64. Bí ẩn Trương Phong và nhật ký tình yêu

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Bí ẩn Trương Phong và nhật ký tình yêu

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Tầm: "..."
Bên ngoài, Trương Phong "có mặt" hơi nghiêng đầu, lặp lại câu hỏi: "Tớ không mang chìa khóa, cậu có thể mở cửa cho tớ không?"
Diệp Tầm quay đầu nhìn về phía phòng tắm.
Bóng người trong phòng tắm vẫn lung lay, tiếng Trương Phong hát ngày càng lớn.
Bên trong có một Trương Phong, ngoài cửa có một Trương Phong.
Ai mới là thật đây?
Nếu người đứng ngoài cửa là Trương Phong thật, vậy người đang tắm là ai?
Nếu người đang tắm là thật, vậy thì kẻ ngoài cửa là ai?
Đầu óc Diệp Tầm nhất thời trống rỗng, cậu bắt đầu quan sát kỹ lưỡng người bên ngoài.
Ít nhất, Trương Phong 'có mặt' trông giống người hơn Trương Phong 'không mặt'.
Diệp Tầm do dự một chút, nhảy xuống giường, đặt tay lên nắm cửa.
Cậu vừa định mở cửa thì ánh mắt chợt dừng lại ở vị trí khóa cửa.
Khi Trương Phong 'không mặt' bước vào, hắn chỉ tiện tay đóng cửa chứ không hề khóa. Chỉ cần vặn nắm cửa là có thể đi vào. Một việc đơn giản như vậy, tại sao Trương Phong ngoài cửa lại nhất định đòi cậu mở cửa?
Sắc mặt Diệp Tầm cứng đờ, cậu vội vàng rụt tay lại.
Cậu nhớ tới một sự việc.
Có người sẽ dùng quan tài hoặc vật liệu gỗ từng dùng cho người chết để chế tạo thành đồ dùng trong nhà, rồi bán cho người khác. Những đồ dùng đó sẽ trở thành "Túy" hoặc "Sát". Chúng bị giam cầm trong vật dụng, muốn thoát ra thì cần người đồng ý. Vì thế, chúng sẽ gõ cửa tủ để thu hút sự chú ý của con người. Nếu người đó chủ động mở món đồ ấy ra, tương đương với việc phát "lệnh thông hành" cho "Túy" và "Sát", chúng có thể lập tức thoát khỏi vật dụng và tác oai tác quái.
Mặc dù Trương Phong ngoài cửa không phải "Túy" hay "Sát", nhưng hiển nhiên nó cũng không phải người thật.
Mà phòng ký túc xá lại là nơi sinh hoạt của thực tập sinh, có tới bốn chàng trai ở, dương khí dồi dào. "Kẻ" ngoài cửa kêu Diệp Tầm mở cửa cho nó, rõ ràng là vì kiêng dè dương khí nên muốn lấy một "lệnh thông hành" từ cậu.
Bạn cùng phòng đang cúi đầu sáng tác nhạc, ngước mắt nhìn Diệp Tầm đầy khó hiểu: "Ngoài cửa là ai vậy?"
"Không có ai cả." Diệp Tầm khóa cửa lại: "Chắc có người gõ nhầm phòng thôi."
Bạn cùng phòng không hỏi thêm gì, tiếp tục nghe nhạc và viết lời.
Diệp Tầm không biết kẻ bên ngoài đã đi chưa, cậu trở về giường, xóa hết dòng tin nhắn vừa soạn thảo. Bây giờ cậu không thể gọi nhóm Giang Lạc đến, nếu không họ sẽ đụng độ với thứ ngoài cửa mất.
Tiếng đập cửa lại vang lên một lúc, rồi dần dần im bặt, như thể đã bỏ cuộc và rời đi. Hai bên thái dương Diệp Tầm ướt đẫm mồ hôi, cậu ôm chặt Tiểu Phấn. Đúng lúc đó, Trương Phong bước ra khỏi phòng tắm.
Trương Phong hất khăn mặt, đi đến trước gương nghiêm túc thoa mỹ phẩm dưỡng da. Tâm trạng gã rất tốt, thậm chí còn đắp cho mình một cái mặt nạ: "Diệp Tầm, vừa nãy ai gõ cửa vậy?"
Trên mặt nạ cố ý chừa lại vị trí mắt, mũi, miệng, một mảng bóng loáng và chỉnh tề. Cổ họng Diệp Tầm hơi khô lại, cậu cố gắng bình tĩnh đáp: "Có người gõ nhầm cửa thôi."
Trương Phong không mấy hứng thú, tiếp tục vui vẻ chỉnh sửa mặt nạ trước gương.
Diệp Tầm nói: "Trương Phong, trông cậu vui vẻ thật."
Trương Phong cười nói: "Chẳng qua tớ rất thích trời mưa."
Diệp Tầm dò xét quan sát gã: "Hôm nay trông cậu rất khác."
"Thật sao?" Trương Phong cười rạng rỡ: "Tớ đã buông bỏ được vài gánh nặng nên bây giờ cảm thấy rất nhẹ nhõm. Nếu không phải trời đang mưa, tớ còn muốn ra ngoài chạy hai vòng."
Diệp Tầm nghe gã nói, ánh mắt vô thức nhìn đôi giày Trương Phong đã thay ở cửa.
Mép giày dính bùn, vết bùn đã khô cứng. Trên mặt giày còn có vệt nước bẩn màu vàng khè vương lại.
Khi ghi hình «Next stop, idol», vì không muốn bị người khác quấy rầy nên địa điểm quay được chọn ở vùng ngoại ô. Mặc dù vị trí vắng vẻ nhưng các công trình kiến trúc đều mới tinh. Giày Trương Phong bẩn như vậy, hẳn là gã đã đi ra khỏi khu vực ghi hình.
Diệp Tầm lấy điện thoại ra chụp ảnh đôi giày của Trương Phong dưới sự che chắn của Tiểu Phấn. Nghĩ ngợi một chút, cậu thừa dịp Trương Phong không chú ý mà chụp lại gương mặt gã.
Sau đó gửi tin nhắn cho nhóm bạn.
[Sáng mai gặp nhau, tớ có chuyện muốn nói với các cậu.]
*Điện thoại nhận được tin nhắn nhanh chóng nhấp nháy sáng, nhưng vì không có người để ý, nó dần dần tối đi.
Nếu bây giờ có ai đưa cho Giang Lạc một khẩu súng, bên trong chỉ còn một viên đạn, và hỏi cậu muốn phá vỡ ảo cảnh hay chọn giết chết Trì Vưu, vậy thì Giang Lạc sẽ tuyệt đối không hề nao núng, cắn răng nghiến lợi chọn Trì Vưu.
Từ sau lần bị Trì Vưu kéo vào trong mơ giết chết mười tám lần, đây là lần đầu tiên Giang Lạc chật vật đến thế.
Giang Lạc không biết tại sao Trì Vưu không giết cậu, tại sao không dùng phương pháp tra tấn đổ máu để trừng phạt cậu mà thay vào đó lại dùng cách này để trêu đùa cậu.
Nhưng không thể không nói, bước đi này của ác quỷ cực kỳ chính xác, như một con dao mổ đánh trúng yếu huyệt của Giang Lạc.
Nếu là tra tấn thể xác, Giang Lạc còn có thể cắn răng chịu đựng, duy trì sự tỉnh táo vốn có. Nhưng kiểu trêu đùa quái đản kỳ lạ này khiến Giang Lạc không tài nào giữ vững lý trí, tức giận đến nghiến răng.
Ngoài lửa giận đang bùng cháy hừng hực bên trong, cậu còn cảm thấy một chút hoảng loạn khó hiểu.
Ác quỷ dùng thủ đoạn hoang đường, nắm trúng mạch sống của cậu.
Phải biết rằng, đối phó với cậu bằng cách này còn khiến Giang Lạc khó chịu hơn cả những thủ đoạn bình thường khác.
Giang Lạc càng nổi trận lôi đình, Trì Vưu càng vui sướng.
Ác quỷ vô cùng vui vẻ, tiếng cười trầm thấp vang lên: "Đoán xem."
"Đoán cái... a." Môi Giang Lạc bị chặn lại, sắc mặt cậu tái xanh, môi đỏ thắm.
"Thầy từng dạy em rồi, lời muốn nói ra thì phải suy nghĩ một chút đã."
Trì Vưu thong thả nói.
Bàn tay trên môi rời đi, Giang Lạc nhếch môi, từ ngữ thô tục dạo một vòng trong cổ họng, cuối cùng cậu vẫn cắn chặt răng, không nói gì thêm.
Chết tiệt.
Ác quỷ nhìn sắc mặt thay đổi liên tục của thanh niên tóc đen, cảm nhận một niềm vui sướng nhẹ nhàng mà trước giờ chưa từng có.
Niềm vui sướng này thậm chí còn hơn cả lần đầu tiên Trì Vưu học được thuật luyện hồn rối, hơn cả lần đầu tiên sống sót sau khi dung hợp với hoa văn quỷ.
Thanh niên tóc đen thà rằng đổ máu chiến đấu còn hơn nằm trên giường bị trăm ngàn bàn tay quỷ quấy rầy. Cái miệng nhanh nhảu từ trước đến nay cũng không còn nói mê sảng nữa. Giang Lạc như vậy, khiến ác quỷ cảm thấy vô cùng thỏa mãn với thành tựu của mình.
Hắn nghĩ.
Để đối phó với Giang Lạc, quả nhiên vẫn nên dùng phương pháp này.
Những bàn tay quỷ ngày càng quá trớn, Giang Lạc biết Trì Vưu cố ý khiến cậu buồn nôn. Gân xanh trên trán cậu giật giật, mồ hôi lấm tấm. Giang Lạc im lặng mắng thầm một câu, cam chịu nói: "Mẹ nó, những bàn tay này đều là của anh!"
Những bàn tay bò trên người cậu bỗng ngừng lại.
Ác quỷ thở dài, vẫn chưa thỏa mãn: "Em đoán đúng rồi."
Ngay sau đó, toàn bộ những bàn tay quỷ đều biến mất không còn dấu vết. Căn phòng quỷ tan hoang mục nát một lần nữa trở nên sáng sủa và sạch sẽ.
Ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, Giang Lạc thở hổn hển từng ngụm, từng ngụm. Sau khi hồi sức, cậu miễn cưỡng chống người ngồi dậy. Mái tóc cậu lộn xộn, trên làn da trần trụi lưu lại những vết tay màu đỏ. Sắc mặt Giang Lạc đen sầm lại, nắm đấm của cậu siết chặt kèn kẹt, giống như đang nắm lấy cổ ác quỷ.
Thật lâu sau, Giang Lạc u ám lấy khăn che lại mặt.
Cậu không thể không suy nghĩ lại.
Cách cậu đáp trả Trì Vưu có đơn điệu quá không?
Khiến hắn đau đớn ư? Mẹ nó chứ, một con quỷ thì sợ đau gì.
Còn giết chết hắn ư? Hừ, trừ khi hồn phi phách tán, bằng không bây giờ Trì Vưu vẫn chưa chết được.
Nếu Trì Vưu đã cắn cậu, vậy tại sao cậu không dùng cách "ăn miếng trả miếng"?
Ác quỷ muốn làm cậu ghê tởm, và hắn đã thành công rồi.
Tay Giang Lạc nhanh chóng siết chặt ga trải giường thành một cục.
Cậu mở choàng mắt, ngọn lửa bất bình cuồn cuộn cháy trong lòng.
Chết tiệt.
Cậu cũng muốn khiến hắn cảm thấy ghê tởm.
Để tên ác quỷ kia không dám trêu đùa cậu nữa.
*Diệp Tầm ngủ một giấc mà tinh thần vẫn lo lắng bất an. Bốn giờ sáng, cậu nghe thấy tiếng bước chân vang lên trong ký túc xá.
Diệp Tầm he hé mắt nhìn ra ngoài.
Trương Phong ăn mặc chỉnh tề mở cửa rời khỏi ký túc xá.
Tiếng bước chân từ từ xa dần. Diệp Tầm do dự một lát, ôm Tiểu Phấn nhẹ nhàng đi theo.
Nhưng khi xuống dưới lầu, Diệp Tầm lại mất dấu Trương Phong. Sắc trời lúc bốn giờ sáng hãy còn lờ mờ, gió sớm cũng lạnh lẽo, chỉ có ngọn đèn đường lẻ loi trơ trọi lóe sáng.
Diệp Tầm đứng trong gió, không biết nên đi đâu. Đúng lúc này, đột nhiên có một bàn tay đập lên vai cậu.
"..."
Diệp Tầm nín thở, cứng ngắc quay đầu thì thấy Giang Lạc.
Sắc mặt Giang Lạc không tốt, dòng chữ "Tâm trạng bố đây rất tồi tệ" hiện rõ trên mặt cậu. Quần áo trên người cậu cũng nhăn nhúm, cậu cau mày nhìn Diệp Tầm: "Sao mới sáng sớm mà cậu đã đứng đây vậy?"
Đột nhiên Diệp Tầm thở dài. Không thể không nói, giây phút nhìn thấy Giang Lạc, cuối cùng trái tim treo cao từ tối hôm qua của cậu cũng được thả lỏng. Cậu lắc đầu, không có ý định đứng đây nói chuyện: "Sao cậu lại trở về?"
"Tớ nhìn thấy tin nhắn cậu gửi, sợ cậu xảy ra chuyện nên chạy đến xem thử." Giang Lạc đau đầu xoa thái dương: "Có chuyện gì à?"
Diệp Tầm: "Chờ lát nữa rồi nói."
Cậu nhìn vào mắt Giang Lạc: "Mắt cậu đỏ quá, hôm qua mất ngủ à?"
Giang Lạc lạnh lùng nhếch môi: "Ừm."
Xem như thừa nhận.
Hình như Diệp Tầm cảm nhận được mấy phần sát khí, cậu dừng lại, tò mò hỏi: "Sao lại mất ngủ vậy?"
Giang Lạc liếc mắt nhìn cậu: "Làm người không nên tò mò quá."
Hai người dạo một vòng dưới lầu, đợi trời sáng thì gọi Lục Hữu Nhất và Ma Quỷ, sau đó mượn văn phòng của tổng đạo diễn.
Tối hôm qua tổng đạo diễn ngủ không yên giấc, nghe họ nói muốn mượn văn phòng liền không nói nhiều, đích thân đưa chìa khóa ngay. Ông cũng muốn biết sự việc tiến triển thế nào.
Diệp Tầm đặt tấm ảnh tối qua mình chụp lên máy vi tính: "Đây là đôi giày Trương Phong mang lúc trở về tối qua."
Giang Lạc liếc mắt đã nhìn thấy điều kỳ lạ: "Khó trách hôm qua không tìm được cậu ta, hóa ra cậu ta đã đi ra ngoài."
Đạo diễn nhíu mày: "Trong hợp đồng chúng tôi có quy định, quá trình ghi hình hoàn toàn khép kín. Trừ khi được ê-kíp cho phép, nếu không họ không thể ra ngoài."
Giang Lạc trầm tư: "Ở đây có chỗ nào không cần báo cáo cho ê-kíp chương trình mà vẫn có thể đi ra ngoài không?"
Đạo diễn cau mày suy tư: "Khoan đã, thật ra có một chỗ. Trước kia là một cái nhà kho bỏ hoang. Cửa sổ bị thủng một lỗ, chỉ cần leo qua là ra đến bên ngoài."
"Bên ngoài nhà kho là một mảnh đất trống, giống như rừng cây hoang ở nông thôn." Đạo diễn bổ sung: "Chỗ đó chất đống rất nhiều rác, vừa dơ bẩn, vừa lộn xộn, không ai thèm đến."
Yên lặng chờ họ nói xong, Diệp Tầm tiếp tục hỏi: "Các cậu có nhìn thấy mặt của Trương Phong không?"
Lục Hữu Nhất và Giang Lạc liếc nhìn nhau: "Mặt cậu ta làm sao?"
Diệp Tầm yên lặng đưa tấm ảnh chụp Trương Phong ra.
Nhìn người trong ảnh, mọi người đều hít một ngụm khí lạnh.
... Trương Phong trong tấm ảnh không có mặt.
Giang Lạc tối sầm mặt: "Hôm qua cậu ta trở về đã như vậy rồi à?"
Diệp Tầm nhìn chằm chằm tấm ảnh, dù không phải lần đầu tiên thấy nhưng vẫn cảm thấy cả người rét run: "Ừm."
Đạo diễn không hiểu hỏi: "Mặt Trương Phong làm sao, không phải trông cậu ấy vẫn vậy sao?"
Bầu không khí lặng thinh. Lục Hữu Nhất quay đầu nhìn đạo diễn, thì thầm hỏi: "Chú không thấy trên mặt Trương Phong có gì khác lạ ư?"
"Không có..." Đạo diễn bị cậu ta hỏi mà sợ hãi trong lòng: "Cậu ấy bị làm sao vậy?"
Diệp Tầm nói khẽ: "Tối hôm qua tớ phát hiện, người bình thường không nhìn ra sự thay đổi của Trương Phong."
Cậu tạm dừng một lát: "Thậm chí chính cậu ta cũng không phát hiện bản thân không có mắt mũi."
Không nghi ngờ gì, đây chính là một chuyện làm người ta sợ hãi.
Bản thân mất đi ngũ quan nhưng người trong cuộc lại không hề phát hiện. Hôm qua, lúc đắp mặt nạ, Trương Phong vô cùng chăm chút, điều đó khiến Diệp Tầm cảm thấy chuyện này còn đáng sợ hơn những vụ việc kinh khủng trước đây rất nhiều.
Diệp Tầm lại kể về chuyện một Trương Phong khác gõ cửa hôm qua.
Lục Hữu Nhất nổi da gà khắp người: "Sao hôm qua cậu không gọi bọn tôi đến."
Diệp Tầm nói: "Quá nguy hiểm."
Giang Lạc không nói gì.
Cậu cau mày, nhớ tới con quái vật không mặt trong bóng tối.
Quái vật và Trương Phong có quan hệ gì không?
Tại sao Phó Vệ lại biết "Tắt đèn sẽ chết"?
Hôm qua Trương Phong ra ngoài một chuyến làm gì đó. Chuyện đó đã giải quyết xong nỗi phiền não dai dẳng của gã, bởi vậy nên gã cực kỳ thoải mái trở về, có điều lại bị mất gương mặt.
Thái độ lúc trước của Trương Phong đối với Diệp Tầm không tốt, nhưng lần này lại khá hơn. Giống như sau khi gã giải quyết cái phiền phức kia rồi, Diệp Tầm trong mắt gã không còn tạo thành uy hiếp gì nữa.
Những chuyện này quấn thành một cục diện rối rắm như tơ vò. Giang Lạc cảm thấy họ nên ưu tiên điều tra nơi Trương Phong đã đến, mà căn nhà kho thông ra bên ngoài kia rất có thể chính là chỗ Trương Phong đã đi qua: "Đạo diễn, nhà kho ở đâu?"
Đạo diễn nói vị trí cho họ: "Nếu không, hiện tại tôi dẫn các cậu qua đó."
"Không cần đâu." Giang Lạc đứng lên nói: "Chúng cháu đến xem Trương Phong trước."
*Sáng nay Trương Phong ra ngoài, không biết đã đi đâu. Nhưng hiện tại gã đang tập nhảy trong phòng tập. Giang Lạc đi sang một góc vắng vẻ quan sát gã. Trên mặt Trương Phong không có ngũ quan nên cậu không cách nào nhận biết được gã đang có biểu cảm gì.
Nhưng ngoại trừ vẻ mặt có thể biểu lộ cảm xúc của con người, thông qua hành vi cử chỉ cũng có thể nhìn ra.
Lúc mới bắt đầu, trạng thái của Trương Phong rất nhẹ nhàng, gã cười chào hỏi với các thực tập sinh khác. Dần dà, Trương Phong trở nên hơi nóng nảy, gã bực bội lẳng lặng đi qua một bên ngồi xuống, ngẩng mặt xem người khác tập nhảy.
Giang Lạc khẽ đăm chiêu.
Kiểu người như Trương Phong rất giống với đồng nghiệp từng làm chung với Giang Lạc ở viện thiết kế. Đó là ba người vừa tốt nghiệp đến viện thiết kế làm thực tập sinh, cuối cùng trong ba người chỉ có một người được giữ lại. Đến khi kỳ thực tập kết thúc, biểu hiện của bọn họ rất giống với Trương Phong.
Lúc mới bắt đầu, họ cảm thấy mình không có vấn đề, nhất định có thể ở lại viện thiết kế. Nhưng dần dần lại mất đi tự tin, bắt đầu nghi ngờ bản thân, trở nên lo được lo mất.
Trương Phong còn nghiêm trọng hơn họ một chút.
Giang Lạc nhìn Trương Phong một hồi, Ma Quỷ bước tới đưa cho cậu một chai nước: "Lục Hữu Nhất bảo họ phát hiện một thứ."
"Thứ gì?"
"Nhật ký của nhân viên hậu đài đã chết." Ma Quỷ bình tĩnh đáp.
Ánh mắt Giang Lạc sáng lên, cậu theo anh đi tìm Lục Hữu Nhất. Nhưng vừa tới cửa thì đụng mặt Phó Vệ đang đi ra từ một phòng tập khác.
Phó Vệ mặc áo lớp A của «Next stop, idol», màu hồng cũng không khiến hắn dịu dàng hơn là bao. Hắn lãnh đạm cầm điện thoại, trông thấy Giang Lạc thì đi thẳng về phía cậu.
Giang Lạc chăm chú nhìn đôi môi của hắn.
Có lẽ vừa mới huấn luyện xong nên trên mặt Phó Vệ có một lớp mồ hôi mỏng. Màu môi hơi đỏ, cánh môi mỏng gọn gàng, đôi môi mím chặt. Thoạt nhìn khá giống đôi môi trong tấm ảnh mà Trì Vưu gửi cho Giang Lạc hôm qua.
Nhưng cũng chưa chắc.
Giang Lạc đè khóe miệng xuống.
Cậu biết nếu mình mang suy nghĩ chủ quan vào thì Phó Vệ lại càng giống Trì Vưu trong mắt cậu hơn. Hay là bất kỳ một ai khác, một khi trong lòng bắt đầu nghi ngờ người đó là Trì Vưu, cậu sẽ không ngừng tìm kiếm bằng chứng để chứng minh cho suy nghĩ của mình.
Như vậy không được.
Giang Lạc thở ra một hơi phiền não: "Cậu tìm tôi có việc gì?"
Phó Vệ để điện thoại đối diện với Giang Lạc. Giang Lạc khó hiểu nhìn điện thoại của hắn một lúc, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nét mặt cứng đờ: "Cậu lấy điện thoại đâu ra?"
Phó Vệ nhếch môi: "Đây là điện thoại ê-kíp chương trình đưa cho tôi."
"Tôi đang livestream." Hắn cụp mắt nhìn Giang Lạc. Mái tóc hơi xoăn nhẹ rũ xuống cạnh lông mày, hắn ung dung nói: "Camera đang quay cậu đấy."
Trong màn hình điện thoại, khuôn mặt của thanh niên tóc đen xinh đẹp rực rỡ hơi khựng lại.
Bão bình luận nhanh chóng bay vùn vụt.
[??? Ai đây?]
[Nhìn quần áo này thì chắc là thí sinh của «Next stop, idol» rồi, nhưng lạ thật, sao tôi chưa từng thấy cậu ấy tham gia đóng phim nhỉ?]
[Ahiuhiu, phải nhìn anh bé cho kỹ, tui liếm tui liếm, anh Phó đưa máy xuống dưới chút, cho em nhìn tên anh bé với.]
[Nhan sắc thần tiên gì đây! Á á á tui vote cho cậu ấy.]
[Khoan đã mọi người ơi, sao tui chưa từng thấy thực tập sinh này trên chương trình nhỉ? Không có chuyện tui thấy mà quên đâu, tui là siêu cấp nhan khống, trong «Next stop, idol» ai đẹp tui nhớ hết, làm gì có chuyện không nhớ kỹ anh này... Hơn nữa anh ấy để tóc dài đó, đây là lần đầu tiên tui thấy đàn ông để tóc dài không chỉ hài hòa mà còn hết sức đẹp mắt. Đặc điểm đặc trưng như thế, sao có khả năng tôi không nhớ anh ấy chứ!]
[Chị em phía trên đã nói hết lời tui muốn nói rồi. Mẹ nó, tui không tin, thực tập sinh đẹp như thế này làm sao trước đó tui có thể không chú ý tới?]
[Thông báo... tui mới lên tài khoản của chương trình tìm kiếm nhưng không tìm được chút thông tin nào về anh bé này, đau lòng.]
[Uầy... Có phải anh giai bé bị cố ý cắt sóng không? Cho dù thực lực không tốt, làm bình hoa cũng không đến mức đó, thật quá thảm thương.]
[Cả nhà ơi tui về rồi đây, tui và các chị em đã nhanh chóng xem lại tiết mục chính và trứng màu một lần, mọi người đoán xem? Hehehe, anh bé không được lên sóng chút nào luôn!]
[... «Next stop, idol» bị điên hả, gương mặt này hấp dẫn bao nhiêu người xem mà không biết hả? Nếu quả thật cố ý cắt hết sóng của người ta thì tôi chịu.]
[Biên tập viên rác rưởi*, lại đến giờ cho ê-kíp ăn chửi mỗi ngày rồi.]
[Vốn không định mắng, vì hôm nay đến lượt anh Phó của tui livestream. Trước khi livestream tui còn khen ê-kíp tuyệt vời, kết quả hoàn toàn không khen nổi, chó thật.]
[Mấy người "trèo tường" ngay trước mắt như vậy mà dám xưng là fans của anh Phó hả? Không phải chỉ là một thực tập sinh ngoại hình hơi đẹp mắt thôi sao? Tui yêu anh Phó nhất! Mong anh Phó đừng dời điện thoại, cảm ơn.]
[Có tiền không kiếm thật ngu xuẩn, ê-kíp mấy người quá đỉnh (ngón tay cái)]
Bão bình luận loạn thành một mớ, rõ ràng Phó Vệ đang ở ngay đây nhưng những người hâm mộ kia lại bắt đầu thảo luận về Giang Lạc. Vài bình luận âm dương quái khí lẻ tẻ nhanh chóng bị đè xuống, người khác căn bản nhìn không rõ.
Phó Vệ lướt qua mấy bình luận, đã có mấy người chửi ngay dưới tài khoản chính thức.
Giang Lạc hoàn toàn không biết mấy phút ngắn ngủi vừa qua đã diễn ra điều gì. Cậu hít một hơi sâu, nghiêng người quay mặt đi, thấp giọng nói: "Đừng có quay tôi."
Phó Vệ cười lạnh: "Nhiều fans muốn nhìn cậu như vậy, chẳng lẽ cậu không vui mừng à?"
Bản thân là một thực tập sinh, đương nhiên là vui vẻ.
Giang Lạc ngoài cười nhưng trong không cười, xoay người, nói với máy quay: "Chào mọi người, tôi tên Giang Hoán. Thật ngại quá, tôi có việc gấp, hiện tại vội đến nhà vệ sinh, lần sau gặp lại."
Cậu phất phất tay với màn hình, cuối cùng nở một nụ cười, ung dung xoay người rời đi cùng Ma Quỷ.
Bão bình luận dừng một chốc rồi nhanh chóng bùng nổ nhiệt tình gấp mấy lần trước đó.
[A a a thật đẹp trai!]
[Huhuhu, má nó tui muốn có bồ.]
[Lần sau gặp, hứa với em lần sau chắc chắn sẽ gặp đi (khàn cả giọng)]
Giang Lạc quăng vụ phát trực tiếp ra sau đầu, nói với trợ lý một tiếng, nhờ anh và đạo diễn xử lý tốt chuyện này. Dù sao chỉ lộ mặt mấy phút, cậu không cảm thấy sẽ có bao nhiêu ảnh hưởng lớn.
Sau khi thông báo xong, cậu bước nhanh đi tìm Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm.
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm gọi cậu đến là vì trong lúc dọn dẹp phòng của nhân viên hậu đài đã chết, một nhân viên đã phát hiện ra một quyển nhật ký.
Quyển nhật ký mỏng bị khóa. Trước khi Giang Lạc đến, Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm đã thử nhập mấy mật mã, nhưng sai một lần nên nhật ký bị khóa hơn một tiếng.
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm không dám thử nữa, như khoai lang bỏng tay, dâng quyển nhật ký lên: "Bọn tớ thử tên cô ấy, sinh nhật cô ấy, nhưng đều không đúng."
"Cô ấy tên gì?" Giang Lạc hỏi.
Diệp Tầm trả lời: "Phùng Tú Vân."
Giang Lạc nhận quyển nhật ký. Đây là một cái khóa điện tử dựa trên ô vuông cửu cung. Diệp Tầm đưa giấy chứng nhận thân phận của Phùng Tú Vân qua. Giang Lạc nhìn, người bị hại năm nay vừa tròn ba mươi tuổi.
Không phải tên, cũng không phải sinh nhật, vậy thì sẽ là cái gì đây?
Bọn họ không quen với Phùng Tú Vân, bí mật bị khóa lại giống như quyển nhật ký chắc chắn rất riêng tư. Chỉ dựa vào đoán mò thì không thể nào đoán trúng.
Lục Hữu Nhất mong đợi nhìn Giang Lạc: "Giang Lạc, làm sao bây giờ?"
Giang Lạc trực tiếp phá bằng bạo lực, dùng sức mạnh để tháo khóa điện tử.
"Thế này không phải được rồi à?" Cậu khó hiểu nhìn hai người Lục Hữu Nhất: "Các cậu lãng phí thời gian làm gì vậy."
Lục Hữu Nhất: "..."
Diệp Tầm: "..."
Ma Quỷ tán thành gật đầu.
Quyển nhật ký chỉ viết mỏng manh mười mấy trang. Giang Lạc nhanh chóng lật xem quyển nhật ký một lần, tất cả đều viết về Phùng Tú Vân và bạn trai của cô.
Ngoại hình Phùng Tú Vân bình thường, người đã ba mươi tuổi nhưng chưa từng yêu ai. Trong quyển nhật ký này, diễn biến tâm lý của cô giống như thiếu nữ hoài xuân nhạy cảm mà vui sướng. Cô viết trong nhật ký rằng, yêu đương giúp cô trẻ lại mấy tuổi.
"Nhưng chuyện của tôi và anh ấy không thể bị người khác phát hiện. Tình huống của anh ấy đặc thù, tôi cũng rất tự ti, thật ra như bây giờ rất tốt... Người sống cả đời mấy ai có thể nói chuyện với người ưu tú như anh ấy đâu? Bất kể cuối cùng có kết quả hay không, tình cảm này chứng tỏ tôi không sống uổng phí ba mươi năm."
Trong từng câu chữ đều có thể nhìn thấy nỗi ưu sầu và thấp thỏm của cô, giống như có một làn sương mù bao quanh Phùng Tú Vân, khiến cô ấy chân không chạm đất, tùy lúc đều có thể ngã khỏi đám mây.
Nỗi tự ti của cô quá nhiều, thậm chí cô còn cẩn thận đến mức không hề viết tên người bạn trai trong nhật ký của mình.
Giang Lạc nhìn câu miêu tả về bạn trai đó, đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ táo bạo.
Cậu cầm một bên khóa điện tử, gọi điện thoại cho đạo diễn: "Sinh nhật Trương Phong là ngày mấy?"
Đạo diễn nói: "Ngày 2 tháng 3."
Giang Lạc nhập 0302 vào. Một tiếng "Cạch" vang lên, khóa điện tử đã mở.