang tắm nghe thấy tiếng động bèn cất cao giọng: "Diệp Nam, ai đấy?"
Một lúc sau, gã lại nói: "Nếu có người đến tìm tớ, cậu cứ nói tớ không có ở đây."
Diệp Tầm nghĩ, có lẽ Trương Phong sợ người khác hỏi thăm về buổi ghi hình sáng nay, bởi vì Trương Tranh nói bên cạnh gã có quỷ nên gã suýt nữa lao vào đánh cậu ta.
Diệp Tầm đáp: "Ừm."
Bạn cùng phòng đeo tai nghe, chăm chú viết lời bài hát nên không hề nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người họ.
Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn vang lên không ngừng, từng tiếng như đập thẳng vào tim Diệp Tầm. Diệp Tầm mím môi, lấy một cái ghế đến, sau đó cẩn thận nhìn qua ô kính mở phía trên cánh cửa.
Động tác của cậu cẩn thận, vị trí ẩn nấp kín đáo, không những không bị phát hiện mà còn có thể nhìn thấy người bên ngoài từ trên cao. Người bên ngoài im lặng gõ cửa, Diệp Tầm chỉ có thể nhìn thấy xoáy tóc và trán của gã. Người này mang đến cho cậu một cảm giác khá quen thuộc.
Vừa mới nghĩ xong, người này bỗng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Diệp Tầm.
Hắn cười cứng ngắc, hiện ra khuôn mặt của Trương Phong: "Tớ quên mang chìa khóa, cậu có thể mở cửa cho tớ không?"