Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Kẻ thế mạng và Quái vật không mặt
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không ngờ bạn trai của Phùng Tú Vân chính là Trương Phong.
Giang Lạc nhớ lại thông tin cậu từng đọc, Trương Phong năm nay mới hai mươi bốn tuổi, kém Phùng Tú Vân đến sáu tuổi.
Dù Giang Lạc không hoạt động trong giới giải trí cũng hiểu rõ, một thực tập sinh chưa ra mắt mà để lộ chuyện hẹn hò lén lút với nhân viên ê-kíp lớn hơn mình sáu tuổi sẽ phải đối mặt với hậu quả thế nào.
Nhưng điều kỳ lạ nằm ở chính điểm này.
Trương Phong đã hai mươi bốn tuổi, không còn nhỏ nữa. Nếu gã thực sự muốn ra mắt, tại sao lại chọn yêu đương vào lúc này? Giang Lạc không hề có ý xem thường Phùng Tú Vân, nhưng cậu hiểu rõ những thói hư tật xấu của đàn ông. Nếu người yêu xinh đẹp, trẻ trung lại giàu có thì không nói làm gì, đằng này Phùng Tú Vân đã ba mươi, ngoại hình bình thường, chỉ là một nhân viên hậu đài nhỏ bé, thực tế không thể giúp gì cho Trương Phong.
Trương Phong hẹn hò với cô, chắc chắn tám chín phần là có ý đồ khác.
Nhưng ý đồ gì có thể khiến một kẻ đang nóng lòng ra mắt lại tình nguyện mạo hiểm tự hủy tương lai, chỉ để tiếp cận Phùng Tú Vân?
Giang Lạc xem lại quyển nhật ký một lần nữa, phát hiện thời gian ghi chép chỉ mới ba hôm trước. Nói cách khác, Trương Phong đã làm quen và hẹn hò với Phùng Tú Vân chỉ trong vỏn vẹn ba ngày.
Ba ngày sau, Phùng Tú Vân chết.
Và trước đó nữa, Lê Chân cùng hai thực tập sinh khác cũng đã chết.
Nói thẳng ra thì Trương Phong không thể thoát khỏi liên quan đến chân tướng cái chết của ba thực tập sinh kia, nhưng tại sao hắn vẫn chưa chết?
Trong đầu Giang Lạc hiện lên ba chữ: Kẻ chết thay.
Phùng Tú Vân, phải chăng là kẻ chết thay cho Trương Phong?
"Phùng Tú Vân còn để lại vật gì không?" Giang Lạc hỏi.
Lục Hữu Nhất bê một thùng giấy lớn sang: "Đây là thùng đồ vật Phùng Tú Vân giấu dưới gầm giường, tôi còn chưa kịp xem."
Ba người họ vây quanh thùng, mở ra xem. Bên trong là những túi đựng đồ được sắp xếp gọn gàng.
Đồ trong túi rất kỳ lạ: nửa gói bánh quy, chiếc chén đã dùng, và cả quả táo mốc.
Trên mỗi bao bì đều dán một tờ giấy.
"Dây buộc tóc anh ấy tặng tôi."
"Chiếc chén anh ấy đã dùng."
"Anh ấy nói với tôi."
Ngoài những thứ đó, dưới đáy thùng còn có một tấm ga trải giường màu xanh đậm được xếp chồng lên.
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm lật tấm ga ra, chính giữa có mấy giọt máu.
Trên đó cũng có một mảnh giấy.
Giang Lạc cầm lên đọc lướt qua, nhíu mày: "Là tấm ga trải giường hai người họ từng ngủ."
Đây là bằng chứng về lần đầu tiên của Phùng Tú Vân.
Hai người kia cầm tấm ga mà đỏ mặt, vội vàng đặt nó về chỗ cũ, ngượng ngùng lùi lại một bước.
Mảnh giấy trên tấm ga viết: "Tôi không nghĩ bước này sẽ đến nhanh như vậy... Nhưng cũng không sao cả, anh ấy rất thích tôi, mỗi lần gặp mặt đều ôm hôn tôi. Tôi hỏi anh tại sao lại thích làm vậy, anh nói hy vọng lưu lại mùi của anh trên người tôi... Mặc dù không hiểu sao mỗi lần làm xong anh ấy đều có cảm giác nhẹ nhõm, nhưng tôi vẫn rất vui vẻ, dù cho khi rời đi thái độ của anh ấy đối với tôi trở nên thiếu kiên nhẫn."
Ma Quỷ đứng một bên nãy giờ bỗng lên tiếng: "Cô ta là kẻ chết thay."
Trùng khớp với suy nghĩ của Giang Lạc, cậu nhìn anh: "Sao anh lại nói vậy?"
Ma Quỷ đáp: "Trương Phong để lại khí tức của gã trên người Phùng Tú Vân, có thể hắn muốn lừa con quỷ đang muốn giết mình."
Có một thứ muốn giết Trương Phong. Sau khi biết được điều đó, Trương Phong đã vội vàng làm quen, hẹn hò rồi ân ái với Phùng Tú Vân. Tất cả là để con quỷ muốn giết gã nhận lầm Phùng Tú Vân là gã, nhờ vậy Phùng Tú Vân chết, còn Trương Phong thoát được một kiếp.
Tại sao Trương Phong biết mình sẽ chết?
Và từ đâu biết được biện pháp tìm kẻ chết thay?
Chắc chắn Trương Phong, Lê Chân, Trần Liễu Tri và Lâm Tiểu đã làm gì đó nên mới dẫn đến họa sát thân.
Giang Lạc chỉ vào thùng đồ của Phùng Tú Vân: "Gã coi Phùng Tú Vân là kẻ chết thay, vậy chỉ cần ôm hôn trên giường là đủ sao?"
Ma Quỷ gật đầu.
Anh không nhớ rõ gì cả, nhưng những điều này như bản năng hiện lên trong đầu anh: "Ôm chỉ có thể lưu lại khí tức ngắn ngủi trên người đối phương. Trao đổi thể dịch thì tốt hơn, ví dụ như hôn, nhưng không cần thiết phải làm tới bước cuối cùng."
"Để lừa quỷ quái mà không dùng mắt để nhận biết, như vậy là đủ."
Lục Hữu Nhất bừng tỉnh, hắn đồng tình nhìn cái thùng: "Vậy cô ấy bị Trương Phong cố ý hại chết."
Bên trong Trương Phong thối nát mục ruỗng.
Nếu đúng như lời Ma Quỷ nói, không cần làm đến bước cuối cùng cũng đã đủ để qua mắt quỷ quái. Nhưng Trương Phong vẫn lên giường với Phùng Tú Vân. Đơn giản là vì gã lo lắng ôm hôn bình thường không đủ đảm bảo, thế là vừa dỗ vừa lừa, nhằm chắc chắn Phùng Tú Vân sẽ trở thành kẻ chết thay cho gã ta.
Gã cứ thế lợi dụng tình yêu của một người phụ nữ dành cho mình, ích kỷ khủng khiếp.
Và nguyên nhân Trương Phong lựa chọn Phùng Tú Vân làm kẻ chết thay rất đơn giản.
Tính tình Phùng Tú Vân khiêm tốn, hướng nội. Giữa dàn nhân viên, cô giống như một người vô hình, không có bối cảnh, không có bạn bè, cho dù xảy ra chuyện gì cũng chẳng có ai truy cứu vì cô.
Phùng Tú Vân ba mươi tuổi, chưa từng yêu ai cả, nên Trương Phong mới có thể dễ dàng lừa gạt lấy tấm chân tình của cô. Kể cả cuối cùng chuyện của gã và Phùng Tú Vân bị phanh phui, lời nói của một nhân viên hậu đài vừa già vừa xấu, ai sẽ tin chứ?
Quần chúng chỉ cho rằng Phùng Tú Vân đang nói dối, cho rằng cô không phân rõ hiện thực và mộng cảnh, ảo tưởng bản thân đang yêu đương với thực tập sinh đẹp trai trẻ tuổi.
Quả thật Trương Phong đã lường trước tất cả.
Giang Lạc cười lạnh: "Cậu ta sắp xếp tốt thật đấy."
Thế nhưng bây giờ, mặc dù Phùng Tú Vân đã chết thay Trương Phong, nhưng rõ ràng Trương Phong vẫn chưa thoát khỏi thứ bám đuôi gã.
Giang Lạc khép quyển sổ lại: "Đi thôi, chúng ta đến nhà kho kia xem thử."
*Trương Phong tập vũ đạo đến trưa, càng luyện càng bực bội. Gã đen mặt đi vào nhà vệ sinh một mình.
Trong nhà vệ sinh không có ai, Trương Phong rửa mặt, ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương.
Gã đã giải quyết được vấn đề trong lòng, vốn nên thả lỏng. Nhưng nhìn trạng thái của các thực tập sinh khác trong phòng tập, gã lại sợ hãi và ghen ghét.
Gã đã vứt bỏ thứ kia rồi, không còn nó phù hộ liệu gã có thể thành công ra mắt không?
Chỉ có tám vị trí ra mắt, mà trước mắt gã lại có rất nhiều người.
Trương Phong độc ác nghĩ, cứ để những người đó chết hết đi, giống như nguyện vọng mà gã đã từng chấp nhận.
Trương Phong cầm giấy lau khô mặt, lúc nhìn lại trong gương, gã chợt cảm thấy có gì không đúng.
Tại sao biểu cảm của gã vẫn hệt như cũ?
Trương Phong khó hiểu làm ra một biểu cảm khác, nhưng hình ảnh gã trong gương cứ tươi cười rạng rỡ, nét mặt không hề thay đổi chút nào.
Chuyện gì vậy? Trương Phong luống cuống.
Bỗng bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Trương Phong bất giác đi về phía cửa, vừa hoảng hốt vừa bực tức. Vào nhà vệ sinh mà còn gõ cửa làm gì, cửa nhà vệ sinh chẳng phải đẩy là ra sao?
Đúng vậy, cửa nhà vệ sinh đẩy cái là mở.
Đột nhiên Trương Phong dừng lại. Một giọt mồ hôi lạnh toát, to như hạt đậu từ thái dương gã chảy xuống, cơn ớn lạnh dâng lên từ phía sau: "Ai đó?"
Người gõ cửa bên ngoài không nói gì, vẫn gõ cửa.
Tim Trương Phong chợt thót lại, lông tơ nhanh chóng dựng đứng, cảm giác rợn tóc gáy dâng lên ở cổ. Gã run rẩy khóa cửa rồi lùi lại hai bước.
"Mày là ai, ai?!" Gã sợ hãi nói: "Nói nhanh!"
Tiếng đập cửa vẫn đều đặn vang lên.
Trương Phong bị dọa mất hồn mất vía. Gã sợ hãi bịt tai, nhưng rõ ràng tiếng đập cửa vẫn xuyên qua bàn tay gã chui thẳng vào tai. Trương Phong đột nhiên giận dữ hét: "Không được gõ nữa!"
Tiếng đập cửa bên ngoài bỗng dừng lại.
Trương Phong khẽ thở hắt ra, rồi lại tiếp tục căng thẳng. Gã cẩn thận từng li từng tí đến gần cửa, muốn xem người bên ngoài đã đi chưa, nhưng trên cửa không có mắt mèo, xung quanh cũng không có cửa sổ kính.
Hô hấp của Trương Phong ngày càng nặng nề. Gã không dám mở cửa, nhưng chờ đợi trong yên lặng như vậy lại càng khiến người ta sốt ruột hơn so với lúc có tiếng đập cửa. Gã do dự rất lâu, nằm rạp trên mặt đất nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Khe cửa rộng khoảng hai ngón tay, vừa vặn có thể lọt một con mắt.
Trương Phong dựa sát vào khe cửa, cạy những cục gạch trong khe hở ra, trán dán lên cửa.
Tròng mắt gã đảo trái đảo phải, bên ngoài cửa không có bóng dáng chân người.
Thứ gõ cửa đi rồi.
Trương Phong như sống lại, gã thở hổn hển từng ngụm, hoàn toàn nằm bẹp trên mặt đất.
Đừng nghĩ lung tung, đừng nghĩ lung tung... Có khi là thực tập sinh nào đó đùa ác, cố ý đến dọa gã.
Những chuyện kia đã giải quyết hết, sẽ không còn thứ gì tìm đến gã cả.
Cảm giác kinh hồn bạt vía trong lòng Trương Phong dần vơi bớt. Khi gã chuẩn bị đứng dậy, không hiểu sao tầm mắt lại nhìn về phía khe cửa, đúng lúc chạm phải một con mắt trợn to khác.
Không biết con mắt đó đã nhìn chằm chằm gã bao lâu.
"..."
"A a a!"
*Nhóm Giang Lạc đi đến nhà kho.
Trên đường, Lục Hữu Nhất thở dài thườn thượt: "Muốn về trường quá, chỗ này ngoại trừ có nhà ăn ngon, những thứ khác đều không bằng trường chúng ta. Mỗi ngày ngoài ăn cơm ra thì chỉ có luyện tập, thật nhàm chán."
Giang Lạc yếu ớt hỏi lại: "Nhà ăn ngon còn chưa đủ sao?"
Lục Hữu Nhất nín thinh.
Ma Quỷ tò mò hỏi: "Về trường học?"
"Giờ chúng tôi vẫn còn đi học..." Lục Hữu Nhất giải thích: "Ma Quỷ, anh từng đi học chưa?"
Ma Quỷ ngơ ngẩn một lát, chần chừ lắc đầu.
"Anh ấy là xác sống, cho dù có đi học thì đó cũng là chuyện mấy trăm năm trước rồi." Diệp Tầm thản nhiên nói: "Ma Quỷ, đao của anh đâu?"
Ma Quỷ đáp: "Ta giấu trong ký túc xá."
Người khác muốn giấu một cái điện thoại cũng khó khăn, vậy mà anh lại có thể giấu cả đao của mình. Lục Hữu Nhất giơ ngón tay cái thể hiện sự bội phục với Ma Quỷ.
Ma Quỷ nghĩ ngợi, nói: "Ta còn giấu hơn hai mươi cái camera."
"Giấu camera làm gì?" Giang Lạc không hiểu nổi tư duy của xác sống: "Đúng rồi, anh tham gia chương trình này bằng cách nào vậy?"
Ma Quỷ kể lại việc anh được chương trình Săn tìm ngôi sao phát hiện, còn nói mình đã ký hợp đồng hai mươi năm với công ty quản lý.
"Hai mươi năm?" Lục Hữu Nhất hít một hơi khí lạnh: "Đó không phải là lừa đảo người ta sao?"
"Cậu lo lắng làm gì." Diệp Tầm khinh bỉ nói: "Anh ấy đâu phải người."
Lục Hữu Nhất gãi đầu: "Ờ ha."
Mải nói chuyện nên họ đã đến nhà kho lúc nào không hay. Đúng như đạo diễn nói, vị trí của nhà kho cực kỳ vắng vẻ, nhà kho cũng cũ nát, tồi tàn. Cửa sổ vỡ mất mấy cái, góc tường mọc đầy cỏ dại.
Cửa sắt hoen gỉ. Giang Lạc đẩy cửa, nhưng cửa bị khóa, không thể vào bằng cửa chính.
Diệp Tầm tìm thấy một cái cửa sổ có thể chui vào: "Ở đây."
Họ nhảy vào qua cửa sổ, lập tức rơi xuống đất, khuấy tung một mảng bụi. Giang Lạc dùng tay quạt xua bụi trước mặt, nhìn thấy trên mặt đất có mấy vết bùn hình dấu chân.
Diệp Tầm so dấu chân bùn với cỡ giày của Trương Phong, khẳng định: "Trương Phong đã đến chỗ này."
Dấu chân dẫn đến cửa sổ, rồi dẫn tới bức tường phía sau nhà kho. Giang Lạc đi theo dấu chân, ánh mắt đảo quanh nhà kho một vòng.
Trong kho chứa một ít bàn ghế xập xệ và dụng cụ chạy bằng điện, đinh ốc nằm vương vãi trên đất. Sát bên trái bức tường đặt một cái bàn nhỏ sạch sẽ hơn một chút.
Bên cạnh bàn còn có bốn cái thùng giấy làm chỗ ngồi.
Giang Lạc nói: "Cái bàn này có gì đó quái lạ."
Diệp Tầm nhìn theo: "Qua đó xem thử nhé?"
Đến gần mới thấy, trên bàn còn đặt một cái bát vỡ vụn. Góc bàn đọng một nhúm tro tàn. Giang Lạc ép ngón tay lên chà xát, cười: "Là tàn hương."
"Đây là chơi bát tiên à?" Lục Hữu Nhất khó hiểu hỏi.
Bát tiên cũng giống bút tiên, đĩa tiên, có thể dự đoán câu hỏi. Thứ này tà dị, toàn mời quỷ đến. Nếu mời mà không tiễn thì phiền toái lớn hơn sẽ ập xuống đầu.
Nhưng Giang Lạc không thấy bóng quỷ nào ở nơi xảy ra tai nạn này.
Chẳng lẽ mấy người này bị bát tiên giết thật?
Vậy con quái vật không mặt núp trong bóng tối kia là sao.
Con quái vật đó khiến Giang Lạc hiện tại cũng không dám đứng ở những nơi không có ánh sáng. Cậu sợ rằng chỉ cần bóng tối kéo đến, con quái vật kia lập tức đến bên cậu rồi bất ngờ tiễn cậu về trời.
Giang Lạc tặc lưỡi, nói: "Trước tiên đi theo dấu chân của gã xem thử."
Họ bước ra khỏi cửa sổ ở bức tường phía sau nhà kho rồi đáp xuống mặt đất. Nơi này mới tạnh mưa vào sáng nay nên bùn chưa kịp khô.
Rác rưởi khắp mọi nơi, một nửa chôn dưới đất, một nửa trồi lên, giống hệt một đám cây củ cải lớn, không có cả chỗ đặt chân.
Giữa mặt đất có một nhóm dấu chân lan ra về phía khu rừng. Giang Lạc cảm thấy hơi may mắn, may mà hôm qua trời mưa, bằng không bọn họ đâu thể tìm được tung tích của Trương Phong một cách đơn giản như vậy.
Khu rừng này không hề rậm rạp nhưng vì mặt đất lầy lội nên đường không dễ đi. Họ đi khoảng hai mươi phút, đi theo dấu chân đến trước đống rác chất như núi.
Mùi thối nồng nặc, Giang Lạc bị xông đến mức sắc mặt tái xanh, che mũi hỏi: "Mục đích của gã là đống rác sao?"
Diệp Tầm bóp mũi, ồm ồm trả lời: "Có phải gã vứt đồ gì đó ở đây không?"
Giang Lạc: "... Đừng bảo phải đi đào rác nhé."
Mắt Diệp Tầm lóe ánh sáng tò mò, cậu ta nói hùng hồn: "Chân tướng đang ở ngay trước mắt, đào."
Giang Lạc: "..."
Thật sự không thể làm nhiệm vụ cùng Diệp Tầm, lòng tò mò của cậu ta quá mạnh. Vì để tìm được chân tướng mà cậu có thể gạt bỏ sợ hãi, chủ động bới rác tìm kiếm.
Diệp Tầm kéo tay áo, tìm được hai cái túi nhựa coi như sạch sẽ bọc vào tay, thúc giục: "Mấy cậu nhanh lên!"
Lục Hữu Nhất làm theo, hắn thuần thục tìm ra ba cặp túi nhựa, phát cho Giang Lạc và Ma Quỷ xong, đẩy Ma Quỷ về phía trước, bỉ ổi nói: "Ma Quỷ, mũi anh thính, anh đi trước đi, ngửi thấy đồ nào của Trương Phong thì gọi chúng tôi!"
Ma Quỷ thành thật gật đầu, bắt đầu tìm kiếm trong đống rác, che chắn hai người bạn phía sau.
Mùi rác thối quấy nhiễu khứu giác của Ma Quỷ, nhưng anh nhanh chóng ngửi thấy một mùi hương khác lạ trong đó.
Ma Quỷ lần theo mùi hương thì đào ra được một cái hộp giấy. Anh tìm thêm một cái túi ni lông bọc nó thật kỹ.
"Ta tìm thấy rồi." Anh xoay người hô.
Bốn người nhảy khỏi đống rác, định mở hộp ra xem tại chỗ. Nhưng đống rác này bốc mùi kinh khủng quá, ngửi một chút đã buồn nôn nên họ quyết định đi thẳng về nhà kho.
Nhưng dù đã rời xa đống rác thì Giang Lạc vẫn ngửi thấy mùi hôi thối.
Cậu nghiêng đầu hít hà mùi trên người mình, hô hấp khựng lại, nhanh chóng nghiêng mặt đi.
Trên người cậu bám đầy mùi rác.
Giang Lạc bị chính mình làm cho thối không chịu nổi, lại đột nhiên nghĩ, nếu trạng thái tối hôm qua của mình giống với hiện tại, chẳng phải Trì Vưu sẽ bị cậu làm buồn nôn chết sao?
Hay là đêm nay liền dùng cách này khiến Trì Vưu buồn nôn?
Nhưng Giang Lạc nhanh chóng từ bỏ loại ý nghĩ này.
Quá thối, ngay cả cậu cũng không chịu nổi.
Đây là phương pháp ngu ngốc "giết địch một nghìn, mình cũng tổn thất tám trăm".
Nhà kho cách bãi rác rất xa. Trở lại trong nhà kho, Ma Quỷ đặt túi ni lông lên bàn: "Mùi của thứ này không đúng."
Hắn lấy đồ vật trong túi ni lông ra. Vật bên trong được bọc rất nhiều lớp màng bọc thực phẩm. Ma Quỷ lột hết màng bọc thực phẩm đi, lộ ra hai cái bình thủy tinh trong suốt lớn cỡ bàn tay.
Bên trong bình thủy tinh có một đứa bé trọc đầu khô héo.
Hai tay hai chân đứa bé giống như cành cây khô, đôi mắt nhắm chặt, làn da ngăm đen.
Khí đen lượn lờ quanh đứa trẻ, Lục Hữu Nhất sầm mặt: "Là quỷ con."
Quỷ con và kumanthong rất giống nhau nhưng cả hai không cùng một loại. Kumanthong là linh hồn đứa bé lang thang được tu sĩ áo trắng mang lòng từ bi thu nhận, mời nó về cung phụng, làm việc thiện. Nhưng quỷ con thì hoàn toàn tương phản, là thứ bị tu sĩ áo đen dùng phương pháp độc ác chế tạo thành. Sau khi quỷ con chết cũng không nhắm mắt, oán khí cực nặng, gây nên tội ác.
Pháp lực của quỷ con mạnh hơn kumanthong, hiệu suất nhanh, hiệu quả lớn, có điều phản phệ cũng không kém phần lớn.
Giang Lạc không ngờ Trương Phong dám nuôi thứ đồ này.
Cậu bước lên trước, cầm túi ni lông quấn bình thủy tinh lại: "Đứa bé mà Trương Tranh thấy bên chân Trương Phong chắc là con quỷ con này."
Ngay lúc đó, đạo diễn gọi điện thoại cho cậu, giọng điệu hốt hoảng: "Đại sư, Trương Phong xảy ra chuyện rồi."
*Trương Phong được người ta phát hiện té xỉu trong nhà vệ sinh, sau đó ê-kíp lập tức đưa gã đến bệnh viện. Tuy nhiên, lúc tỉnh lại, gã bắt đầu điên loạn hét toáng lên.
Ôm mặt hét không ngừng: "Mặt của tao! Mặt của tao!"
Nhóm Giang Lạc chạy đến bệnh viện, họ nghe thấy một y tá hoảng hốt không ngừng nói: "Bệnh nhân vừa được đưa đến kia hình như bị điên, móc cả mắt của mình ra, cứ thế mà móc rơi xuống, làm y tá nào cũng nôn mửa."
Một y tá khác ôm cánh tay, lông tơ dựng đứng: "Cậu ta cào nát cả mặt, còn cười nữa kìa, điên rồi, chắc chắn là điên rồi."
Giang Lạc và bạn bè liếc nhìn nhau, bước nhanh đến phòng bệnh.
Trương Phong được bác sĩ tiêm thuốc an thần, hiện tại toàn thân vô lực nằm trên giường.
Khắp mặt gã toàn vết máu do móng tay mình cào rách. Vị trí đôi mắt bị móc ra giờ là một lỗ máu. Đạo diễn đóng cửa lại, phàn nàn: "Vừa nãy cậu ta suýt thì cào trúng bác sĩ, nói gì mũi của bác sĩ là mũi cậu ta. Tôi thấy hành vi của cậu ta điên rồi, đại sư, các cậu xem thử, có phải cậu ta bị quỷ chiếm xác hay không?"
Giang Lạc nhìn Trương Phong một lượt, cười lạnh: "Không phải, chắc cậu ta nhận ra mình không còn mặt rồi."
Đạo diễn nghe không hiểu câu này, Giang Lạc lại đi thẳng đến bên giường, nhìn Trương Phong từ trên cao.
Trương Phong thấy cậu, kích động, "Mặt của tao đâu, mặt của tao đâu!"
Giang Lạc nhếch môi: "Mặt cậu biến mất không phải cậu nên tự hỏi bản thân ư?"
Trương Phong cứng đờ.
Giang Lạc đặt cái bình thủy tinh đựng quỷ con lên mặt bàn trước giường gã, lạnh lùng nói: "Chắc hẳn cậu cũng nhận ra thứ này. Nuôi quỷ con xong sau đó lại vứt bỏ nó, bị phản phệ là do cậu gieo gió gặt bão. Bây giờ cậu mới mất khuôn mặt thôi, nếu không muốn mất mạng thì kể tôi nghe chân tướng cái chết của ba người Lê Chân."
Toàn thân Trương Phong phát run: "Tôi, tôi không biết..."
"Bốn người các cậu chơi bát tiên, sau đó triệu hồi thứ gì đó lên. Những người khác lần lượt chết đi, riêng cậu lại biết được cách tránh thoát cái chết, chính là tìm một kẻ chết thay." Giang Lạc lạnh lùng nói hết những suy đoán của mình: "Phùng Tú Vân chết rồi, cậu không phải chết. Cậu tưởng mình đã trốn thoát nhưng lại phát hiện chuyện bất thường vẫn xảy ra xung quanh mình... Khi cậu thấy thực tập sinh mới, không khỏi nhớ tới ba người Lê Chân đã chết, từ đó nhớ lại chân tướng cái chết của họ. Cậu sợ hãi, cậu hoảng hốt, cậu lo lắng mình sẽ chết, nhưng cậu tự an ủi bản thân rằng đã có kẻ chết thay thế cậu chết đi rồi, cậu không phải chết nữa, có đúng không?"
Sắc mặt Trương Phong trắng bệch. Giang Lạc giễu cợt nói: "Nếu cậu không muốn nói, chúng tôi cũng không có cách nào ngăn cậu đi chịu chết."
Cậu làm bộ muốn rời đi, Trương Phong bỗng hô lên: "Đừng đi!"
Gã vươn tay kéo người, chật vật lăn từ trên giường xuống đất, nước mắt chảy ròng ròng: "Mau cứu tôi, cầu xin các cậu mau cứu tôi!"
Mấy người Giang Lạc dừng chân, nghiêng mặt nhìn gã.
"Cậu nói gần như đúng hết..." Trương Phong nghẹn ngào khóc rống: "Chúng tôi, chúng tôi chơi bát tiên, gọi ra một con quái vật không mặt! Quái vật không mặt nói có thể thực hiện nguyện vọng của chúng tôi. Ba người Lê Chân hy vọng được ra mắt, nhưng tôi bị mỡ heo che mờ tâm trí, tôi ước rằng, tôi hy vọng tất cả những người xếp trước tôi đều chết đi, để tôi được ra mắt ở vị trí center... Con quái vật không mặt kia đã đáp ứng."
"Nhưng những người kia còn chưa chết, ba người Lê Chân đã chết trước. Lúc ấy tôi mới biết, muốn thực hiện nguyện vọng, trước tiên phải đánh đổi mạng sống."
"Tôi chết rồi thì còn ra mắt làm cái gì?" Trương Phong kích động nói: "Mấy ngày nay tôi muốn điên rồi, hết lần này đến lần khác Phó Vệ còn đến trào phúng tôi, hắn thì hiểu quái gì? Hắn ỷ rằng hắn có gương mặt kia liền có được tất cả sao? Tôi chết đi cũng phải kéo hắn chết cùng! Tôi nghĩ cách để quái vật không mặt để mắt tới hắn. Tôi còn tìm nuôi cả quỷ con, tôi cầu nó phù hộ cho tôi một mạng, nhưng quỷ con cũng không ngăn nổi quái vật không mặt. Tôi tức giận quăng ngã nó một lần, mắng nó không có chút tác dụng... Ngày hôm sau tôi lén đi quán net tìm thông tin, tra được cách có thể sử dụng kẻ chết thay."
Trương Phong phát hiện Phùng Tú Vân là người tốt nhất để ra tay, thế là không chút do dự hạ thủ. Gã làm quái vật không mặt nhầm Phùng Tú Vân là mình, quả nhiên Phùng Tú Vân đã chết.
Nhưng sau đó, những chuyện quỷ dị xảy ra bên người Trương Phong vẫn không dừng lại. Nếu như không phải Trương Tranh thấy quỷ hồn đứa bé bên cạnh gã, Trương Phong còn chưa biết hóa ra quỷ con đã bắt đầu phản phệ, muốn giết gã.
Trương Phong run lẩy bẩy bò về phía trước, định ôm chặt chân Giang Lạc: "Van xin các cậu mau cứu tôi..."
Giang Lạc lùi lại mấy bước, quay đầu hỏi: "Báo cảnh sát chưa?"
Diệp Tầm gật đầu: "Cảnh sát lập tức đến."
Trương Phong xụi lơ trên mặt đất.
Họ rời khỏi bệnh viện. Lục Hữu Nhất thở ra một hơi: "Bởi vì nguyện vọng của Trương Phong nên quái vật không mặt mới uy hiếp ê-kíp chương trình tiếp tục ghi hình. Giờ nó còn ghim cả Phó Vệ. Nếu không giải quyết quái vật không mặt sớm thì chuyện này chưa thể kết thúc được đâu."
Giang Lạc rút điếu thuốc, đột nhiên nói: "Tớ cũng bị quái vật không mặt để mắt tới."
Nhưng...
Giang Lạc nảy ra một ý tưởng kỳ lạ.
Liệu cậu có thể để Trì Vưu đối đầu với quái vật không mặt không?